Tình yêu của anh – Chương 13

0
58

Chương 13: Duyên phận.

Editor: Mai

Đường Dung mở thấy một giấc mơ.

Trong mơ cô quay trở lại thời đại học trước khi sống lại.

Sinh nhật cô vào cuối tháng 9.

Trong tháng 9 đó, bỗng nhiên Tạ Hàng Thần gửi tin nhắn riêng trên trang web trường cho cô, hỏi địa chỉ và số điện thoại bây giờ của cô.

Khi đó cô vẫn còn đau lòng, tất cả đều chưa tiến vào mới lạ và hưng phấn trong vườn trường đại học, ngay cả nhóm lớp cũng chưa lên cho nên hai ngày sau đó mới nhìn thấy tin nhắn riêng do Tạ Hàng Thần gửi tới.

Cô trả lời: Không cần đâu.

Cậu ta không nói gì nhưng quà vẫn được gửi tới.

Sau khi nhận được, cô nghĩ mãi không ra đành phải hỏi cậu ta làm cách nào lấy được địa chỉ và số điện thoại mới của cô, nhất là địa chỉ tới chính xác ngay ký túc xá của cô.

Hỏi qua Tạ Hàng Thần mới nói, lúc đầu cậu ta cứ tưởng cô không muốn trả lời nên lật đi lật lại trên bảng lời nhắn cho cô đó, tìm vài người hỏi.

“Cậu nói thế nào?”

“Còn nói thế nào được nữa? Ăn ngay nói thật, nói tớ là bạn trung học với cậu, nhớ sắp tới sinh nhật cậu nên tính gửi quà cho cậu.”

Cảnh trong mơ tới đoạn cậu ta trả lời tin nhắn liền dừng lại.

Bên tai vang lên tiếng chuông báo thức của bạn cùng phòng, Đường Dung mở mắt ra, xoa xoa khóe mắt hơi chua xót, chuẩn bị rời giường rửa mặt.

Cô có phần đáng tiếc, cỡ giấc mộng này kéo dài lâu chút là được rồi.

Bởi vì cô muốn gửi cái tin chất vấn hết chỗ chê đó qua sau đó kéo đen lần nữa.

Tự xem xét lại chính mình trước khi sống lại, tuần kế tiếp sau đó cô chỉ chuyên tâm học tập, chưa từng qua cách vách tìm Tạ Hàng Thần lần nào.

Cô không hề lo lắng tới chuyện Tạ Hàng Thần sau khi bị cô bày sắc mặt còn tìm tới cô nữa, cô quá rõ ràng đức hạnh người này, cô đã nói chuyện không xuôi tai tới mức đó, dựa vào tính cách cậu ta nhất định sẽ không tự mình đi lên tìm mất mặt.

Chỉ là cô không ngờ, lần này mình đoán sai rồi.

Kết thúc giờ tự học tối thứ 6, đến phiên cô và số thứ tự 37 trong lớp ở lại trực nhật.

Số 37 tên Lương Hiểu Lệ, bạn nữ có vóc dáng vô cùng nhỏ xinh, Đường Dung nghĩ chốc lát cảm thấy cô ấy không cách nào xách nước được nên liền chủ động bày tỏ công việc xách nước cứ giao cho mình.

Lương Hiểu Lệ vô cùng kinh hỉ*: “Cảm ơn nhé! Vậy tao quét thêm hai hàng nữa!”

Đường Dung: “OK.”

Nói xong, cô liền cầm xô đi xuống chỗ toilet cuối hành lang múc nước.

Ở khu phòng học này vì muốn tiết kiệm nước nên mấy vòi xả nước đều khá nhỏ, Đường Dung đợi vài phút mới  xả đầy một xô.

Khó khăn lắm mới xách về tới lớp ai ngờ người cầm chổi quét lớp từ Lương Hiểu Lệ đã biến thành Tạ Hàng Thần.

Đường Dung sửng sốt, chợt nhăn mày lại: “Cậu tới lớp tôi làm gì?”

