Tình yêu của anh – Chương 8

0
30

Chương 8: Lần gặp gỡ đầu tiên ngoài trường học.

Editor: Mai

Đường Dung vừa nói xong câu này Ngôn Triều Tấn liền xiết chặt cây bút trong tay.

Đương nhiên cậu biết số thứ tự với tên cô, vì thế khi dụng cụ mới báo ra con số cậu đã không nghĩ ngợi chút nào liền tìm cột tên cô viết xuống.

Trên thực tế, trước đây họ chưa từng nói chuyện qua với nhau.

Ngôn Triều Tấn xấu hổ, nhanh chóng suy nghĩ, cuối cùng tìm được lý do miễn cưỡng có thể giải thích.

Cậu nói: “Sáng nay tớ thấy bài kiểm tra toán của cậu.”

Đường Dung nhún vai: “Thì ra là vậy.”

“Ừ.” Cậu vừa gật đầu vừa không nhịn được len lén liếc nhìn cô, kết quả thấy cô vẫn đứng đó hoàn toàn không tính đi.

Ngôn Triều Tấn lại bắt đầu căng thẳng thế nên bạn nữ đi sau Đường Dung đo chiều cao cân nặng xong, cậu quên mất chuyện viết lại.

Cuối cùng vẫn do Đường Dung nhắc nhở cậu: “Cậu không viết lại à?”

Ngôn Triều Tấn: “…”

Bạn nữ mới đo xong kia cứ tưởng  cậu không biết số thứ tự của mình nên vội vàng nhảy xuống báo cho cậu.

Nhưng sự thực ngoại trừ chuyện này ra khi nãy Ngôn Triều Tấn không hề chú ý tới con số dụng cụ báo.

Đường Dung thấy thế nhắc nhở thêm lần nữa: “158.5, 45.2”

Ngôn Triều Tấn tuyệt đối không ngờ rằng chính mình hô mưa gọi gió trên sân bóng rổ nhiều năm như vậy, kết quả bây giờ tới trước mặt cô gái mình thích lại chỉ còn mỗi ngượng ngùng xấu hổ.

Cậu nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi mới viết số do cô mới đọc ra, cuối cùng nhẹ giọng nói tiếng cảm ơn.

Đường Dung: “Không có gì.”

Cô vẫn không đi. Cô đều làm xong mấy hạng mục kiểm tra chủ yếu trong giờ thể dục, thời gian còn lại chẳng cần làm gì nên không ai quản cô.

Danh sách trong tay Ngôn Triều Tấn đã viết từ học kỳ trước, trên đó vẫn ghi lại kết quả kiểm tra cuối học kỳ lớp 10, Đường Dung liếc nhìn sơ qua phát hiện qua kì nghỉ hè này chính mình đã cao hơn 1cm, từ 175 đến 176, cân nặng không thay đổi.

Chiều cao này đối với con gái mà nói đã cao cực kỳ rồi, nếu không phải vậy chắc cô cũng không cần ngồi khu bàn cuối trong lớp.

Vậy mà khi so sánh với Ngôn Triều Tấn vẫn kém hơn cái đầu.

Cảm nhận được ánh mắt cô thường thường nhìn qua chính mình làm Ngôn Triều Tấn vốn đang tính tập trung tinh thần viết kết quả bắt đầu căng thẳng lần nữa, bút quệch một đường viết sai số.

Đường Dung phát hiện ngay lập tức: “Bạn vừa nãy số 41, cậu lỡ viết số 42 rồi.”

Ngôn Triều Tấn: “…Tớ sửa ngay.”

Đang cúi đầu sửa lại bỗng nhiên có một người quen nhảy tới chỗ dụng cụ đo lường.

“Ôi ôi, mấy thằng con trai lớp tao yếu thật đấy, hôm nay tao còn chưa chạy nghiêm túc nữa mà đã đứng nhất rồi.” Phạm Tinh Nguyên hiếu động tới nổi đi lên rồi còn nhảy hai cái mới quay đầu hỏi Ngôn Triều Tấn: “Anh Ngôn! Mày bán cho tao nửa cm nhé? Vậy thôi là tao được 190 rồi.”

Ngôn Triều Tấn còn chưa kịp phản ứng xem đồng ý hay từ chối thì Phạm Tinh Nguyên đã thấy Đường Dung đang đứng bên cạnh đội phó nhà họ, woa một tiếng, “Người đẹp Đường Dung cũng ở đây à! Mới chút xíu mà cậu đã chạy xong 800m rồi á?”

