Tình yêu của anh – Chương 20

0
106

Chương 20:

Editor: Mai

Đường Dung chưa bao giờ thuộc kiểu người chậm hiểu.

Chính cô từng trải qua một mối tình đau khổ kéo dài cho nên việc phát hiện tình cảm người khác đối với cô không phải là khó, càng đừng nói tới chuyện cô giữ được ký ức đời trước, biết rõ ràng Ngôn Triều Tấn thích mình.

Lúc trước hai người qua lại ít cô còn có thể thản nhiên đối đãi, đảm đường tình cờ xuất hiện với bạn học lớp bên cạnh, nhưng vừa rồi nghe cậu nói có thể dùng thời gian huấn luyện và nghỉ giải lao buổi trưa tới giúp cô chuyển đồ đạc, thật sự cô cảm thấy xấu hổ, trong lòng vừa động liền nói lời đã kìm nén gần tuần nay ra.

Đích thực đã một tuần, cô nghĩ, từ tiết thế dục sáng thứ hai, Triệu Duyệt Nhiên nói cho cô rằng cậu bỗng nhiên phá lệ thường, lên sân ngược Tạ Hàng Thần trận tơi bời, khi đó cô đã muốn nói như vậy.

Chỉ là từ đầu tới cuối cậu đều chưa từng nói qua, cậu làm vậy vì cô nên cô muốn nói cũng không biết phải nói thế nào.

Hiện tại tới chuyện thuê phòng chuyển phòng, vừa lúc mặt đối mặt, không người ngoài ở đây thời cơ thích hợp, cô nói ra khỏi miệng.

Phản ứng của Ngôn Triều Tấn trong tưởng tượng của cô không sai biệt lắm, hiển nhiên cậu biết ý trong lời cô nói cho nên nghe xong liền im lặng.

Đang lúc không khí vô cùng xấu hổ bỗng nhiên thang máy trước mặt xuống tới lầu một, kêu tiếng ‘đinh’.

Tiếng vang này bỗng chốc xoa dịu đi tâm trạng của hai người.

Ngôn Triều Tấn đi vào trước, ấn tầng 5, nói: “Nhìn phòng trước nhé.”

Đường Dung: “…Ừ.”

Rất nhanh đã tới, như lời cậu nói, chủ phòng đã chờ ở cửa từ sớm, thấy họ càng biểu hiện hết sức nhiệt tình.

Đường Dung đi vào nhìn thoáng qua, phát hiện cơ bản đều phù hợp với yêu cầu của chính mình, hơn nữa tiền thuê nhà còn rẻ hơn so với mình tưởng tượng, đang tính nói nếu không thuê căn này đi, kết quả chưa kịp mở miệng liền cảm giác được ống tay áo bị người ta kéo kéo.

Chủ nhà cho thuê còn đang nói liên tục, gần như ồn ào, mà thiếu niên đi vào với mình lại cúi đầu sát bên tai cô, nói: “Trước hết đừng quyết định gấp, trên lầu còn căn nữa.”

Đường Dung: “Tớ nhớ cậu nói không khác nhau lắm mà?”

Vẻ mặt cậu hơi ngập ngừng, không biết nghĩ tới cái gì, khi nói chuyện rõ ràng trong giọng nói chưa đầy mất mát, “Thật ra vẫn khác nhau.”

Đường Dung nghi ngờ: “Khác nhau cái gì?”

Hai người ghé sát đầu nói nhỏ, tất nhiên dẫn tới sự chú ý từ chủ nhà.

Nhưng chủ nhà không thúc giục còn tìm cớ đi kiểm tra tình hình điện nước trong nhà để tránh mặt chốc lát tiện cho họ thương lượng hơn.

Trong nhà trọ nhỏ hẹp này chỉ còn mỗi hai người họ, rốt cục Ngôn Triều Tấn cũng bắt đầu giải thích sự khác nhau trong lời cậu nói.

“Tớ ở tầng năm, căn đối diện.” Cậu nói, “Vốn dĩ tớ muốn để cậu thuê căn này như vậy chúng ta chính là nhà đối diện nhau, nhưng… Nhưng hình như tớ đã tạo phiền toái cho cậu rồi, cho nên tớ nghĩ chắc cậu muốn thuê căn trên lầu 13 hơn.”

Đường Dung: “…”

Cô tuyệt đối không ngờ sự khác nhau trong lời cậu nói chính là cái này.

Gần như cô đã nói lời từ chối nhưng cậu vẫn suy xét tới tâm tình của cô.

