Tình yêu của anh – Chương 19

0
85

Chương 19:

Khi Đường Dung nghe được tin Ngôn Triều Tấn ngược Tạ Hàng Thần một trận hung ác trên sân bóng thì tiết thể dục đã gần kết thúc.

Người nói cho cô nghe tin này chính là vị ngồi cùng bàn Triệu Duyệt Nhiên.

Mặc dù thành tích thể dục của Triệu Duyệt Nhiên không tốt lắm nhưng vẫn vô cùng nồng nhiệt với thể dục, chỉ cần kể ra tên môn thể nào nào, bóng rổ bóng đá bóng chày bóng bầu dục trượt băng, thậm chỉ cả ném đĩa đua xe cô ấy đều biết hết.

Cô bạn này từng xem qua Ngôn Triều Tấn chơi bóng, cực kỳ sùng bái bản lĩnh này.

Nguyên nhân phần sùng bái này, tiết thể dục hôm nay vừa làm vận động nóng người xong cô bạn liền chui vào nhóm con gái bên lớp A6, cùng xem mấy bạn nam bên A6 chơi bóng với bọn họ luôn.

Chưa ai từng nghĩ tới Ngôn Triều Tấn sẽ nghiêm túc, kể cả cô bạn.

Sau khi xem xong, chán muốn chết đi dạo quanh sân thể dục đúng lúc gặp phải Đường Dung đang trốn dưới kệ bóng bỏ đi nghỉ ngơi.

Hai người cùng bàn, cho dù quan hệ bình thường khi gặp nhau không tới nỗi không bắt chuyện nói được.

Trò chuyện vài câu, Đường Dung thuận miệng hỏi cô bạn: “Vừa nãy thấy bên phía tây tưng bừng thế, xảy ra chuyện gì à?”

Triệu Duyệt Nhiên hưng phấn: “Mày không xem à, khi nãy bên kia đặc sắc lắm đấy, tiếc quá!”

Đường Dung: “Hả? Chẳng nhẽ có người đánh nhau?”

Triệu Duyệt Nhiên lắc đầu: “Đánh nhau còn không thu hút vậy đâu.”

“Vậy chuyện gì?”

“Vừa nãy Ngôn Triều Tấn lên sân khấu.” Triệu Duyệt Nhiên nói tới đây bỗng nhiên nhớ tới quan hệ giữa bạn cùng bàn của mình với Tạ Hàng Thần hình như không tệ lắm, vẻ mặt biến đổi, nuốt mấy lời tính nói xuống, “Cậu ấy… Cậu ấy đánh bạo tên bạn cùng lớp họ.”

Vì thế cô tiếp tục hỏi: “Ai thế?”

Triệu Duyệt Nhiên: “Mày biết đấy, Tạ Hàng Thần.”

Đường Dung: “…”

Triệu Duyệt Nhiên thấy cô sửng sốt, thử thăm dò: “Bây giờ hai người họ đều ra sân rồi, chắc Tạ Hàng Thần bị đả kích lắm.”

Đường Dung: “Tài nghệ không bằng người, bị đả kích cũng bình thường.”

“Nói thì nói vậy.” Triệu Duyệt Nhiên nói tiếp, “Nhưng bất kể ai đối mặt với Ngôn Triều Tấn nghiêm túc thì đều thuộc kiểu tài nghệ không bằng người, đương nhiên, người ngoài cuộc như chúng ta nhìn thấy vô cùng sung sướng.”

“Tao còn tưởng mày muốn nói Ngôn Triều Tấn bắt nạt người cơ.” Đường Dung cười cười.

Triệu Duyệt Nhiên: “Bình thường cậu ấy chưa từng như vậy bao giờ, cho nên tao cảm thấy chắc giữa cậu ấy với Tạ Hàng Thần có xích mích gì đó.”

Nếu đã có xích mích vậy ‘trả thù’ trên sân bóng, có thể nói hết sức quang minh chính đại!

Tim mê muội kia, tóm lại luôn hướng về thần tượng của chính mình.

Đường Dung nghe thế bật cười, nghĩ thầm hai người kia xích mích gì chứ, tám phần chắc Ngôn Triều Tấn thấy mặt Tạ Hàng Thần xưng phù lên nên đoán được tối hôm qua cô xung đột với Tạ Hàng Thần mới không tới buổi tự học tối.

Chỉ là nguyên nhân này không cần thiết để Triệu Duyệt Nhiên biết.

Vì thế cô gật đầu theo, nói: “Chắc vậy.”