Đường Dung vẫn có vài phần ấn tượng đối với tên Phạm Tinh Nguyên quanh năm sống sót nhảy lên nhảy xuống ở môn thể dục này, nghe ra trong lời nói đối phương không hề ác ý chút nào nên liền gật đầu: “Chạy xong rồi.”

“Lợi hại.” Cậu ta dựng thẳng ngón tay cái với Đường Dung, “Văn võ song toàn!”

Bởi vì cử động mãi nên chữ số trên cân và chữ số xà ngang đo chiều cao nhích tới nhích lui theo cậu ta mãi, hoàn toàn không xác định được.

Không xác định cân nặng, cả nhiều cao đều đo không được. Ngôn Triều Tấn ngẩng đầu bày ra nét mặt nghiêm túc với đồng đội của chính mình, nói: “Phía sau vẫn còn người xếp hàng đấy, mày đừng động nữa, đo xong đi xuống nhanh.”

Phạm Tinh Nguyên đứng nghiêm ngay lập tức: “OK!”

Ngay sau đó, dụng cụ báo chiều cao của cậu ta: “189.5 cm.”

Cân nặng còn chưa hiện cậu ta đã tru lên rồi, ước chừng đang muốn cầu xin với Ngôn Triều Tấn để cậu ghi cho mình thành 190, kết quả bị Ngôn Triều Tấn vươn tay kéo xuống.

“Đừng đùa nữa, đang vội.”

Phạm Tinh Nguyên gãi đầu khẽ oán giận: “Sao hôm nay anh Ngôn dữ vậy chứ!”

Ngôn Triều Tấn từ chối cho ý kiến, chỉ hỏi cậu ta: “Nặng bao nhiêu?”

“Hự, không chú ý, hay viết như học kỳ trước đi.” Phạm Tinh Nguyên nói.

“Tớ thấy nè.” Bỗng nhiên Đường Dung lên tiếng, “77.7”

“Ôi, béo lên rồi.” Phạm Tinh Nguyên chậc chậc, “Chắc huấn luyện viên lại bắt tao tập thêm cho coi.”

Đường Dung cảm thấy vô cùng kỳ lạ: “Tớ thấy cậu chỉ nặng hơn học kỳ trước chưa tới 2kg, đội bóng nghiêm khắc thế cơ à?”

Phạm Tinh Nguyên kể khổ ngay lập tức: “Thật ra không nghiêm khắc vậy đâu chỉ tại anh Ngôn tự hạn chế mình biến thái quá, anh vừa giỏi vừa cố gắng nên chúng tớ không còn mặt mũi mà lười biếng.”

Câu này như đang khẩn thiết tâng bốc Ngôn Triều Tấn, Phạm Tinh Nguyên tự cảm thấy câu mình nói trình độ vô cùng cho nên sau khi nói xong liền chớp chớp mắt nhìn Ngôn Triều Tấn: “Đúng chứ, anh Ngôn.”

Ngôn Triều Tấn: “Một khi đã như vậy, bắt đầu từ ngày mai mày tới luyện tập buổi sáng với tao.”

Phạm Tinh Nguyên nghe vậy sắc mặt sụp đổ, vội vàng tìm cái cớ sứt sẹo chạy đi.

Đường Dung nghe nhất thời tò mò: “Hóa ra buổi sáng cậu không tập tập luyện với mấy người khác à?”

Chưa bao giờ Ngôn Triều Tấn nghĩ tới chuyện có ngày cô gái mình yêu thầm nửa năm lại hỏi cậu những lời này.

Tim cậu đập rất nhanh thế mà trên mặt vẫn phải giả bộ như không có chuyện gì, thậm chí lúc mở miệng vẫn cố hết sức tỏ ra bình thản.

“Ừ.” Cậu nói, “Bình thường tớ tới trường sớm hơn một tiếng để luyện thêm giờ.”

Thời gian luyện tập buổi sáng là lúc 6 giờ 30, cậu tới sớm hơn một tiếng có nghĩa lúc 5 giờ 30.

Tính cả thời gian thức dậy ăn sáng và đi đường thì chưa tới 5 giờ đã phải tỉnh rồi.

Mặc dù Đường Dung biết sau này cậu có thể lấy được thành tựu như vậy tuyệt đối không tách khỏi sự cố gắng nhưng sau khi nghe được chuyện này vẫn phải líu lưỡi.

