Cô nàng ảnh đế – Chương 47

0
36

Chương 47: Chuyển nhà

Editor: Nguyệt Dao

Trâu Vân hỏi người đại diện số điện thoại của Nhâm Lệ, gọi một cuộc sang, mới nói bâng quơ hai câu Nhâm Lệ đã đồng ý nhận vai nữ chính bộ phim mới một cách sảng khoái.

Cúp điện thoại, Vân Dực mở miệng đúng lúc, nhắc nhở nghiêm túc, “Em phải cẩn thận. Cô ấy đồng ý nhanh vậy có khi có tính toán khác, nhiều khi còn có suy nghĩ không an phận với em đó.”

Trâu Vân buồn cười, “Cô ấy đang quen Trịnh Chung Hồng rồi. Có Thị đế ở đó, sao người ta nhìn trúng em được?”

Lỡ như cô ấy thích trêu hoa ghẹo nguyệt thì sao, hay có thói ăn trông nồi ngôi trông hướng chẳng hạn? Dù sao bà xã tương lai của anh cũng đẹp trai ngầu lòi như thế, không thể không đề phòng được.

Vân Dực nói đầy thâm ý, “Lòng người khó đoán.”

Quen nhau thì sao? Anh với Trâu Vân cũng quen nhau này, nhưng vẫn thân ai nấy ngủ đấy thôi!

Nghĩ vậy, Vân Dực truy hỏi, “Sao mà hai người họ quen nhau được thế?”

Quen nhau còn chia thành nhiều loại à?

Trâu Vân mờ mịt, suy nghĩ một chút, “Hình như là Nhâm Lệ chơi bá vương ngạnh thượng cung với Trịnh Chung Hồng rồi tới luôn thì phải?”

“!!” Trong lòng Vân Dực bi ai, rất muốn che mặt khóc.

Không ngờ tiến độ lại bị cái tên EQ âm vô cực kia đuổi kịp rồi vượt qua mất tiêu, đúng là trong lòng chua xót.

Anh ho nhẹ một tiếng, trong lời nói mang theo ám chỉ, “Gần đây có việc gì không em? Mấy việc cần anh xin phép về nhà, làm cùng em ấy.”

Ví dụ như chuyện bá vương ngạnh thượng cung á, rất cần bữa tối dưới ánh nến để tạo bầu không khí, sau đó tiện thể hoàn thành chuyện chính luôn.

Trâu Vân trả lời ngay, “Có đấy. Em tính trước khi quay bộ phim kia thì mình chuyển nhà cho xong. Địa chỉ chỗ cũ bị phóng viên biết mất rồi, nói chung là không còn tiện nữa.”

Cái chuyện bé tí như chuyển nhà này, làm quái gì cần xin nghỉ làm!

Ánh mắt Vân Dực sáng quắc, “Còn gì nữa không?”

“Chuyện khác hả? Hết rồi anh.” Trâu Vân chuyển đề tài, cười như không cười nhìn Vân Dực, nói giọng cợt nhả, “Anh tính xin nghỉ đi mua nhẫn cầu hôn em hả?”

Vân Dực bị sặc, sắc mặt đỏ lên, “Không, không phải.”

Nói xong tùy tiện tìm một cái cớ, vắt giò lên cổ chuồn mất dép.

Trâu Vân buồn cười, thấp giọng lầm bầm, “Đồ ngốc. Vì để sau này có cơ hội quỳ xuống cầu hôn anh, em mới phải cố gắng kiếm ít tiền mua cái nhẫn cưới đẹp đẹp đấy.”

Cô chả dám chờ nghe được câu cầu hôn từ miệng Vân Dực đâu.

***

Mặc dù trong lòng đầy tiếc nuối, nhưng Trâu Vân đã mở miệng nói rồi, Vân Dực chỉ có thể ngoan ngoãn về tham gia hoạt động chuyển nhà thôi.

Trước khi về nhà, anh gọi người đại diện lại, đắc ý nói cho oai là dẫn người đại diện đi xem nhà mới.

Chu Cung liếc nhìn anh một cái, “Không có hứng, lúc trang trí tôi có tới vài lần rồi.”

Nói xong đã nhấc chân muốn đi, “Tôi sẽ không tới làm bóng đèn, quấy rầy thế giới hai người.”

Vân Dực nhanh chóng túm người lại, ho nhẹ hai tiếng, nhỏ giọng nói, “Từ nhà cũ chuyển sang nhà mới, có vài thứ không thể để cô ấy thấy được, chị qua đánh yểm trợ hộ tôi với.”

