Tình yêu của anh – Chương 15

0
54

Chương 15: Buông tình theo nước trôi, quay người rời bể khổ.

Editor: Mai

5 giờ 30 chiều thứ bảy, đúng giờ Đường Dung đứng ngay cửa nơi vui chơi lúc nhỏ cô hay tới.

Giữa tháng chín, khí nóng sắp hết. Thậm chí lúc chạng vạng tối còn thấy hơi mát nữa. Lúc Đường Dung ra ngoài đã đặc biệt thay cái váy qua đầu gối.

Vóc dáng cô cao gầy, tỉ lệ trên dưới hoàn hảo, bình thường mặc bộ đồng phục không chút đo đạc kia đã thu hút ánh mắt nhất khi đứng trong đám người, hiện tại thay bộ quần áo của chính mình tất nhiên càng làm người ta ghé mắt hơn.

Lúc xuống xe bus, đi bộ chỉ ngắn ngủi ba bốn trăm mét thế mà cô đã nhận được vô số ánh mắt từ người đi đường.

May mà đi tới cửa quán tạp hóa trong trí nhớ kia, chỉ gõ một cái cánh cửa liền mở ra.

Đường Dung nhìn Ngôn Triều Tấn đứng sau cánh cửa, vô cùng kinh ngạc: “Chắc không phải cậu đứng chờ sẵn ngay cửa đâu nhỉ?”

Ngôn Triều Tấn bị cô nói vậy, không phủ nhận chỉ nói: “Không phải hẹn 5 giờ rưỡi à?”

Cậu nói xong câu này liền rời ánh mắt về phía hộp giấy trong tay cô, hỏi: “Nặng không? Để tớ cầm cho.”

Đường Dung khẽ lắc đầu: “”Cậu nói chỉ vài người nên tớ không làm lớn, nhẹ lắm.”

Khi nói chuyện hai người đã xuyên qua tiệm tạp hóa đi về ngôi nhà nhỏ có hàng rào đan chéo phía sau.

Bây giờ trong thành phố hiếm thấy mấy nơi như thé này, Đường Dung không cảm thấy mới lạ vì nhà bà ngoại cô nằm ngay gần đây, vẫn còn chưa bị dỡ bỏ.

Cô đi theo Ngôn Triều Tấn đẩy cửa vào, phát hiện phía sau cửa chính là tủ giầy gỗ lim lớn, không khỏi thắc mắc hỏi: “Phải thay giày hả?”

Ngôn Triều Tấn kéo cửa tủ giày ra tìm đôi dép vải màu đỏ kiểu nữ cho cô.

Đôi dép vải nhìn vô cùng mới làm Đường Dung để ý: “Chắc không phải cậu đặc biệt mua đấy chứ?”

Cậu cười cười.

“Dì mua hồi tết.” Cậu giải thích, “Vốn tính mua cho em họ tớ nhưng hồi tết con bé ra nước ngoài tham gia trại mùa đông, không dùng tới.”

Nói tới đây, dì trong miệng cậu nói chính là dì giúp việc phụ trách nấu đồ ăn cho bà cụ cũng nghe thấy tiếng động, đi từ phòng bếp ra.

“Ôi, bạn A Tấn tới rồi à.” Dì mang nước trái cây, hết sức dịu dàng ân cần, “Cơm chiều sắp được rồi, trước uống miếng nước ngồi chơi chút.”

Đường Dung mỉm cười nhận lấy, nói cảm ơn xong còn hỏi thêm: “Có cần cháu phụ gì không ạ? Cháu biết nấu ăn.”

Dì cười tít mắt xua tay: “Không cần không cần, sắp xong rồi, phòng bếp nhiều mùi khói dầu mấy đứa trẻ tuổi tụi cháu cứ ngồi nói chuyện chốc lát đi, không vội.”

Nói xong còn nhìn Ngôn Triều Tấn ra hiệu bằng ánh mắt, Ngôn Triều Tấn gật đầu: “Được được, dì cứ làm đi đừng lo cho tụi cháu, cháu sẽ tiếp đãi bạn học thật tốt.”

Đường Dung chú ý thấy họ đùa giỡn trêu chọc nhau không giống như chủ nhà và giúp việc bình thường, lần đầu tiên cô tới làm khách mà đi hỏi cái này thì hơi không lễ phép nên liền không nói gì.

Cô chưa hỏi trái lại Ngôn Triều Tấn chủ động  nói.

Ngôn Triều Tấn nói: “Dì Tôn là bảo mẫu chăm sóc tớ hồi còn nhỏ, làm ở nhà tớ nhiều năm lắm rồi, hai năm trước dì ấy ly hôn chồng không muốn ở thành phố ban đầu nữa, ba tớ thấy vậy liền làm chủ thu xếp cho dì ấy qua bên này chăm sóc bà nội tớ. Có dì ấy nhìn, hộ công mời cho bà nội không tới nỗi làm chuyện xấu gì.”

