Cô nàng ảnh đế – Chương 50

0
4

Chương 50: Quay phim

Editor: Nguyệt Dao

Sau khi ăn xong, đạo diễn Trần quyết định tha cho người mới một con đường sống, quay phần của diễn viên khác trước.

Nếu những người khác cũng NG đến mức khiến ông tức giậm chân giống cậu diễn viên mới kia, thì thời gian quay của ông sẽ bị kéo dài.

Cuối cùng, ông chọn cảnh diễn nam chính cứu người bà, thúc đẩy nam hai hạ quyết tâm.

“Người mới đứng một bên học hỏi nhiều vào. Cố gắng làm tốt nhất có thể, tranh thủ một lần là qua.” Đạo diễn Trần vô cùng nhiệt tình, hạ giọng nói, “Chuẩn bị quay nào.”

Trâu Vân thủ vai nam chính đứng trước ống kính.

Cô mặc trang phục thường ngày, cả người trông cà lơ phất phơ, nhìn chẳng giống cảnh sát mà giống du côn đầu đường hơn.

Lúc tùy tiện dạo quanh trên đường, trùng hợp nhìn thấy hai gã du côn đang xô xô đẩy đẩy một bà lão nên bước tới.

Trâu Vân vén bên trái áo khoát lên, lộ ra thẻ công vụ, “Cảnh sát đây, xảy ra chuyện gì?”

Một gã du côn trong số đó thấy có cảnh sát đến nên tay chân hoảng loạn, “Tôi nhìn nhầm người quen nên tới hỏi một chút thôi. Không ngờ nhận nhầm người rồi.

Trâu Vân dùng sức nhấn gã ta lên tường, cợt nhả nói, “Chơi mấy trò bịp bợm này với tôi à? Tôi cũng nhìn nhầm người này, nhìn nhầm anh thành tên giết người đang bỏ trốn, suýt chút nữa là đánh vỡ đầu anh rồi.”

“Nhìn nhầm người thôi mà, đâu cần hung hăng thế chứ sir?” Một gã khác nhận thua.

“Lần sau nhìn kỹ vào, tôi sợ mắt mấy người không tốt.” Trâu Vân cảnh cáo hai gã đó.

Hai tên du côn liếc nhìn nhau, nhanh chóng bỏ chạy.

Trâu Vân đỡ bà lão đứng dậy, “Bà không sao chứ ạ?”

Bà lão lắc tay, “Không sao. Hai cậu kia chơi bời lêu lổng lượn lờ xung quanh đây cả ngày, bà nhìn không nổi nên nói bọn họ vài câu. Ai ngờ bọn họ lại đẩy bà, may mà có cậu đi ngang qua.”

“Bà về một mình được không ạ?”

“Không thành vấn đề.” Bà lão có ý muốn chứng minh bà có thể đi, nhưng cuối cùng mới bước được hai bước đã kêu lên “ui da”.

“Bà khỏe không ạ?” Trâu Vân chạy nhanh tới đỡ bà.

“Chắc là hồi nãy bọn nó đẩy bà nên bị trặc chân rồi.” Bà lão nói đầy ngượng ngùng.

“Để cháu đưa bà về ạ.” Trâu Vân đưa ra quyết định.

“Không cần đâu, phiền cháu quá rồi.” Bà lão từ chối.

“Không phiền ạ. Bà nghĩ lại đi, lỡ như mấy người hồi nãy quay lại tìm thì bà không chạy được đâu.”

Bà lão nghĩ ngợi một chút, tự bà không thể về nên chỉ đành nhận ý tốt, “Cảm ơn.”

***

Đạo diễn Trần ra dấu tay, ý là “Tốt, tiếp tục”.

Trâu Vân dựa vào con đường bà lão chỉ, đưa người về một căn nhà cũ nát.

Đỡ bà ngồi xuống sofa, Trâu Vân cảm thán, “Bà ơi, ngôi nhà này của bà trông có tuổi quá.”