“…” Vẻ mặt Chu Cung kỳ lạ, cảm thán một tiếng, “Không ngờ cậu lại là kiểu Ảnh đế như vậy.”

Ngoài những sản phẩm 18+ ra, cô không nghĩ được thứ gì mà Trâu Vân không thể thấy được.

“Nghĩ cái gì đấy!” Vân Dực thấy người đại diện hiểu lầm, lập tức thanh minh, “Tôi là người đứng đắn nhé.”

“Là kiểu người đứng đắn có thứ không thể để bạn gái thấy được à?” Chu Cung cười lạnh, “Vì không muốn thấy cảnh gia đình bất hòa, Trâu Vân đình công, tôi sẽ giúp cậu lần này.”

Vân Dực vui vẻ, lại nhấn mạnh, “Không phải không thể lộ ra ngoài ánh sáng được, chỉ là không tiện để Trâu Vân thấy thôi.”

“Cậu đoán xem tôi tin hay không. Đúng rồi, nếu là giúp ông chủ chuyển nhà, vậy thì chiều không tính là nghỉ phép, vẫn tính tiền lương cho tôi đó.” Chu Cung tính toán rõ ràng.

Vân Dực đồng ý, “Được, coi như là chị tăng ca, tiềng lương gấp đôi.”

***

Giữa trưa, Chu Cung lái xe, hai người cùng quay về nhà cũ.

Vừa bước vào cửa, Vân Dực đã thấy Trâu Vân sắp xếp phân loại mọi thứ ổn thỏa, hiển nhiên là dọn dẹp được hòm hòm rồi.

Anh hết cmn hồn, nhanh chóng bước tới giúp đỡ, “Em nghỉ một chút đi, mấy việc nặng nhọc để anh làm là được rồi.”

“Cũng dọn gần xong rồi, chỉ cần xếp thêm vài món là đưa tới nhà mới thôi.” Trâu Vân thuận miệng nói.

Chu Cung khó hiểu, “Vân Dực nhiều tiền mà, đổi đồ mới hết là được.”

“Mấy thứ này dùng lâu cũng có tình cảm, có hơi tiếc.” Trâu Vân ngồi nghỉ ngơi trên sô pha, “Đồ cần mang tới nhà mới cũng không nhiều, chuyển một lần là xong, quan trọng là số lượng quần áo với phụ kiện kèm theo của Vân Dực nhiều quá.”

“Để anh đi xem có gì cần mang mà quên mất không.” Vân Dực chạy vào nhà, nhanh chóng mở tủ bát, sau đó há hốc mồm, trong đó chả còn gì.

Có khi nào…

Anh thong thả từ tốn bước ra phòng khách, mặt mũi tái mét, “Sao trong tủ bát của anh trống trơn hết vậy? Đồ bên trong đâu rồi?”

“Anh tìm cái này à?” Trâu Vân lấy một cái áo khoác nữ đơn giản từ trong bọc ra, nhìn Vân Dực đầy vô tội, “Giải thích đi, sao quần áo cũ của em nằm trong tủ bát nhà anh?”

“Phụt.” Chu Cung nhịn không được, bật cười thành tiếng.

Vậy đây cái thứ “không tiện để Trâu Vân thấy” à?

Chu Cung thầm nghĩ, giấu quần áo người khác trong tủ bát, đúng là chuyện không tiện để người ta biết mà.

Cuồng si quá rồi!

“…” Toang cmnr, đến chậm một bước, bị phát hiện. Làm sao bây giờ?

Vẻ mặt Vân Dực không thay đổi, vắt hết óc, cố gắng tìm một lý do.

Nửa ngày, anh đành thất bại cúi đầu, thành thành thật thật khai báo, “Sau sự cố đắm du thuyền kia, anh từng tìm chủ trọ của phòng trọ mới. Chỉ là đến quá trễ, chủ trọ ném gần hết mọi thứ rồi. Chỉ còn mỗi cái áo khoác đang phơi ngoài ban công bị bỏ quên thôi, thế là anh lấy nó về.”

Còn cái chuyện để người ta theo dõi Trâu Vân, mới biết phòng trọ mới của cô ở đâu, anh không muốn nhắc đâu.

Dù sao, hẳn là Trâu Vân cũng đoán được.

Ngày trước cho rằng Trâu Vân gặp nạn, giữ một món đồ lại làm kỷ niệm, chắc cũng là chuyện bình thường mà nhỉ…

Oh shit, mất mặt quá đi!

