Tình yêu của anh – Chương 11

0
41

Chương 11: Sách bài tập.

Editor: Mai

Đường Dung không ngờ Ngôn Triều Tấn thi đấu trên sân mà còn chú ý tới chuyện này, cho nên khi nhìn thấy tai nghe đưa qua cô đã sửng sốt chốc lát.

Ngôn Triều Tấn đưa thấy cô không nhận, hơi cúi người nhíu mày nhìn cô, thúc giúc trong im lặng.

Bên trong sân vận động, tất cả thành viên trong đội cơ hồ đều tụ lại một chỗ, thấy Ngôn Triều Tấn lấy tai nghe đưa cho cô.

Tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc, kể cả Phạm Tinh Nguyên.

Bởi vì bình thường tính cách Ngôn Triều Tấn cởi mở nhưng ít khi chủ động tiếp xúc với con gái. Đúng như lời Phạm Tinh Nguyên nói khi trước, nhiều cô gái có ý với cậu, số người chạy tới trước mặt cậu bày tỏ cũng không ít nhưng mỗi lần như vậy cậu đều từ chối thẳng thắn không trường hợp nào ngoại lệ.

Trường hợp kiểu như hôm nay đặc biệt đi tới phòng thay quần áo để lấy tai nghe giảm tiếng ồn được coi như lần đầu tiên nhìn thấy.

Những người quen thuộc với cậu còn kinh ngạc đến thế chứ nói gì tới mấy bạn nữ đội cổ động viên bên trường trung học thành Bắc mới chỉ gặp thoáng qua qua, họ càng không tin nổi.

Lúc Đường Dung đang ngẩn người, mấy chục đôi mắt lớn nhỏ trong cả sân vận động đều nhìn về phía cô.

Đường Dung: “…”

Cô nghĩ nghĩ, cảm thấy vẫn nên để lỗ tai mình thoải mái tương đối quan trọng hơn, dơ tay nhận lấy thoải mái nói cảm ơn.

“Không có gì.” Ngôn Triều Tấn xua tay như không để ý lắm, “Ở đây tiếng vọng khá lớn, chỗ cậu ngồi vừa lúc chính là chỗ ầm ĩ nhất.”

Cậu vừa nói vậy Phạm Tinh Nguyên cũng mở miệng phụ họa ngay lập tức: “Phải đó, quá ồn, nên đeo đi.”

Đường Dung gật đầu: “Lát nữa bắt đầu hiệp 2 tớ sẽ đeo.”

“Nhưng tớ hơi tò mò…” Cô dừng chốc lát, khi mở miệng giọng nói vẫn có chút ngập ngừng, “Ồn ào như vậy, các cậu ở đây làm thế nào để không bị ảnh hướng thế?”

Phạm Tinh Nguyên dùng khăn mặt quấn lên mái tóc ngắn hơi ẩm của mình, xoa hai lần, nói: “Hôm nay còn tàm tạm, chỉ mỗi cổ động viên, lúc thi đấu công khai mới đáng sợ.”

“Còn ảnh hưởng…” Cậu ta thở dài một tiếng, “Sao có thể không bị ảnh hưởng chứ, lúc trước đội trưởng nhà tụi tớ còn bởi vì âm thanh bên đối phương quá lớn mà bị phạt mất bóng.”

Cậu ta vừa dứt lời, đội trưởng đương nhiệm trong đội Diêu Tôn đi cùng hai đồng đội khác tới đây, duỗi cánh tay dài ra cho cậu ta cái cốc đầu: “Chuyện tám trăm năm trước mà còn nói à? Có tin anh đây chém mày không!”

Phạm Tinh Nguyên lập tức ôm đầu nhận sai: “Đừng đừng đừng, đừng mà, khó khăn lắm em mới kéo được một vị khán giả tới cổ vũ đội chúng ta, đành vắt óc suy nghĩ cho không khí sinh động thôi mà.”