“Cậu giỏi thật đấy.” Cô chân thành nói.

Bốn chữ ngắn ngủi nói ra khỏi miệng khiến nhịp tim Ngôn Triều Tấn đập nhanh hơn nhiều.

Cậu cảm thấy như vậy không được, nếu tiếp tục thế này nói không chừng nhịp tim muốn vượt qua khỏi phạm vi cậu có thể tiếp nhận mất.

Cậu nhất định phải bình tĩnh lại.

Nghi thế cậu liền bỏ bút xuống, khom lưng cầm bình nước khoáng chính mình để trên mặt đất lên tính uống mấy ngụm nước lạnh để bình tĩnh chốc lát, vì cả người đang khẩn trương nên cậu hoàn toàn không chú ý tới chuyện mình lấy sai bình nước, lại lấy chai nước mà cô để đó trước khi cô leo lên cân.

Mới vặn nắp bình nước được nửa đã nghe cô nói: “Bình này của tớ.”

Ngôn Triều Tấn: “!”

Cậu ổn định hơi thở vặn lại, vừa xin lỗi vừa đưa bình nước cho cô.

Nhận lại chai nước, cô cầm trên tay quơ quơ, “Cậu làm tiếp đi, tớ không quấy rầy cậu nữa.”

Lúc trước cô vẫn đứng ở đây khiến Ngôn Triều Tấn câng thẳng, bây giờ cô muốn đi cậu lại không nỡ, ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên bóng dáng cô từ từ đi xa, như nửa năm trước lần đầu tiên cậu gặp cô ở bên ngoài trường học.

Sau khi kết thúc cuộc thi cuối học kỳ đầu tiên năm lớp 10 sẽ được nghỉ đông, bởi vì đón năm mới nên Ngôn Triều Tấn về nhà bà nội ở khu nhà cũ thăm bà.

Bà nội lớn tuổi nên hơi mơ hồ, phần lớn thời gian đều không nhận được cậu, thỉnh thoảng còn nắm tay cậu lật qua lật lại kêu tên ba cậu.

Nói đơn giản chút, chính là bệnh hay quên ở người già.

Nhà họ Ngôn không ai có thời gian để chăm sóc người già nên đã thuê giúp việc.

May mà người giúp việc này nhận tiền làm việc khá tận tâm, cứ cách khoảng thời gian Ngôn Triều tấn sẽ đi qua vài lần, phát hiện mặc dù bà không nhớ rõ mọi chuyện nhưng tinh thần khẩu vị vẫn tốt chán.

Hôm 30 bà cụ vẫn còn ồn ào đòi mở cửa tiệm tạp hóa ngoài cửa trước kia, sau đó tự bản thân chui vào rồi mặt mày hớn hở chào hỏi với mấy người qua đường.

Mấy người ở khu nhà cũ này đều quen biết nhau, phần lớn đều biết bà cụ đã từng mở tiệm tạp hóa này đầu óc không tốt lắm, mặc dù không đến mức phải nhượng bộ đối phương nhưng gần như không để ý chút chuyện này.

Ngoại lệ duy nhất chính là Đường Dung.

Ngôn Triều Tấn nhớ rõ ràng, khi đó cô mặc áo lông mày đỏ đỡ một bà cụ tuổi không sai biệt lắm với bà nội nhà mình đi trên đường.

Lúc đi qua tiệm tạp hóa cô liền ồ lên một tiếng, sau đó dẫm đôi ủng bằng da chạy qua đường, chào hỏi với bà nội qua cửa sổ nhỏ phía trước tiệm tạp hóa, giọng nói vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ: “Bà nội Lục, lâu quá chưa thấy bà mở cửa.”

Cửa sổ tiệm tạp hóa không lớn, khi Ngôn Triều Tần đi vào để coi chừng bà nội liền ngồi ghế nhỏ bên cạnh, đúng lúc nằm ngay góc chết tầm mắt người bên ngoài nhìn vào.

Nhưng cậu vẫn thấy được rõ ràng người bên ngoài cửa sổ.

Cô gái toàn thân màu đỏ híp mắt, ánh mắt đảo qua giá hàng nhiều năm trong quán, hoài niệm: “Trước kia mỗi lần cháu tới nhà bà ngoại chơi đều phải lén chạy tới đây mua kẹo dừa chỗ bà, không biết bà còn nhớ cháu không nhỉ? Cháu họ Đường.”