Vân Dực không cách nào thuyết phục chính mình, rất muốn tìm cái động chui vào giấu cái mặt mo này đi.

“Cất quần áo vào một ngăn tủ riêng, cũng chả thấy hư hỏng chút nào, giữ rất kỹ.” Trâu Vân gấp áo khoác rồi trả nó lại vào túi, nghĩ thầm, khó trách Vân Dực lại biết chuyện chủ trọ vứt hết đồ đi.

Gìn giữ cẩn thận thế này, đôi lúc mang ra nhìn vật nhớ người, tất nhiên là không thể để hư được.

Bảo bối cất kỹ bấy lâu bị đương sự phát hiện, Vân Dực buồn bực không muốn nói chuyện.

Bong bóng màu hồng tràn ngập trong không khí.

Chu Cung đánh vỡ sự tĩnh lặng này, không để ý đến việc Vân Dực ngăn cản, thẳng thắn nói, “Không phải nói nhiều rồi sao? Trong năm năm này, cậu ta nhớ em đến mức bất bình thường luôn rồi. Mà đã là thứ duy nhất em để lại, tất nhiên sẽ được cung phụng như bảo bối.”

Tính sai cmnr, anh dẫn người đại diện về nhà làm cái quái gì thế nhỉ? Chả thấy được việc chỗ nào, chỉ thấy cản trở thôi.

Vân Dực hắng giọng, anh có ý muốn giải thích hành động này của mình là có lý do, “Đó là do Trâu Vân rất thích cái áo khoác này, nên tôi mới cầm về thôi.”

“Vì em thích nên anh mới mang về giữ kỹ à?” Trâu Vân nghi hoặc.

“Đúng, do quan hệ giữa chúng ta rất tốt.” Vân Dực đúng lý hợp tình.

Đúng vậy, chính là thế, hoàn toàn không phải vì si tình đâu nhé!

“Nhưng em lại thích anh nhất mà, không muốn thấy anh bỏ mặc bản thân như vậy. Thế sao anh còn thường xuyên thức khuya làm việc, làm các cơ quan trong cơ thể yếu đi.”

Chu Cung đỡ trán. Cô vẫn cho rằng mình đã miễn dịch, nhưng mà bị thồn bát cơm tró bất ngờ này cũng khiến cô muốn khóc đó.

Nhìn cái vẻ muốn đầu bạc răng long kia đi!

Chu Cung bất lực nhắc nhở, “Muốn lấy cái gì thì để lên xe đi, tôi lái xe chở hai anh chị tới nhà mới.”

Tiễn tới nơi là cô có thể về rồi, không cần nhìn bọn họ show ân ái nữa.

Ba người góp sức, chuyển bao lớn bao nhỏ lên xe.

Đợi chuyển mọi thứ đến nhà mới, lại dọn dẹp xong hết thì màn đêm cũng buông xuống.

Trâu Vân chủ động mời người đại diện, “Mệt mỏi cả ngày, cùng đi ăn một bữa cơm nhé? Xem như bữa tiệc mừng tân gia.”

“Lần khác đi.” Chu Cung bổ sung trong lòng, hôm nay ăn cơm chó đủ no rồi, giờ chỉ muốn về nhà thôi.

Không giữ được, Trâu Vân đành phải nhìn người đại diện đi về.

Vân Dực nhìn chằm chằm Trâu Vân, mặt nghiêm túc, “Hôm nay chuyển nhà là ngày vui, không bằng làm thêm chuyện để song hỷ lâm môn?”

Chuyện mất mặt nhất bị phát hiện, anh định vò mẻ chẳng sợ nứt, bất chấp mọi giá.

Trâu Vân cười khẽ, “Chuyển nhà mệt sắp chết rồi, tắm rửa xong thì lên giường ngủ đi, ngày mai dậy anh còn bận phim mới đấy.”

Nói xong, cô lại nhắc, “Nhớ mang chăn sang phòng em, tối không cần mộng du nữa.”

Vân Dực không còn gì để nói, chỉ có thể ngửa mặt lên trời thở dài.

***

Hai ngày sai khi Nhâm Lệ đồng ý tham gia diễn xuất “Mai phục”, Vân Dực nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ.

Vừa nhấn xuống nút nghe, đầu bên kia điện thoại đã truyền đến một câu không đầu không đuôi, “Tôi muốn đóng “Mai phục”, sắp xếp cho tôi một vai.”

