Tình yêu của anh – Chương 14

0
34

Chương 14: Tối con dâu tôi đến.

Editor: Mai

Biết được giữa hai người còn tầng duyên phận này, Đường Dung kinh ngạc lại hoảng hốt.

Cô thấy hơi kỳ quái: “Khi còn nhỏ tớ vẫn hay tới ngõ Hà Nguyệt nên mới biết bà nội Lục, hình như trước kia tớ chưa từng gặp qua cậu.”

Ngôn Triều Tấn giải thích vô cùng ngắn gọn: “Tớ chưa từng ở ngõ Hà Nguyệt, trước khi lên cấp 3 tớ đầu học ở chỗ khác.”

Có thể bởi vì một quảng thời gian dài cậu đều chỉ gặp bà nội một lần vào dịp năm mới, nên kỷ niệm giữa bà cháu hai người ít tới thảm thương, vì thế sau khi bà nội bị bệnh không còn nhớ rõ cậu nữa.

Đường Dung giật mình: “Hóa ra là vậy.”

Lúc nói lời này, cô nghiêng nửa người, tay vịn lưng ghế, chống cằm trên đó, tư thế hơi khó chịu.

Ngôn Triều Tấn xem trong mắt, vừa nghĩ đã không nhịn được nói: “Nếu cậu xuống trạm thứ 4 từ dưới lên vậy còn nửa tiếng lận nhỉ?”

“Ừ, không hơn kém mấy.”

“Vậy xuống đây ngồi nhé?” Cậu di chuyện vào ghế bên trong sát bên cửa sổ, “Xoay người nói chuyện thế này mệt lắm.”

Đường Dung: “…”

Thật ra cậu muốn ngồi chung với tớ thì có thể nói thẳng mà.

Cô không từ chối, ờ một tiếng liền ôm ba lô dứng dậy ngồi xuống bên cạnh cậu.

Bài hát thịnh hành phía sau vừa mới kết thúc, đoạn mở đầu lại vang lên lần nữa khiến cô không nhịn được hừ hừ nhịp theo hai câu.

Đợi đèn đỏ nhảy sang đèn xanh xe bus tiếp tục chạy về phía trước, dừng lại trạm cách không xa.

Hơn 10 giờ đêm, thông thương mấy trạm đều không người xuống xe cũng không ai lên xe, cửa vừa mở ra lập tức khép ngay lại tạo nên tiếng két két.

Đường Dung phát hiện, khi hai người họ thật sự ngồi cùng chỗ xong trái ngược có chút không biết phải nói chuyện tiếp từ đâu.

Cô suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nhớ ra cuộc trò chuyện giữa cậu và Hạ Cương lúc đang chờ xe, liền hỏi: “Tuần này sinh nhật bà nội Lục hả?”

Ngôn Triều Tấn gật đầu: “Ừa, ngày mai đó.”

“Này, vậy cậu chuyển lời chúc mừng tới bà giúp tớ nhé.” Cô nói, “Cứ nói Đường Đường nhờ cậu chuyển lời giúp, nhất định bà sẽ biết.”

“Đường Đường?” Ngôn Triều Tấn biết rõ còn cố hỏi, “Nhũ danh của cậu hử?”

“Ừ, tớ họ Đường lại thêm chuyện thích ăn đường, khi còn bé ăn nhiều tới nỗi phải khám răng nhiều lần cho nên bà ngoại tớ thích kêu tớ như vậy, hàng xóm ngõ Hà Nguyệt nghe bà kêu vậy liền gọi theo, kể cả bà nội Lục cũng thế.”

Ngôn Triều Tấn nghe xong, trầm mặc chốc lát, bỗng nhiên nói: “Ngày mai cậu có thời gian không? Nếu có, không ngại tới ngõ Hà Nguyệt một chuyến chứ, tớ mời cậu ăn bánh kem. Nếu bà nội tớ thấy cậu nhất định vui cực kỳ.”

