Tình yêu của anh – Chương 9

0
68

Chương 9: Cùng ăn cơm.

Editor: Mai

Đại khái Đường Dung mất một tuần để điều chỉnh chuyện thức dậy lúc 6 giờ để làm việc nghỉ ngơi của học sinh trung học.

Trong tuần này cô luôn tuân theo nguyên tắc sa sút đến cùng, đối xử bình đẳng với bài tập tất cả các môn, đều viết bậy mấy dòng cho xong.

Để tránh chính mình nói nhiều sai nhiều, bất kể giáo viên nào cô đều dùng chiêu y như nhau: Trước cúi đầu ngoan ngoãn nhận sai, sau đó bày tỏ chính mình  sẽ nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng tranh thủ quay trở lại trạng thái học tập trước kia để báo đáp kỳ vọng từ thầy cô.

Xét thấy thành tích lúc đầu của cô nổi trội xuất sắc, bây giờ vì chuyện trong nhà ảnh hưởng nên lúc thầy cô tìm cô nói chuyện đều an ủi bảo ban là chủ yếu.

Chỉ ngoại trừ một người, thầy giáo môn Hóa học lớp A5 A6.

Thầy nhìn cô vô cùng đau đớn: “Vốn thành tích môn hóa đã không tốt rồi, bây giờ ngay cả bài tập cũng không làm được, em không còn muốn thi trường tốt nữa hả?”

“Thầy Úc lớp em nói với tôi trong nhà em xảy ra chút chuyện, cô gái nhỏ không chịu nổi đả kích nên tâm trạng không tốt, những chuyện này tôi đều lý giải nhưng dù tâm trạng em không tốt thì cũng không thể mang thái độ này tới trường chứ? Nhất là môn hóa, thành tích trong lớp chỉ nằm ở giữa, nếu tiếp tục như vậy nữa tôi chỉ sợ khi thi giữa kỳ em nằm từ dưới lên đấy.”

Đường Dung: “‘…”‘

Cô đành phải chân thành nhận sai lần nữa.

Bất đắc dĩ thầy Hóa không bỏ qua: “Nếu thực sự em biết sai vậy trước hết làm bù bài tập nợ lần trước đi!”

Đường Dung lần thứ hai: “…”

“Bây giờ mấy em đã học 11 rồi, tôi biết bình thường đi học bận bịu.” Sau khi thầy Hóa nói lời ác độc xong liền dịu giọng đôi chút, “Tôi có thể cho em thời gian làm bài tập lần trước từ từ, trước thứ sáu tuần sau nộp đủ cho tôi là được.”

Đường Dung chỉ có thể kiên trì đồng ý, tính giờ tự học chủ nhật tuần này nghiêm túc gặm sách môn hóa vừa nhìn đã khiến cô đau đầu kia.

Vì thế buổi sáng thứ bảy, lúc mấy bạn học nội trú đang lén chơi điện thoại hay truyền giấy cho nhau thì cô phải nhét nút bị tai gian nan làm đề hóa học.

Làm gần tới giữa trưa cô cảm giác dưới ghế mình bị đá một cái, chắc chắn do Tạ Hàng Thần ngồi phía sau cô làm.

Cô xiết chặt bút trong tay theo bản năng, nhíu mày, không để ý tới tiếp tục vùi đầu làm đề.

Lần này làm tới khi tiếng chuông nghỉ trưa vang lên.

Giáo viên phụ trách thông báo giải lao, hết thảy bạn học nội trú trong phòng đều lập tức khép sách vở lại đứng dậy đi ra ngoài cho phép bản thân tụ do.

Đường Dung không muốn chen tới chen lui với người ta nên ngồi tại chỗ chờ hai ba phút vẫn chưa hề động.

Mà tới khi cô lấy nút bịt tai xuống chuẩn bị đứng lên thì nghe Tạ Hàng Thần vẫn ngồi đó trầm giọng gọi tên cô.

Trong phòng chỉ còn mỗi hai người họ, cực kỳ vắng vẻ, cậu ta vừa mở miệng thì giọng nói truyền khắp mọi nơi còn dẫn tới tiếng vọng nữa.

Động tác Đường Dung dừng lại, không quay đầu chỉ thuận miệng hỏi: “Có chuyện gì không?”

Hỏi xong, cô không đợi Tạ Hàng Thần trả lời mà tiếp tục nói: “Nếu không có chuyện gì thì tôi đi ăn đây.”