Triệu Duyệt Nhiên thấy phản ứng của cô bình tĩnh như vậy ngược lại hơi kinh ngạc: “Quan hệ giữa mày với Tạ Hàng Thần tốt như vậy mà lại có thể nói chuyện thay Ngôn Triều Tấn à?”

Đường Dung rất muốn nói rằng quan hệ giữa mình với Tạ Hàng Thần không tốt tới mức như mọi người nghĩ, nhưng dạng này kiểu như làm rõ ăn không nói có khiến cô cảm thấy kỳ quái thế nào ấy.

May mà tiếng chuông hết tiết vang lên, lập tức thu hút sự chú ý của Triệu Duyệt Nhiên.

“Hết tiết rồi!”

“Ừ.” Đường Dung vịn cột bóng rổ đứng lên, “Nhanh về lớp thôi, tiết tiếp theo là hóa học đó, cô hóa thích lên  tiết sớm nhất.”

“…Nhanh nhanh đừng nói nữa, bài tập cuối tuần tao đều viết bậy viết bạ, chắc lát nữa cô lại phê bình tao nữa cho coi!” Triệu Duyệt Nhiên tuyệt vọng.

Đường Dung: “Không sao, có tao cùng với mày.”

Triệu Duyệt Nhiên vô cùng kinh ngạc: “Mày cũng viết bậy à?”

Đường Dung ăn ngay nói thật: “Khó quá, nhiều câu tao chẳng hiểu nổi.”

Hai người vừa nói vừa đi qua khu lớp học, trên đường đi tất cả đều là mấy bạn học vừa kết thúc tiết thể dục.

Mà phần lớn chuyện họ đang nói đều là chuyện Ngôn Triều Tấn đánh bạo Tạ Hàng Thần trên sân bóng.

Xa xa Đường Dung nghe được mấy bạn nam lớp mình đang tóm chặt lấy Phạm Tinh Nguyên người luôn huấn luyện bên cạnh Ngôn Triều Tấn mỗi ngày để hỏi thăm: “Này ông Phạm, tiết lộ chút coi, hai người bọn họ xảy ra chuyện gì thế?”

 

Phạm Tinh Nguyên buồn bực: “Tao còn muốn biết đây, chưa từng nghe anh Ngôn nói qua có xích mích gì với Tạ Hàng Thần.”

Mấy thằng con trai đoán tới đoán lui, đều mấy hướng đơn giản.

Lên tới lầu, đề tài không thể xoay chuyển hướng tới vấn đề ‘có lẽ vì đứa con gái nào đó’.

Đường Dung đi trước nhóm người này, tâm trạng hết sức phức tạp.

Triệu Duyệt Nhiên đi bên cạnh lập tức quay đầu bày tỏ điều này không có khả năng, Ngôn Triều Tấn đã từng từ chối bao nhiêu đứa con gái, có thể thắt nơ con bướm từ khu lớp học tới cổng trường đấy chứ!”

“Phải đó.” Phạm Tinh Nguyên điên cuồng gật đầu.

“Quên đi, đoán không ra thì thôi.” Mấy thằng con trai thở ngắn thở dài, đi tới lớp.

Với học sinh trung học chương trình học nặng nề mà nói, hai thằng con trai xung đột trên sân bóng tối đa chỉ có thể hấp dẫn sự chú ý bàn tán nhất thời mà thôi.

Học một ngày hầu như ném hết ra sau đầu, chuyện nói ngoài miệng hay suy nghĩ trong lòng hoàn toàn biến thành bài tập.

Ngay cả Triệu Duyệt Nhiên trung thành mê muội Ngôn Triều Tấn cỡ đó còn ném nam thần qua một bên bắt đầu lo nghĩ tới bài trắc nghiệm tiếng Anh sắp tới.

Đối với Đường Dung mà nói, nhiều môn như vậy chỉ mỗi tiếng Anh là môn nhanh chóng vượt qua trình độ trước kia nhất, bởi vì trước khi sống lại cô thường xuyên dùng tới nó, phần lớn từ vựng đều nhớ kỹ, đã sớm biến thành loại kỹ năng phát huy ổn định rồi.

Nên tiết trắc nghiệm cuối cùng buổi chiều cô hoàn thành rất nhanh, cuồi cùng còn nộp bài trước bay nhanh tới căn tin chiếm chỗ tốt ăn cơm nữa.

Đáng tiếc có được ắt có mất.

Cô tránh được giờ ăn cơm cao điểm, ăn cơm xong quay về lớp học trước ai ngờ đụng phải Tạ Hàng Thần đang lưỡng lự trên hành lang.

Như tối hôm qua, chắc chắn cậu ta cố tình đứng đây chờ cô.

