Tình yêu của anh – Chương 18

0
41

Chương 18: Xung đột trên mặt đất.

Editor: Mai

Trong nháy mắt đó, thiếu chút nữa Đường Dung nghi ngờ có phải lỗ tai mình xảy ra vấn đề không.

Nhưng người trước mắt đang cười, cười hết sức tùy ý, y như trong ký ức của cô.

Vì thế cô cũng cười.

Rất kỳ quái, cô nghĩ, trước kia hết thảy mong ước của cô là được nghe câu này, hiện tại thực sự nói ra từ miệng cậu ta, ngược lại cô cảm thấy thật nực cười.

Đời trước cô đi từng bước thật cẩn thận như đi trên băng mỏng, bỏ tất cả vốn liếng đối xử tốt với cậu ta, gọi thì đến đuổi thì đi vậy mà chỉ nhận được một đoạn ‘tình bạn’ mờ ám mười năm, hiện tại cô rút kinh nghiệm xương máu không lại làm khó chính mình nữa, muốn rời xa người này thế mà cậu ta lại chủ động đi lên hỏi cô có phải muốn hai người quen nhau không.

Cho nên nói tóm lại, tất cả những chuyện như xa như gần thoáng nóng thoáng lạnh đều bởi vì khi đó cô đối với cậu ta quá tốt khiến cậu ta cảm thấy bất kể cậu ta làm cái gì cô đều nhất định sẽ ở tại chỗ chờ cậu ta.

Đường Dung nghĩ tới đây, không khắc chế được nữa dùng sức hất tay cậu ta ra.

Tạ Hàng Thần không ngờ cô phản ứng như thế, nhất thời không để ý nên cô tránh thoát được.

Cậu ta nhăn mày: “Cậu làm—-”

Cái chữ ‘sao’ phía sau còn chưa kịp nói ra khỏi miệng Đường Dung đã dơ tay vung lên mặt cậu ta.

Cô cực kỳ tức giận, ra tay không kìm lại lực, cộng thêm hành động này hoàn toàn nằm ngoại dự đoán của cậu ta thế cho nên trong nháy mắt phòng nước sôi liền vang lên tiếng lanh lảnh.

Cùng lúc đó, tiếng chuông nhắc nhở học sinh nội trú sắp bắt đầu tới giờ tự học tối vang lên.

Khúc nhạc kia cực vui nhộn, nhưng đặt dưới tình cảnh này nghe sao mà châm chọc đến thế.

Tạ Hàng Thần trầm mặt, ánh mắt cứng lại như muốn vắt ra nước.

Khi Đường Dung vung tay đánh tới cậu ta liền lờ mờ trong chớp mắt, sau đó kịp phản ứng lại đầu tiên không phải tức giận mà là khó hiểu.

“Đường Dung.” Cậu ta hô tên cô, “Tớ tự hỏi tớ chưa từng đắc tội chuyện gì với cậu.”

“Chỉ là cậu cảm thấy không mà thôi.” Đường Dung cười một tiếng, “Cậu còn cảm thấy dù sao tôi vẫn thích cậu, dù cậu treo tôi để chơi đùa cũng không quan hệ gì.”

Không thể không nói, đời trước bên cạnh hơn mười năm vẫn giúp cô hiểu rõ vài tâm tình bên trong con người Tạ Hàng Thần, cho nên lúc này cô trực tiếp vạch trần khiến Tạ Hàng Thần không thể trực tiếp bác bỏ.

Im lặng chốc lát, cậu ta lại hơi lo lắng, cậu ta nói: “Nếu thật sự tớ đối với cậu như vậy thì hà tất gì khi nãy phải hỏi cậu câu đó?”

Đường Dung cười: “Rất đơn giản, bởi vì tôi không phản ứng tới cậu, công cụ để cậu chơi đùa muốn bỏ chạy nên cậu phải bỏ chút trả giá để giữ lại?”

Cậu ta ngẩn ra, mày nhíu càng sâu hơn, nói: “Cậu nghĩ tớ như vậy cũng không sao nhưng hà tất gì cậu phải hạ thấp chính mình thế?”

Đại khái cậu ta tính nói cậu ta không hề coi cô như món đồ chơi, đáng tiếc Đường Dung nghe vào trong tai chỉ cảm thấy chói tai nực cười.

Cô hạ thấp chính mình?

Đúng, cô tự hạ thấp chính mình, cả thế giới này chỉ riêng mình cậu ta không tư các nói cô như vậy, bởi vì một thời gian rất dài trước đó người khiến cô trở nên hèn hạ chính là cậu ta.