Bởi vì không quay người lại nên không nhìn thấy nét mặt Tạ Hàng Thần nhưng chính cô có thể tưởng tượng ra, nhất định bây giờ người này đang cau mày như cô làm chuyện gì đó ngàn lần vạn lần có lỗi với cậu ta.

Trên thực tế, Đường Dung tự hỏi chưa bao giờ có lỗi gì với cậu ta.

Nếu nhất định có chuyện sai vậy đại khái chính là trước đây cô đã dùng một thời gian dài để chờ đợi câu trả lời từ cậu ta, thói quen tự hạ thấp mình trước mặt cậu ta.

Cá nhân cô đã ăn đủ khổ rồi, bây giờ sống lại lần nữa có thể bù đắp tất cả chuyện trước kia, đường nhiên cô không thể giẫm lên vết xe đổ lần nữa.

Chỉ tại thói quen của con người quá mức đáng sợ, thật sự lúc nhìn thấy cậu ta cô vẫn không cách nào khống chế toàn vẹn cảm xúc chính mình.

Cho nên cô lựa chọn không quay đầu lại.

Cô gấp sách hóa học trước mặt lại, đậy nắp bút, một bên đứng dậy một bên nói: “Tôi đi ăn cơm đây.”

Chắc người phía sau không hề động, ít nhất cô không nghe thấy động tĩnh gì.

Nhưng cho dù như vậy, lúc chạy ra phòng âm nhạc cô vẫn không tự chủ được bước nhanh hơn.

Ngày chủ nhật trong trường chỉ có mỗi học sinh nội trú, vốn Đường Dung đang tính đi căn tin tùy tiện tìm gì đó ăn giải quyết qua buổi trưa nhưng nghĩ đến đại khái chắc Tạ Hàng Thần sẽ tới căn tin nên liền dẹp ngay ý nghĩ này, đi ra phía ngoài trường.

giữa trưa đầu tháng 9, ánh mặt trời vẫn còn gay gắt, mình Đường Dung đi qua con đường nhỏ phía tây cổng trường, nhớ tới chỉ mỗi hành lang dài dọc theo hồ nước  mới mát mẻ đôi chút nên quẹo qua đó.

Khiến cô không ngờ chính là vừa đúng lúc trên hành lang có người cô quen.

Ngôn Triều Tấn với Phạm Tinh Nguyên.

Hai người họ mỗi người xách một túi bóng rổ mới tinh, đang đi từ hướng hành lang bên kia qua chỗ đầu hành lang Đường Dung mới đi vào.

Phạm Tinh Nguyên nhìn thấy Đường Dung liền “Oa” một tiếng, hỏi: “Người đẹp Đường, sao cậu ở đây?”

Dù sao vẫn là bạn cùng lớp, Đường Dung nghĩ nghĩ rồi trả lời.

“Nghỉ trưa nên tính đi ra ngoài ăn cơm.” Cô nói, “Mấy cậu thì sao? Chủ nhật vẫn tới tập luyện hả?”

Phạm Tinh Nguyên nói ừ, ngày mai có trận đấu vì thế chủ nhật vẫn phải cấp bách luyện tập.

Tôi một câu cậu một câu, khoảng cách hai bên càng gần hơn.

Đường Dung phát hiện quả thực trên người hai người này đều là mồ hôi, nhất là Phạm Tinh Nguyên, chân tóc đều ướt đẫm nhìn như mới bò từ trong nước ra vậy.

Phạm Tinh Nguyên nói, hai người họ cũng đang tính đi ăn cơm nhưng bởi vì ngày mai phải thi đấu nên bên bộ phận thể dục đặt mua bóng mới về, cần phải lấy trước rồi mang tới kho cất kỹ đã.

Đường Dung ờ một tiếng: “Thì ra là vậy.”

Dứt lời, cô lập tức nghiêng người tránh đường để hai người họ thuận lợi đi qua.

May mà nhà kho nằm ở phía bên phải ngay chính giữa đoạn hành lang này, họ chỉ cần đi qua Đường Dung sau đó quay người là có thể mở cửa rồi.

Vốn Đường Dung định chào hỏi đi trước ai ngờ còn chưa kịp mở miệng thì ủy viên thể dục nhiều chuyện lớp mình đã cướp trước.

Phạm Tinh Nguyên: “Phải rồi, người đẹp Đường là học sinh nội trú nhỉ, vậy chắc biết mấy quán ăn ngon gần trường đúng không, giới thiệu cái đi, lát nữa tớ với anh Ngôn đi ăn.”

Đường Dung nghĩ, nói quán cơm niêu không tệ lắm, chỉ có điều phải chờ bởi vì quán chỉ làm khi khách gọi món thôi.

