Tình yêu của anh – Chương 10

0
59

Chương 10: Tai nghe giảm tiếng ồn của cậu.

Editor: Mai

Vì Phạm Tinh Nguyên mời nhiệt tình nên cuối cùng Đường Dung đã đồng ý sẽ tới xem trận thi đấu chiều chủ nhật này.

Nhưng sau khi đồng ý cô vẫn thẳng thắn bày tỏ rằng mình không hiểu bóng rổ lắm, đi tới đó đại khái chắc chỉ vỗ tay cổ vũ thôi.

“Vậy là được rồi.” Vị ủy viên thể dục nói nhiều bày tỏ, “Hơn nữa mình cậu cũng đủ để chống lại tất cả cổ động viên phía đối phương!”

“Hả?” Đường Dung nghi ngờ, “Không phải hai người nói chỉ thi đấu giao hữu thôi sao, đối phương đưa cả cổ động viên tới à?”

Vừa nói tới đề tài này, Phạm Tinh Nguyên như mở ra cái hộp nói không ngừng nổi.

Cậu ta cực kỳ tức giận bày tỏ, trường trung học thành Bắc kia cứ thích chơi trò không ra gì này.

“Mỗi lần có trận đấu họ nhất định phải đưa cổ động viên tới. Thật ra muốn đưa thì cứ đưa nhưng mỗi lần bóng vào tay đội chúng ta cổ động viên trường họ sẽ cố ý la hét phá chúng ta!”

Đường Dung: “…Vậy từng thua chưa?” Thật sự cô hơi tò mò.

Vừa nghe hỏi vậy, trên mặt Phạm Tinh Nguyên lập tức tỏ vẻ kiêu ngạo, nói: “Đương nhiên không rồi, bên chúng ta có vũ khí hạt nhân là anh Ngôn đây sao có thể thua được.”

Đường Dung nghe kiểu hình dung “vũ khí hạ nhân”, ban đầu hơi sửng sốt rồi chợt cảm thấy thật sự phù hợp với Ngôn Triều Tấn của thời kì chơi bóng trong league học sinh trung học bây giờ.

Mặc dù cô không hiểu bóng rổ lắm nhưng vẫn biết, bất luận hạng nhất môn thể thao nào, có thể đi tới đỉnh cao vòng tròn chuyên nghiệp đều không phải việc chỉ đơn thuần cố gắng thôi là có thể làm được.

Thiên phú của Ngôn Triều Tấn cao hơn nhiều so với những người bạn cùng lứa tuổi, nằm ngay đỉnh cao, so sánh với học sinh trung học trong nước cậu hoàn toàn gánh chịu được câu “vũ khí hạt nhân” này.

Cô híp mắt, cười khẽ: “Vậy ngày mai nhất định tớ phải mở mang kiến thức một chút về vũ khí hạt nhân.”

Phạm Tinh Nguyên cười hắc hắc, vỗ ngực đảm bảo với cô: “Yên tâm yên tâm, tuyệt đối không làm cậu thất vọng.”

Nói xong cậu ta còn khoác vai Ngôn Triều Tấn. hỏi: “Đúng không anh Ngôn?”

Ngôn Triều Tấn: “…”

Cậu thật sự không ngờ Đường Dung sẽ đồng ý lời mời của Phạm Tinh Nguyên, lúc này vẫn hơi ngơ ngác, một lát sau phản ứng lại mới khẽ trả lời, “Ừm.”

Nói xong, khiến người ta nghe không rõ.

Ba người ăn cơm trưa xong, sóng vai quay lại trường như lúc đi.

Thực ra đoạn đường này rất dài, nhưng đối với Ngôn Triều Tấn người luôn muốn ở lại bên cạnh Đường Dung nghe cô nói nhiều thêm mấy câu mà nói vẫn ngắn như cũ.

Cả đường đi cậu đều kìm nén, nghe đồng đội phổ cập khoa học về những quy tắc trên sân bóng rổ cho cô nghe, cuối cùng khi đi tới gần sân thi đấu ngày mai mới  lên tiếng.