Đường Dung không ngờ: “Rảnh, nhưng…”

“Nhưng?”

“Không phải lúc nãy cậu mới từ chối lời đề nghị của Hạ Cương sao?” Cô xoa xoa mũi, giọng nói có chút không xác định, “Tớ tưởng nhà cậu đã hẹn nhau cùng chúc mừng rồi, không tiện mời người ngoài.”

“Chỉ mỗi tớ với bà nội tớ.” Cậu khẽ nói, “Bây giờ bà nội không nhớ nhiều người lắm, tiếp đó nếu nhiều bạn học tới quá trong nhà không tiện, bạn học cũng sẽ cảm thấy không được tự nhiên.”

Nhưng cô thì khác.

Cô là cô gái nhỏ bà nội quen biết từ trước kia đã khắc sâu vào ký ức.

Cho nên lời mời này không phải hoàn toàn xuất phát từ lòng riêng muốn ở cạnh cô nhiều thêm chốc lát, chỉ tại cậu cảm thấy, nếu cô tới, bữa sinh nhật vắng vẻ của bà cụ nhiều ít sẽ ý nghĩa hơn.

Đường Dung nghe mấy lời cậu nói xong chỉ cảm thấy không đạo lí nào từ chối.

“Được, vậy chiều tối mai tớ tới ngõ Hà Nguyệt chúc mừng sinh nhật với bà nội Lục.” Cô nói, “Vậy cậu đừng mua bánh kem nữa.”

Ngôn Triều Tấn muốn nói cậu là khách, không thể để cậu tốn tiền mua tới được, chưa kịp mở miệng đã thấy cô cười tít mắt nói tiếp: “Chiều mai tớ làm một cái, làm xong sẽ mang tới, bảo đảm ăn ngon hơn nhiều so với cái cậu mua ở tiệm.”

“Cậu biết làm bánh kem cơ à?”

“Sao, nhìn không giống hả?” Cô nghiêng đầu hỏi lại, trong mắt phản chiếu ánh sáng bên ngoài cửa, chói sáng rực rỡ.

Ngôn Triều Tấn nhìn thấy tinh thần rối loạn, nhất thời không trả lời, sau hồi lâu cậu mới cúi đầu nói: “Không, chỉ tại cảm thấy cậu giỏi thật đấy.”

Làm bánh kem thôi có gì đâu mà giỏi, Đường Dung nghĩ, tương lai cậu vào liên minh bóng rổ chuyên nghiệp, cầm quán quân thế giới, đó mới chính là lợi hại.

Đoạn đường sau đó hai người đổi đề tài, tán gẫu đôi chút chuyện trong trường.

Vốn Ngôn Triều Tấn tưởng rằng, cô sẽ thừa dịp cơ hội này hỏi chút chuyện liên quan tới Tạ Hàng Thần, dù sao trong ấn tưởng của cậu, cả tuần này cô chưa từng tới A6 để tìm Tạ Hàng Thần, cậu nghĩ chắc có lẽ hai người giận dỗi chuyện gì đó.

Kết quả mãi đến khi gần tới trạm đều chưa từng đề cập tới Tạ Hàng Thần, trái lại tỏ ra hứng thú với trận đấu đội họ.

“Lần trước đi xem bóng rổ tớ cảm thấy nó thú vị hơn nhiều so với tớ tưởng tượng, sau này nếu chủ nhật nào có trận đấu thì tớ có thể đi xem mở mang kiến thức được không?” Cô hỏi cậu như vậy.

“Tất nhiên là được rồi.” Mặc dù có chút không ngờ tới nhưng Ngôn Triều Tấn vẫn đồng ý ngay lập tức, “Về sau nếu buỗi diễn thích hợp, tớ báo cậu.”

Đại khái khoảng 10 giờ 45 phút, cuối cùng Đường Dung cũng tới trạm, cô đeo ba lô lên lưng đứng dậy chào tạm biệt cậu, đang tính nhảy xuống xe ai ngờ phát hiện ra cậu cũng xuống theo.

