Tình yêu của anh – Chương 12

0
82

Chương 12: Người thất ước*.

Editor: Mai

*Thất ước: Không giữ lời hứa, sai hẹn, nhỡ hẹn.

Đường Dung nhìn cuốn vở bài tập hóa học trước mặt, ánh mắt dừng lại thật lâu, mãi mới dời đi.

Lớp hai người họ có cùng giáo viên dạy hóa nên đương nhiên bài tập giống nhau, những bài giáo viên môn hóa kêu cô làm lại vừa đúng với nội dung trên cuốn vở bài tập này, trước sau cộng lại đại khái 20 trang. Hôm qua mất cả ngày cô mới làm lại được bảy tám trang gì đó.

Hôm nay làm tới phần cô không hiểu, càng khó khăn hơn, suy nghĩ nửa tiếng chỉ làm được không tới hai câu.

Trái với cô, Tạ Hàng Thần học hóa vẫn luôn cực kỳ tốt.

Nếu lấy vở bài tập của cậu ta làm sách tham khảo thì nhất định cô sẽ hoàn thành yêu cầu làm lại tất cả bài tập môn hóa trước cuối tuần này do giáo viên đưa ra.

Chỉ là Đường Dung không muốn nhận phần tình cảm này từ cậu ta.

Có lẽ sự dịu dàng và lòng tốt đối với cô không phải giả, tuy nhiên cây gậy ngọt ngào pha trộn này để lâu dài phải trả giá quá lớn.

Kiếp trước cô đau mà không biết nhớ, cuối cùng chịu đau hơn mười năm, rơi vào kết cục xe hủy người mất mới bị bắt tỉnh táo lại.

Mặc dù cô sống lại nhưng trong nháy mắt bị va chạm đó, cảm giác hít thở không thông khi bị đụng vào bị nổ mạnh bao quanh lấy không chỗ trốn thoát, lĩnh hội vĩnh viễn khó quên, thậm chí bây giờ nhớ lại còn run rẩy theo bản năng.

“Này, mày quay lại rồi à.”

Bỗng nhiên đằng trước vang lên giọng nói quen thuộc.

Đường Dung tỉnh táo lại từ trong những đoạn ngắn hồi ức không đáng kể đó, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt cô bạn nội trú cùng lớp Tôn Nhu, gật đầu: “Ừ, về rồi nè.”

Tôn Nhu không hỏi chiều nay cô đi đâu chỉ ngồi xuống nói tình hình trong phòng học sau khi cô đi khỏi.

“Tao nói với giáo viên y như lời mày dặn, thầy chẳng nói gì, chắc không giận đâu, cũng chẳng tính toán so đo với mày.”

Đường Dung: “Ừ, vậy là tốt rồi.”

Tôn Nhu tiếp tục: “Hình như Tạ Hàng Thần lo lắng cho mày lắm đấy, vừa nãy đi ăn cơm nó còn hỏi tao xem có biết mày bị gì không. Này, quan hệ giữa mày với nó tốt thật đấy. Tao với nó học cùng lớp ba năm hồi cấp 2 thế mà chưa thấy nó quan tâm ai như vậy cả.”

Đường Dung: “…”

Có thể bởi vì cô không mở miệng ngăn cản cách giải thích này của Tôn Nhu kịp thời, nói một lát cô bạn vẫn còn dựa vào lý luận này sát lại gần chỗ cô khẽ nói nhỏ: “Nói thật đi, có phải nó thích mày, muốn theo đuổi mày không?”

Đường Dung rất muốn tiếp tục duy trì nét mặt không chút thay đổi nhưng nghe tới suy đoán này cuối cùng không nhịn được cười giễu cợt một tiếng.

Cô không giễu cợt Tôn Như, cô giễu cợt chính mình.

“Mày nghĩ nhiều rồi.” Cô đối diện Tôn Nhu, “Nó không thích tao chút nào.”