“Nhà của tổ tiên đấy, mấy chục năm.” Bà lão bùi ngùi.

“Hồi trước bà có đứa con gái, con bé không chịu thua kém tí nào, học giỏi mà người cũng đẹp, sau đó gả cho một kẻ có tiền. Bà còn tưởng cả nhà sẽ qua ngày lành, ai ngờ ngày vui chóng tàn, sau đó việc làm ăn của con rể thất bại, phá sản.”

“Thật ra cũng không phải mất trắng, người còn sống là may rồi, nhưng con rể cứ nghĩ luẩn quẩn trong lòng nên bỏ thuốc ngủ trong thức ăn, sau đó phóng lửa đốt nhà, tính tự sát cả nhà.”

“May mà cháu trai bà ăn ít nên tỉnh lại đúng lúc, chạy ra khỏi đó. Nhưng những người khác trong nhà đều chết vì vụ hỏa hoạn ấy. Bây giờ chỉ còn bà với cháu trai sống nương tựa lẫn nhau.”

“Đôi khi bà nghĩ lại, nếu lúc trước bà không đồng ý hôn sự này, nói không chừng con bé cũng chẳng gặp chuyện bất hạnh như thế. Thế mới nói, người không thể đi sai đường.”

Trâu Vân không biết làm sao, “Bà ơi…”

Bà lão tháo gương mặt u sầu xuống, trên mặt hiện lên nụ cười dịu dàng, “Người lớn tuổi nên thích càm ràm thế thôi, cậu đừng trách nhé.”

“Quan trọng nhà thằng cháu nhà bà ngoan lắm. Hồi nhỏ rất có hiếu. Dù bận việc nhưng vẫn thường xuyên về thăm bà già như bà, còn mua đồ cho bà nữa.”

“Ngại quá, cậu này, cậu có bận gì không? Bà không mà trễ việc của cậu chứ?” Đột nhiên bà lão nhớ lại.

“Bảo vệ an toàn cho người dân là việc nên làm ạ. Có điều bây giờ phải đi thật rồi.” Trâu Vân đứng dậy, dặn dò, “Bà ơi, nhớ xoa bóp mắt cá chân bằng rượu thuốc trước khi ngủ nhé, sẽ khỏi nhanh thôi ạ.”

Hai người đang nói lời tạm biệt, đột nhiên cửa lại mở.

Bà lão nhìn thấy người tới, giới thiệu vô cùng vui vẻ, “Cậu gì đó ơi, đây là chau trai tôi đấy.”

Vân Dực thủ vai nam hai thấy nam chính ở nhà mình nên vô cùng khiếp sợ, bật thốt, “Là cậu?! Sao cậu lại ở đây?”

Ý cười trên mặt Trâu Vân nhạt dần.

Cô tận mắt thấy Vân Dực bán bột K*, nên tất nhiên cũng biết Vân Dực không chính nghĩa giống những gì bà vẫn nghĩ.

Bà cảm thấy kỳ quái, tầm mắt nhìn lướt qua hai người, “Thế nào, hai người biết nhau à?”

Trâu Vân gợi lên nụ cười giả dối, “Vâng ạ. Bà ơi, cháu không ngờ cậu ta là cháu bà đấy. Bà biết không, lúc trước cháu có một vụ án đặc biệt, ít nhiều gì cũng nhờ cháu bà giúp đỡ nên cháu mới bắt phạm nhân về quy án được đấy.”

Vân Dực giữ im lặng.

Sau khi cậu ta bán bột K rồi bị bắt, cảnh sát nói chỉ tạm tha cậu một lần thôi.

Đúng lúc thiếu nhân thủ nên cần người giúp đỡ, cảnh sát lấy chuyện ma túy làm cớ ép cậu ta liều mạng hỗ trợ chứ chuyện này không phải cậu ta tự nguyện chút nào.

Vẻ mặt Vân Dực u ám, “Bà ơi, sao cậu ta ở nhà mình vậy ạ?”

