Tình yêu của anh – Chương 16

0
40

Chương 16: Anh trai bắt* yêu sớm.

Editor: Mai

*Bắt ở đây có nghĩa tóm được, kiểu như yêu sớm bị túm vậy á. Không phải nghĩa kêu yêu sớm.

Đối với Đường Dung mà nói bữa tiệc sinh nhật nhỏ này của bà nội Ngôn Triều Tấn có lẽ là bữa cơm ăn vui vẻ nhất từ sau khi sống lại đến giờ.

Bà cụ không nhớ rõ chuyện gì, cứ coi cháu trai như con trai mà dạy dỗ một lần, sau đó quay đầu thấy cô lại lập tức cắt qua thận phận bà chủ quán tạp hóa, ôn nhu dịu dàng kêu cô Đường Đường rồi còn đầy đẩy đĩa rau ăn ngon qua chỗ cô.

Dì giúp việc thấy vậy hết sức kinh ngạc: “Dì tới đây làm hai nay chưa từng thấy bà cụ thân thiết với ai như vậy cả.”

Đường Dung cười hì hì giải thích, bà cụ coi như cũng nhìn cô lớn lên.

“Hóa ra là vậy.” Dì giật mình sau đó lại không nhịn được chọc, “Hồi sáng A Tấn nói với dì rằng tối có bạn nữ tới ăn cơm, dì cứ tưởng bạn gái nhỏ của thằng bé ấy chứ.”

Đường Dung: “…”

Đang lúc cô do dự không biết nên tiếp lời thế nào, đúng lúc Ngôn Triều Tấn mở miệng.

Cậu nói: “Đâu phải dì không biết bình thường con bận học với huấn luyện thế nào, thời gian đâu mà quen bạn gái?”

Dì cười nói được được, biết con ngoan rồi.

“Nhưng nếu thật sự quen bạn gái nhớ mang về cho dì xem đấy, dì sẽ giữ bí mật giúp con.”

Ngôn Triều Tấn dở khóc dở cười, vẫn không nhịn được nhìn qua phản ứng Đường Dung.

Cô đang chuyên tâm dùng bữa, cụp mắt xuống, bóng mờ lông mi chiếu lên mặt nhìn như hai cánh quạt nhỏ.

“Dì đừng cả ngày thay con nghĩ mấy thứ này.” Cậu nghe được bản thân mình nói như vậy.

Dì nghe xong cũng không giận, dơ tay gắp cho cậu miếng thịt bò, nói: “Được rồi được rồi, dì không hỏng mắt suy nghĩ dùm con nữa, con đừng ngẩn ngơ nữa ăn nhanh lên.”

Bàn bốn người, tính theo duyên phận người thân, có một nửa là người ngoài nhưng vẫn ngồi cùng nhau cui vẻ hòa thuận cực kỳ ấm áp.

Đường Dung vô cùng thích loại cảm giác này, nhìn tới bà nội Lục ngồi đối diện đang ăn từng miếng từng miếng bánh kem do chính mình làm càng cảm thấy mình tới chuyến này là đúng rồi.

Đúng lúc này, điện thoại để trong túi chiếc váy kêu lên.

Niên đại này chưa cơ điện thoại thông minh nên ca khúc hữu dụng được nhiều người thích cài đặt làm tiếng chuông nhất, Đường Dung không ngoại lệ. Sau khi cô sống lại chưa từng liên lạc với người nào qua điện thoại, bây giờ nghe tiếng chuông cũng sửng sốt.

Người phản ứng đầu tiên lại là dì và Ngôn Triều Tấn.

Dì hỏi: “Điện thoại Tiểu Đường kêu hả?”

“À vâng, của cháu.” Đường Dung buông đũa, mò tay vào túi lấy ra cái điện thoại mới được mình sạc đầy pin tối hôm qua, đang tính nhận lấy ai ngờ nhìn thấy cái tên đang lập lòe trên màn hình.

