[AACHHVSM] – Chương 57

0
102

Chương 57:

Edit + beta: Linxu

May mà hai người chỉ thân mật một chút rồi thôi, còn tiếp tục có khi lại thành sự cố trên sóng truyền hình. MC nhanh chóng điều chỉnh không khí, anh ghẹo: “Tôi và các khán giả trước màn hình TV vừa bị ép ăn cơm tró, còn là bát cơm siêu to nữa đấy. Vâng, chỉ đùa thế thôi, sau đây tôi xin được phỏng vấn anh Thẩm An Chi, có lẽ anh ấy vẫn còn nhiều điều chưa nói. Chào hai bạn, lúc này hai người hẳn vẫn đang rất xúc động nhỉ?”

MC đưa micro sang Thẩm An Chi, Thẩm An Chi đáp: “Đúng vậy, bộ phim <Tôi là kẻ giết người> vừa nhận được năm giải thưởng lớn. Và lại một lần nữa tôi đã nhận được một kịch bản tốt, được làm việc cùng một ekip xuất sắc, tôi rất vui mừng và xúc động.

MC vờ không hài lòng với câu trả lời này, anh đùa: “Thẩm nam thần, anh biết điều mà tôi và khán giả muốn nghe không phải chuyện này, chuyện chúng tôi muốn biết nhất là —“, khẽ ngưng chốc lát anh ta nói tiếp, “Mọi người đều rất tò mò muốn biết liệu hai người sắp tiến tới hôn nhân chưa? Dẫu gì thì anh cũng công khai chuyện tình cảm của cả hai rồi.”

Anh MC xuất sắc! Anh đã nói lên tiếng lòng của khán giả, ai nấy thi nhau thầm gật đầu đồng ý, chỉ thiếu tặng MC cái đùi gà cổ vũ.

Thẩm An Chi thong thả nhìn Ninh Trí, cô vẫn duy trì nét mặt bình tĩnh như cũ. Song lúc anh nhìn cô, ánh mắt cô đã bán đứng cảm xúc của bản thân. Thẩm An Chi biết cô đang căng thẳng, nói đúng hơn là cô chưa chuẩn bị tốt.

Vốn anh tính nói “Vậy phải xem ý Ninh Trí thế nào” để chuyển hướng cho cô, nhưng làm vậy thì lại như anh đang ép cưới, mà anh thì nào nỡ lòng bức ép cô.

Thẩm An Chi mỉm cười, trả lời lấp lửng: “Nếu có thông tin chúng tôi sẽ thông báo cho mọi người biết.”

“Ôi, câu trả lời chung chung chuẩn mực quá. Vậy tôi chờ tới ngày uống rượu mừng của hai người nhé.” MC khéo léo chuyển đề tài, “Chúng ta quay lại chủ đề chính hôm nay, về phim điện ảnh, Thẩm nam thần vừa nhận được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, theo anh thì nhờ đâu mà anh có thể biểu hiện năng lực và nhận được thành quả này?”

“Tôi nghĩ…”

Ninh Trí nhìn Thẩm An Chi bình tĩnh trả lời phỏng vấn, cô không hiểu hết những gì anh nói, cô chỉ cảm thấy nụ cười tuấn tú kia cuốn hút cô vô cùng, trái tim cô đang nhảy loạn nhịp lên.

Nhịp tim đập quá mạnh, khiến mọi âm thanh quanh cô như mơ hồ đi. Cảm giác này làm cô căng thẳng hơn cả lần đầu tiên bước chân trên sàn catwalk, adrenalin tăng cao tới đỉnh điểm, hai tay cô như sắp mất không chế, thật may anh vẫn luôn nắm chặt tay cô.

Mãi đến khi micro đưa tới trước mặt Ninh Trí mới lấy lại tinh thần, đối mặt với MC và ống kính, cô không biết chuyện gì đang diễn ra.

Thẩm An Chi thấy cô ngẩn người bèn thầm thì bên tai cô: “Anh ấy vừa hỏi em, em có thất vọng khi không nhận được giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất không.”