Trên đời này làm sao lại có người dịu dàng tới mức này chứ, dịu dàng tới mức khiến cô cảm thấy chính mình thật khốn nạn.

Cuối cùng Đường Dung ‘khốn nạn’ vẫn thuê căn ở tầng 5 bởi vì đồ dùng trong nhà căn trên lầu 13 kia quá cũ, không máy giặt tủ lạnh, chủ nhà còn cực kỳ hung dữ, chưa xác định thuê đã đưa ra một đống yêu cầu với cô, trong lời nói mang ý tứ hàm súc như kiểu tùy thời đều chuẩn bị tìm cơ hội va chạm với cô khiến cô theo bản năng không muốn qua lại nhiều.

Sau khi ký hợp đồng cho thuê với chủ nhà lầu 5, cô sảng khoái thanh toán tiền thuê năm đầu tiên xong nhận lấy chìa khóa.

Để bảo đảm cô quyết định tự mình sẽ thay bộ khóa khác.

Chủ nhà không để bụng, còn nói cho cô biết sau khi ra cửa quẹo tay phải đi đại khái khoảng 500m sẽ có cửa hàng sửa khóa đặc biệt hay sửa khóa bên này.

Đường Dung: “Ôi, vậy lát nữa cháu đi xem, cảm ơn cô.”

Chủ nhà khoát tay: “Nên làm thôi. Nếu cháu không biết đường có thể kêu bạn học cháu dẫn đi.”

Ngôn Triều Tấn đứng một bên: “Ừm, tớ dẫn cậu đi.”

Đường Dung nghĩ hôm trước cô nói qua muốn mời cậu ăn cơm xem như cảm ơn liền không từ chối, nói: “Vậy chờ thay khóa xong tớ mời cậu ăn cơm.”

“…Được.” Cậu gật đầu.

Chủ cửa hàng sửa khóa biết có mối nên hành động rất nhanh, chưa tới 20 phút đã thay xong rồi.

Ổ khóa mới thay kia có bốn chìa, Đường Dung lấy một chìa cài vào chùm chìa khóa của mình, ba chìa còn lại ném trong ngăn tủ để giầy ở nhà mới thuê.

Sau khi cô khóa cửa lại liền đi cùng Ngôn Triều Tấn xuống lầu, hỏi cậu xem muốn ăn gì.

“Cậu giúp tớ việc lớn như vậy, trăm ngàn lần đừng khách sáo với tớ.”

Ngôn Triều Tấn không phải kẻ ngốc, đương nhiên cậu hiểu rõ bửa cơm này là trả lễ, nếu cậu không nhận thì dựa vào tính cách của cô chắc trong lòng sẽ khó chịu lâu lắm.

Vì thế cậu không từ chối: “Được, vậy tớ không khách sáo với cậu đâu đấy.”

Hai người đi tới quán cơm Việt Nam mới mở gần đó.

Ăn xong, cô nói muốn về ký túc xá sắp xếp đồ đạc, cậu không kiên trì muốn giúp đỡ nữa chỉ hỏi dò: “Trận đấu xế chiều ngày mai cậu vẫn tới chứ?”

Đường Dung: “…Tới lúc đó rồi tính, nếu dọn xong tớ sẽ tới.”

Một học sinh trung học ở ký túc xá nên tất nhiên đồ đạc không tính nhiều, tuy nhiên không phải muốn chuyển qua là chuyển qua hết được.

Đường Dung nghĩ nghĩ, quyết định xế chiều hôm nay bắt đầu sắp xếp, sau đó thừa dịp tối nay mở cổng trường nhanh chóng chuyển ít đồ lặt vặt qua, ví dụ như sách vở, bình nước, quần áo.

Còn chăn mềm tối nay cô vẫn cần sử dụng nên để tới ngày mai hẵng nói.

Kế hoạch cô vạch ra khá tốt, bất đắc dĩ trưa hôm sau cô vừa ôm chăn đi xuống ký túc xá đã bị dì quản lí ký túc xá gặp phải.

Dì quản lí cho rằng cô làm trái nội quy trường học ôm chăn tới mấy cây trước ký túc xá để phơi nắng, hoàn toàn không hề cho cô cơ hội giải thích, vừa bắt được đã dạy dỗ một trận.

Chờ khi cô giải thích rõ ràng, chính mình quyết định lui phòng ký túc xá nên thừa dịp chủ nhật chuyển đồ ra ngoài, dì quản lí với tinh thần trách nhiệm cao bắt cô đi tới văn phòng lầu một đăng ký tên lớp số phòng.

