Cô nàng ảnh đế – Chương 48

0
28

Chương 48: Kịch bản mới

Editor: Nguyệt Dao

Sau khi chọn được kịch bản, Vân Dực tìm Vương Ninh Dao nói trực tiếp, “Đã xác định là kịch bản của cô, Trâu Vân vào vai cảnh sát nằm vùng, có điều kịch bản phải chỉnh lại.”

“Được thôi.” Vương Ninh Dao gật đầu sảng khoái, cô đã đoán trước được điều này.

“Đừng đồng ý nhanh thế, thay đổi rất nhiều đấy.” Vân Dực bổ sung, “Tôi sẽ nói những yêu cầu với cô, cô nhớ kỹ nhé.”

Vương Ninh Dao chuẩn bị xong, ghi vào mặt sau kịch bản.

“Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định đổi hai nam chính thành một nam chính, người què sửa thành nam hai, xóa toàn bộ tuyến tình cảm của anh ta.” Vân Dực thốt ra lời nói chấn động.

Vương Ninh Dao ngẩn ra, trên mặt lộ vẻ chần chờ, “Nhưng vậy phải bỏ hết nội dung đoạn sau của phim rồi.”

“Không.” Vân Dực lật kịch bản ra, chỉ cho biên kịch xem, “Ngay từ thiết lập ban đầu, nam hai bị kích thích vì thấy bạn gái cũ có bạn trai mới, từ đó dấy lên quyết tâm. Sau khi xóa tuyến tình cảm, cô có thể viết nam hai có một người bà. Người bà ngày là thân thích duy nhất của nam hai, chỉ biết nam hai có việc làm nhưng lại không biết chính xác là làm gì. Cũng cho rằng chân nam hai bị què do tai nạn giao thông.”

“Sau đó bà ấy vô tình biết được sự thật, gắng sức khuyên bảo nam hai cải tà quy chính. Dưới sự dẫn dắt của bà, nam hai đồng ý làm người của nam chính, quay về chính đạo.”

Ngón tay Vân Dực khẽ nhúc nhích, chỉ vào một dòng khác, “Sau khi nam hai trèo lên vị trí cao trong xã đoàn thì có suy nghĩ khác trong đầu. Vừa muốn phục vụ phía cảnh sát lại không muốn bị trói buộc, thế nên mới có dấu hiệu mất khống chế.”

“Sau đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khiến người thân duy nhất của anh ta qua đời. Cả đời bà lão hướng thiện, nhưng cuối cùng vẫn không được chết già, chưa kịp hưởng phúc đã buông tay. Người tốt không có kết quả tốt, lúc này nội tâm nam hai xuất hiện sự dao động, bắt đầu hoài nghi lựa chọn đi lên chính đạo của mình có chính xác không. Hoặc là nói, người nào có tiền có quyền, người đó là trùm.”

Vương Ninh Dao đã hiểu sơ sơ rồi.

Vân Dực lại lật đến cuối đại cương, “Ở đây, nội dung gốc là nam chính giả vờ rời khỏi đội cảnh sát rồi gia nhập xã đoàn, hợp tác với nam hai. Sau khi trải qua nhiều chuyện, trợ lý cũ của xã đoàn bị bắt khiến xã đoàn bắt đầu lục đục nội bộ, tranh giành nhau leo lên làm trợ lý mới. Nam hai mưu kế hơn người, thuận lợi ngăn cản nam chính trèo lên. Sau khi làm trợ lý xã đoàn, anh ta móc nối với nguồn ma túy ở nước ngoài, chuẩn bị tiến hành hàng loạt giao dịch thuốc phiên kiếm bộn tiền.”

“Phần trước không thay đổi, phần sau đổi thành sau khi trợ lý xã đoàn bị bắt, nam hai ngoi lên trở thành đầu sỏ mới. Ma túy nước ngoài chủ động liên hệ với anh ta, yêu cầu hợp tác. Đến lúc này, anh ta có quyền có thế nhưng không thấy vui vẻ chút nào. Sau khi đồng ý hợp tác với tụi buôn ma túy, anh ta bắt đầu do dự, lặp đi lặp lại câu hỏi mình đang làm đúng hay sai.”

“Cô hãy dựng một tình tiết khiến anh ta tình ngộ hoàn toàn – anh ta nên nghe theo nguyện vọng của bà thành người tốt. Cuối cùng anh ta phối hợp với cảnh sát, phá hàng loạt vụ án giao dịch thuốc phiện. Đến kết, nam chính trở về đội cảnh sát, có cuộc sống hạnh phúc vui vẻ với bạn gái. Nam hai lại dõng dạc tự hào nói trước phần mộ của bà, anh ta đã không phụ sự kỳ vọng của bà, cũng trở thành người tốt.”