Tạ Hàng Thần: “Bạn cùng bàn tớ đang đợi bạn học lớp cậu cùng nhau về nhà nên tớ để họ đi trước rồi, tớ trực nhật chung với cậu.”

Vốn Đường Dung muốn từ chối, nói tới miệng lại cảm thấy dựa vào gì chứ?

Nếu cô từ chối vậy chẳng chỉ mình cô trực nhật nguyên lớp à? Cậu ta cam tâm tình nguyện làm, vậy làm đi.

Nghĩ vậy, vẻ mặt cô không hề thay đổi, nói: “Được, cả lớp sáu dãy, cậu ba hàng bên trái, tôi ba hàng bên phải, cậu lau bảng đen bên trên, tôi lau bảng đen phía sau, cửa sổ thì chia từ vách tường ở giữa.”

Đại khái chắc Tạ Hàng Thần không ngờ cô sẽ phân chia trực nhật đơn giản rõ ràng như vậy.

Ý tứ hàm xúc phân rõ giới hạn quá rõ ràng.

Cậu ta tự hỏi gần đây mình hoàn toàn chưa từng đắc tội với cô, thậm chí còn khá tốt nữa, tính cả lần này đã là lần thứ ba liên tục chủ động cầu hòa, vậy mà cô cứ như quyết định không muốn qua lại với cậu ta nữa.

Điều này khiến cậu ta hết sức khó hiểu cũng hơi cảm thấy thất bại.

Bởi vì khó hiểu và thất bại nên khi hai người dọn dẹp phòng học, cậu ta vẫn luôn nghĩ, Đường Dung bị sao thế?

So sánh với cậu ta không yên lòng thì Đường Dung nhanh chóng bước vào trạng thái trực nhật, trước hết lau sạch bảng đen sau đó quét ba hàng cô phụ trách, cuối cùng dùng khăn ướt lau cửa số.

Cả quá trình gần 20 phút, trong vòng 20 phút này cô chưa nói câu nào.

Chờ khi cửa sổ cuối cùng được lau xong cô mới ngẩng đầu nói với Tạ Hàng Thần còn chưa quét xong ba hàng bên trái: “Nước do tôi lấy, cậu trực thay Lương Hiểu Lệ vậy lát nữa dùng xong cậu nhớ đổ nước rồi đặt xô về vị trí cũ.”

Tạ Hàng Thần: “Được.”

Trả lời xong, cậu lại không nhịn được bổ sung thêm: “Vài phút nữa là tớ xong rồi, cậu chờ tớ chút, chúng ta đi chung.”

“Không được, 10 giờ đã là chuyến xe bus cuối cùng rồi.” Cô không thèm đi chung với cậu ta đâu, “Tôi phải đuổi kịp chuyến cuối, tôi khóa cửa sau, cậu phụ trách cửa trước nhé, tôi đi đây.”

“Đường Dung.” Dường như cậu ta tức giận, giọng vừa thấp vừa trầm, “Tóm lại cậu muốn thế nào?”

Đường Dung nghĩ lời này phải do cô nói mới đúng chứ nhỉ? Phải là cậu ta muốn thế nào? Chẳng lẽ vì tôi không để ý tới cậu nên ngược lại cậu muốn lấy lại tôi?

Cô vẫn không nói thế, cô chỉ ba lô trên lưng, nhún vai nói: “Tôi muốn đuổi kịp chuyến cuối, trễ thế này mà bắt xe thì đắt lắm.”

Loại kiểu như biết rõ đối phương muốn hỏi cái gì nhưng lại trả lời thành vấn đề khác, trước kia Tạ Hàng Thần dùng với cô không ít lần.

Hiện tại đến phiên cô trả lại cho cậu ta, cô không thể không thừa nhận, có phần sung sướng.

Tuy vậy nhưng cô cũng không nói láo, chín giờ mới hết giờ tự học, cô chờ tới khi bạn học về hết mới đi xách nước, làm trực nhật, đã qua hơn nửa tiếng nếu còn không tranh thủ đi chỉ sợ thật sự không bắt kịp chuyến xe bus cuối.