Đường Dung: “…”

Tim cô mệt quá, khó khăn lắm cô mới hạ quyết tâm để mình buông xuống nhưng người này không chịu buông tha cho cô, chuyện quái gì thế chứ?

“Đường Dung.” Qủa nhiên cậu ta gọi cô lại.

“Có chuyện gì?” Cô dừng bước, không tới gần.

Lúc này, phần lớn bạn học đều đang ăn cơm tại căn tin hoặc ra mấy quán cơm nhỏ ngoài trường, trong phòng học và trên hành lang cơ hồ không ai, thật tiện để nói chuyện.

Tạ Hàng Thần thấy cô không đi tới liền đi gần qua chỗ cô hai bước.

Cậu ta nhìn cô chằm chằm, chậm chạp không lên tiếng ước chừng như đang nghĩ sẵn trong đầu.

Đường Dung: “Không có chuyện gì vậy tôi về lớp học bài đây.”

Cậu ta nhướng mắt, con người sắc bén: “Chuyện tối qua—”

“Tối qua cảm xúc tôi khá kích động nên tát cậu một cái.” Đường Dung trực tiếp cắt ngang lời cậu ta, “Tôi có thể bồi thường cậu tiền thuốc men, phiền cậu sau này đừng tới tìm tôi nữa.”

“Cậu cảm thấy vì cái này nên tôi mới tới tìm cậu?” Cậu ta nhíu mày, bờ vai căng chặt, bộ dáng như có thể tức giận bất cứ lúc nào.

Đường Dung: “Tôi không quan tâm cậu tìm tôi vì chuyện gì, bồi thường tiền thuốc men xong tôi không nợ nần gì với cậu nữa.”

Nói đến đây, cô cúi đầu móc tờ 100 từ trong túi áo khoác đồng phục ra, giọng bình tĩnh: “Mặt cậu bị trầy da, tiêm uốn ván đi.”

Lần này vẻ mặt Tạ Hàng Thần hoàn toàn biến đổi.

Đường Dung không sợ cậu ta, thấy cậu ta chẳng tính nhận tờ 100 này liền cầm tiền đi tới lớp A6.

Cô nhớ chỗ cậu ta ngồi, đi tới bên cửa sổ đúng lúc cửa sổ vẫn đang mở, cô trực tiếp để tiền lên bàn cậu ta, sau đó ánh mắt chưa từng nhìn qua chỗ khác mà đi thẳng tới cửa sau lớp mình.

Cô không hề lo lắng Tạ Hàng Thần sẽ tức giận xông lên chất vấn cô.

Nhiều người ít khi tiếp xúc với Tạ Hàng Thần từng nói, tính cách Tạ Hàng Thần quái gở nhưng Đường Dung quen biết cậu ta đã lâu, cô biết thật ra người này không hề quái gở.

Thay vì nói nguyên nhân tính cách cậu ta nên không thích giao lưu với người khác chi bằng nói trong lầu cậu ta kiêu ngạo thanh cao nên khinh thường phần lớn bạn học khác, cho nên cũng không muốn khiến những người này chú ý tới.

Cho dù hiện tai cậu ta vô cùng tức giận thì cậu ta cũng sẽ không xông vào lớp A5 khi trong lớp vẫn còn lác đác vài người.

Huống chi bởi vì tiết thể dục vừa qua cậu ta bị Ngôn Triều Tấn ngược tơi tả trên sân bóng, hôm nay cậu ta đã  thu hút đủ sự chú ý từ người khác lắm rồi.

Đường Dung ngồi lại chỗ mình, hít sâu một hơi xong mở sách bài tập ra, mãi đến tiếng chuông bắt đầu giờ tự học tối vang lên cũng chưa từng ngẩng đầu lần nào.

Tối tự học kết thúc, cô không chậm dù chỉ một phút, là người đầu tiên thu dọn sách vở đi ra khỏi lớp học nhanh chóng về ký túc xá.

Ban đêm mấy cô bạn cùng phòng nằm trên giường nói chuyện, tới Ngôn Triều Tấn và Tạ Hàng Thần, khó có khi họ chủ động nhiều lời thêm vài câu với cô, muốn hỏi xem cô biết nguyên nhân không.

Đúng là Đường Dung biết nhưng nếu nói nguyên nhân thực sự ra chắc các bạn ấy cũng chẳng tin, cô chỉ kêu mình không hỏi.

Bạn cùng phòng tiếc nuối nói: “Hay ngày mai mày hỏi Tạ Hàng Thần thử đi, quan hệ hai người tốt vậy nói không chừng cậu ta sẽ nói cho mày biết nguyên nhân đấy.”