Vương Ninh Dao trầm tư một lát, tổng kết, “Nói cách khác, xóa bỏ hết tuyến tình cảm của nam hai nhưng vẫn giữ lại những cảnh chung với nam chính. Sau đó tôi lại tìm một lý do hoặc bổ sung bằng những đoạn ngắn để logic hơn đúng không.”

Vân Dực khen ngợi gật đầu, “Đúng vậy.”

Vương Ninh Dao nghĩ ngợi một chút, “Vậy nếu sửa thì lượng công việc cũng không tính nhiều.”

Lúc đầu, cô còn tưởng phải gạt bỏ rất nhiều.

Vân Dực tựa lưng vào ghế ngồi, “Không vội. Tính ra thì số lượng diễn viên của bộ phim này khá nhiều, tôi còn cần không ít thời gian để tìm diễn viên phù hợp, cô còn đủ thời gian để thay đổi.”

Vương Ninh Dao đưa ra nghi hoặc, “Nhưng sửa vậy có khiến người ta cảm thấy không thực tế, phi logic không? Nam hai rơi vào đáy cốc, lại tùy tiện tin tưởng nam chính rồi tỉnh táo lại.”

Chỉ có tình yêu trong phim truyền hình mới khiến người ta phấn chấn lại thế này thôi.

Vân Dực lại nghĩ, không logic chỗ nào? Chỉ cần nhìn vào gương mặt đẹp trai của Trâu Vân là anh đã choáng váng đồng ý bất cứ điều gì cô nói rồi, vô cùng chân thật nhé.

“Ừm, nếu lo thì có thể viết thế này. Từ đầu đến cuối người bà không hề biết chuyện cháu trai đang làm. Vì có lần nam chính thuận tay cứu khi bà gặp rắc rối, sau khi đưa bà về nhà mới biết đó là người thân của nam hai. Bà khen mãi khi còn bé cháu trai mình thông minh thế nào, chỉ là vì công việc nên không thể bên bà thương xuyên được, hoàn toàn không biết chuyện cháu trai đang làm chuyện xấu. Khi nam hai tiễn khách, nam chính đứng ở cửa nửa uy hiếp, nửa cổ vũ khiến nam hai suy nghĩ lại.”

Vương Ninh Dao hơi phân vân, muốn nói lại thôi, “Nói vậy nam hai sẽ thích nữ chính mất, sẽ xảy ra việc tranh chấp tình cảm. Xóa hết tuyến tình cảm của anh ta có vẻ không tốt lắm đấy?”

“Nào có?” Vân Dực không cho là đúng, “Tương tự như bộ phim phổ biến hồi tháng ba ấy, nam hai bộ đó cứ chạy sau mông nam chính nhưng phim vẫn được hoan nghênh mà. Chỉ cần tình tiết đủ kích thích, nam hai có tuyến tình cảm hay không đâu quan trọng. Phim truyền hình nghìn bài một điệu, cứ rập theo một khuôn khiến người xem chán lâu rồi. Tôi hi vọng cô có thể viết nam chính trở thành người thầy trên đường đời của nam hai, vì nam chính mà cuộc sống của nam hai mới thay đổi.”

Vương Ninh Dao thầm nghĩ, ý Vân Dực là tuyến tình cảm của nam hai là nam chính hả?

“Đúng vậy.”Vân Dực đánh gãy suy nghĩ biên kịch, vẻ mặt trở nên nghiêm /túc hơn, “Phần diễn của trợ lý xã đoàn cũ cũng phải sửa, thêm mấy cảnh trợ lý cũ bị nữ chính ngược tàn nhẫn vào.”

“Ví dụ như?”

“Sau khi có bằng chứng phạm tội của trợ lý, nữ chính lập tức đi bắt tội phạm, nhưng tên đó từ chối đầu hàng. Vì thế nữ chính đánh tên trợ lý đó nằm bẹp.”

Vẻ mặt Vương Ninh Dao ( ̄□ ̄」), “Dưới tình huống bình thường, nữ chính thông minh xinh đẹp lại hào phóng. Cái việc bắt người này để nam chinh làm là được rồi.”

Đổi thành nữ bạo lực, không sợ người xem tắt luôn à?

Vân Dực trầm tư, suy nghĩ nhanh biện pháp, “Vậy viết một đoạn nhỏ cũng được, để lúc quay phim có mà dùng. Chờ quay xong lại tuyên bố cảnh này không dùng được cũng được.”