“Thì ra là thế.” Đường Dung gật đầu, “À phải, bà nội Lục đâu?”

“Bây giờ chắc bà đang nghe radio trong phòng.” Ngôn Triều Tấn chỉ chỉ, “Tớ dẫn cậu vào đó gặp bà nhé?”

Đường Dung: “Sẽ không quấy rầy bà chứ?”

Cậu lắc đầu: “Sẽ không.” Bởi vì bà nhận ra cậu.

Bà nội Ngôn Triều Tấn thích nghe hí khúc, giờ không nhớ được chuyện và người, chỉ là mấy đoạn hí khúc từng học trước kia không hề quên dù chỉ một chút.

Đường Dung đi theo vào phát hiện bà cụ đang ngồi bên cửa sổ, radio phát hí kịch, giọng không cao nhưng vòng âm rất dễ nghe.

Mặc dù cô đã từng viết văn chương chua trong chua xót tuy nhiên không hiểu biết chút nào về hí kịch, đứng cửa nghe hồi vẫn chưa hiểu câu nào.

“Bà nội Lục đang hát gì thế?” Bởi vì không muốn cắt ngang hứng thú của bà cụ, khi hỏi câu này cô cố đè thấp giọng lại, xích gần qua thiếu niên bên cạnh hơn chút.

Ngôn Triều Tấn chỉ cảm thấy mùi hương hoa quả ngọt ngào vô cùng ấm áp đánh úp về phía mình, không phải nước hoa, ngửi không hề gay mũi tí nào ngược lại hết sức thoải mái khiến cậu nhớ tới bánh ngọt với kẹo.

“Kinh kịch <Tỏa lân nang>.” Cậu nghe thấy giọng mình khẽ đáp lại cô, “Đúng lúc mấy câu nổi tiếng nhất ấy.”

Đường Dung trừng mắt nhìn, không sợ thừa nhận mình hoàn toàn nghe không hiểu, hỏi tiếp: “Câu nào?”

Ngôn Triều Tấn: “Ngừng luyến nước trôi, khổ hải quay người lại, sớm ngộ Lan Nhân*.”

*Câu này đại khái nghĩa buông tình theo nước trôi, quay người rời bể khổ, sớm gặp người thương mình thật lòng.

Đường Dung nghe vậy ngẩn ra.

Cô chưa từng nghe qua <Tỏa lân nang> nhưng ba câu này vẫn dễ hiểu.

Nhất là câu “Ngừng luyến nước trôi” và “Khổ hải quay người lại”, quả nhật chính là lời cô muốn nói nhất với chính mình ở đời trước.

Khổ hải vô nhai, nước trôi khó truy*.

*Câu này nghĩa Bể khổ không bờ, nước trôi khó đuổi theo.

Mãi lưu luyến những chuyện hoa trong gương trăng trong nước đó như kiểu đồ hiếm có, tự nhiên khiến chính mình thêm đau khổ mà thôi.

Nghĩ tới đây, bỗng nhiên cô nhếch môi nói với người bên cạnh: “Mấy câu này viết hay thật.”

Vừa dứt lời, bà cụ ngồi bên cửa sổ đúng lúc hát xong đoạn này.

Bà cụ quay đầu nhìn lướt qua Ngôn Triều Tấn, chưa nói gì chỉ nhìn sơ qua rồi thôi trái lại khi thấy Đường Dung, bà cụ hơi ngập ngừng dừng lại chốc lát.

Ngôn Triều Tấn vội vàng dẫn Đường Dung đi lên, giới thiệu: “Bà nội, bạn học cháu tới chúc thọ nội, nội nhận ra cô ấy phải không?”

Bà cụ ấn radio trong tay không phản ứng.

Đường Dung thấy thế dứt khoát bước tới ngồi xổm trước mặt bà cụ, ngửa đầu chào hỏi với bà: “Bà nội Lục, cháu nè, Đường Đường nè, bà không nhớ cháu nữa à?”

“Đường Đường…” Bà lập lại lần nữa như thật sự nghĩ tới, “Là Đường Đường thích ăn đường dừa* sao?”

*Đường dừa: Như kiểu kẹo đường, bên Trung có luôn đường dừa. Mọi người gõ gg sẽ ra.

“Vâng!” Đường Dung vui mừng, “Chính là Đường Đường thích ăn đường dừa nè.”