“Woa, do thằng nhóc này kéo tới à?” Đồng đội khác cũng tụ tới đây nói chuyện, họ tò mò về Đường Dung cả hiệp một, “Tao cứ tưởng A Tấn dẫn tới.”

Phạm Tinh Nguyên: “Rõ ràng là tao mà! Người đẹp Đường học lớp tao.”

Cậu ta nói xong còn quay đầu để cho Đường Dung tỏ thái độ.

Ngay từ đầu Đường Dung cảm thấy không quen lắm khi bị mấy chàng trai cao lớn như vậy vây quanh, nghe chốc lát lại phát hiện quan hệ giữa nhóm người này không tệ lắm, không bài xích cô nên liền thả lỏng.

Thậm chí lần thứ hai mấy bạn nam này đồng loạt nhìn sang cô, cô còn nở nụ cười nói giỡn: “Thật ra do tớ không muốn tự học nên đòi tới.”

Một đám người cười lăn lộn, còn có người nhân cơ hội hỏi cô điều kiện ký túc xá thế nào.

Đường Dung suy tư chốc lát: “Thật ra điều kiện không tệ, tại ký túc xá ít người nên dư quá nhiều phòng không dùng tới, cho nên hai tầng lầu lưu truyền rất nhiều câu chuyện ly kỳ.”

“Woa! Tao từng nghe qua chuyện này.” Có bạn nam nhìn hơi nhỏ con vô cùng kích động. “Thằng con trai trong lớp tao từng kể, bảo từng có người nhảy từ lầu 6 xuống,  có người ở đó bảo không hiểu vì sao đôi khi đêm khuya nghe được tiếng đập cửa!”

Phạm Tinh Nguyên nghe vậy tay run lên: “Mẹ mày, đáng sợ vậy à?”

Đường Dung không ngờ bạn cùng lớp nhìn sơ qua khỏe mạnh lanh lợi như vậy mà có thể sợ ma, thấy cậu ta vì mấy lời nói truyền qua truyền lại trong trường mà sợ thành như vậy thiếu chút nữa không nhịn được bật cười thành tiếng.

May mà câu chuyện ma quỷ này không kéo dài lâu lắm, hết thời gian nghỉ ngơi liền vào sân, Phạm Tinh Nguyên như chạy trốn vậy bay thẳng lên sân, lực chú ý của mấy người khác cũng quay lại sân bóng rổ.

Ngoại trừ Ngôn Triều Tấn.

Ngôn Triều Tấn không đi ngược lại ngồi xuống bên cạnh Đường Dung, tư thế như kiểu không tính toán vào sân trong hiệp 2.

Đường Dung vô cùng kinh ngạc: “Cậu không lên sân à?”

Cậu bĩu môi: “Tớ ở trên sân mãi, bên đối phương sẽ cảm thấy còn lại đều là thời gian rác rưởi, chẳng muốn cố gắng nữa. Họ mất ý chí chiến đấu thì trận đấu này không còn ý nghĩa nữa rồi.”

Đường Dung: “Thời gian rác rưởi?”

Cô vừa hỏi, Ngôn Triều Tấn liền ý thức được đây được coi như thuật ngữ thi đấu thể thao, mấy cô gái như cô bình thường ít khi tiếp xúc với thi đấu thể dục thể thao, quả thực không hiểu.

Cậu tổ chức ngôn ngữ lại rồi mới giải thích: “Chính là kiểu mặc kệ cậu đấu như thế nào, đều khó có cơ hội lật ngược tình thế.”

Đường Dung: “…”

Hình dung này thật tuyệt vời.

“Cho nên đây là cậu đang cho đối phương cơ hội nhân lúc cậu không lên sân đuổi san bằng điểm sao?” Cô hỏi.

“Ừm.” Cậu gật đầu, “Coi như cho đồng đội cơ hội luyện tập đi.”

Đường Dung lần thứ hai: “…”

Thôi, điều này không phải vô cùng hợp lý sao, dù sao sân khấu của cậu cũng không ngừng tại trận thi đấu hữu nghị học sinh trung học này.