Đường Dung: “?!”

“Còn ba trạm nữa mới tới ngõ Hà Nguyệt mà, trạm cuối ấy, cậu xuống đây làm chi.” Cô mở to hai mắt không nhịn được nói.

Cậu đeo ba lô một bên, đứng dưới đèn đường, thân hình vì không đủ ánh sáng chiếu rọi nhìn càng cao lớn hơn, nhìn giống như cây xanh ngát giữa mùa hè.

‘Cây’ di chuyển nửa bước, vẻ mặt dịu dàng, nói: “Mới nãy trên xe cậu nói trạm xe cách nhà cậu một đoạn, trễ quá, mình con gái như cậu không an toàn, tớ đưa cậu về.”

Đường Dung: “…”

Như đoán được cô tính nói gì, cậu bổ sung thêm: “Đưa cậu về nhà xong tớ kêu xe về ngõ Hà Nguyệt là được.”

“Hơn nữa xuống cũng đã xuống rồi, mặc kệ có đưa cậu về hay không thì đã không có xe bus cho tớ ngồi nữa rồi, tới khu nhà cậu kêu xe còn thuận đường hơn.”

Mấy lời tính nói đều bị cậu nói xong, Đường Dung chỉ có thể nghiêm túc cảm ơn.

Từ trạm xe bus về nhà cô đại khái hơn bảy tám trăm mét, nghe không thấy xa nhưng nếu đi quả thật mất chừng mười phút.

Mặc dù Đường Dung không sợ đi đường ban đêm, chỉ là có người bằng lòng đưa về vẫn an toàn hơn chút.

Đi tới trước cửa lớn khu nhà, hai người đồng loạt đứng lại hẹn 5 giờ 30 chiều ngày mai gặp nhau trước ngõ Hà Nguyệt.

Ngôn Triều Tấn do dự trong chớp mắt, nói: “Phòng ngộ nhỡ, hay trước hết lưu số điện thoại đi?”

Đường Dung từ mười năm trước trở về, đã sớm thành thói quen Smart phone với nhiều công năng lộn xộn cái gì cũng có, bây giờ quay trở lại thời dùng điện thoại trắng đen, nhiệt tình với điện thoại giảm mạnh, bình thường cơ hồ chưa từng lấy ra sử dụng, bây giờ muốn lưu số điện thoại của cậu còn phải lục tìm lúc lâu trong ba lô.

Kết quả lấy ra ấn hai lần mới phát hiện hết pin tắt máy rồi.

Đường Dung: “…” Thật xấu hổ!

Ngôn Triều Tấn thấy cô vì thế nên ngượng ngùng, thậm chí bên tai đang vén vài sợi kia đều đỏ lên, càng cảm thấy người trong lòng mình hết sức đáng yêu.

Cậu mím môi, đưa di động của mình qua, nói: “Vậy cậu bấm số điện thoại cậu vào đây đi.”

Đường Dung càng xấu hổ: “…Vì chính tớ không nhớ rõ số nên mới tính gọi qua cho cậu đấy.”

Nói xong câu cuối liền không tự giác cắn môi dưới, như đang dùng cách này để giảm bớt cảm giác mất mặt trong lòng.

Ngôn Triều Tấn thấy thế lập tức an ủi cô ngay: “Không nhớ số cũng bình thường mà, trong đội tớ có vài người ngay cả số áo mình còn không nhớ rõ chứ đừng nói tới số điện thoại.”

Mỗi hai số sau lưng thôi ai mà không nhớ chứ, cái cậu này rõ ràng ngay cả lời nói dối cũng không biết nói, Đường Dung nghĩ vậy khóe miệng không nhịn được cong lên.

Cuối cùng cô lấy giấy bút viết lại số điện thoại của cậu, cũng bảo đảm với cậu, chờ lên lầu sạc pin xong sẽ gửi tin nhắn cho cậu.