Tạ Hàng Thần.

Cô ngừng động tác lại, bản năng muốn cắt đứt.

Trên thực tế, quả thực cô đã làm như vậy. Tiếng chuông còn chưa kịp hát xong đã đột nhiên im bặt, cô mấp máy môi, để điện thoại lại, nói: “Không có gì, không phải cuộc điện thoại quan trọng, ăn cơm quan trọng hơn.”

Đường Dung không biết vì sao đột nhiên Tạ Hàng Thần lại gọi điện cho mình, nhưng lúc vui vẻ như thế này cô không muốn nghe giọng nói cậu ta dù chỉ qua điện thoại thôi chút nào.

Thời gian lâu như thế mới tỉnh táo lại, đương nhiên cô sẽ không ở bên cạnh người đó để tiếp tục bị coi thường nữa. Có lẽ trước kia ký ức quá nhiều, nhiều đến nỗi chỉ cần họ tiếp xúc với nhau chút thôi tậm trạng cô sẽ bị ảnh hưởng.

Chuyện này không có đường tắt nào để đi, chỉ có thể đi từng chút từng chút.

Cho nên hiện tại Đường Dung vẫn luôn duy trì nguyện tắc, nếu có thể tiếp xúc với cậu ta ít đi thì cứ ít, nếu có thể không tiếp xúc vậy càng tốt hơn.

Nghĩ thế, cô lại cầm chén đũa lên lần nữa nhân tiện nói sang chuyện khác, khen tay nghề dì giúp việc.

Qủa nhiên ngay lập tức dì không quan tâm tới chuyện đện thoại nữa, cười tít mắt: “Đều mấy món ăn gia đình thôi, cháu thích là được.”

Đường Dung: “Món ăn gia đình mới thử thách tay nghề nhất đấy ạ, dì đừng khiêm tốn.”

Cô đây xem như một tác gia mỹ thực chuyên nghiệp gấp đôi kinh nghiệm.

Dì được dỗ dành mặt mày hớn hở, nói khó trách bà cụ cứ kêu cháu Đường Đường, đúng là cô gái nhỏ ngọt lòng người mà.

Đường Dung xấu hổ thè lưỡi: “Thật ra tại lúc nhỏ cháu thích ăn đường nên bị hư răng.”

Khi nói chuyện, cô cảm giác được di động trong túi rung lên hai lần.

Cô nghĩ chắc Tạ Hàng Thần gửi tin nhắn tới nên liền không thèm để ý đến.

Tới cuối bữa cơm, điện thoại ít nhất rung năm sáu lần, cơ hồ không khiến lòng cô sinh ra bao nhiêu dao động.

Ngược lại lúc ăn cơm xong, ngồi trên sofa với bà cụ nghe tiếp diễn hí khúc kia nửa tiếng, nhìn lời nhạc trên màn hình TV kia khiến cô xúc động rất nhiều.

Người lớn tuổi mệt mỏi sớm, không sai biệt lắm nghe đoạn kia xong Đường Dung liền tự giác đứng lên chuẩn bị chào tạm biệt chủ nhà.

Dì giúp việc thích sạch sẽ vẫn còn đang dọn dẹp trong phòng bếp, nghe cô nói vậy trong phòng khách thì vội vàng cầm muôi xào rau mới lau được nửa chạy ra, nói: “Để A Tấn đưa con về.”

Đường Dung chưa kịp từ chối, Ngôn Triều Tấn đã dẫn đầu đồng ý: “Dì yên tâm, cháu nhất định sẽ đưa bạn ấy về nhà an toàn.”

Đường Dung: “…”

Không thể nào từ chối, cô chỉ đành đi ra ngoài theo.

Lúc đi qua sân, cô mở miệng: “Vẫn còn sớm, tự tớ bắt xe về nhà tiện lắm, cậu đưa tớ tới cửa là được.”