Thậm chí có thể nói, người chỉ dẫn cô tự hạ thấp bản thân mình chính là cậu ta.

Đường Dung cảm thấy, chính mình trước kia thật ngu xuẩn, khó trách rơi vào kết cục xe hủy người vong.

Nghĩ tới trong lễ tang ngày đó, mẹ không ngừng rơi nước mắt, vẻ mặt Đường Bùi mệt mỏi chết lặng, trong lòng cô như bị dao đâm.

“Tạ Hàng Thần.” Cô hít sâu cố gắng bình phục cảm xúc chính mình, “Cậu cút cho tôi.”

Tạ Hàng Thần không hề động, có lẽ cậu ta thấy được cô đang cố gắng kìm chế bả vai không ngừng run lên, ngập ngừng chốc lát vẫn đưa tay muốn chạm vào cô.

“Cậu—”

Đường Dung chưa cho cậu ta cơ hội nói tiếp, hết tay cậu ta ra: “Cách xa tôi ra!”

Đổi lúc bình thường, chính mình mềm mại nhỏ nhẹ vậy mà thậm chí còn ăn cú tát, khẳng định Tạ Hàng Thần không phí võ mồm nữa, cho dù người đối diện như Đường Dung cũng vậy.

Nhưng hôm nay không biết vì sao nhìn thấy cô cúi đầu bờ vai run rẩy cậu ta vậy mà không đành lòng phất áo rời đi.

Rõ ràng người trước mắt không hề khóc vậy mà nhìn qua như đau khổ tột cùng như kiểu tỉnh dậy qua cơn thuốc tê vẫn phải mổ ngực phanh bụng phẫu thuật.

Đầu óc Tạ Hàng Thần căng lên, bản năng há miệng tính nói gì đó nhưng chẳng nói ra chữ nào.

Đường Dung chờ đợi vẫn không thấy cậu ta rời đi, không muốn tiếp tục thế này nữa.

Cô nắm chặt quai ba lô, cắn răng quay đầu chạy khỏi tòa nhà phòng ầm nhạc.

Khi chạy ra đúng lục chạm phải giáo viên phụ trách giờ tự học tối.

Giáo viên kêu ‘này’ một tiếng, ước chừng muốn gọi cô lại hỏi sao cô không lên lớp tự học mà chạy ra ngoài.

Cô không ngừng lại chỉ nói khẽ câu xin lỗi cô, sau đó chạy mất.

Tạ Hàng Thần muốn đuổi theo nhưng cậu không kiểu bằng bất cứ giá nào cũng muốn ra ngoài như cô, vừa nhấc chân lên thấy giáo viên phụ trách đi tới hương này, do dự chớp mắt vẫn nhân lúc đối phương đang từ hành lang chậm rãi đi tới liền nhanh chóng quay lại lớp học.

Cậu bị Đường Dung tát một cái, lúc đầu bởi vì kinh ngạc không cảm giác gì, sau khi quay lại phòng âm nhạc ngồi vào chỗ mới cảm thấy má phải đau rát, dơ tay sờ phát hiện còn bị móng tay cô cào trầy da một đường.

May mà màu da cậu ta thiên về kiểu khỏe mạnh, bây giờ chưa hoàn toàn sưng đỏ lên nên không ai chú ý tới sự chật vật này.

Đường Dung bên kia chạy khỏi phòng âm nhạc vốn tính trở lại ký túc xá nhưng nếu về lại phải giải thích lý do vì sao mình không tới lớp tự học tối với dì quản lí ký túc xá.

Cố tình hiện tại cô không muốn nói chuyện với bất cứ người nào khác nên nghĩ chốc lát quyết định không về ký túc xá ngược lại chạy tới trong vườn trường không ánh đèn.

Tối chủ nhật, trường học to như vậy chỉ có cái đèn nhỏ mở.

Dưới ánh sáng mờ tối cơ hồ không thấy rõ đường đi, cứ vậy đi về phía trước không mục đích cuối cùng tới hồ nhân tạo chỗ hành lang dài bên kia, ngồi chồm hổm ngay mép hồ.

Xung quanh không ai, cô ôm đầu gối rốt cục không nhịn được bật khóc.

Rõ ràng hơn tiếng rưỡi trước vẫn còn cùng ăn cơm ở nhà nhưng bây giờ thật sự cô rất nhớ Đường Bùi, thật hi vọng có thể níu tay áo anh trai gào khóc một trận.