“Chờ cũng không sao, tụi tớ nghỉ trưa tới hai tiếng lận, ăn ngon là được!” Phạm Tinh Nguyên nói, “Nhưng tớ không biết quán cơm niêu kia, người đẹp Đường chỉ thử xem.”

“Trong ngõ nhỏ đối diện cửa phía tây.” Đường Dung trả lời.

“Tớ biết.” Cùng lúc đó, Ngôn Triều Tấn lên tiếng.

Đường Dung sửng sốt nhưng vẫn phản ứng kịp: “Biết là được rồi, vậy tớ đi trước nhé?”

Cô còn chưa dứt lời, Ngôn Triều Tấn đã lấy chìa khóa cửa kho mở ra rồi nhanh chóng bỏ hai túi bóng rổ vào, cánh cửa răng rắc đóng lại lần nữa, hai thiếu niên cao lớn kia xoay người qua.

Đường đi bị chắn lại, ánh mặt trời bị bóng cây che lấp, ngửi được mùi hương cây nhãn rõ ràng, mọi thứ khiến cho gió mùa hạ oi ức không còn phiền lòng như trước kia nữa, Đường Dung nghe thấy Ngôn Triều Tấn hỏi mình: “Hay đi chung nhé?”

“Phải đó, hay đi cung đi!” Phạm Tinh Nguyên phụ họa theo, “Dù sao người đẹp Đường chỉ đi một mình, nhiều người vui vẻ hơn.”

Đường Dung nghiêng đầu nhìn qua hai khuôn mặt đang chảy mồ hồi đầm đìa kia, do dự chốc lát vẫn gật đầu: “OK, đúng lúc tớ cũng tính tới đó ăn.”

Phạm Tinh Nguyên thấy cô đồng ý liền được yêu thương mà lo sợ, vì hưng phấn nên cứ khoa tay múa chân trên hành lang mãi.

Trái lại Ngôn Triều Tấn mở miệng mời cô kia, từ đầu tới cuối không gợn sóng chút nào, thậm chí không thèm nhìn cô thêm lần nào nữa.

Ba người sóng vai đi tới cuối hành lang rồi đi qua đoạn đường đá nhỏ, tới cổng phải tây.

Trên đường Phạm Tinh Nguyên vẫn luôn giải thích về đối tượng trận thi đấu ngày mai cho Đường Dung nghe, sau cùng còn nhiệt tình mời cô tới sân vận động xem nữa.

Đường Dung: “Ngay tại sân vận động trường mình à?”

Phạm Tinh Nguyên gật đầu: “Ừ, bình thường mấy trận đấu dưới cấp tỉnh đều tổ chức ở trường mình, bởi vì sân vận động trường mình đầy đủ thiết bị tiêu chuẩn nhất.”

Đường Dung hơi xấu hổ: “Bình thường tớ không chú ý nhiều tới mấy chuyện này, lần đầu tiên biết đấy.”

Ban đầu Phạm Tinh Nguyên chưa từng tiếp xúc với cô, lại bởi vì nguyên nhân thường xuyên không hoàn thành bài tập toán đúng hạn nên cực kỳ sợ cô, hiện tại nói nhiều vài câu phát hiện cô không lạnh lùng cao ngạo như vừa thấy, bây giờ không gánh nặng chút nào nên càng nói càng nhiều, tốc độ nói chuyện ngày càng nhanh.

Lúc đi qua đường cái, cậu ta còn nhảy lên biểu diễn lại cho Đường Dung xem lúc sáng mình huấn luyện thế nào, cả tình cảnh bị Ngôn Triều Tấn cản lại.

“Dù sao cả đội tớ thêm huấn luyện viên nữa đều không đánh lại anh Ngôn luôn đấy.” Phạm Tinh Nguyên nói, “Cho nên việc bị cậu ấy cản lại không mất mặt xíu nào.”

Đường Dung nghĩ thầm quả thật đúng vậy, về sau người ta tiến vào liên minh bóng rổ chuyên nghiệp còn lấy quán quân nữa đấy, được tất cả phóng viên truyền thông phong làm ngôi sao sáng, việc đánh không lại cậu là việc bình thường.

Nghĩ vậy cô lại không nhịn được nghiêng đầu qua nhìn Ngôn Triều Tấn.

Lần này đúng lúc cô bắt gặp cậu đang nhìn trộm mình. Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, phảng phất như có dòng điện xẹt qua khiến cậu nhanh chóng nhìn đi chỗ khác không dám nhìn cô nữa.

