Tình yêu của anh – Chương 17

0
3

Chương 17:

Editor: Mai

Đường Dung sợ bị Đường Bùi mắng như vậy không phải không lý do.

Mặc dù xét theo quen hệ ruột thịt, Đường Bùi chỉ là anh họ thôi chứ không phải anh ruột nhưng từ khi cô có thể nhớ những chuyện xung quanh mình Đường Bùi đã ở nhà cô sống cùng với cô.

Khi còn bé có đoạn thời gian Đường Dung thực sự cho rằng anh chính là anh ruột mình.

Sau này lớn hơn chút cô mới từ ba cô biết được, Đường Bùi ở nhà cô bởi vì năm anh mười tuổi ba mẹ anh bị tai nạn qua đời không cứu được.

Đường Bùi không còn ba mẹ, vốn nên do ông bà nội hay ông bà ngoại tới nuôi nấng nhưng cùng năm ba mẹ anh qua đời đó, bà nội của anh với Đường Dung vì không chịu nổi đả kích nên nhập viện. Còn ông bà ngoại anh cách anh hơn nửa Trung Quốc, nếu anh qua đó vậy không những phải chuyện trường còn phải đổi hộ khẩu, thích ứng lại lần nữa với thành phố xa lạ.

Với một bé trai mười tuổi mới mất đi ba mẹ mà nói điều này không hề dễ dàng, huống chi tuổi ông bà ngoại anh không nhỏ.

Tình cảm giữa ba Đường Dung – Đường Thư Tần với anh trai thắm thiết, với đứa cháu trai đột nhiên mất đi ba mẹ càng yêu mến hơn, làm chủ dẫn anh tới nhà mình nuôi nấng chăm sóc.

Hai anh em nhà họ Đường đều làm buôn bán, bình thường công việc luôn bận rộn, xã giao phong phú.

Sau khi Đường Bùi tới ở nhà Đường Thư Tần, cơ hội gặp mặt chú hai thím hai không nhiều lắm.

Tuy nhiên anh vô cùng hiểu chuyện, biết chuyện chú hai đồng ý thu nhận giúp đỡ chính mình là một chuyện khó được nên đối với con gái chú hai, em họ của mình, lúc nào anh cũng mười phần kiên nhẫn chăm sóc.

Phải, so với ba mẹ, thật ra Đường Dung càng giống như được người anh họ hơn mình tám tuổi này nuôi lớn.

Khi cô học tiểu học, Đường Bùi đang học cấp 3 thậm chí còn từng đi họp phụ huynh cho cô nữa cơ.

Sau này anh thi đại học, rời khỏi quê nhà liền khăng khăng không chịu nhận tiền sinh hoạt Đường Thu Tần cho, chính mình tự vừa học vừa làm bốn năm.

Nhưng cho dù vậy, bốn năm đó, mỗi lần anh về nhà đều sẽ len lén nhét tiền tiêu vặt cho Đường Dung, kêu cô để mua đồ ăn mua quần áo.

Đường Dung không chịu nhận, anh còn giận kêu cô không thân thiết với chính mình.

Đường Dung: “…”

Nói ngắn lại, với cô mà nói Đường Bùi chính là một vị phụ khuynh nghiêm túc tương đối đủ tư cách.

Giống như chuyện tới nhà bạn học nam ăn cơm hôm nay vậy, ba mẹ cô nếu biết chắc hơn phân nửa không phản ứng gì, Đường Bùi không giống vậy.

Dựa theo hiểu biết của Đường Dung về anh, chắc chắn bây giờ anh đang suy nghĩ xem làm sao để hỏi rõ xem cô có dấu hiệu yêu sớm hay không, nếu có vậy nên nói thế nào để xử lý, vân vân.

…Cho nên nhất định phải giải thích cho tốt.

15 phút sau, quả nhiên xe Đường Bùi chạy tới đây.

Anh gõ cửa ngoài sân, không nói gì thêm.