Ninh Trí cố không run giọng, trả lời: “Tuy tôi không nhận được giải thưởng nào nhưng tôi không cảm thấy có gì phải không vui hay thất vọng cả. Bộ phim nhận được sự tán thành ủng hộ của mọi người, bản thân tôi cũng là một phần tử tham gia trong đó, có thể được mọi người tán thành là đã rất vui rồi.”

MC vừa nghe cô trả lời vừa gật gù không thôi như khen ngợi khả năng ứng biến của cô, anh nhận lại micro, “Ở những buổi lễ trao giải trước, phần lớn các khán giả xem xong sẽ bỏ mọi chuyện qua một bên và quên đi. Lần này tôi phải làm khán giả nhớ kỹ cuộc phỏng vấn hôm nay, về việc anh ấy nhận được giải ảnh đế, Ninh Trí có cảm nghĩ gì không?”

Thẩm An Chi lén cười, Ninh Trí liếc anh nhưng lại không dám làm quá rõ, cô kìm nén thật lâu cũng không thể nói ra được, cuối cùng vẫn là Thẩm An Chi nắm tay cô chuyển micro qua chỗ anh, giúp cô tránh đi.

“Thành thực mà nói, phải là tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh mới đúng.” Anh thẳng thắn: “Lúc trước tôi dùng đủ mọi cách để làm quen với Ninh Trí, muốn có chút gì đó liên quan với cô ấy. Tôi tham gia Fashion Week chỉ để có thể tình cờ gặp được cô ấy, lúc phỏng vấn ở hậu trường buổi diễn tôi còn xin chữ ký của cô ấy nữa.”

“Có cả chuyện này sao?” MC kinh ngạc.

Thẩm An Chi nhìn Ninh Trí, chân thành nói: “Đúng vậy, nhưng cô ấy hoàn toàn không để ý tới tôi. Thật ra lúc xin chữ ký của cô ấy ở Fashion Week bản thân tôi còn nghĩ liệu bên truyền thông có thể viết chút tin nóng về chúng tôi không. Nhưng không, một chữ cũng không. Còn chuyện lần trước, quả thật là ngoài ý muốn.”

“À, lần đó tôi có biết, tin ấy còn lên cả hot search weibo khiến cả nước sục sôi, đúng không?” MC hiểu ý. Anh còn cường điệu: “Hóa ra hai người có thể thành đôi hãy còn nhờ tin đồn lần đó.”

“Được rồi, buổi phỏng vấn hôm nay xin kết thúc tại đây. Hai bạn hãy nghỉ ngơi thật khỏe và cùng chia sẻ niềm vui vừa nhận được nhé! Chúc mừng cả hai!” MC cao hứng.

Thẩm An Chi và Ninh Trí cảm ơn anh ta, sau đó tay trong tay rời đi, chưa được mấy bước thì phía sau lại truyền tới giọng anh MC.

“Hi vọng Thẩm nam thần có thể phá vỡ được lời nguyền đóng  vai người yêu cũ của Ninh Trí.”

Thẩm An Chi nghe mà dở khóc dở cười.

Anh nắm tay Ninh Trí đi tới phòng nghỉ ở hậu trường, vào tới nơi liền đặt cup lên bàn, khuôn mặt anh bị Ninh trí ôm lấy, hai người ôm hôn triền miên, thở hổn hển, Ninh Trí kề môi sát môi anh lẩm bẩm: “Chuyện anh nói khi nãy có thật không? Sao em không nhớ anh đã từng tìm em ký tên cho anh nhỉ.”

Thẩm An Chi ôm chặt eo cô, đôi mắt trầm ngâm, giọng khàn khàn: “Anh biết ngay à, em là cái đồ xấu xa. Trừ bạn bè em ra thì đâu có mấy ai có thể lọt vào mắt em.” Cô rất vô tâm với những thứ xảy ra chung quang mình thế nên có rất ít chuyện có thể tác động đến cô.

Ninh Trí nghiêng đầu, mê đắm hôn lên mặt anh, cô nắm tay anh để lên ngực, bên trong bộ lễ phục cổ chữ V không có lớp nội y, chỉ dán miếng dán ngực.