Cô lấy điện thoại ra, tìm số điện thoại Đường Bùi, muốn ấn gọi cuối cùng vẫn chọn gửi tin nhắn.

Cô hỏi Đường Bùi, hỏi anh tới sân bay chưa?

Đường Bùi trả lời rất nhanh, nói tới rồi vừa vào cổng an ninh, mười phút nữa lên máy bay.

Do sự chốc lát, cô trả lời: “Vậy được rồi, em tự học đây.”

Cô biết, nếu cô gọi điện thoại qua khẳng định Đường Bùi sẽ bỏ chuyến bay ngay lập tức, chạy từ sân bay tới đây đón cô về nhà an ủi.

Nhưng cô cũng biết, vì phối hợp với thời gian nghỉ ngơi của cô mà Đường Bùi phải vội vàng trở về trên đường đi công tác, đã chậm trễ công việc, cô không thể khiến anh chậm trễ thêm nữa.

Khóc xong thì tốt rồi, cô nghĩ, chỉ chốc lát thôi.

Khóc xong, cô quay về ký túc xá học bài vậy.

Cuối cùng ngay cả chính cô cũng không biết cái chốc lát này kéo dài bao lâu, chỉ nhớ rõ khi đứng lên chân đều tê dại.

Hành lang dài phía sau truyền tới tiếng bước chân vội vàng, không biết là ai, theo bản năng cô không muốn bị người khác nhìn thấy bộ dáng chính mình bây giờ nên liền di chuyển qua sau cái cây.

Độ ẩm gần hồ nước luôn nặng hơn, gió thổi qua lạnh tới mức cô co ro hai lần.

Kết quả lần co ro này khiến túi sách vừa lúc cọ vào thân cây phát ra tiếng vang cọ xát.

“Ai ở đó?” Hiển nhiên người đi trên hành lang dài kia cũng nghe thấy, vừa hỏi vừa đi lên hai bước hướng tới chỗ hồ nhân tạo, giọng nói vô cùng cảnh giác.

Đường Dung dùng tay áo chùi lung tung lên mặt xong từ phía sau cây đi ra, tính nói câu chính mình là học sinh nội trú vừa lúc đi ngang qua đây kết quả mới ngẩng đầu lên đã thấy gương mặt hết sức quen thuộc.

Ủy viên ban thể dục lớp họ, Phạm Tinh Nguyên.

Dưới ánh đèn mờ tối, hai người đều không thấy rõ ràng mặt lẫn nhau.

Nhưng chính vì như vậy Phạm Tinh Nguyên mới không phát hiện ra cái gì không thích hợp.

Cậu ta thở dài nhẹ nhõm, vỗ ngực nói: “Mẹ kiếp, sao lại là cậu, vừa rồi tớ còn tưởng có ma, hù chết tớ rồi!”

Dưới sự giải thích của cậu ấy, ngay lập tức Đường Dung hiểu ra lí do vì sao cậu ấy có mặt ở đây lúc này.

Đội bóng huấn luyện, nhưng thiết bị phân chia dụng cụ bóng rổ bên kia bị hao mòn nghiêm trọng nên cậu ta bị huấn luyến viên phái tới đây lấy mấy cái mới mang về.

Bởi vì biết cậu sợ ma, trước khi tới đây cậu còn bị đồng đội nói một đống chuyện ma ở hồ nhân tạo để hù dọa cậu.

“Tụi nó xấu tính muốn chết.” Phạm Tinh Nguyên nói, “Biết rõ tớ sợ còn bất chấp kể cho tớ nghe, nói cái gì mà trên ba khóa trước có đàn chị từng nhảy hồ, kêu tớ cẩn thận đừng để gặp phải nữ quỷ nước.”

Đường Dung: “…”

Thật ra nếu sáng hơn chút nữa để cậu ấy nhìn thấy bộ dáng bây giờ của cô nói không chừng lại cảm thấy mình thực sự đụng phải nữ quỷ nước ấy chứ.

Phạm Tinh Nguyên cầm chặt chìa khóa phòng dụng cụ, hỏi cô: “Đúng rồi, sao mình cậu ở đây vậy?”

Đường Dung nghe cậu ấy lẩm bẩm chốc lát, cảm xúc đã ổn định lại, trả lời mơ hồ kêu trốn giờ tự học tối.