Đăng kí xong còn gọi điện thoại cho chủ nhiệm để xác nhận.

Thầy Úc chủ nhiệm không biết cô tính lui phòng ký túc xá, đột nhiên nhận được cú điện thoại này cũng sửng sốt, hỏi cô vì sao bỗng nhiên quyết định như vậy, có phải bị bạn cùng phòng cô lập không?

Đường Dung: “Không phải không phải, thật sự không phải đâu thầy.”

Thầy Úc: “Vậy vì sao?”

Cô trầm tư suy nghĩ, cuối cùng biên lí do: “Ký túc xá 10 giờ 30 đã tắt đèn/, tối em muốn xem hóa học thêm chốc lát cũng không được nên mới quyết định lui phòng ký túc xá ở ngoại trú.”

Thầy Úc xem như chủ nhiệm lớp, biết môn hóa cô học kém nên liền tin: “Được ròi, vậy thứ hai tới văn phòng điền đơn xin lui ký túc xá, thầy nhờ giáo vụ xử lý thủ tục giúp em.”

Cách điện thoại, Đường Dung hận không thể ngàn ân vạn tạ.

Chờ cắt đứt điện thoại, đi từ văn phòng quản lí ra ngoài, cô phát hiện sắp kết thúc thời gian nghỉ trưa nên chạy như điện hướng tới cửa trường học.

Bởi vì trong tay cô ôm chăn che hết nửa tầm nhìn nên khi vượt qua cổng trường, cô không nhìn kĩ đá trúng đường ray di chuyển cửa, chân phải chật một cái thiếu chút nữa cả người đã ngã sang bên cạnh.

Nghĩ tới nếu té ngã sẽ dơ chăn, trong giây phút cảm nhận kia đánh úp lại Đường Dung cố gắng ổn định cơ thể nhưng tay chân trái ngược nhau, chân cô bị trẹo rồi.

Đường Dung: “…”

Cô dựa sát vào cửa sắt, gian nan nhấc chân động đậy chút kết quả mới lắc thử đã đau tới nỗi nhe răng trợn mắt, cơ hồ trẹo thêm nữa.

Tình huống trước mặt này nếu muốn dựa vào chính mình đi tới nhà mới thuê cơ hồ không thể nào thực hiện được, Đường Dung suy tư xem có nên gọi Tôn Nhu tới đây nhờ cô bạn cứu gấp một lần không.

Ngay lúc cô đang gian nan mò mẫn trong túi đồng phục tính tìm điện thoại, cô nghe được bên ngoài cửa truyền tới giọng nữ rất êm tai.

“Này, cậu không khỏe à?”

Đường Dung cực kỳ xác định chính mình chưa từng nghe qua giọng nói này nhưng hiển nhiên đối phương đang nói chuyện với cô, thể hiện lễ phép cô không thể mặc kệ.

“Chân tớ đau.” Cô nói.

Bạn nữ kia vòng qua cái chăn ngăn cách hai người đi tới bên cạnh cô, miệng ngậm que kẹo, liếc nhìn cô, hỏi: “Cần giúp đỡ không? Tớ cầm chăn giúp cậu.”

Đường Dung không cậy mạnh: “Vậy phiền cậu cầm giúp tớ chốc lát nhé, tớ gọi điện cho bạn học.”

Bạn nữ kia lập tức nhận lấy chăn, bởi vì biên độ động tác quá lớn nên khi ôm vào lòng còn khiến que kẹo trong miệng bị lệch đi, tiếp theo liền mắng câu thô tục.

Mắng xong, cô bạn lập tức kịp phản ứng lại giải thích với Đường Dung: “Này cậu đừng sợ! Không phải tớ đang chửi cậu đâu!”

Nói xong, cô bạn không chờ Đường Dung nói chuyện mà tiếp tục nói: “Phải rồi! Cậu là học sinh ở đây à?”

Đừng Dung nói phải, hỏi lại: “Cậu không phải sao?”

“Tớ ở thành Tây.” Cô bạn dừng chốc lát, “Tớ tới tìm về sân nhà cho chị em tớ.”

“Hả? Sân nhà gì cơ?” Đường Dung nghe cô ấy nói vậy liền sửng sốt, ngay cả động tác đang bấm tìm danh bạ điện thoại cũng ngừng lại.