Yết hầu Thẩm An Chi căng lên, anh cứ ngỡ cô đang dụ dỗ mình, anh rất muốn mặc kệ tất cả làm tới, nhưng cuối cùng vẫn phải nhịn xuống.

Câu “chúng ta về nhà…” đang chuẩn bị bật ra thì anh nghe được lời cô nói.

“Anh có cảm giác được tim em đang đập nhanh lắm không?” Giọng cô không còn sự lạnh nhạt thường ngày, thay vào đó là chút run run nữa.

Thẩm An Chi giữ nguyên vị trí bàn tay, yên lặng cảm nhận nhịp tim đập của cô. Nhịp tim đập dồn dập không quy luật, thật ra thì anh cũng giống như cô thôi.

Ninh Trí thân mật cọ trán anh, nói khẽ: “Sao tim em lại đập nhanh như vậy, đó là vì trong tim em có anh.”

Thẩm An Chi đầu hàng dựa vào cổ cô, anh khẽ rên rỉ: “Anh xin em, đừng trêu anh nữa, anh không chịu nổi.”

“Em đang đáp lại lời tỏ tình của anh mà.” Nói xong cô còn hôn lên môi anh cái nữa.

Tim anh nghe đang có pháo nổ, anh nghĩ mình của lúc này còn hưng phấn và xúc động hơn lúc nhận giải nhiều. Càng lớn cấp bậc hạnh phúc của con người sẽ càng khác đi. Ngày còn thơ bé, chúng ta có thể vì một món đồ chơi mới mà cảm thấy hạnh phúc, nhưng càng lớn điểm tới hạn của hạnh phúc cũng càng xa. Lần đầu tiên anh nhận được cát-sê tiền triệu, anh sung sướng vô cùng, rồi sau đó là trăm triệu và dần số tiền ấy mỗi lúc một tăng cao nhưng anh không tìm được ý nghĩa từ nó. Chỉ khi hoàn thành tốt vai diễn nào đấy, anh mới có được cảm xúc phấn khởi như thế này.

Nhưng bây giờ, chỉ đơn thuần là một câu nói của Ninh Trí đã lấp đầy trái tim anh, hạnh phúc lên tới đỉnh điểm. Có lẽ chỉ cần được ở bên cô, anh đã cảm thấy thật hạnh phúc.

Lễ trao giải kết thúc, anh Triệu với quản lý Trương cùng tới hậu trường tìm hai người, họ còn buổi party sau lễ cần tham gia. Di động anh Triệu vang lên, anh lấy ra đọc tin nhắn và khẽ lầm bầm, sau đó kêu quản lý Trương không cần tìm họ nữa, hai anh cùng đi ăn uống cho nhanh.

Hai người kia sớm đã về nhà hưởng thụ một đêm đẹp rồi!

#

Lễ trao giải đã kết thúc được ba ngày nhưng độ nóng thì hãy còn cao. Nổi bật nhất vẫn là Thẩm An Chi và Ninh Trí, Thẩm An Chi trẻ tuổi nhưng anh đã nhận về cho nghiệp diễn của mình hai chiếc cúp, danh tiếng và hình tượng của anh trong hay ngoài ngành đều rất tốt, lại có nhiều fans, anh nhanh chóng bước vào hàng ngũ các sao nam thực lực hạng A trong giới điện ảnh, cát-sê lại tăng thêm một bậc.

Nhìn những lời mời đóng phim với giá cát sê cao ngất, anh Triệu sung sướng vuốt ve chiếc cúp. Thế là văn phòng của anh và Thẩm An Chi lại có thêm chiếc cúp mới. Hôm nay tới công ty mà anh đi như bay trên mây cưỡi trên gió, ai cũng tươi cười chào đón, a dua nịnh hót, thật khiến anh lâng lâng.

Lúc Thẩm An Chi đẩy cửa đi vào, anh Triệu vẫn đang ngâm nga khúc nhạc, anh cười: “Vui thế à? Anh trúng số độc đắc hay sao?”