Sau khi ra khỏi khu lớp học, cơ hồ cô chạy như điên một đường hướng tới cổng trường.

Chạy được nửa nghe thấy phía bên phải hình như có người kêu tên mình, nghiêng đầu nhìn qua phát hiện thì ra thành viên đội bóng rổ người mà đã từng trò chuyện với cô tuần trước về câu chuyện ma trong trường ấy.

Đường Dung nghĩ chốc lát, nhớ rõ hình như đối phương họ Hạ, không xác định lắm đành bỏ bớt chỉ phất phất tay: “Khéo thế.”

“Chắc đến phiên cậu trực nhật à?” Bạn nam kia đeo cặp bước nhanh tới, thuận tiện giải thích vì sao chính mình cũng về trễ như vậy, “Tớ giống cậu, tới phiên tớ dọn dẹp phòng dụng cụ.”

Đường Dung: “Chắc cậu ở gần trường nhỉ.”

Bạn nam nghe vậy, ban đầu hơi sửng sốt sau đó mới gật đầu: “Phải.”

Kịp phản ứng lại: “Ôi… Đúng rồi, cậu là học sinh nội trú mà, không thuê phòng gần đây, về nhà phiền toái lắm nhỉ?”

Đường Dung gật đầu: “Ừa, cho nên tớ phải đi nhanh chút để đuổi kịp chuyến cuối.”

Ngay lập tức cậu ấy phối hợp bước nhanh hơn.

Đường Dung: “…”

Thật ra ý cô là cô muốn chạy trước chứ không phải kêu cậu ấy chạy chung với cô.

Thời gian khẩn cấp, không kịp nói nhiều cô chỉ đành vịn quai ba lô tiếp tục đi ra khỏi cổng trường.

Cuối cùng cô thành công qua đường cái đứng ngay trạm xe bus lúc 9 giờ 55 phút.

Cô hơi thở gấp vậy mà cậu bạn chạy chung tới đây với cô vẫn hít thở như thường: “Không tồi, vượt qua —”

Nói một nửa bỗng nhiên cậu ấy dừng lại, nghiêng người vượt qua Đường Dung nhìn người đứng bên kia trạm xe bus: “A Tấn, sao mày cũng chờ xe ở đây, không phải mày ở khu phía sau à?”

Đường Dung: “?!”

Cô nhìn qua theo phát hiện quả nhiên Ngôn Triều Tấn đứng bên phải cách cô ba bốn mét.

Ngôn Triều Tấn đi tới, dùng giọng thản nhiên giải thích: “Tuần này sinh nhật bà nội tao, tao về một chuyến.”

“Woa, có muốn mấy anh em tới tổ chức sinh nhật cho bà không?”

“Hay thôi đi.” Cậu từ chối lời đề nghị này, “Bà nội tao ở khu nội thành cũ, không tiện lắm.”

Nói tới đây, xe bus cũng tới rồi.

Bởi vì chuyến cuối trong ngày, trên xe không mấy người.

Đường Dung với Ngôn Triều Tấn và bạn nam kia nói tạm biệt lẫn nhau, lên xe.

Chỗ ngồi cực trống, cô tùy tiện chọn chỗ cách cửa xe một hàng ngồi xuống.

Cậu ngồi phía sau cô.

Hàng cuối xe có đứa con nít đang mở nhạc loa ngoài, bài vô cùng thô bỉ lại cực kỳ tẩy não. Ráng chiều lập lòe bên ngoài cửa sổ xe, tỏa sáng một mảnh, lọt vào trong tầm như khói lửa nhân gian.

Đường Dung nghiêng đầu nhìn một hồi đang tính không nhìn nữa lại chợt nghe Ngôn Triều Tấn hỏi: “Sao cậu ra chung với Hạ Cương thế?”

Cậu dùng giọng điệu hết sức tùy ý hỏi câu này, như kiểu đơn giản bỗng nhiên muốn nhiều chuyện mà thôi.