Tôn Nhu: “Nhưng mà nó còn đặc biệt xác nhận chuyện mày đang phải làm lại bài tập hóa học với tao, còn hỏi tao xem bài tập hóa học lớp mình có giống bài tập lớp A6 tụi nó không nữa.”

Nói tới đây, ánh mắt Tôn Nhu dừng lại trên cuốn vở bài tập để trên bàn Đường Dung, lộ ra vẻ mặt “Qủa nhiên bị tao đoán trúng”.

Không biết vì sao không khí trì trệ chớp mắt.

Đường Dung hơi bực bội, cô biết Tôn Nhu chỉ kiểu quần chúng vây xem hơi nhiều chuyện thôi nên bực thì bực vẫn kiềm chế giọng mình lại mở miệng lần nữa, đẩy bực bội khỏi người.

“Cậu ta muốn làm gì thì làm, liên quan gì tới tao đâu.” Đường Dung nói.

Nói đến mức này, gân lớn như Tôn Nhu cũng đã nhận ra cô không muốn nói chuyện tới Tạ Hàng Thần, vội vàng đổi đề tài nhắc nhở cô 20 phút nữa là bắt đầu giờ tự học tối rồi.

“Tao thấy mua bánh mì, chắc còn chưa ăn tối nhỉ, ăn nhanh đi, lát nữa giáo viên tới là không ăn được nữa đâu.”

Đường Dung gật đầu: “Ừ, cảm ăn, tao ăn ngay đây.”

Tôn Nhu xua tay.

Sau đó Tôn Nhu quay người lên vội vàng chuyện chính mình.

Còn Đường Dung nhăn mày lại, trả cuốn bài tập hóa học kia về bàn Tạ Hàng Thần nằm phía sau.

Cô không thể đi lại con đường cũ bị đánh mà không nhớ đau nữa, nếu quyết định buống xuống người này tiếp tục đi về phía trước vậy cần phải phân chia giới hạn rõ ràng, có thể ít tiếp xúc thì nên ít tiếp xúc.

Tạ Hàng Thần quay trở lại đúng lúc tiếng chuông tự học vang lên.

Trong tay cậu ta xách theo ly trà sữa, sau khi vào phòng học liền đi tới chỗ mình ngồi, khi đi qua bàn Đường Dung liền đặt trà sữa ngay cạnh tay cô, bộ dáng như kiểu đương nhiên, giống như kiểu cô từng kêu cậu ta mang về vậy.

Những người khác trong phòng học đều coi như không thấy, dù sao một năm qua bình thường hai người họ vẫn hay mang đồ cho nhau.

Đường Dung vô cùng khó chịu, cô nhăn mày từ chối: “Vô công bất thụ lộc.”

Dứt lời, không chờ Tạ Hàng Thần phản ứng lại cô liền xoay người đặt ly trà sữa lại trên bàn cậu ta.

Tiếng chuông cuối cùng vang lên, giáo viên phụ trách từ bên ngoài vội vàng tiến vào khiến Tạ Hàng Thần hoàn toàn không cách nào nói thêm lời gì với cô, chỉ có thể ngồi lại chỗ mình.

Vừa ngồi xuống, cậu ta liền thấy cuốn vở bài tập bị cô trả lại.

Ngẩng đầu lên lần nữa nhìn cái người chẳng biết vì sao lại giận dỗi với mình kia đã như ngày hôm qua với sáng nay, đeo nút bịt tai lên rồi.

Ba tiếng tự học buổi tối, giữa giờ có khoảng 20 phút nghỉ ngơi.

Vốn Tạ Hàng Thần định thừa dịp đó nói chuyện rõ ràng với cô, hỏi cô đến cùng đang tỏ ra giận dỗi với mình vì chuyện gì, tiếc rằng cô vẫn không tháo nút bịt tai ra, ngay cả thời gian nghỉ ngơi vẫn yên tĩnh ngồi đó tập trung tinh thần làm bài tập.

Cậu ta chỉ đành tiếp tục chờ, chờ tới khi kết thúc giờ tự học.