Đường Dung: “…”

Đường Dung chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày mình không hề muốn nghe câu ‘quan hệ giữa cô với cậu ta tốt’.

Cô xoa xoa mặt, không đáp ứng chỉ nói: “Tao với cậu ta chỉ ngồi gần nhau mỗi giờ tự học chủ nhật thôi, thật ra quan hệ bình thường.”

Đường nhiên bạn cùng phòng không tin, còn từng người từng người nêu ví dụ liên quan tới hai người họ.

Đường Dung: “…” Trời ạ, một khi ai đó mù quá một lần sẽ rất khó chứng nhận mình bình thường với những người khác.

Ngay tại lúc cô không biết giải thích thế nào, điện thoại để trên bàn rung lên hai lần, nhắc cô có tin nhắn mới.

Cô nói ngay: “Không nói với tụi bay nữa, tao trả lời tin nhắn cái, chắc trong nhà có người tìm.”

Bạn cùng phòng không nghi ngờ, bởi vì quả thực người nhà cô thường xuyên nhắn tin gọi điện ân cần hỏi thăm tình huống trong trường của cô.

Chẳng qua bây giờ không phải người nhà cô mà là một nhân vật chính khác trong đề tài trước đó họ nói.

Ừ, do Ngôn Triều Tấn nhắn qua.

Cậu kêu, tối hôm qua nói vậy xong hôm nay cậu nhờ chủ nhà hỏi thăm một vòng, xác nhận trong khu họ có phòng trống cho thuê, còn không ít phòng ấy chứ.

“Loại nào cũng có, do cậu muốn thuê bao lớn thôi.”

Đường Dung nghĩ nghĩ, nói dù sao chỉ mỗi mình cô, khoảng 30 mét vuông là được.

Cậu nhanh chóng trả lời lại: “Vậy giống kiểu chỗ tớ thuê rồi, tòa nhà chỗ tớ còn hai phòng, để tớ nhờ chủ nhà liên hệ chủ phòng thử xem nhé?”

Đường Dung: “Được á, chủ nhật này tớ tới xem thử.”

Hai người đơn giản hẹn thời gian địa điểm, chuyện thuê nhà đã giải quyết được một nửa, thuận lợi hơn tưởng tượng nhiều.

Đường Dung biết thuận lợi như thế không thể nào tách khỏi sự giúp đỡ của cậu, mặc dù nghe cách cậu nói thấy dễ dàng nhưng cô vẫn vô cùng cảm ơn cậu.

Nói tới khúc cuối, cô nghiêm túc soạn một tin nhắn biểu đạt lòng biết ơn của mình rồi gửi qua.

Ngôn Triều Tấn: “Chuyện nhỏ ấy mà, giúp được cậu là vui rồi.”

Tin thứ nhất mới gửi qua tới xong, tin thứ hai đã tiếp tục: “Đúng rồi, chủ nhật tuần này tụi tớ có trận đấu, đến xem không?”

Đường Dung: “Xem XD*!”

*XD: Icon cười nheo mắt.

 

Khu nhà cho thuê đối diện trường học, Ngôn Triều Tấn đang đứng bên cửa sổ nhìn thấy ký tự cuối cùng trong tin nhắn, trong đầu không nhịn được phác họa nên bộ dáng cô cười rô lên.

Ánh mắt híp thành đường thẳng, má trái có lúm đồng tiền nhỏ, so với bất kì loại kẹo nào đều ngọt hơn nhiều.

Chủ nhật tới rất nhanh, Đường Dung duy trì tình trạng không hứng thú với việc học sa sút tinh thần ba tuần liền, chạng vạng hôm thứ sáu cô tới xin phép chủ nhiệm nói chủ nhật có việc không tham gia giờ tự học trong trường được, vậy mà chủ nhiệm lớp không kinh ngạc chút nào đồng ý luôn.

Tất nhiên, đồng ý xong liền vừa khuyên giải vừa khuyên bảo khiến cô cảm động xong liền chột dạ.

Nhưng bất luận thế nào, giấy nghỉ phép tới tay đã là tốt lắm rồi.

Trở về ký túc xá, cô đưa giấy nghỉ phép cho Tôn Nhu người quen thuộc nhất với mình trong ký túc xá, nhờ cô ấy ngày mai đưa cho giáo viên phụ trách.

Tôn Nhu đồng ý xong vẫn không nhịn được nhìn cô nói: “Mày không tới, chắc Tạ Hàng Thần lại hỏi tao xem mày đi đâu rồi.”

Đường Dung: “…Mày đừng để ý tới cậu ta.”