Anh Triệu đặt cúp xuống, cười hì hì: “Đúng rồi, anh đây trúng tấm vé số mang tên chú đấy.”

Thẩm An Chi đóng cửa văn phòng, kiểm tra bốn phía, xem có máy nghe trộm hay camera siêu nhỏ không, sau đó mới nói: “Tới đây, họp họp, hai chúng ta họp trước.”

“Này, cậu để anh đắc ý vài ngày đi.” Anh Triệu không vui ngồi xuống sofa, song nghe Thẩm An Chi nói câu đầu tiên thì vẻ mặt đã trở nên nghiêm túc.

“Hợp đồng của em tới kỳ rồi.” Thẩm An Chi bình tĩnh nói, “Trước khi đóng bộ phim đầu tiên, em từng nói với anh, em có lý tưởng.”

“…” Anh Triệu ôm trán, “Cậu từ từ đã, để anh nhớ lại.”

Hai người nói được một nửa thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ, có nhân viên bên ngoài nói: “Anh Thẩm, anh Triệu, hai anh có đây không? Sếp gọi hai anh lên họp.”

Hai người liếc nhau, anh Triệu nhếch mép: “Sếp có thiên nhãn đấy à, sao mà đúng lúc thế chứ.”

“Đi thôi.” Thẩm An Chi lại không thấy có gì lạ. Thật ra, hợp đồng của anh đã gần như hết hạn rồi nên công ty sẽ tìm anh trao đổi là chuyện sớm muộn.

Hai người cùng nhân viên vào thang máy lên văn phòng CEO, không ngờ trong phòng còn có Hạ Luyến đang ngồi, ông chủ thấy người tới đứng dậy đón: “Đến rồi đấy à, mau ngồi đi.”

Bốn người ngồi bốn phía, nhân viên đóng cửa lại, ông chủ nói: “Đây là nhân viên trong công ty, còn đây là luật sư Tiền, tìm cậu Thẩm tới đây trước là bàn về việc của Hạ Luyến.”

Anh Triệu trợn trắng mắt, anh chưa có quên chuyện này đâu. Ban đầu anh còn nghĩ đó là chuyện ngoài ý muốn nhưng không ngờ Hạ Luyến lại to gan như vậy, bà điên này còn chưa bị đóng băng sự nghiệp à.

Luật sư Tiền tiếp lời: “Chúng tôi cũng đã trao đổi với bên cảnh sát trước đó, cảnh sát yêu cầu phải có sự đồng ý hòa giải từ phía người bị thương. Vậy nên tôi muốn nhờ cậu có thể ra mặt thông báo hòa giải được chứ? Đương nhiên, phần bồi thường sẽ tương xứng cao nhất.”

Thẩm An Chi trầm ngâm không nói gì, anh Triệu cũng vậy.

“Thẩm này, cậu với Hạ Luyến đều cùng một công ty, chúng ta nhường nhau một chút, đừng làm lớn mọi chuyện lên, cô ấy cũng hối lỗi rồi.” Ông chủ cũng lên tiếng hòa giải.

“Vâng, anh Thẩm, em thực sự không cố ý làm vậy, đều do em ghen tị đến ngu muội.” Hạ Luyến theo lời ông chủ nói tiếp, nghe vô cùng đáng thương “Em không dám nữa đâu.”

Thẩm An Chi và anh Triệu liếc nhau, anh Triệu nói: “Chúng tôi cần trao đổi trước.”

“Được, năm phút đủ không?” Luật sư Tiền cho hai người thời gian thảo luận.

Hai người đứng ngoài hành lang bàn luận một chút rồi quay lại chỗ cũ nữa.

“Thế nào?” Ông chủ hỏi.

“Có thể.” Thẩm An Chi thản nhiên, “Tôi có hai yêu cầu.” Dưới ánh nhìn của ba người, anh bình tĩnh nói: “Thứ nhất, Hạ Luyến phải nói xin lỗi trực tiếp với bạn gái tôi, chúng ta đều hiểu rõ, cô cố ý hại cô ấy, còn chuyện có tha thứ hay không là chuyện của Ninh Trí. Và sau này cô không được quấy rầy cô ấy nữa.”