Đường Dung: “…”

Cho nên cậu yêu thầm kiểu đấy à? Giảng đạo lý, quả thật không trách được trước kia cô hoàn toàn không phát hiện ra nhỉ?

Phạm Tinh Nguyên đi ở giữa hoàn toàn không phát hiện ra không khí biến đổi vi diệu giữa hai người họ, cái miệng kia từ nãy đến giờ chưa bao giờ dừng lại, nói mãi tới khi họ tới quán cơm trong ngõ nhỏ.

Bởi vì hôm nay chủ nhật nên mấy cửa hàng gần mở gần trường học ngược lại không nhiều người, họ đi vào trong chọn một ví trí tốt nhất nằm ngay gần đầu gió điều hòa.

“Ôi, thoải mái thật.” Phạm Tinh Nguyên đi qua ngồi xuống xong than nhẹ một câu, cảm thán xong còn duỗi tay chỉnh lại cánh điều hòa.

Cậu ta chỉnh vậy cơ hồ khiến cho gió thổi hết tới bàn họ.

Tóc Đường Dung bị thổi tứ tung, hoàn toàn không cách nào vén ra sau tai chỉ đành lấy tay giữ lại.

Đại khái chắc Ngôn Triều Tấn chú ý tới hành động và nét mặt hơi phiền não của cô nên đẩy tên Phạm Tinh Nguyên vẫn đang tiếp tục giữ cánh quạt kia, dùng giọng điều thản nhiên nhắc nhở cậu ta: “Thổi thẳng vào người vậy sẽ cảm đấy, nếu mày bị cảm thì trận đấu ngày mai ngay cả một phút thôi mày cũng không mò nổi đâu.”

Khẩu khí Phạm Tinh Nguyên khá ưu sầu: “… Chắc không xui xẻo vậy chứ, chỉ thổi chốc lát thôi mà.”

Ngôn Triều Tấn không hề nói kiểu chỉ thổi chốc lát thôi cũng có thể bị cảm mà chỉ bình tĩnh nói: “Trận chung kết tỉnh học kỳ trước, Lâm Hà cũng nghĩ như mày vậy đó.”

Lâm Hà trong miệng cậu nói chính là tiền đạo chính thức trong đội, bình thường Phạm Tinh Nguyên vẫn là dự bị cho cậu ta.

Học kỳ trước họ đấu trong liên minh học sinh trung học, khi vào tới vòng tranh giải quán quân tỉnh thì không may bởi vì tối hôm trước trận đấu diễn ra Lâm Hà nằm máy lạnh lâu nên cảm lạnh, không cách nào lên sân thi đấu được nên Phạm Tinh Nguyên mới nắm được cơ hội lên sân chính thức ngay bắt đầu trận đấu.

Học kỳ này Lâm Hà lên 12, mấy tiết học văn hóa chặt chẽ hơn nhiều so với lớp 11, không đi nhiều được nên ý huấn luyện viên chắc đại khái chuẩn bị cho Phạm Tinh Nguyên từ từ lên đội chính thức.

Ngày mai là trận đấu với kẻ thù một mất một còn, chính là cơ hội kiểm tra cậu ta.

Phạm Tinh Nguyên: “…”

Cậu ta lập tức ngoan ngoãn chỉnh cánh quạt lại, lè lưỡi bày tỏ anh Ngôn nói đúng, ngàn vạn không thể bị cảm ngay thời điểm này.

Ngôn Triều Tấn ừ một tiếng, nói mày biết là được.

Dứt lời, cậu không chút dấu vết liếc nhìn qua chỗ Đường Dung.

Đường Dung đang vuốt lại mấy sợi tóc bị thổi tán loạn khi nãy.

Năm lớp 10 cô để tóc dài, không biết sao kì nghỉ hè này lại cắt mất rồi.

Cô cắt kiểu tóc ngắn vô cùng phổ biến với mấy nữ sinh trung học thời bấy giờ, không dài không ngắn, vừa vặn tới ngay cổ, mái tóc đen tuyền càng tôn lên cần cổ thon dài trắng như tuyết kia khiến cho người ta chỉ cần nhìn thoáng qua thôi đã khó dời mắt nổi.

Ngôn Triều Tấn nổ lức dời ánh mắt nhưng chính cậu cảm nhận được rõ ràng, chỉ nhìn chốc lát thôi nhịp tim của cậu đã nhanh lắm rồi.

Thình thịch—-thình thịch—–thình thịch…

Từng tiếng trống mãnh liệt như đang nhắc nhở cậu rằng cô gái cậu thích bây giờ đang ngồi ngay trước mặt cậu.