Cậu nói: “Cậu chịu tới xem, vậy xế chiếu ngày mai 3 giờ rưỡi, chúng tớ chờ cậu ngay cửa sân vân động dẫn cậu vào.”

“Ừ ừ ừ, do chúng tớ dẫn vào mới được.” Phạm Tinh Nguyên vỗ ót phụ họa theo, “Nếu không chỉ sợ bác bảo vệ ngay cửa sân vận động không chịu cho qua đâu.”

Đường Dung: “Vì sao?”

Trong lúc nhất thời Ngôn Triều Tấn khó trả lời vấn đề này.

Trái lại Phạm Tinh Nguyên mặt mày hớn hở ngay lập tức bán đứng cậu: “Còn không phải tại anh Ngôn chơi bóng giỏi quả nên được hoan nghênh, trận đấu học kỳ trước có mấy cô bạn bên thành Bắc chạy tới xem, xem xong còn không chịu đi cứ đòi số điện thoại cậu ấy ngay tại chỗ, tình cảnh hỗn loạn khi đó khiến huấn luyện viên nổi giận đùng đùng, cuối cùng phải đưa ra thông điệp với bác bảo vệ sân vận động, về sau nếu có trận đấu không công khai nào thì trừ phi do người trong đội dẫn vào nếu không mặc kệ học sinh trong trường hay ngoài trường đều không cho qua.”

Đường Dung: “…”

Nói thật, cô không kinh ngạc nhiều lắm.

Trước khi sống lại, cô từng kiến thức qua cảnh mấy cô gái nhỏ kia mỗi ngày đều chạy tới bên dưới weibo Ngôn Triều Tấn kêu chồng ơi.

Thêm vào đó nói đi phải nói lại, vốn dĩ Ngôn Triều Tấn đã là nam thần cực phẩm rồi.

Cô ừ một tiếng, gật gật đầu, xem như quyết định hẹn hai người kia.

Sau đó họ quay lại sân bóng tiếp tục huấn luyện còn cô trở về phòng âm nhạc chuẩn bị tiếp tục đọ sức với bài tập hóa học.

Cuộc đọ sức này kéo dài một ngày một đêm, tình hình chiến đấu thảm thiết khiến cô thèm để ý tới chuyện trong thời gian nghỉ ngơi lần đầu tiên Tạ Hàng Thần nói chuyện với bạn nữ ngồi trước cô.

Trái lại cô bạn nhỏ bé kia được cưng mà sợ, hình như còn nói cả câu kiểu như “Vậy mà cậu còn nhớ tớ”.

Đường Dung đeo nút bịt tai nghe không rõ, cũng chẳng muốn nghe rõ, cả quá trình đều cúi đầu đối mặt với bài tập hóa học, chỉ hận trên đời này không có bánh mì ghi nhớ như Doremon.

Ba giờ chiều chủ nhật, học sinh nội trú nghênh đón giờ nghỉ giải lao.

Cô sắp xếp đơn giản lại sách vở trên bàn, không bỏ vào ba lô đeo đi chỉ nói với bạn nữ cùng lớp kia: “Tao ra ngoài tí, lát nữa nếu giáo viên phụ trách có hỏi tới thì mày cứ nói tâm trạng tao không tốt nên đi dạo trong trường một chút, không xảy ra chuyện gì đâu, nhất định quay lại tiết tự học tối.”

Cô bạn cùng lớp: “Hả? Mày muốn đi đâu?”

Đường Dung: “Hít thở không khí.”

Nói xong, cô kéo khóa hộp bút lại, đứng dậy ra khỏi phòng âm nhạc.

Cách giờ hẹn còn nửa tiếng, sau khi rời khỏi phòng âm nhạc Đường Dung nghĩ nghĩ đôi chút rồi quyết định tới căn tin mua mấy chai nước.

Ngôn Triều Tấn với Phạm Tinh Nguyên lợi dụng đi cửa sau để mời cô xem trận đấu, cô không hiểu mấy cái khác chỉ có thể đưa nước bày tỏ cảm ơn thôi.