Đây là giọng điệu đại gia gì đây! Trong lòng Vân Dực cực kỳ khó chịu, sản phẩm phim truyền hình của phòng làm việc Vân Dực là thứ cậu ta muốn tham gia là tham gia sao!

Hơn nữa Trâu Vân từng bị Trịnh Chung Hồng gây khó dễ, lại bị dính chùm với Nhâm Lệ, mấy thứ này khiến tâm trạng Vân Dực càng xấu hơn, trả lời bằng giọng điệu ác liệt, “Không còn vai nào hết, vai người qua đường được không?”

Yên lặng như tờ.

Mãi một lúc lâu sau, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói đầu nghi ngờ của Trịnh Chung Hồng, “Cậu để Thị đế đóng vai người qua đường? Cậu phát rồ rồi à! Tin tức mới công bố được bao lâu đâu, sao mà hết vai được?”

“Bởi vì rất nhiều người tích cực báo danh, muốn được lộ mặt trọng phim truyền hình của phòng làm việc Vân Dực.” Vân Dực nghiêm túc nói hưu nói vượn, mắt không thèm nháy cái nào.

“Vân Dực, lần trước cậu gài tôi nhận tám cái quảng cáo kém, chạy việc mấy ngày mệt như chó tôi cũng chưa tìm cậu tính sổ. Không lẽ cậu không nên chủ động đưa một vai cho tôi để tạ lỗi à?” Trịnh Chung Hồng có ý muốn cho Vân Dực thấy áy náy.

Nhưng mà…

Đã tìm bà xã tương lai của anh gây phiền, lại còn muốn anh tạ lỗi, Trịnh Chung Hồng ngu người rồi à.

Vân Dực hùng hổ lấn lướt, “Đúng đấy, cậu có tám cái quảng cáo rồi, giai đoạn này nhất định rất bận, thế nên làm gì có thời gian diễn vai quan trọng đúng không? Vai người qua đương cũng tốt mà, đỡ mệt.”

Trịnh Chung Hồng thở hổn hển, trong lời nói ngầm có ý cảnh cáo, “Đủ rồi! Vân Dực, cậu suy nghĩ cho kỹ đi, thật sự muốn đối nghịch với tôi vì Trâu Vân? Tốt xấu gì chứng ta cũng là CP đứng đầu.”

Ai thèm vào CP với Trịnh Chung Hồng? CP của anh chỉ có với bà xã tương lai thôi.

Vân Dực chẳng thèm ngó tới, giả vờ ra vẻ, “Được thôi được thôi, nể tình từng hợp tác vài lần, tôi sẽ nghĩ cách. Vậy thì tôi để vai trùm cuối quan trọng nhất cho cậu nhé. Xuất hiện gần như xuyên suốt bộ phim, nội dung phim đi được ba phần tư hắn mới bị nữ chính tự tay bắt về quy án, cuối cùng chết trong ngục giam.”

“Hồi tôi diễn “Lừa gạt cũng là nhân vật phản diện đấy thôi. Tính ra phản diện cũng là nhân vật quan trọng gần bằng nhân vật chính mà, quyền lực ngập trời, rất phù hợp với thân phận Thị đế của cậu.”

Trên thực tế, anh đã sớm quyết định để Trịnh Chung Hồng thủ vai trợ lý ban đầu của xã đoàn.

Phải có kỹ xảo hành động, cũng phải đủ khí thế.

Quan trọng nhất là, nhân vật này bị vai nữ chính của Nhâm Lệ tự tay vây bắt.

Cho dù Vân Dực nghĩ kiểu nào cũng thấy vai trợ lý này rất thích hợp với Trịnh Chung Hồng.

“Cái em gái nhà cậu!” Trịnh Chung Hồng nghi ngờ không biết có phải Vân Dực đã biết cái gì rồi không, hành động này cứ như là cố ý vậy.

Vân Dực bất mãn, nói năng đường hoàng, “Giữ vai cho cậu rồi mà còn chọn ba lấy bốn, nếu không thì nghỉ diễn đi. Cậu không quý trọng cơ hội này thì vẫn còn nhiều người quý trọng nó. Phòng làm việc Vân Dực không cần diễn viên không nghe lời, quan trọng nhất không phải là độ nổi tiếng của diễn viên, mà là phối hợp lẫn nhau trong lúc…”

“…Tôi diễn.” Hai chữ ngắn ngủn, hơi có chút vẻ đang nghiến răng nghiến lợi.

Vân Dực nở nụ cười khoái trá.