Phạm Tinh Nguyên không nghi ngờ, chỉ nói: “Vậy cũng đừng ngồi một mình ở đây chứ, chỗ này tối thêm vào đó gần nước nhiều côn trung lắm.”

Đường Dung ừ, nói cô lập tức đi ngay.

“Cậu đừng để ý tới tớ, chẳng phải còn phải lấy bóng về tập luyện à?”

“Ờ ha, tớ phải đi nhanh lên mới được.” Phạm Tinh Nguyên vỗ ót chạy tới mở cửa phòng dụng cụ.

Đại khái nửa phút đồng hồ sau cậu xách túi bóng rổ mới đi qua đường nhỏ đi hướng tới sân thể dục.

Đường Dung dựa thân cây đứng đó hồi lâu mới chậm rãi di chuyển tính đi hai vòng quanh trường cho thoáng.

Cô không ngờ sẽ gặp Ngôn Triều Tấn.

Đối phương mặc áo chơi bóng, hai bên tay để trần, tất dưới chân chỉ cao hơn cổ chân chút xíu  để lộ bắp chân, nhìn qua đã lạnh thế nên khiến người ta nhìn vào không khỏi lạnh dùm cậu.

Có lẽ do cậu nghe Phạm Tinh Nguyên nói gặp cô ở đây nên mới đi qua tìm, Đường Dung nghĩ.

Nhưng cậu không nói, cô không thể tự mình đa tình phát biểu như vậy, đành phải hỏi cậu: “Sao cậu tới đây?”

Qủa nhiên Ngôn Triều Tấn có lỳ do: “Phạm Tinh Nguyên chỉ lấy bóng, không rút chìa khóa lại, tớ hoàn thành xong bài huấn luyện nên tới lấy chìa khóa.”

Dứt lời, còn bước vài bước dài tới hành lang rút chìa khóa Phạm Tinh Nguyên để quên ở đó.

Đường Dung: “…Chắc bị tớ dọa nên quên mất.”

Ngôn Triều Tấn: “Buổi tối cậu không ở trong phòng âm nhạc mà ở đây, hơi dọa người.”

Chỉ là câu dọa người người không phải ý dọa người, bởi vì cậu lo lắng cho cô mới chủ động bày tỏ để mình đi qua đây.

Cậu cảm thấy hơi biết ơn Phạm Tinh Nguyên vì để quên chìa khóa, do đó mới cho cậu cái cớ tuyệt vời.

Đường Dung nghe hiểu sự lo lắng trong lời nói của cậu, trầm mặc chốc lát, nói: “Tớ không sao, chỉ tại không muốn tự học tối thôi.”

Cậu không hỏi vì sao chỉ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, hỏi: “Uống nước giải khát không?”

Đường Dung ngẩn ra.

Cậu tiếp tục nói: “Tớ mời cậu uống.”

Đường Dung: “…Để tớ mời đi.”

Cậu không từ chối chỉ nhún vai: “Được, vậy đi nhé?”

Hai người không tới cnaw tin mà đi tới máy bán nước tự động nằm phía nam hồ nhân tạo.

Đường Dung tìm tiền lẻ từ ba lô, chọn cho mình lon coca, đến phiên mua cho Ngôn Triều Tấn cô hơi do dự.

Hình như vận động viên uống coca không tốt lắm, uống nước vận động nhỉ? Nhưng trong máy bán nước này khá nhiều loại, cô thực sự không biết cậu thích loại nào.

Ngay khi cô đang do dự, tay Ngôn Triều Tấn đã ấn cái nút gần đầu ngón tay cô, nói: “Tớ uống cái này.”

Cậu vừa hoàn thành hạng mục huấn luyện, sát lại gần như có hơi nóng đánh úp về phía Đường Dung, vậy mà hoàn toàn khác với những bạn nam chơi bóng rổ xong người đầy mùi mồ hôi trong ấn tượng của cô, thậm chí còn thoang thoảng mùi hương cây cỏ mát mẻ, khiến người ta hoàn toàn không chán ghét nổi.

Được rồi, ít nhất Đường Dung hoàn toàn không thể nào chán ghét cậu.

Cô bật nắp lon, uống ngụm coca mới mua.

Cô không nói lời nào, Ngôn Triều Tấn cũng yên lặng ngồi bên cạnh không mở miệng nói câu gì.

Đại khái chừng mười phút đồng hồ trôi qua, phòng âm nhạc sáng đèn nơi xa bỗng nhiên truyền tới tiếng chuông nghỉ giải lao.