Đương nhiên, nếu đã muốn đưa nước vậy chỉ đưa mỗi hai người họ thì không tốt lắm, cô mua một thùng tính để mấy người trong đội tự chia với nhau.

Khoảng cách từ căn tin tới sân vận động không hề ngắn, cô ôm thùng nước đi qua đó suýt nữa không chịu nổi.

Lúc gần tới cửa sân vận động, cô nghe được đường phía bên phải truyền tới tiếng cười đùa, đều là giọng nữ.

“Tụi bay nói xem hôm nay Ngôn Triều Tấn sẽ chơi mấy phút?”

“Tao đoán chắc hiệp 3 anh ấy đã ra sân rồi, đấu với đội chúng ta anh ấy chưa bao giờ chơi đủ 4 hiệp.”

“Còn cách nào đâu, anh ấy giỏi thật mà, nếu không phải vì muốn nhìn thấy anh ấy năm nay tao đã không tham gia đội cổ động rồi!”

Đường Dung đang ôm nước: “…”

Cho nên mấy cổ động viên hư hỏng trong miệng Phạm Tinh Nguyên kia thật ra có nội tình khác.

Mấy cô gái nhỏ kia thay vì nói la hét cổ vũ cho trường làm đối thủ phân tâm còn không chính xác bằng chuyện cố gắng thu hút sự chú ý với Ngôn Triều Tấn, ý đồ khiến cậu chú ý tới mình.

Nghĩ tới đây, bỗng nhiên Đường Dung bật cười.

Đường nhiên không phải cô đang cười nhạo mấy cô bé kia, cô chỉ liên tưởng tới chính mình thôi.

Một khoảng thời gian rất dài, cô luôn làm như vậy ở trước mặt Tạ Hàng Thần, dùng đủ loại cách thức muốn thu hút sự chú ý của cậu ta, muốn cậu ta nhìn mình nhiều thêm vài lần.

Lúc thiếu chút nữa cô đã lâm vào hồi ức lần thứ hai, bỗng nhiên cửa sân vận động trước mặt được mở ra từ bên trong.

Ngôn Triều Tấn đã thay đồng phục chơi bóng đi ra.

Cậu thấy thùng nước trong tay cô, ánh mắt hơi đơ lại rồi chợt bước nhanh hơn, đi tới trước mặt cô đưa tay nhận lấy.

“Sao khách sáo thế?” Cậu thấp giọng nói, “Còn mua nước nữa.”

“Nhờ trận thi đấu của các cậu nên trốn được tiết tự học, dù sao vẫn nên báo đáp chút.” Cô nói.

“Cậu có thể nói trước với tớ mà.” Cậu do dự trong chớp mắt, đến cùng vẫn nói ra lời trong lòng, “Vậy tớ có thể bê qua đây giúp cậu, thùng này nặng lắm.”

Đường Dung nói vẫn khá tốt, không nặng lắm, cô không mảnh mai thế đâu.

“Phải rồi, sao mỗi mình cậu thế?” Cô nhớ tới nên hỏi, “Phạm Tinh Nguyên đâu?”

“Trận đấu sắp bắt đầu rồi, hôm nay cậu ta ra sân đầu tiên nên huấn luyện viên kêu cậu ta làm nóng cơ thể chốc lát.” Ngôn Triều Tấn giải thích đơn giản.

“Vậy à.” Cô gật đầu, “Chúng ta cũng vào thôi.”

Được Ngôn Triều Tấn dẫn vào, bác bảo vệ đang cầm chổi đứng bên trong cánh cửa chỉ liếc nhìn qua cô xong  không hề ngăn cản.

Trận thi đấu hữu nghị không công khai với bên ngoài nên lúc này sân vận động vắng hoe, trên khán phòng không bóng người.

Vì vậy nên khi Đường Dung đi theo Ngôn Triều Tấn vào liền dẫn tới sự chú ý từ cầu thủ hai bên, ngay cả huấn luyện viên đội bóng cũng sửng sốt chốc lát, nhìn về phía cô.

Nhưng sự đánh giá phía cậu thủ và huấn luyện viên vẫn được coi như tương đối kiềm chế, chân chính khiến Đường Dung không thoải mái chính là thành viên đội cổ động trường trung học thành Bắc vừa đi vào cạnh họ.