Trong gió đêm, Ngôn Triều Tấn đứng dưới ánh đèn mờ nhạt, dùng giọng nói tràn đầy ý cười đồng ý: “Được, tớ chờ cậu.”

Sự thật chứng minh trao đổi số điện thoại trước là đúng, giữa trưa ngày hôm sau, Đường Dung chuẩn bị nguyên liệu làm bánh kem xong đang tính bắt tay vào làm mới nhớ tới chuyện mình quên hỏi cậu xem bà nội Lục có cần ăn kiêng gì không, ví dụ như không thể ăn đồ nhiều đường.

Cô gọi điện qua tính hỏi, điện thoại vang lúc lâu cậu mới nhận, vừa mở miệng đã nói câu xin lỗi.

“Tớ mới tắm xong.” Cậu nói, “Tiếng chuông điện thoại bị tiếng vòi hoa sen át mất.”

“Không sao!” Đường Dung bày tỏ không việc gì ngay lập tức, “Tớ chỉ muốn hỏi xem bà nội Lục có ăn kiêng gì không?”

Ngôn Triều Tấn kêu không tới mức ăn kiêng nhưng trước bác sĩ nói qua đồ ăn cố gắng thanh đạm hết mức có thể.

“Được, tớ hiểu rồi.” Cô ngoảnh mặt về phía điện thoại thở ra một hơi, “May còn chưa bắt đầu làm.”

Hỏi xong cô đang tính kêu cúp máy trước, đột nhiên thiếu niên bên kia điện thoại hỏi: “Vậy cậu thích ăn món gì không? Tớ kêu dì chuẩn bị thêm vài món.”

Đường Dung dùng giọng điệu như trước kia mình viết xác định và đánh giá mỹ thực: “Không cần đâu, cái gì tớ cũng ăn được. Hơn nữa khẩu vị của tớ không quan trọng, quan trọng là… Sinh nhật bà nội Lục, chúng ta nhất định phải dỗ bà vui vẻ.”

“Không nói nhiều nữa, tớ đi làm bánh kem đã.” Cô nói thêm, “Tối gặp!”

Ngôn Triều Tấn trùm khăn tắm, dùng cái tay không cong lại lau nước chưa khô trên mặt, nuốt câu ‘Với tớ mà nói nó rất quan trọng’ lại trong lòng, nói: “Ừm, tối gặp.”

Cúp điện thoại, cậu nghe được tiếng TV đang phát hí khúc* ê ê a a cũ kỹ bên ngoài phòng, kênh bà nội cậu thường nghe.

Cậu mặc bộ quần áo sạch sẽ, ra ngoài ngồi lên sofa với bà cụ.

Khó được, bà nội phản ứng khi cậu lại gần, quay đầu nói: “Con về rồi à.”

Ngôn Triều Tấn nghĩ, chính xác hơn là nhận nhầm cậu thành ba cậu, tuy thế cậu vẫn gật đầu: “Vâng, về thăm người.”

Trên TV đang hát Tôi sợ rằng mùa xuân sẽ biến mất, và tôi đang ở một tâm trạng khác, bà nội hát theo một lát, không biết nhớ tới chuyện gì lại nghiêng đầu qua hỏi cậu: “Sao mình con vậy, vợ con đâu? Vợ con không về à?”

Nếu bình thường, đại khái Ngôn Triều Tấn sẽ nói câu mơ hồ như kiểu đi ra ngoài hoặc như người ngồi đây lát nữa con gọi cô ấy về.

Nhưng hôm nay lời tới miệng cậu lại quyết định thay đổi cách nói: “Vợ con làm bánh kem cho người, làm xong sẽ tới.”

“Thật à?” Bà cụ hỏi thì hỏi vậy thôi chứ thật ra lực chú ý hoàn toàn tập trung trên màn hình TV.

Chỉ mỗi Ngôn Triều Tấn ngồi bên cạnh ngây ngô cười, cười hồi lâu mới tự mình gật đầu: “Thật.”