Vốn Ngôn Triều Tấn định đứng lên nhắc nhỏ cô, lâu nay bà nội đều không nhớ được người quen trước kia, kết quả ngay lúc cậu tính đứng dậy thì bà nội đang ngồi trên ghế cao nhìn ra ngoài cửa sổ bỗng nhiên kêu một tiếng Đường Đường.

Đường Dung đứng bên ngoài cửa sổ lập tức cười rộ lên: “Vâng, trước kia bà hay kêu cháu như vậy.”

Nói xong câu này cô liền thò tay vào túi lấy ra viên kẹo nhập khẩu màu sắc rực rỡ để vào tay bà nội Ngôn, nói: “Bà ngoại cháu còn đang chờ bên đối diện nên cháu đi trước đây, cho bà cái này, cứ coi như quà năm mới nhé!”

Cho kẹo xong cô liền xoay người chạy về phía đường đối diện.

Chạy được nửa, bỗng nhiên bà nội Ngôn Triều Tấn kêu một tiếng Đường Đường.

Đường Dung quay đầu nhìn qua xong phất phất tay nhỏ hướng cửa sổ tiệm tạp hóa, âm thanh giòn vang bổ sung thêm câu chúc bà nội Lục năm mới vui vẻ, nhớ ăn kẹo.

Ngôn Triều Tấn đứng dậy , vươn nửa người nhìn ra bên ngoài cửa sổ thấy Đường Dung đã đỡ bà ngoại cô đi được đoạn rồi.

Khu nhà cũ người khá thưa thớt ít xe nên nghe được rõ ràng cuộc trò chuyện giữa một già một trẻ.

“Bây giờ bà nội Lục vẫn ở một mình ạ?”

“Hình như là vậy, sau khi bà ấy bị bệnh thì khá ít qua lại với hàng xóm, bà không biết rõ lắm.”

“Cháu không ngờ bà cụ vẫn nhớ cháu đấy.”

“Sau đó cháu tặng kẹo cho bà ấy rồi hả? Cháu đó… Món đó do mẹ cháu đặc biệt ngờ người mua về cho cháu mà.”

“Trước kia bà cụ tốt với cháu lắm, mỗi lần cháu mua kẹo dừa bà cụ đều sẽ cho thêm, bây giờ cháu mời bà cụ ăn thêm mấy miếng thôi.”

“Vậy ngộ nhỡ bà ấy không ăn đồ có đường được thì sao?”

Sau đó nữa, Ngôn Triều Tấn không nghe rõ thêm gì bởi vì một già một trẻ đã quẹo vào hẻm, một con hẻm nằm ở phía nam, biến mất khỏi tầm mắt cậu.

Cậu mấp máy môi, cúi đầu nhìn qua viên kẹo Đường Dung để lại bên cửa sổ, dằn tính tình bắt đầu dỗ dành bà nội nhà mình lần nữa.

Ngoài dự kiến của cậu, lần này bà nội cực nghe lời, mặc kệ để cậu dẫn về nhà phía sau tiệm tạp hóa.

Nếu cuộc gặp gỡ giữa Ngôn Triều Tấn và Đường Dung chỉ dừng lại ở chuyện tình cờ gặp nhau bên ngoài trường học mà nói chắc Ngôn Triều Tấn đại khái sẽ không ấn tượng khắc sâu với cô đến thế, đến mức ngày càng chú ý rồi cuối cùng biến thành yêu thầm.

Trên thực tế, lễ mừng năm mới đó, cậu dẫn bà nội về nhà xong một mình quay trở lại tiệm tạp hóa để đóng cửa sổ lại, cậu phát hiện ra tờ giầy bị cục đá đè lên bên cửa sổ, nét chữ vô cùng xinh đẹp.

Đường Dung viết.

Cô viết: Xin lỗi, vừa nãy đi ngang qua đây gặp bà Lục nên đã đưa bà ít kẹo, nghe người nhà nhắc nhớ mới nghĩ tới chỗ bất tiện. Lỡ bà nội Lục không ăn được đồ ngọt thì nhờ người nhà bà sau khi nhìn thấy thông cảm dùng, cháu không có ý xấu.

Viết tới cuối chắc vì chứng minh mình thật sự không ý xấu nên cô còn bổ sung thêm cái mặt cười.

Ngôn Triều Tấn cầm tờ giấy trên tay nhìn chốc lát cuối cùng gấp lại nhét vào túi áo khoác, bật cười.