Đường Dung tựa người lên máy bán nước nhìn lướt qua bên kia.

Chú ý tới ánh mắt cô, cuối cùng Ngôn Triều Tấn phá vỡ im lặng: “Muốn quay lại sao?”

“Không muốn.” Cô trả lời dứt khoát.

“Vậy ngồi chốc nữa.” Cậu nói xong liền móc viên kẹo đường từ trong túi quần chơi bóng ra, “Ăn không?”

Đường Dung: “…Cậu còn mang theo đường nữa cơ đấy.”

Cậu cười cười: “Thích” Thích đường, cũng thích cậu.

Không thể không thừa nhận, quả thực đồ ngọt có thể khiến tâm trạng người ta trở nên tốt đẹp hơn, ăn viên kẹo xong cả người Đường Dung thả lỏng không ít, còn xốc lại tinh thần nói cảm ơn cậu.

Cậu cầm lon nước trong tay quơ quơ, nói chưa bằng lon nước cậu mua cho.

“Này, ai tính như cậu chứ.” Cô nói, nhịn không được cong cong đôi mắt.

“Cậu cười rồi.” Cậu nhìn qua, ánh mắt lấp lánh chứa đầy dịu dàng.

Bộ dáng kia khiến Đường Dung ngớ ra.

Khi ngớ ra, đồng thời cảm giác tê dại khó chịu trong lòng luôn kéo dài kia bỗng nhiên kết thúc.

Mà trước khi kết thúc, nơi mềm mại nhất trong lòng như bị thứ gì đó hung hăng đâm vào, không đau chút nào.

Người này tốt thật đấy, cô vùi nửa mặt vào khuỷu tay, mượn ánh trăng trừng mắt nhìn cậu.

Bốn mắt nhìn nhau, chẳng ai nói chuyện.

Mãi đến nơi xa truyền tới tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao kết thúc.

“Ngồi lát nữa hay tớ đưa cậu về ký túc xá?” Cậu hỏi.

“Bây giờ về chắc sẽ bị dì quản lý vặn hỏi cho coi.” Cô than thở, “Ký túc xá phiền toái thật đấy.”

Chưa tính tới chuyện kì nghỉ ít hơn nhiều so với học sinh trung học, còn phải gặp người mình không muốn gặp.

Ngôn Triều Tấn nghe vậy, hơi để ý: “Cậu không thích ký túc xá sao?”

Cô rũ mắt: “Ít nhất hiện tại không thích.”

“Vậy—” Ngữ khí của cậu rõ ràng hơi do dự, “Thật ra có thể cân nhắc lui phòng ký túc xá, thuê phòng nhỏ bên cạnh trường học.”

“…”

“Khu nhà tớ thuê còn rất nhiều người không ở trường trực tiếp thuê ba năm.” Cậu bổ sung thêm.

Nếu trước đây, khẳng định Đường Dung sẽ dịu dàng từ chối lời đề nghị này, bởi vì khác không nói chỉ riêng ba mẹ cô thôi chắc chắn không đồng ý để cô một mình thuê phòng bên ngoài trường.

Nhưng hiện tại cô có một đống tiền tiêu vặt chẳng dùng tới, chắc đủ vài vạn, hoàn toàn có thể tiền trảm hậu tấu, thuê nhà trước không kinh động tới ba mẹ.

Nghĩ tới đây, cô ngồi ngay ngắn ngay lập tức, hỏi: “Tớ nhớ Hạ Cương nói cậu ở đối diện trường học.”

Ngôn Triều Tấn gật đầu.

Cô lại hỏi: “Vậy khu cậu ở còn phòng nào thích hợp không?”

Ngôn Triều Tấn sửng sốt: “Cậu thực sự luôn lui ký túc xá?”

Cô cắn môi suy nghĩ chốc lát, cuối cùng gật đầu: “Ừ, lui thôi.”

“Vậy tối nay để tớ hỏi chủ nhà giúp cậu thử xem.” Mặc dù tạm thời chưa xác định nguyên nhân cô muốn lui phòng ký túc xá nhưng chỉ cần có thể giúp cô cậu đã cực vui rồi.

“Phiền phức không?” Đường Dung hỏi, “Nếu phiền vậy—-”

Nửa câu sau còn chưa nói xong cậu đã cắt ngang lời cô: “Không phiền, chủ nhà ước gì có ai giới thiệu người thuê đấy chứ.”

Đường Dung mím môi: “Tớ sợ phiền cho cậu.”