Anh còn nghĩ để Trâu Vân tự tay đánh nữa cơ, nhưng có thể Trịnh Chung Hồng sẽ trả thù. Nhưng bị Nhâm Lệ đánh thì anh ta chỉ có thể ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong thôi.

“…” Vương Ninh Dao mê mang.

Cô không hiểu, ý nghĩa của việc viết phân đoạn đó ở đâu.

Vân Dực lại càng cười càng tươi, lần đầu tiên sinh ra cảm giác nôn nóng muốn gặp Trịnh Chung Hồng thế này.

***

Tuyển diễn viên, sửa kịch bản, tìm đạo diễn, Vân Dực chuẩn bị phim mới nên bận tối mặt tối mũi.

Trâu Vân không đợi được đến khi quay phim mới đã nhận được tin phần chế tác hậu kỳ của bộ phim điện ảnh đã xong trước, phim cũng sắp chiếu rồi.

Cô còn cố tình tra xem suất chiếu bộ phim điện ảnh đó ở các rạp, không ngoài ý muốn phát hiện số suất chiếu “Lưỡi cưa*” ít đến thảm thương, mỗi ngày chỉ có bốn suất, khung giờ cũng không tốt tí nào.

(*Mình để tên phim được phiên dịch ở Việt Nam nhé. Bộ phim “Jigsaw” có tên khác ở TQ.)

Thật ra Chu Cung lại thấy ngoài ý muốn, “Nói thế nào nhỉ, rạp chiếu phim càng muốn lên sóng mấy bộ điện ảnh có minh tinh lớn hơn. Bởi vì số lượng bán vé càng cao, số tiền mà rạp chiếu phim được chia sẽ càng nhiều. Cứ tưởng “Lưỡi cưa” thuộc thể loại trinh thám, lại còn toàn diễn viên mới thì chỉ hai suất mỗi ngày thôi chứ. Xem ra biên kịch có nhờ người giúp đỡ rồi.”

“Chị nói xem có bán được nhiều vé không ạ?” Trâu Vân lo lắng.

“Hơi khó đó.” Chu Cung ăn ngay nói thật, “Kịch bản trinh thám kinh dị không được ưa chuộng lắm trong nước, huống chi trong danh sách diễn viên, ngoài em ra chẳng còn ai có tiếng tăm hết. Có điều lúc Vân Dực xảy ra scandal, đoàn phim có nắm lấy cơ hội tuyên truyền nên chắc cũng có tí hiệu quả. Kết quả cuối cùng chắc là không lời cũng không lỗ.”

“Nếu không lời không lỗ thì cũng may rồi.” Trâu Vân nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ xuất thần.

Nhưng mà ngoài dự đoán mọi người.

“Lưỡi cưa” công chiếu vào ngày chủ nhật thứ ba của tháng mười.

Ngày thứ ba sau khi công chiếu đã có lác đác những tài khoản weibo cá nhân đăng cảm nghĩ sau khi xem phim.

Ngày thứ mười sau khi công chiếu, người thảo luận về bộ phim này càng ngày càng nhiều.

Ngày thứ mười lăm sau khi công chiếu, đề tài về “Lưỡi cưa” bùng nổ trên weibo, dấy lên một làn sóng trong những hội nhóm nhỏ, rồi thuận tiện ngồi luôn trên bảng hot search.

Trang chính chủ của đoàn phim được netizens bình luận ồn ào, sôi nổi.

“Coi hay quớ! Tặng 360 likes cho nội dung phim!”

“Lúc đầu cứ tưởng phim kinh dị bình thường thôi, kết quả tới năm phút cuối cùng thấy thi thể bật dậy từ vũng máu chỉ muốn mắng đệt cụ nhà nó! Hù chết ông đây!”

“Chuyển biến thần kỳ. Thật sự không ngờ độc thủ sau màn là khối thi thể nằm dưới tầng hầm lúc ban đầu, ngoài dự đoán mọi người thật.”

“Cho hỏi, chỉ có mình tui xem lần đầu vẫn chưa hiểu à?”

“Lần đầu không hiểu, coi tận ba lần mới hiểu đây nè.”

“Do IQ không đủ dùng, khóc chít chít. Nhìn người khác mới phản ửng được phim đang chiếu cái gì.”

“Tui có nói là tui chỉ đi xem vì Trâu Vân chưa? Nhưng là coi một lúc đã ném Trâu Vân ra sau đầu. Đến đoạn kết tui còn nghĩ Trâu Vân đâu mất rồi, không phải đã thông báo có diễn à? Kết quả, anh-ấy-đội-mồ-sống-lại! Hù chết cục cưng rồi.”