“Cái này dễ làm.” Luật sư Tiền gật đầu đồng ý.

Hạ Luyến nghĩ tới chuyện mình phải khom lưng xin lỗi Ninh Trí mà tức tối vô cùng, chỉ cố gượng gật đầu.

“Thứ hai thì sao?” Ba người nhìn sang Thẩm An Chi.

Văn phòng yên tĩnh tới mức kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng, giọng nói trầm trầm lại kiên định của Thẩm An Chi vang lên.

“Thứ hai, kết thúc hợp đồng của chúng ta.”

Gợi ý mật khẩu chương 58: Chiến tranh biên giới Việt–Trung diễn ra vào ngày tháng năm nào. Điền theo cấu trúc như sau: DD-MM-YYYY (Trong đó: DD là ngày, MM là tháng, YYYY là năm).

 

Chia sẻ một chút về lý do mình để mật khẩu là con số này: đó là vì gần đây TQ đang tiến hành làm một bộ phim nội dung chiến tranh đánh trả quân xâm lược. Bộ phim được xây dụng bối cảnh và địa điểm quay nằm ở biên giới phía bắc nước ta, trang phục vũ khí cũng tương đương với thời kỳ Chiến tranh biên giới Việt-Trung. Nói tới đây, hẳn các bạn cũng biết bộ phim này quay về cái gì chứ nhỉ.

Điều đáng nói là: có không ít các bạn trẻ là người Việt Nam, được ăn học, được sống, được bảo vệ bởi đất nước Việt Nam, mang quốc tịch Việt Nam. Ấy thế mà các em/các bạn ấy lại vì thần tượng một ai đó mà phát ngôn rằng, người xâm chiếm TQ là GIẶCvà các bạn ủng hộ TQ, ủng hộ thần tượng của mình.

Phải nhớ:

  1. TQ đưa quân gây hấn ở biên giới liên tục trong các năm trước đó, sau đó chủ động đưa quân tân công Việt Nam ta, và đối nội TQ lấy danh nghĩa là Chiến tranh đánh trả tự vệ trước Việt Nam. 
  2. Người mà các em dám gọi bằng cái từ kia, là những chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ và gìn giữ đất nước, cho các em lớn lên trong hạnh phúc và hòa bình.
  3. Đừng bao giờ quên trong suốt mấy ngàn năm lịch sử, nước ta đã bị họ xâm lược bao nhiêu lần, bị đô hộ bao nhiêu lâu, bị ngu hóa tới mức nào. Cũng đừng bỏ qua tài năng cài cắm nội dung chính trị sai lệch vào các sản phẩm văn hóa nghệ thuật của họ, nếu bạn nói thần tượng của bạn là người có quốc tịch TQ nên họ làm ko sai, vậy hãy nhìn lại cái quốc tịch bạn đang mang trước rồi nói tiếp. Đừng quên trình độ mị dân cấp cao họ, người dân của họ sống trong vòng kiểm soát của chính phủ, bị chặn rất nhiều thứ nhưng chúng ta thì không. Nếu không biết thì google có đầy đủ thông tin cho bạn search.

Mình mong các bạn có tư tưởng sai lệch này sẽ nhận thức tốt hơn, tìm hiểu nhiều và kỹ càng hơn nhé. Cá nhân mình đọc truyện, edit truyện của tác giả TQ nhưng nếu nội dung dính tới chủ quyền của nước nhà thì mình sẽ bỏ ngay, mình cũng từng yêu thích một số idol TQ nhưng khi biết họ share đường lưỡi bò thì mình đã say bye, dù thế nào thì cũng phải bye ngay, bye gấp. Hy vọng ai trong chúng ta cũng đều hiểu, yêu và bảo vệ đất nước mình.

Note: nếu bạn phát hiện truyện nào có nội dung sai lệch trong nhà mình, thì hãy nhắn lại và ghi gõ chương nào, mình sẽ xóa bộ đó. Gì chứ xóa truyện là mình làm nhanh gọn lẹ lắm, có mỗi cái edit là lâu thôi.