“Hai ta nói chuyện đi.” Sau khi những người khác lần lượt thu dọn sách vở rời khỏi, Tạ Hàng Thần mới đứng dậy gõ gõ lên bàn Đường Dung.

Thật ra Đường Dung không muốn để ý tới cậu ta nhưng cô biết người này hơn mười năm, nắm rõ tính cách cậu ta.

Cậu ta đã mở miệng kêu nói chuyện vậy thì coi như bây giờ khồn nói, sau này nhất định cậu ta vẫn tìm cơ hội.

Từ quá khứ đến ‘tương lai’, cậu ta vẫn là người như vậy.

Chuyện cậu ta muốn làm nhất định sẽ làm, cô không thể nào ngăn cản được; mà chuyện cô muốn làm, cô bàn bạc với cậu ta nhưng lại cần phải nhìn tâm trạng cậu ta thế nào.

Nói đơn giản hơn, cậu ta thuộc kiểu người coi mình là trung tâm.

Trước kia Đường Dung không quá nguyện ý thừa nhận chuyện này, hoặc nói đúng hơn lừa mình dối người để an ủi chính mình mà thôi, cậu ấy chỉ là không am hiểu cách ở chung với người khác, tính cách quái gở chút.

Giờ nghĩ lại, vừa đáng buồn vừa nực cười.

Cậu ta có chỗ nào không hiểu cách chung đụng với người khác chứ? Giỏi nữa là đằng khác. Chính vì thế từ đầu đến cuối đều thành thạo, không quan tâm hơn thua, nhìn cô cố hết sức lấy lòng như nhìn tên hề nhảy tới nhảy lui.

“Cậu muốn nói chuyện gì?” Cô cụp mắt, để bút xuống hỏi.

“Vừa đi vừa nói.” Cậu ta liếc mắt nhìn sơ sách vở trên bàn cô, “Bảo vệ sắp tới tắt điện rồi, dưới lầu cũng sẽ bị khóa lại.”

Đường Dung biết quy định này, không phản đối, cất đồ đạc của chính mình ném hết vào ba lô.

Hai người một trước một sau ra khỏi phòng âm nhạc.

Bởi vì ba khối cộng lại không tới một trăm học sinh nội trú cho nên tối chủ nhật trong trường tối hơn so với ngày bình thường.

Khu lớp học đều đen kịt, chỉ mỗi con đường từ khu nhà phòng âm nhạc tới khu ký túc xá nam nữ mới mở đèn đường.

Đường Dung đeo ba lô đi dưới ánh đèn, gió đêm không ngừng thổi qua, bóng đêm yên tĩnh dịu dàng.

Cô không nhìn Tạ Hàng Thần bên cạnh cũng chẳng mở miệng phá vỡ im lặng trước.

Người nói muốn nói chuyện là cậu ta, cậu ta không nói vậy cô cũng không có gì hay để nói với cậu ta, đi thẳng về ký túc xá là được rồi.

Đi không sai biệt lắm được nửa đường, rột cục Tạ Hàng Thần đã mở miệng.

Cậu ta nói: “Gần đây hình như tâm trạng cậu không tốt nhỉ.”

Đường Dung đang tính nói vẫn ổn, kết quả cậu ta tạm dừng một lát lại hỏi cô tiếp: “Bởi vì chuyện trong nhà cậu à?”

Đường Dung: “…”

“Tớ từng nghe bạn trong lớp nói qua, bảo gặp cậu trong văn phòng vật lý, thấy giáo viên vật lý đang nói chuyện với cậu.” Cậu ta giải thích đơn giản lý do vì sao mình biết chuyện này, “Nhưng hai ngày nay tớ không tìm được cơ hội hỏi thăm cậu một tiếng.”

“Người mang chuyện này ra nhiều chuyện với bạn học xung quanh kia đúng là vô vị.” Vẻ mặt Đường Dung rất lạnh.

Mắc dù thật ra trong lòng cô không chịu tổn thương quá lớn vì chuyện ba mẹ ly hôn với nhau nhưng cô ghét bị người ta lấy chuyện này ra bàn tán lan truyền sau lưng, điều này khiến cô cực kỳ không thoải mái.