Nửa hiệp hai, quả nhiên học sinh thành Bắc gỡ được bảy tám phần, dẫn tới trận hoan hô hét chói tai của mấy cổ động viên bên cạnh.

Rõ ràng chỉ mười mấy người nhưng khí thế hung bạo như muốn hất bay cả nóc sân vận động.

Đường Dung chịu không nổi tính đeo tai nghe giảm tiếng ồn do Ngôn Triều Tấn đưa, lại nghĩ tới bây giờ chủ nhân tai nghe đang ngồi bên cạnh cô.

Cô ngập ngừng trong chớp mắt vẫn quyết định trả tai nghe cho cậu.

Ngôn Triều Tấn: “?”

“Trả tớ làm gì?” Cậu không hiểu, “Bên kia ồn ào mà.”

“Tớ lấy tay bịt tai được rồi.” Cô nói, “Cậu dùng cái này đi, cậu là vận động viên, lỗ tai rất quan trọng.”

Nửa câu sau mới nói được một nửa, bên phía thành Bắc lại ném cú 3 điểm tuyệt đẹp thế nên đội cổ động càng hét lớn hơn.

Lớn tới nỗi Ngôn Triều Tấn không nghe thấy cô nói gì phía sau, chỉ nhìn thấy hai cánh môi hồng phấn đóng mở .

Tim đập hơi nhanh, ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu lại ngồi gần thêm chút nữa, sát gần mặt cô hỏi: “Cậu mới nói gì cơ? Tớ nghe không rõ.”

Đường Dung không nghi ngờ cậu, lập lại lời mới nói lần nữa.

Lần này từng chữ rõ ràng còn kèm theo hơi thở như có như không phả lên cổ tay cậu khiến nhịp tim cậu càng nhanh hơn, nhất là sau khi nghe xong cậu phát hiện ra cô lo lắng cho mình nên mới trả tai nghe.

Ngôn Triều Tấn khó hình dung tâm trạng mình bây giờ, một bên cậu muốn nói không cần cho dù dB lớn hơn nữa cậu cũng đã quen rồi, khi nhìn ánh mắt trong veo kia cậu lại thật sự không nói nên lời từ chối.

Đúng lúc này, huấn luyện viên vẫn luôn khoanh tay đứng bên cạnh sân bỗng nhiên xin trọng tài ngừng lại.

Thắng thua tới gần, huấn luyện viên muốn sử dụng vũ khí hạt nhân rồi.

Thầy quay đầu phân phó: “A Tấn, làm nóng cơ thể đi lên thay với Lam Hiểu Thiên.”

Ngôn Triều Tấn lập tức tháo khăn mặt trên cổ xuống, đứng dậy đi ra biên sân.

Trước khi cất bước, cậu để tai nghe lên chân Đường Dung lần, dùng âm lượng chỉ mỗi hai người họ nghe được: “Đeo rồi xem.”

Đeo rồi xem cái gì?

Đương nhiên xem cậu nghiền áp đối phương rồi.

Đường Dung đeo tai nghe giảm tiếng ồn lên xong nhấn nút bật, xung quanh đều tạm thời yên tĩnh lại, ngẩng đầu lên.

Trong tầm mắt, Ngôn Triều Tấn vừa ra sân đang tổ chức tấn công, đồng đội như tâm tư linh thông với nhau, chỉ vài giây bóng đã truyền qua truyền lài vài lần, cuối cùng khi tấn công tới trước rổ đối phương bóng quay trở lại tay cậu, vẽ ra đường cong xinh đẹp trong không trung, vững vàng vào vòng rổ.

Một người ném ba điểm khiến cho người ta không thể nào phòng thủ!

Động tác gọn gàng linh hoạt khiến Đường Dung không cách nào không thừa nhận, người trước mắt này thật quá chói mắt.

Cho dù bây giờ cậu không đứng trên sân khấu lớn, chỉ chơi trận thi đấu hữu nghị không chút liên quan nào tới cuộc đời bóng rổ của cậu, cậu vẫn chói mắt như cũ.