Tôn Như buồn rầu: “Nhưng tao còn muốn nhờ cậu ta chỉ bài hóa.”

Đường Dung: “Vậy thì nhờ cậu ta chỉ xong rồi hãy nói, cứ nói mày không biết tao đi đâu.”

“Vậy có phải không hay lắm không?”

“Mày cũng đây gạt cậu ta, có gì không tốt chứ.” Đường Dung cảm thấy cô gái này cái gì cũng tốt chỉ mỗi tội quá thật thà, “Hơn nữa cậu ta cũng đâu thật lòng muốn chỉ đề cho mày.”

Giữa trưa hôm sau, cô thừa dịp học sinh nội trú nghỉ trưa, thời gian cổng trường được mở ra liền chuồn ra ngoài, đứng chỗ cửa khu nhà chờ Ngôn Triều Tấn tới.

Tuần này đã mưa hai trận, thời tiết dần lạnh, vậy mà Ngôn Triều Tấn vẫn mặc y chang mùa hè giống như hoàn toàn không cảm thụ tới cái lạnh ý.

Từ xa xa Đường Dung thấy cậu để trần hai cánh tay ra ngoài, hết sức tò mò.

Vì thế đi qua chào hỏi xong, cô liền không nhịn được hỏi: “Cậu không lạnh à? Hôm nay chỉ 21 độ thôi đấy.”

Cậu nói khá tốt, cậu quen rồi, không cảm thấy lạnh lắm.

Đường Dung: “Cơ thể cậu tốt thật” Khó trách về sau có thể trở thành ngôi sao cầu thủ.

“Cũng không phải do cơ thể.” Cậu cười giải thích, “Trời sinh nhiệt độ cơ thể tớ đã cao hơn người khác.”

Lúc này hai người họ đang đi song song với nhau, cậu không nói Đường Dung còn không cảm giác được, bây giờ cậu vừa nói vậy cô lại nghĩ tới ở chỗ máy bán nước tự động hôm chủ nhật tuần trước, cảm giác khi cậu vừa tới gần hơi nóng đã đánh úp lại.

Hóa ra là vậy, cô nghĩ, khó trách tay cậu ấm như thế.

“Lựa từ trên xuống dựa theo độ lớn nhỏ và thời hạn, đại khái có hai căn thích hợp, một căn ở tầng 12, căn còn lại ở tầng 5, trang trí không khác nhau lắm, xem cậu thích cái nào thôi.” Vào khu nhà xong cậu bắt đầu tận chức tận trách giới thiệu cho cô biết.

“Có thang máy không.” Cô hỏi.

“Đương nhiên có.” Cậu cười, “Nếu không từ tầng 8 trở lên chẳng ai ở.”

Đường Dung: “Vậy xem qua trước đã, nếu thích hợp ký hợp đồng luôn hôm nay cũng được.”

Ngôn Triều Tấn bất ngờ: “Gấp thế à?”

Cô gật đầu: “Đã quyết định lui ký túc xá thì nhanh chóng thuê phòng, thừa dịp chủ nhật này tớ tranh thủ dọn đồ qua.”

“Cần tớ giúp không?” Cậu hỏi.

“Không phải ngày mai cậu có trận đấu à? Chắc buổi sáng phải huấn luyện nhỉ.” Cô tự cảm thấy không thể chậm trễ chuyện đứng đắn của người ta, “Tự tớ chuyển được rồi, không nhiều đồ.”

Ngôn Triều Tấn lý do tràn đầy: “Sáng sớm không ra khỏi trường được, giữa trưa cậu mới ra ngoài, giữa trưa tớ có thời gian nghỉ đúng lúc chuyển giúp cậu, chuyển đồ xong buổi chiều dẫn cậu tới xem trận đấu luôn.”

Đường Dung lặng im lúc lâu mới nói: “…Cậu không cần đối tốt với tớ như vậy.”

Tay cậu ấn thang máy hơi ngừng lại, làm như đang khẩn trương.

Đường Dung nhìn kính thang máy bóng loáng trước mặt, nói rất chậm: “Thật đó, cậu hỏi thăm phòng giúp tớ, tớ đã vô cùng biết ơn ròi.”

Chính cô từng trải qua tâm trạng rõ ràng đối phương biết tình cảm của mình nhưng một bên giả bộ như không biết một bên nhận lòng tốt của mình, hiểu rõ cảm giác đó thật sự rất tệ, thậm chí vô cùng chua xót nên cô không muốn đối với người khác như vậy.

Nếu làm vậy, cô và Tạ Hàng Thần khác gì nhau?