Bây giờ cậu bác bỏ nhanh hơn: “Sao có thể, chỉ gọi điện thoại nói chuyện thôi.”

Đường Dung: “Vậy cảm ơn cậu, nếu tìm được chỗ thích hợp tớ mời cậu ăn cơm.”

Ngôn Triều Tấn ừ một tiếng, còn nói: “Chờ chủ nhà có tin tức tốt tớ sẽ nói cho cậu biết.”

Cô vuốt cằm: “Được.”

Hai người quyết định xong.

Sau đó đề tài từ chuyện cho thuê nhà tới nói chuyện tùy tiện vài câu, vậy mà khoảng thời gian tự học sau đó cứ thế trôi qua.

Tiếng chuông tan học vang lên, Ngôn Triều Tấn đứng lên trước nói đưa cô về ký túc xá.

Cô biết cậu có ý tốt nhưng vẫn lắc đầu: “Tự tớ đi được rồi, không xa.”

Cậu nhìn chằm chằm cô chốc lát, không kiên trì: “Được.”

Bởi vì chuyện lui phòng ký túc xá nên đã sớm đẩy cái tên Tạ Hàng Thần kia qua đầu, sau khi Đường Dung về ký túc xá liền rửa mặt lên giường ngủ một giấc thật ngon.

Hôm sau thức dậy, mặc dù mắt hơi sưng nhưng ít nhất tinh thần không tệ.

So với cô, Tạ Hàng Thần bị tát một cái kia hết sức phờ phạc, hơn nữa mặt vẫn sưng lên.

May mà bình thường cậu ta ít khi qua lại với bạn học trong lớp, tính cách lạnh lùng có tiếng nên qua hai tiết không ai dám đi tới hỏi có phải cậu ta bị ai đánh không.

Tiết thứ ba là tiết thể dục, theo thường lệ ba lớp học chung với nhau.

Các bạn nam chia thành sáu tổ dùng sân thể dục phân thành 12 nhóm luyện tập đánh bóng rổ.

Nói vậy thôi chứ phần lớn đều mấy bạn học học văn hóa, học sinh chuyên thể dục đa phần chia ra không tham gia hoặc tham gia vào cũng chỉ tùy ý chơi đùa chút chứ trước tới nay chưa bao giờ nghiêm túc.

Ai cũng không ngờ tới, ngay bây giờ, thân là đội phó đội bóng Ngôn Triều Tấn lại phá vỡ thông lệ này chơi thật với bạn cùng lớp, phòng thủ cướp đoạt bóng, ném bóng dưới rổ, ném bóng từ xa, chiêu gì đều làm qua một lần.

Dựa vào kỹ thuật của cậu cho dù đối diện tất cả đều là đồng đội của cậu thì cậu vẫn có thể đột phá vòng vây như chỗ không người, càng đừng nói tới chuyện phòng ngự bên đối phương chính là Tạ Hàng Thần gầy yếu kia.

Phải, cho dù người không hiểu về bóng rổ lắm cũng đều nhìn ra được cậu nhắm về phía Tạ Hàng Thần.

Mà quả thực nhắm vào thành công, đến phiên Tạ Hàng Thần có mặt trên sân 15 phút, cơ hồ cậu hoàn toàn đánh bạo người này.

Người xem bên cạnh thấy vậy không nhịn được tò mò, cả quá trình Tạ Hàng Thần chạm vào bóng mấy giây nhỉ?

“Tàn nhẫn hung ác quá…”

“May mà hôm nay chúng ta không chia tới tổ này, nếu không Ngôn Triều Tấn phát điên lên ai gánh nổi!”

“Nhìn không giống như cậu ấy đang nổi điên lắm, càng giống có thù với Tạ Hàng Thần hơn…”

“Hai người bọn họ từng xảy ra chuyện gì?”

“Này sao tao biết, hay mày qua đó hỏi đi?”

Tiếng suy đoán bàn tán quanh sân không dứt, Ngôn Triều Tấn một mực không thèm để ý tới.

Cậu nhìn chằm chằm má phải bị sưng lên của Tạ Hàng Thần, trong đầu hiện lên cảnh tưởng tối hôm qua mình nhìn thấy Đường Dung, bộ dáng tâm trạng không tốt, tinh thần hoảng hốt, cảm thấy 15 phút này thực sự quá ngắn.

Nếu có thể, cậu thật muốn ấn tên khốn này lên mặt đất mài bốn tiếng liền lúc nào cũng khiến cô bé mình yêu thương đau lòng .