Bà lão từ từ kẻ lại mọi chuyện, sau khi kể xong vẫn còn thấy sợ hãi trong lòng, “Cháu không biết đâu, hai thằng nhóc thúi kia hung dữ lắm, may mà có cậu này đi ngang đó. Có điều, bà cũng bị trặc chân nên cậu ấy sợ bà gặp chuyện trên đường, mới đưa bà về nhà.”

Vân Dực nhịn không được oán giận, “Cháu nói với bà bao nhiêu lần rồi, đừng quản chuyện người khác nữa. Đám du côn này không hiểu pháp luật. Nổi điên rồi cái gì cũng dám làm.”

“Bà biết rồi, sau này không thế nữa đâu.” Bà lão chột dạ, nói có lệ.

Đột nhiên, bà lão chợt nảy ra ý tưởng, nghĩ ra cách để đánh trống lãng, “Đúng rồi, cầu này phải về rồi. Bà đi đứng không tiện nên cháu tiễn cậu ấy về giúp bà nhé.”

Vân Dực đứng lên đầy miễn cưỡng, đi ra cửa trước, “Đi thôi.”

Trâu Vân mỉm cười nói tạm biệt, “Bà ơi, bà giữ gìn sức khỏe, lần sau cháu lại đến thăm bà.”

***

Ra cửa không tới hai bước, Vân Dực lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách, “Tôi chỉ đưa cậu tới đây thôi, cậu cứ theo con đường này là ra được. Tôi không muốn thấy cậu ở nhà tôi lần nào nữa, hi vọng sau này cậu đừng xuất hiện trước mặt bà tôi.”

Trâu Vân khôi phục vẻ cà lơ phất phơ, bỡn cợt, “Nghe nói việc làm ăn của cha cậu thất bại phá sản nên muốn kéo cả nhà tự sát cùng, nhưng số cậu hên nên may mắn trốn được, có thật vậy không? Mạng lớn ghê.”

Vân Dực tức giận, đó là quá khứ đau xót mà cậu ta không muốn nhớ lại, giọng nói càng lạnh như băng, “Tôi cảnh cáo cậu, đừng dây dưa với tôi nữa. Bằng không tôi sẽ tới cụ cảnh sát khiếu nại cậu.”

Cậu ta xoay người bước đi như bay, như thể muốn tránh xa Trâu Vân vậy.

Phía sau, giọng nói không mặn không nhạt của Trâu Vân truyền tới, “Bà ấy vẫn nghĩ cháu trai mình rất ngoan. Mặc dù hơi lận đận, xảy ra vài chuyện không may nhưng cháu trai bà vẫn là người tốt.”

Vân Dực dừng bước, bật lại, “Cậu rảnh lắm à? Có rảnh thì đi bắt thêm mấy tên trộm đi. Chuyện nhà của tôi không cần cậu quan tâm.”

Trâu Vân cười, “Nhớ những gì tôi nói với cậu lúc trước không, hi vọng cậu có thể làm người của tôi, có muốn thay đổi không?”

Vân Dực xoay người, “Nhớ. Tôi cũng nhớ tôi đã từ chối cậu rõ ràng rồi, hi vọng cậu đừng quấn lấy tôi nữa.”

Trâu Vân cười rực rỡ hơn, dáng vẻ vô cùng tự tin, “Vậy giờ tôi nói cậu biết, tôi không chấp nhận lời từ chối của cậu. Bắt đầu từ ngày mai, cậu chính là người của tôi, làm việc vì tôi.”

Vân Dực cảm thấy rất buồn cười, cười nhạo ra tiếng, “Cậu nằm mơ chưa tỉnh à?”

“Nếu cậu không đồng ý, tôi sẽ nói hết mọi chuyện cho bà nghe. Nghe nói cậu là người thân duy nhất của bà đúng không? Tự suy nghĩ đi.” Trâu Vân nói không do dự.

“Cậu uy hiếp tôi? Cảnh sát có thể đe dọa người ta như thế ư?” Vân Dực bị nắm thóp, không có cách để chống lại, chỉ có thể dùng mồm mép để nói chuyện.