Đường Dung ôm bánh cookie dì giúp việc cho cô kêu cô mang về chạy chậm đi ra mở cửa.

Ngôn Triều Tấn nghĩ nghĩ, vẫn đi theo ra ngoài. Cậu cảm thấy về tình về lý, người làm chủ nhà như cậu đây nên đi ra chào hỏi.

Vừa mở cửa ra, người thanh niên khôi ngô tuấn tú mặc tây trang thẳng tắp, kiểu tóc cẩn thận tỉ mỉ, gương mặt có năm sáu phần giống Đường Dung đập vào mí mắt.

Ngôn Triều Tấn sửng sốt, phát hiện khí thế đối phương mạnh hơn so với cậu tưởng tượng.

Đường Dung vừa thấy người tới liền ngoan ngoãn cúi đầu kêu một tiếng anh, sau đó giới thiệu cậu: “Đây là bạn học lớp bên cạnh em, hôm nay sinh nhật bà nội cậu ấy, chính là bà nội Lục mở quán tạp hóa đối với em rất tốt khi còn bé ấy, em tới nói tiếng chúc mừng.”

Đường Bùi vừa nghe vậy yên tâm không ít: “Vậy à.”

Dứt lời, anh quét mắt nhìn về phía Ngôn Triều Tấn, nói: “Tôi tùy tiện tới cửa chưa kịp chuẩn bị gì, chỉ có thể chúc bà cụ sinh nhật hạnh phúc.”

Ngôn Triều Tấn gật đầu: “Cảm ơn anh Đường, em sẽ chuyển lời cho bà.”

Đường Dung đứng giữa hai người này, cảm thấy không khí quỷ dị nói không nên lời.

Cô nghĩ nghĩ, dịch ra bên ngoài nửa bước, kéo tay Đường Bùi, nói: “Không phải anh kêu mới xuống máy bay nên mệt mỏi à, chúng ta về nhà đi.”

Đường Bùi: “Nói qua với bà nội Lục chưa?”

Cô gật đầu: “Nói qua, yên tâm đi.”

Lúc này Đường Bùi mới ừ một tiếng, dẫn cô đi ra chỗ dừng xe ngoài hẻm nhỏ.

Ngôn Triều Tấn vẫn đứng ở cửa không đi vào ngay.

Khi cậu đang nhìn theo hướng anh em họ rời đi bỗng nhiên Đường Bùi quay đầu lại.

Ngõ Hà Nguyệt này, nguyên nhân vì gần điểm du lịch miếu Hà Nguyệt nên đèn đuốc sáng trưng quanh năm, đèn đường và bóng đèn không nóng kia bình thường mở cả đêm.

Đường Bùi quay đầu lại, lần này Ngôn Triều Tấn thấy rõ vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu kỹ càng trên mặt anh.

Trong nháy mắt kia, Ngôn Triều Tấn có phần hối hận vì chính mình không quay về ngay lập tức, nhưng nghĩ lại chỉ bằng nét mặt không có nửa điểm kinh ngạc kia của Đường Bùi, hiển nhiên trước khi đi đã nhìn ra chính mình có ý với em gái anh ấy rồi.

Qủa thực Đường Bùi đã nhìn ra, anh không trực tiếp nói chuyện này với Đường Dung.

Sau khi lên xe như vô tình hỏi em gái mình: “Em với bạn nam kia không học cùng lớp hả?”

“Vâng, cậu ấy học A6.”

“Quen nhau thế nào? Tới nhà bà ngoại nên gặp à?”

“Một tầng tới tới lui lui chỉ bấy nhiều người, cho dù không quen cũng phải biết tên chứ. Hơn nữa cậu ấy siêu cấp nổi danh trong trường em.” Đường Dung tự cảm thấy tất cả lời mình nói đều là sự thật, “Tối hôm qua em ngồi xe bus về nhà đúng lục đụng phải cậu ấy nên nói vài câu, ai ngờ phát hiện ra cậu là cháu trai bà Lục.”