Cô vẫn còn đang vui mừng vì bà cụ nhớ rõ mình ai ngờ đối phương bỗng nghiêm mặt: “Bà cháu nói cháu đang thay răng, không thể ăn nữa.”

Đường Dung: “…Vâng vâng, hôm nay cháu không ăn đường.”

Ngay lập tức mặt mày bà cụ hớn hở, nói vậy mới ngoan.

Nói xong bà còn cúi người lại gần Đường Dung: “Chờ cháu thay răng xong, bà mời cháu ăn không cần cháu mua.”

Cho dù Đường Dung đã sớm đi qua cái tuổi mê muội đường dừa, nghe câu này vẫn cảm thấy lòng mình được sưởi ấm.

“Vâng.” Cô cười gật đầu, “Cháu lén tới, nhất định không để mấy đứa nhóc khác nhìn thấy.”

Radio vẫn đang hát ê ê a a, giọng điệu mềm mỏng ôn hòa kéo dài khiến người ta khi nghe cẩn thận cả người đều trầm mê vào đó, như kiểu mọi suy nghĩ đều chậm lại.

Một khúc kết thúc, đúng lúc tiếng dì kêu từ ngoài cửa vang vao, nhắc họ tới giờ ăn cơm.

Đường Dung đứng dậy cùng với Ngôn Triều Tấn mỗi người một bên đỡ bà cụ ra ngoài.

Trong phòng khách, dì đã dọn hết đồ ăn ra mâm bày gọn gàng lên bàn. Bánh kem Đường Dung mang tới để ngay chính giữa, cái bánh không lớn nhưng bắt mắt.

Đường Dung đang định mở miệng nói với bà cụ, đây do chính mình làm rồi mang tới muốn chúc bà cụ sinh nhật vui vẻ thọ tỉ nam sơn.

Kết quả bà cụ ồ lên trước.

Đường Dung: “?”

Chỉ thấy bà cụ nhìn xung quanh bàn ăn một lượt, cuối cùng nhíu mày nhìn Ngôn Triều Tấn, hỏi: “Vợ con đâu? Làm bánh kem mang tới xong đi luôn à?”

Ngôn Triều Tấn: “….”

Cậu tuyệt đối không ngờ, gần hai năm nay bà nội cơ hồ hoàn toàn không nhớ tất cả những chuyện mới xảy ra, vậy mà thái độ hôm nay khác thường như thế, nhớ kỹ lời cậu nói giữa trưa, còn ném cho cậu một vấn đề như vậy ngay tại lúc này chính nơi dây.

Trong chớp mát trong đầu cậu chỉ còn mỗi câu —- xong đời, lần này cậu phải giải thích với Đường Dung thế nào?

Lúc này, bà cụ nhíu mày kéo tay cậu bắt đầu dạy dỗ: “A Chương, mẹ biết tính cách con với con dâu đều mạnh mẽ nhưng vợ chồng như một, con đã cưới con bé rồi đừng mãi chọc tức nó, con biết chưa?”

Dì ngồi bên cạnh nghe vậy nhỏ giọng giải thích với Đường Dung: “A Tấn lớn lên giống ba nên bà nội cứ nhận lầm mãi.”

Đường Dung giật mình: “Ra vậy.”

Bên kia, cuộc nói chuyện bà cháu hai người vẫn đang tiếp tục.

Ngôn Triều Tấn nghe dì nói với Đường Dung như vậy, nhẹ nhàng thở ra, nghiêng đầu trả lời như trước kia: “Vâng, cháu biết rồi.”

Có thể bởi vì do ba mẹ cậu khi còn trẻ chỉ cần việc nhỏ thôi đã ầm ĩ một trận nên lưu lại ấn tượng quá sâu cho bà cụ, nghe cậu đáp xong bà cụ vẫn không buông tay.

“Cứ nói biết biết, mẹ thấy con hoàn toàn không để trong lòng, thằng này…” Bà cụ bắt đầu nói dông dài, tất nhiên không biết tiết chế là gì, “Cưới vợ về phải thương…”

Ngôn Triều Tấn: “Vâng, bà nói đúng, về sau cháu nhất định sẽ sửa.”

“Thật sẽ sữa chứ? Không phải đang gạt mẹ chứ?” Bà cụ còn tưởng chính mình đang dạy con trai, giọng điệu có phần cứng rắn lạnh lùng.

“Tuyệt đối không lừa bà.” Ngôn Triều Tấn liếc qua Đường Dung, đưa ra bảo đảm kỳ thật thuộc về chính cậu, “Cháu chắc chắn không làm cô ấy tức giận, chắc chắn sẽ đối xử tốt với cô ấy, khiến mỗi ngày cô ấy đều trải qua vô cùng vui vẻ, không hối hận vì gả cho cháu.”