Bởi vì mặt trời chính là mặt trời, mọc lên hay lui về sau núi, đều vẫn là mặt trời.

Làm khán giả duy nhật đội nhà, Đường Dung dùng một buổi chiều chủ nhật lần đầu tiên cảm nhận được niềm vui khi xem thi đấu bóng rổ, càng lý giải hơn vì sao nhiều năm sau này có nhiều cô gái trẻ độ tuổi khác nhau say mê Ngôn Triều Tấn.

Sau khi trận thi đấu kết thúc, cả đội quyết định ra ngoài trường liên hoan coi như chúc mừng, hỏi cô muốn tới không, thêm người thêm náo nhiệt.

Cô nghĩ nghĩ, vẫn từ chối: “Tớ trốn mất nửa giờ tự học buổi chiều, lỡ nói với bạn học nhất định về giờ tự học tối rồi.”

Phạm Tinh Nguyên bày tỏ đáng tiếc ngay lập tức, nghĩ đến thân phận học sinh giỏi như cô liền hiểu.

“Vậy thôi.” Cậu ta nói, “Lần sau có cơ hội mời cậu tới xem thi đấu tiếp!”

Đường Dung vui vẻ đồng ý.

Cậu ta lập tức tiến thêm bước nữa: “Thật ra phần lớn trận đấu của tụi tớ đều diễn ra vào chủ nhật, hay lần sau cậu kêu hết mấy bạn học nội trú cậu quen tới xem chung nhé! Tổ chức đội cổ động lâm thời, hù chết đối phương!”

Đường Dung còn chưa kịp phản ứng xem thế nào, Ngôn Triều Tấn đứng bên cạnh đã kéo tóc Phạm Tinh Nguyên: “Kêu hết lên vậy chính là xúi dục trốn tự học tập thể đấy, mày muốn hại chết người ta à?”

“Hả? Nghiêm trong vậy á?”

“Đương nhiên.” Ngôn Triều Tấn vừa nói vừa liếc nhìn qua Đường Dung, muốn xem phản ứng cô thế nào.

Thật ra cậu mở miệng ngăn cản do có lòng riêng thôi.

Phạm Tinh Nguyên không rõ, cậu lại rõ, cả khối nhiều học sinh nội trú như vậy nhưng người quan hệ tốt nhất thân nhất với Đường Dung đó chính là người ngồi trước cậu Tạ Hàng Thần.

Cậu còn biết, Đường Dung thích Tạ Hàng Thần, kiểu thích thật cẩn thận như bước trên băng mỏng, khiến cậu xem trong  mắt đau trong lòng, vừa xót vừa đố kỵ.

Nếu không biết những thứ này sao cậu có thể lặng lẽ chú ý cô nửa năm trời, không dám thổ lộ chút xíu nỗi lòng ra ngoài.

May mà cái cớ cậu lấy ra để ngăn đề nghị này của Phạm Tinh Nguyên hết sức đạo lý, những người khác nghe xong hoàn toàn không nghi ngờ, ào ào bày tỏ cậu nói đúng.

Đường Dung cũng nói vậy, sau khi nói xong cô liền đơn giản chào tạm biệt học, chuẩn bị quay lại phòng âm nhạc.

Bây giờ đúng lúc cơm chiều, buổi chiều này cô không dùng não nên không đói lắm, khi đi đường chỉ thuận tiện qua căn tin mua cái bánh mì, tính vào phòng học ăn.

Khi cô quay lại lớp, trong phòng học chỉ ít ỏi mấy người, không quen thuộc với cô nên ngay cả chuyện chào hỏi đều có thể bỏ bớt.

So với người, càng đáng chú ý hơn chính là trên bàn cô.

Trên bàn cô nhiều hơn một quốn bài tập hóa học.

So với cuốn của cô thì mới hơn chút, trên trang bìa viết tên cô quen thuộc.

Không lí do, cảm giác chán ghét trào lên trong lòng.

Lại chiêu này, cậu ta không ngại cũ à? Đường Dung nghĩ.