Chú ý tới đánh giá siêu cấp nổi danh này, Đường Bùi không khỏi hơi để ý: “Sao? Chẳng lẽ còn là hotboy cấp trường?”

Đường Dung lắc đầu: “Hotboy cấp trường chưa nổi danh bằng cậu ấy, cậu ấy trong đội bóng rổ, năm ngoái dẫn dắt đội bóng trong trường đánh tới trận chung kết cả nước, nghe nói đội bóng CBA còn đặc biệt tới hiện trường trận đấu xem qua cậu ấy đó.”

Đường Bùi: “Em ít khi khen ai như thế.”

Cô bật cười: “Chỉ vậy mà coi là khen hả, em chỉ trần thuật sự thật thôi! Không tin anh cứ tùy tiện tìm học sinh trung học trong thành phố này hỏi một câu, chắc chắn mọi người đều biết Ngôn Triều Tấn chơi bóng vô cùng lợi hại.”

Nói xong, cô quan sát vẻ mặt Đường Bùi chốc lát, hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi thẳng vấn đề: “Thật ra em biết anh đang lo lắng chuyện gì, anh yên tâm em không yêu sớm đâu, cũng không để nó ảnh hưởng tới việc học.”

Đường Bùi lái xe chạy xuyên qua khu nhà cũ, chạy tới đường cái mới rộng lớn rồi mới tương đối hứng thú nói: “Yêu sớm hay không yêu sớm nói sau, gần đây chuyện học tập của em có bị ảnh hưởng hay không thì trong lòng em không cân nhắc hả?”

Đường Dung: “…”

Đường Bùi tiếp tục: “Chủ nhiệm lớp lo cho em lắm đấy, gọi điện cho chú hai luôn.”

“Sau đó ba em bận rộn không rảnh nói chuyện với em nên tới nhờ vả anh hả?” Đường Dung hỏi.

“Cũng không phải do vội vàng không.” Đường Bùi dừng chốc lát, “Chú hai… Đại khái chắc chú ấy không biết nên giải thích với em thế nào vì chuyện ly hôn với thím hai.”

Đường Dung: “Không cần giải thích, em có thể hiểu được, tình cảm phai nhạt còn phải ép buộc ở chung với nhau đúng là hành hạ lẫn nhau, chi bằng sớm buông tha đối phương, đều tốt cho họ, tốt cho cả em.”

Đường Bùi sửng sốt: “Vậy—”

Cô nghĩ nghĩ, trả lời nửa thật nửa giả: “Mấy đạo lí đó em đều biết nhưng dù sao em vẫn cần thời gian từ từ chấp nhận chuyện này.”

Anh em hai người kết thúc đề tài này.

Sau khi về đến nhà, lúc Đường Dung tìm chìa khóa mở cửa bỗng nhiên nhớ ra anh cũng có chìa khóa mà, hỏi anh sao không mang theo.

Anh trả lời hết sức ngắn gọn: “Lúc nhận được điện thoại chú hai gọi tới anh đang đi công tác, trực tiếp mua vé từ chỗ công tác bay về đây, chìa khóa kia anh để ở nhà thành phố Hải, trên người chỉ có mối hai cái chìa khóa xe.”

Đường Dung: “…Lần sau ba em vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này tìm anh thì anh không cần để ý tới.”

Đường Bùi một bên đi vào cửa đổi giầy một bên đưa tay xoa xoa đầu cô: “Em không học tập tốt, chuyện này sao gọi việc nhỏ lông gà vỏ tỏi được? Hơn nữa cho dù chú hai không nói anh cũng tính rút thời gian về xem em thế nào.”

“Nếu thực sự em không vui chắc chắn sẽ gọi điện cho anh mà.” Đường Dung nói, “Anh không cần lo cho em vậy đâu.”