“Cậu cũng biết tôi làm việc bất kể quy tắc mà, tôi không sợ chạm vào giới hạn. Có gan thì cậu đi tố cáo tôi đi.” Trâu Vân cười bỉ ổi, “Có điều tôi lo là bà lão lớn tuổi rồi, liệu biết sự thật thì có chịu nổi không, có khi bị cậu chọc tức đến mức xảy ra chuyện.”

“Vậy cũng đâu nhất định phải là tôi đâu thưa quý ngài? Tôi chỉ muốn làm tôm tép, phiền ngài tìm người khác đi. Đầu đường thiếu gì du côn mặc ngài chọn, còn rất nhiều người muốn ra sức vì ngài.” Vân Dực tức nghẹn, giận dữ hét lên.

“Người bình thường không thể vào mắt tôi. Từ lần đầu thấy cậu, tôi đã biết cậu đủ thông minh.” Trong mắt Trâu Vân đầy vẻ khen ngơi.

Mặc dù được khen tặng nhưng Vân Dực không thấy vui chút nào, trên mặt đầy vẻ khổ không thể tả.

“Cứ quyết định thế nhé.” Trâu Vân đưa ra quyết định, vỗ vai Vân Dực rồi cười rời khỏi đó.

Chờ bóng người khuất mắt, Vân Dực đá hòn đá nhỏ trên đường như để phát tiết, tưởng tượng như đá đang người nào đó.

Phát tiết xong bất mãn, cậu khôi phục bình tĩnh, treo vẻ mặt bình thản quay về nhà.

***

“Qua!” Đạo diễn Trần hô to, cả người hưng phấn đứng bật dậy, hai gò má nhiễm chút ửng hồng.

Khai máy được ba ngày, đây là cảnh quay trơn tru nhất cho đến nay.

Mặc dù diễn viên đóng vai bà lão không có tên tuổi, nhưng thật ra cũng có thâm niên, nên diễn tốt cũng không khiến ông thất có gì lạ.

Vân Dực là ảnh đế, làm việc ít có sai cũng bình thường.

Khiến ông ngạc nhiên chính là Trâu Vân.

Canh rất chuẩn sự phóng khoán nhưng vẫn chú ý đến những chi tiết nhỏ.

Lúc đuổi bọn du côn thì nam chính cũng đẩy người, mở miệng nói chuyện đầy vẻ tùy tiện, “Coi chừng tôi đánh nát đầu cậu.” Thoạt nhìn còn lưu manh hơn cả đám du côn.

Lúc nghe bà lão kể về chuyện quá khứ thì cậu ta an ủi bà lão nhưng không để lộ, cho thấy nội tâm nam chính rất dịu dàng.

Đến khi biết nam hai bán ma túy là cháu trai ngoan trong lời bà lão, cậu ta che giấu bằng nụ cười khoa trương để trấn an bà.

Nhưng mà, nụ cười trên mặt lại không đọng lại trong lòng.

Ngoài bà lão ra, những người khác đều nhìn ra được vẻ khiếp sợ của cậu.

Lúc nam hai tiễn nam chính đi, cảnh cáo nam chính không được đến gần bà lão thì nam chính chẳng thèm bận tâm có bị khiếu nại không, thẳng thừng buông lời uy hiếp, tự tiện đưa ra quyết định, cứng rắn muốn kéo nam hai quay về con đường đúng đắn.

Giống giả thiết của biên kịch, đó là một tên cảnh sát lưu manh làm việc không có điểm mấu chốt.

Trâu Vân đã diễn sống nhân vật này rồi.

Lúc này, đạo diễn Trần lướt mắt nhìn sang cậu người mới bị ông mắng ròng rã ba ngày.

Nghe nói Trâu Vân cũng xuất đạo chưa được bao lâu.

Một người tinh tế đến từng biểu cảm, một người đến việc diễn cho tự nhiên cũng không làm được.

Đều là người mới, sao khác biệt lớn thế này?