Ngôn Triều Tấn nghiêm trang tỏ vẻ, nếu cậu chỉ đưa tới cửa chỉ sợ lát nữa trở về sẽ bị dì cầm chảo gõ đầu mất.

“Thật đó.” Cậu còn nhấn mạnh lần nữa.

Đường Dung mới không tin chuyện dì sẽ thật sự lấy chảo đánh cậu đâu, cậu đã nói chuyện tới mức này cô cũng có chút không đành lòng từ chối nữa.

“Ồ.” Cô nói, “Vậy làm phiền cậu.”

Vừa dứt lời, không ngờ tiếng chuông di động quen thuộc vang lên.

Đường Dung cho rằng vẫn là Tạ Hàng Thần, nhăn mày lại theo bản năng, đang tính lấy ra ấn nút từ chối.

Trong nháy mắt tính bấm xuống đó, cô phát hiện trên màn hình màu lam nhạt kiua biểu thị cái tên khác.

Anh họ cô, Đường Bùi.

Đường Dung sợ tới mức thiếu chút nữa quăng luôn điện thoại.

Cô lập tức mở điện thoại gọi qua, may mà vừa tút hai tiếng bên kia đã bắt máy.

Trong ống nghe truyền tới giọng rõ ràng hơi khàn khàn, câu đầu tiên chính là hỏi cô vì sao cúp điện thoại.

Đường Dung: “…Không cẩn thận.”

“Em ở đâu?” Đường Bùi lại hỏi, “Chú hai nói tuần này em ở nhà nhưng khi nãy anh gõ cửa trong nhà không ai cả, em đi chơi hả?”

“Em ở nhà bạn học.” Đường Dung một bên giải thích một bên kinh ngạc, “Bây giờ anh vẫn đang ngoài cửa nhà sao?”

“Nếu không thì sao?” Trong điện thoại, Đường Bùi đã hỏi như vậy.

Đường Dung nghĩ nghĩ, nói: “Anh xuống lầu đi dạo phía trước một vòng đi, em về ngay, anh chờ em 20 phút.”

Đường Bùi: “Vừa xuống máy bay, chẳng muốn đi dạo, em gửi địa chỉ nhà bạn học qua cho anh đi, anh tới đón em.”

“Không cần đâu, anh mới xuống máy bay chắc mệt lắm, cứ nghỉ đi.” Đường Dung hết sức quan tâm tới người anh họ từ nhỏ đã ở bên cạnh mình đối xử tốt với mình, “Anh đừng lo cho em, bạn học đưa em về mà.”

“Bạn nam hay nữ?” Đường Bùi hỏi.

Đường Dung: “?” Chờ chút, vì sao câu anh nói cứ như tư thế chuẩn bị bắt chuyện yêu sớm thế này.

Cô ngập ngừng không tới nháy mắt, Đường Bùi bên kia lập tức phản ứng kịp thời.

“Bạn nam đúng không?” Anh chậc một tiếng, “Lá gan lớn quá rồi nhỉ.”

Cảm khái xong, anh cũng không cho Đường Dung thời gian giải thích rõ ràng xem tới cùng xảy ra chuyện gì ngữ khí cứng rắn ngay lập tức: “Gửi địa chỉ cho anh, anh tới ngay.”

Đường Dung: “…”

Đường Bùi: “Nhanh lên, anh xuống lầu sắp tới chỗ để xe rồi.”

Cô không còn cách nào khác chỉ đành nhỏ giọng nói: “Gần nhà bà ngoại em đó, cuối hẻm số 7 ngõ Hà Nguyệt, quán tạp hóa trước kia ấy, em không biết anh còn nhớ không.”

Đường Bùi: “Đương nhiên anh nhớ rõ, chờ, 15 phút sau tới liền.”

Dứt lời, anh liền cúp máy không chút do dự.

Đường Dung lần thứ hai: “…”

Thôi, chờ Đường Bùi tới, cô phải giải thích rõ với anh mới được.