Nhưng dù sao Đường Dung cũng đã biết nỗi lòng cậu che giấu từ lâu, cô nhếch nhếch môi: “Hoá ra cậu ấy họ Hạ thật à, tớ cứ tưởng tớ nhớ lầm, khi nãy chào hỏi còn không dám gọi nữa.”

Ngôn Triều Tấn: “…”

Đường Dung nói tiếp: “Hôm nay tớ phải trực nhật, ra trễ vừa đúng lúc gặp cậu ấy, cậu ấy nói hôm nay tới phiên cậu ấy dọn dẹp phòng dụng cụ bên sân thể dục.”

Ngôn Triều Tấn à một tiếng, như kiểu thật là cậu ấy.

Hồi lâu sau, xe bus dừng đèn đỏ trên đường, thuận tiện radio bắt đầu thông báo, sắp đến trạm đường Lăng Thủy.

Ngôn Triều Tấn nhân cơ hội này hỏi cô: “Cậu ngồi qua mấy trạm để về nhà?”

Đường Dung: “Trạm thứ tư đếm ngược, còn cậu?”

“Tớ trạm cuối.” Cậu tạm dừng chốc lát, “Ngõ Hà Nguyệt.”

“Hở? Ngõ Hà Nguyệt?” Đường Dung hơi kinh ngạc, “Nhà bà ngoại tớ cũng ở đó.”

“Thật sao, khéo thật.” Thật ra cậu đã sớm biết nhưng vẫn làm như kinh ngạc, “Khu không lớn, cũng sắp dỡ bỏ rồi.”

Đường Dung: “Ừa, ngoại trừ mấy cái hẻm gần miếu Hà Nguyệt ra, tớ thấy đừng nói tới bên khai phá, ngay cả chính phủ cũng không dỡ bỏ được.”

Ngôn Triều Tấn cười cười: “Nhà bà nội tớ cũng thế, trước vẫn chờ dỡ bỏ, sau lại nói vì gần miếu Hà Nguyệt nên phải giữ gìn cảnh sắc đầy đủ, không dỡ bỏ được.”

Đường Dung vừa nghe, gần sát miếu Hà Nguyệt, vậy chẳng phải gần nhà bà ngoại cô à?

Hóa ra giữa họ còn tầng duyên phận này sao?

“Nhà bà nội cậu…” Cô không nhịn được liền hỏi, “Hẻm thứ mấy ở Hà Nguyệt?”

“Hẻm số 7.” Cậu đáp, “Hẻm số 7 từ đầu lên, cách miếu Hà Nguyệt mỗi hai bức tường, không thể nào phá bỏ được.”

Đường Dung: “!”

Bởi vì quá kinh ngạc hoặc nói đúng hơn là kinh hỉ, cô trực tiếp quay nửa người lại, vịn ghế quay đầu lại nói chuyện với cậu.

“Chẳng nhẽ quán tạp hóa nằm cuối hẻm số 7 Hà Nguyệt do bà nội cậu mở?”

Trong quá trình xe bus chạy không hề mở đèn trên xen, trong xe mờ tối, chỉ mỗi tia sáng từ bên ngoài rọi qua cửa sổ xe chiếu lên mặt cô.

Nhưng Ngôn Triều Tấn nhìn cô vẫn cảm thấy chính mình nhìn thấy được biển sao trời từ trong mắt cô.

Ánh sáng rực rỡ không thể bấu víu.

Cậu gật đầu.

“Ừm, do bà nội tớ mở.” Dùng nhiều câu làm nên như vậy rốt cục cậu có thể tự nhiên kéo tầng duyên phận kỳ diệu này tới trước mặt cô, “Cậu từng đi qua chưa?”

“Tất nhiên đi qua rồi.” Cô trả lời rất nhanh, “Còn mua nhiều đường lắm đấy, bà nội cậu cũng biết tớ.”

Đâu chỉ đơn giản là biết, phải là bà phi thường thích cô mới đúng, Ngôn Triều Tấn nghĩ, nếu không sao sau khi rối loạn trí nhớ còn có thể kêu chính xác nhũ danh* của cậu.

*Nhũ danh: Tên ở nhà, tên mụ.