Nói xong câu này, cô tự xỏ dép lê lẹp bẹp lẹp bẹp chạy tới ngoài phòng tắm, kêu mở máy nước nóng cho anh.

“Anh tắm trước đi, tắm xong rồi nghỉ ngơi!” Mở máy nước nóng xong, cô quay đầu nói với anh, “Ngày mai em làm món ngon cho anh ăn.”

Nhìn cô ngoan thế này nét mặt Đường Bùi hoàn toàn dãn ra.

Cuối cùng anh cũng yên tâm chút.

Hôm sau chủ nhật, Đường Dung chẳng đi đâu chỉ ở nhà làm ba bữa cơm cho anh trai, cực kỳ nghiêm túc làm.

Cô muốn dỗ dành anh vui vẻ kết quả Đường Bùi ăn xong liền khen ăn ngon rồi lại nhìn cô thở dài.

Đường Dung: “???”

Anh vỗ vỗ đỉnh đầu cô, nói: “Mấy năm nay anh với chú thím hai đều bận rộn công việc, khổ cho em.”

Đường Dung: “…Không có thật mà.”

Y như mẹ cô, bởi vì áy náy trong lòng, chạng vạng hôm nay trước khi cô đi học Đường Bùi liền cho cô một khoản tiền, kêu cô ở trường đừng bạc đãi chính mình.

Đường Dung nghĩ nếu từ chối anh còn lải nhải nhiều hơn so với mẹ cô nên nhận luôn.

Mặc dù hiện tại cô không cần dùng tiền vào chỗ nào nhưng cứ để tiền ở đó tóm lại không hại.

Lúc nghĩ vậy, cô không hề dự đoán được, rất nhanh cô cần phải dùng tiền.

Chạng vạng chủ nhật, cô quay lại trường học, trước khi bắt đầu buổi tự học tối liền chạy tới phòng âm nhạc, đang tính đi vào đã bị Tạ Hàng Thần có vẻ như đợi cô hồi lâu đi tới trước mặt.

Đường Dung sửng sốt, nghĩ thầm chắc cậu ta phải ra ngoài vậy thôi chính mình nhường chút.

Kết quả cô mới di chuyển nửa bước cậu ta đã bắt lấy cổ tay cô, kéo cô ra khỏi phòng âm nhạc.

Đường Dung: “Cậu làm gì?!”

“Tớ có lời muốn nói với cậu.” Giọng cậu ta rất lạnh, kéo cô từ phòng âm nhạc tới phòng để nước sôi nằm cuối hành lang mới dừng chân lại.

Sau khi dừng lại, cậu ta không hề buông tay ra chủ nghiêng nửa người đón nhận ánh mắt vừa khó hiểu vừa tức giận từ cô, hỏi: “Tớ gọi điện cậu không nghe, guier tin nhắn không trả lời, cậu có ý gì?”

Đường Dung nghe câu này đột nhiên bình tĩnh lại.

Cô cười cười, nói: “Chỉ cuộc gọi với mấy tin nhắn, có cần thiết phải nổi điên vậy không?”

“Trước kia lúc tôi gọi cho cậu, chẳng phải cậu cũng dựa vào tâm trạng mà quyết định xem có nhận hay không à?”

Tạ Hàng Thần nghe vậy, nét mặt khẽ thay đổi như hiểu ra chuyện gì.

Im lặng chốc lát, cậu ta nói: “Nếu cậu vì mấy chuyện trước kia mà nổi giận thì tớ có thể xin lỗi.”

Đường Dung: “Không cần nữa.”

Tạ Hàng Thần: “Vậy đến cùng cậu muốn thế nào? Hoặc nói rõ hơn chút, cậu muốn tớ làm thế nào?”

Đường Dung không trả lời.

Cậu ta nhìn cô chằm chằm đột nhiên nhếch môi cười.

Cười xong, cậu ta hơi nhếch khóe mắt thâm thúy kia lên, hỏi Đường Dung: “Muốn tớ với cậu quen nhau hả?”