Tạ Hàng Thần thấy cô phản ứng như vậy hình như hiểu lầm càng sâu hơn, trực tiếp nhận định chuyện gần đây cô không để ý tới chính mình đều bởi vì bị chuyện này đả kích, tâm trạng bản thân quá kém.

Cậu ta nghĩ nghĩ, nói: “Chuyện người lớn, mấy đứa nhỏ tuổi này như chúng ta không nhúng tay nhiều vào được, chẳng còn cách nào khác. Nhưng tớ nhớ học kỳ trước cậu từng nói qua với tớ, vốn dĩ cậu cũng không thích ở trong nhà, còn tính lúc thi đại học sẽ thi trường ở phía Nam.”

“Không phải khi ấy chúng mình đã hẹn nhau rồi sao?” Cậu ta nói, “Cậu còn nói sau khi khai giảng nhất định phải nâng cao thành tích hóa học, không để môn này kéo chân sau cậu nữa.”

Cậu ta nói rất nhiều, nội dung phía sau đại khái đều cùng ý nghĩa, khuyên cô nghĩ thông suốt một chút, đừng để bản thân tâm quá nhiều vào chuyện vụn vặt mà chính mình vô lực thay đổi, nếu cảm thấy hóa học khó thì cậu ta có thể giúp cô, đừng khách sáo với cậu ta.

Chỉ là Đường Dung không nghe câu nào, khi cô nghe thấy câu hẹn cùng nhau thi vào trường phía Nam kia, bỗng nhiên hồi ức về chuyện điền nguyện vọng khi thi đại học đời trước trong phút chốc nhớ lại toàn bộ.

Phải, Tạ Hàng Thần từng chủ động hẹn cô cùng nhau thi trường phía Nam, hẹn cùng đi tới đại học nằm nơi khí hậu ấm áp ẩm ướt đó.

Cô tin, cũng đã điền đại học phía Nam, sau đó mãi đến khi thư trúng tuyển gửi tới, không, hẳn là mãi đến khi trần ai lạc định*, quay về trường xem danh sách học sinh tốt nghiệp ưu tú dán ngay dưới khu phòng học mới biết được, cậu ta thi phía Bắc.

*Trần ai lạc định: Mọi chuyện đều đến hồi kết thúc.

Cậu ta lừa cô.

Cuối cùng còn vân đạm phong khinh* bỏ qua, như kiểu chuyện đó không chút nào quan trọng, lại càng không đáng nói xin lỗi vì nó.

*Vân đạm phong khinh: Mây gió điềm nhiên, mọi chuyện đã qua nhẹ nhàng như mây gió.

Khi đó Đường Dung đau lòng khóc mất mấy ngày, cả kỳ nghỉ hè đều không đi tìm cậu ta.

Rỗi mỗi người học trường khác nhau, cậu ta lại coi như chưa có chuyện gì từng xảy ra hỏi địa chỉ chỗ cô, nói muốn gửi quà sinh nhật kiêm quà khải giảng tới cho cô, phảng phất như chuyện thất ước đó hoàn toàn chưa từng xảy ra.

Hiện tại người thất ước trong trí nhớ kia đang đứng bên cạnh cô, dùng giọng nói tràn đầy thời kỳ giúp đỡ, nói chúng ta cùng thi tới phía Nam.

Đường Dung không nhịn được cười một tiếng, thầm nghĩ tôi sẽ không lập lại vết xe đỗ lần nữa.

“Chuyện của tôi, tự bản thân tôi sẽ suy xét.” Cô nói, “Tôi cũng sẽ tự mình nghĩ ra cách nâng cao thành tích môn hóa, không cần cậu quan tâm.”

Tạ Hàng Thần dừng bước.

Cậu ta quả thực không ngờ, mình nói chuyện nhẹ nhàng tới mức này rồi mà thái độ cô ngược lại càng lạnh càng kém hơn.

Hai người họ bên cạnh nhau, chưa từng xuất hiện kiểu này.