Một đám nhìn chằm chằm cô như lâm đại địch, còn kém không biến ánh mắt thanh dao găm thôi.

Đường Dung cảm thấy, cô xem như cảm nhận rõ ràng trình độ được hoan nghênh của Ngôn Triều Tấn, không hổ là người có thể trở thành nam thần quốc dân trong tương lai.

May mà không lâu sau, trận đấu chính thức bắt đầu thu hút sự chú ý tất cả mọi người trong sân vận động.

Kể cả Đường Dung.

Nghiêm khắc mà nói, đây là lần đầu tiên Đường Dung nghiêm túc xem một trận bóng rổ.

Cho dù trước đó cái gì cũng đều không hiểu nhưng chỉ nhìn hai phút thôi đủ để cảm nhận được ảnh hưởng của Ngôn Triều Tấn trên sân lớn thế nào.

Chỉ cần bóng vào tay cậu, dưới điều kiện bên đối phương cướp đoạt bóng không hề phạm quy, mà cho dù đối phương phạm quy thì 99% bóng vẫn vững vàng trên tay Ngôn Triều Tấn, như kiểu lòng bàn tay cậu tự mang lực hút với trái bóng vậy.

Khi cậu ném bóng, đối phương hoàn toàn không cản được; một đợt tấn công kết thúc, bóng thuộc về đội đối phương, cậu có năng lực ra tay cướp đoạt bóng về vô cùng gọn gàng linh hoạt lưu loát sinh động.

Biểu hiện khó giải trừ như vậy khiến tràng diện hoàn toàn nghiêng về một phía, mở màn chưa bao lâu bên đối phương đã hoàn toàn lực bất tòng tâm.

Cùng lúc đó, đội cổ động viên trường trung học thành Bắc đã bắt đầu phần biểu diễn.

Mấy cô bạn kia không hát không nhảy chỉ kêu và hét.

Vốn dĩ giọng mấy cô bạn tuổi này đều the thé, mười mấy người cùng kêu hét lên, hiểu quả thật đáng sợ.

Ít nhất Đường Dung ngồi bên cạnh đã hơi chịu không nổi.

Chưa kết thúc hiệp 1 mà cô đã bắt đầu hối hận vì chính mình chạy tới đây quá nhanh, quên mang nút bịt tai theo.

Chỉ có thể dùng tay che lỗ tai lại, cố gắng hết sức mới khiến mình dễ chịu đôi chút.

Vài phút trôi qua, giây cuối cùng của hiệp 1 kết thúc, hai đội tiến vào thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi.

Phạm Tinh Nguyên cười hì hì đi tới chào hỏi cô, hỏi cô có thấy biểu hiện phấn khích của Ngôn Triều Tấn không.

“Y như vũ khí hạt nhân!”

“Ừ.” Đường Dung gật đầu, “Giỏi thật.”

Cô khen Ngôn Triều Tấn nhưng Phạm Tinh Nguyên xem như vinh dự chung giữa đồng đội, cười hắc hắc: “Thật ra chưa phải toàn bộ thực lực của anh Ngôn đâu!”

Đường Dung: “…” Có thể nghĩ tới.

“Ôi, sao anh Ngôn tới phòng thay quần áo vậy, cậu ấy không tính lên sân hiệp 2 à?” Chú ý tới đối tượng mình thổi phồng không tới đây ngược lại quẹo vào phòng thay đồ bên kia, Phạm Tinh Nguyên vô cùng nghi ngờ.

Đường Dung nghe cậu ta nói vậy cũng không nhịn được nhìn qua bên kia.

Kết quả ngay sau đó, Ngôn Triều Tấn liền đi ra.

Trong tay cậu cầm tai nghe kiểu vòng qua đầu, đi tới trước mặt cô đưa cho cô.

Đường Dung: “?”

Cậu mấp máy môi: “Bên cạnh quá ầm ĩ, không tốt cho lỗ tai, lát nữa cậu đeo nó rồi xem trận đậu, tai nghe giảm tiếng ồn.”