“Có thảm hơn mị hong? Coi suất chiếu khuya. Cái lúc rạng sáng í! Đi xem “Lưỡi cưa”! Cả người tỉnh như chưa từng được tỉnh! Hong buồn ngủ nổi luôn! Sau này hong dám xem phim kinh dị vào buổi tối nữa đâu.”

“Chỉ có thể nói, chưa từng được xem bộ phim nào có tên cuồng biến thái chỉ số IQ cao như thế này, may mà chỉ có ở thế giới khác.”

“Sợ cái gì? Jigsaw chỉ chọn người không biết quý trọng sinh mệnh để tham gia trò chơi, đâu phải ai cũng chọn đâu.”

“Xem phim xong thì trời cũng khuya gòi, lúc ngủ tui mơ thấy có người nói với tui la muốn chơi trò chơi với tui, làm tui bật dậy đổ mồ hôi lạnh liền.”

“Jigsaw cứ tưởng chơi trò chơi với người chơi, nhưng người chơi lại không muốn chơi với hắn.”

“…Kịch bản máu me thế này mà cũng có người thích à, biến thái hết đúng hong. Bối cảnh kinh khủng quá, xem hết một lần đã thấy hối hận.”

“Đã bị kinh hách. Từng xem rất nhiều phim kinh dị, bị dóa suýt ngất lại là lần đầu.”

“Biên kịch có thể viết ra kịch bản này đúng là mất trì rồi, kết nối xuyên suốt khiến người ta cảm thấy đáng sợ. Đoạn bị cảnh sát đuổi bắt thì Jigsaw có một khúc tự bạch, nó liên kết với năm phút ở kết cục. Có năm phút cuối cùng của phim, khiến phim từ không tệ chuyển thành khiến người ta sợ hãi thán phục.”

“Dù ở đây Trâu Vân biến thái nhưng lúc đứng dậy vẫn đẹp trai ngất ngây! Rõ ràng là gã đàn ông lớn tuổi tóc đã bạc, nhưng vẫn ngầu không dời mắt được. Jigsaw là một tên cuồng giết người, nhưng ánh mắt lại nhuốm đầy sự tan thương, siêu đáng yêu luôn!”

“Lầu trên chơi thử trò đó xem còn khen Jigsaw đáng yêu được nữa không.”

“Cứ có cảm giác Jigsaw rất đáng thương.”

“Bị bạn dụ dỗ xem phim này. Vốn nửa tin nửa ngờ, coi tới cuối là ngây người luôn. Nói thiệt, đây là bộ điện ảnh trinh thám đặc sắc nhất tôi từng xem cho tới nay. Dĩ nhiên là đã coi năm lần, hi vọng sẽ có phần kế tiếp.”

“Khẳng định là có phần kế! Đoạn kết còn nhiều bí ẩn chưa giải thích rõ mà, ví dụ như bác sĩ Gordon thế nào, muốn biết diễn biết tiếp theo ghê.”

“Bạn bè xung quanh đều đề cử với tui một lần, rất thích “Lưỡi cưa”, năm phút cuối cùng xem trăm lần cũng không chán”

“Nói nghe nè, rạp chiếu phim không thể sắp suất chiếu “Lưỡi cưa” vào ban ngày được à? Không phải sáng sớm thì cũng là rạng sáng, xem phim xong thấy sợ lắm biết honggggg! Cứ cảm thấy sẽ có người nhảy ra từ trong góc đánh ngất tuiiiii.”

“Diễn viên đều là người mới, nhưng mà diễn hong tệ tí nào, rất thú vị, likeeee.”

Ngày thứ hai mươi sau khi công chiếu, biên kịch Giang gọi điện thoại báo tin vui với Trâu Vân. Trong điện thoại, cô ấy vô cùng kích động, “Phòng vé vượt một trăm nghìn rồi! Phía rạp phim chủ động tăng suất chiếu lên tám suất một ngày, khung giờ cũng tốt hơn!”

“Chúc mừng.” Trâu Vân thấy vui vẻ thay biên kịch Giang từ tận đáy lòng.

Kết thúc một tháng, phim ngừng chiếu, Trâu Vân shock.

Theo công tác thống kê, phòng vé bộ điện này vượt hơn hai chục triệu.

“Lưỡi cưa” được tôn là tinh phẩm trong số ít phim trinh thám.

Có người hỏi dưới weibo đoàn phim, bao giờ mới có phần hai.

Mà vai diễn Jigsaw của cô, cũng được không ít người tâng bốc.