Hai cô cứ đứng ngay cửa trường học nói chuyện, một người đỡ cánh cửa, người kia ôm chăn, muốn khiến người ta không chú ý tới cũng khó, tất nhiên có vẻ như cô bạn này không thèm để ý tới những chuyện này, nghe Đường Dung hỏi vậy lập tức bắt đầu oán giận giải thích ý đồ mình tới: “Trường mấy cậu có cái tên chơi bóng rổ cực trâu bò đó, kêu Ngôn gì ấy nhỉ, nó dám từ chối lời tỏ tình của chị em tớ, chọc chị em tớ khóc luôn, tớ tìm thằng đó tính sổ!”

Đường Dung: “…”

“Không phải chỉ biết chơi bóng rổ thôi sao, có gì giỏi chứ, chị em tớ nhìn trúng nó chính là vinh hạnh của nó rồi, vậy mà nó dám không thèm nhìn thư đã trả lại, cậu nói quá đáng không cơ chứ!” Cô bạn càng nói càng kích động, “Hôm nay tớ phải nói rõ với thằng đó mới được.”

Không có chăn ngăn cản, Đường Dung thấy được đối diện đường cái bên kia, mấy bạn nam bên đội bóng rổ đang đi tới phía cổng trường, Ngôn Triều Tấn, Phạm Tinh Nguyên còn cả Hạ Cương nữa.

Lúc cô nhìn thấy họ, đương nhiên họ cũng thấy được cô.

Cách nửa đường cái, Phạm Tinh Nguyên kêu lên đầu tiên, giơ tay mạnh mẽ vung hai lần với cô: “Người đẹp Đường!”

Cô bạn đang ôm chăn thay Đường Dung nghe thế nghiêng người nhìn xung quanh: “Bạn học cậu à?”

“…Ừ phải.” Phạm Tinh Nguyên đích thực là bạn học cùng lớp cô.

“Mẹ kiếp, người đi giữa kia sao đẹp trai thế!” Cô bạn cắn kẹo que, trong tiếng vang vỡ vụn của viên kẹo kinh hô lên câu này, thừa dịp họ chưa tới vội vàng nhỏ giọng hỏi Đường Dung: “Cái người cao nhất kia kìa! Cậu ấy tên gì thế?”

Đường Dung: “…Cậu ấy là Ngôn Triều Tấn, người cậu muốn tìm đó.”

“Cmn chứ, tớ còn tưởng rằng Tiểu Tang nói cậu ấy như thiên thần hạ phàm chỉ do bị bệnh háo sắc tình nhân trong mắt hóa Tây Thi thôi, không ngờ thực sự đẹp trai như vậy. Sao mà tớ tranh luận phải trái với cậu ấy được đây!”

Vừa dứt lời, mấy người bên đội bóng rổ cũng đi qua đường tới bên cạnh hai cô.

Phạm Tinh Nguyên thói quen đi lên tính chào hỏi với cô, chào xong mới nhìn thấy cô bạn xa lạ đứng bên cạnh: “Ôi, bạn cậu à? Sao còn ôm chăn nữa?”

Đường Dung còn đang nghĩ nên bắt đầu nói từ đâu về chuyện này, bỗng nhiên Ngôn Triều Tấn lại ngồi chồm hổm xuống trước mặt cô.

Cậu nhìn thấy cổ chân bị sưng lên kia: “Cậu bị trật chân rồi.” Cậu nói đầy chắc chắn.

“Sợ không kịp giờ nên chạy hơi nhanh.” Cô vội vã nói, “Chắc không nặng lắm đâu.”

“Không nặng thì cũng không thể chạm đất.” Được xem như học sinh thể dục thường xuyên thi đấu nên cậu khá am hiểu về mấy kiểu bị thương này, “Bây giờ cậu không thể đi lại được, phải tìm người đỡ cậu.”

“Ừ, tớ đang tính gọi điện cho bạn cùng phòng nè.” Đường Dung nói.

“Chỉ còn 2 phút nữa là cổng trường tự động đóng cửa rồi.” Cậu nhắc nhở cô, “Chỉ sợ bạn cùng phòng của cậu chạy tới không kịp.”

Đường Dung cho rằng câu tiếp theo cậu nói chính là cậu có thể đưa cô về, kết quả sau khi cậu đứng dậy liền nhìn phía Phạm Tinh Nguyên: “Hôm nay cậu không ra sân lúc đầu nên cậu đưa cô ấy về nhà đi, xong xuôi cậu gọi điện cho huấn luyện viên nhờ bác bảo vệ mở cửa cho cậu.”

Phạm Tinh Nguyên gần như nghe lời cậu, tất nhiên gật đầu ngay lập tức, gật đầu xong mới gãi sau tai hậu tri hậu giác nói: “Hử? Người đẹp Đường về nhà à? Không đúng, anh Ngôn sao anh biết?”