Tình yêu của anh – Chương 7

0
58

Chương 7: Cậu biết số thứ tự của tớ à?

Editor: Mai

Đường Dung không nhớ rõ lúc đại học Ngôn Triều Tấn mặc áo số mấy, dù sao trước nay cô đều không hứng thú quá nhiều với môn bóng rõ, thêm vào đó tự mình cảm thấy không quen thuộc gì với vị nam thần này nên hầu như chưa từng chủ động chú ý tới tin tức liên quan tới cậu.

Từ sau khi cậu thuận lợi chiếm một trong bảy vị trí tiến vào liên minh bóng rổ chuyên nghiệp, những bài báo viết về cậu còn mọc nhanh hơn nấm so với mấy tin thời sự, quanh năm đều chiếm hot search weibo và ngôi vua trên các app video khiến cô không muốn thấy cũng khó.

Đường Dung nhớ rõ, năm đó trên weibo có triển lãm qua áo tuyển thủ của Ngôn Triều Tấn, không tới 24 giờ đã trên mười vạn bình luận, trong đó tin được like nhiều nhất chính là cầu xin cậu đổi số khác.

Nhưng Ngôn Triều Tấn không thèm để ý tới đề nghị từ fans, số 38 sau lưng kia theo Ngôn Triều Tấn một đường từ mùa thi đấu tuyển thủ mới cho tới khi đạt quán quân.

Cậu nói: “Khi còn nhỏ tôi xem bóng rổ thích nhất hai hậu vệ, một số 8 ở Los Angeles, người kia số 3 ở Philadelphia, khéo nhất chính là ba nhân tám hai bốn, sau đó họ còn từng mặc qua số 24 và số 1, cho nên đối với tôi mà nói số 38 này có ý nghĩa kỷ niệm, có thể nói nó bao hàm tất cả về người trong lòng tôi.”

Khi Đường Dung lướt weibo thấy bài phỏng vấn này hoàn toàn chẳng nghĩ nhiều, thậm chí còn bị cậu thuyết phục cảm thấy thực sự có ý nghĩa.

Cơ mà hiện tại cô đã biết cậu yêu thầm mình nhiều năm, hơn nữa nhớ tới câu nói nó bao hàm tất cả về người trong lòng tôi kia, thực sự không cách nào khắc chế được chính mình đừng nghĩ theo hướng số thứ tự trên danh sách cả.

“Trời ơi…” Đường Dung nhìn bài thi môn toán nát bét cùng với con số màu đỏ nổi bật trên đó cảm thấy chuyện này quá kỳ diệu.

Vì quá mức nhập tâm nhớ về những chuyện đó nên cô thậm chí không ý thức được chính mình cảm thán phát ra cả tiếng.

May mắn giọng không lớn chỉ mỗi bạn cùng bàn nghe thấy.

Bạn cùng bàn với Đường Dung là cô bạn cao gầy tên Triệu Duyệt Nhiên.

Mặc dù sau này lên đại học hai người ít khi liên lạc lẫn nhau nhưng thời phổ thông ngồi cùng bàn Đường Dung hay cho cô ấy mượn bài tập để chép nên quan hệ hai người không tệ.

Triệu Duyệt Nhiên nghe Đường Dung bỗng nhiên ôm mặt la tiếng trời ơi thì hơi để ý, thừa dịp thầy Úc xoay người viết bảng liền cọ khuỷu tay qua cô, khẽ hỏi: “Mày sao đấy?”

Đường Dung lắc đầu, nói khẩu hình miệng “Không sao” với cô ấy.

“Thật chứ?” Triệu Duyệt Nhiên vừa nói ánh mắt vừa nhìn qua bài thi chỗ cô.

Đúng lúc này thầy Úc viết bảng xong xoay người thấy Triệu Duyệt Nhiên với Đường Dung đang nói chuyện riêng nên khụ một tiếng nhắc nhở: “Nhanh nhìn lên bảng.”

Nội dung tiết này chủ yếu sửa bài thi, với bạn học khác chắc thấy hơi buồn tẻ còn đối với Đường Dung mà nói cực kỳ hữu ích.

Cô có thể cảm giác được rõ ràng nghe giảng từng đề xong những tri thức tích lũy về hàm số trong đầu đang từng chút từng chút nhớ lại.

Hết tiết cô đã có thể hiểu rõ toàn bộ những bài trong đề thi.

Chỉ có mỗi câu cuối cùng kia, cô cực kỳ tò mò nếu không dùng phương pháp toán cao cấp vậy giải thế nào?

Kết quả thầy Úc nói xong đề gần chót liền ngồi xuống, tuyên bố còn năm phút đồng hồ mọi người tự củng cố kiến thức.

Đường Dung: “???”

Người cảm thấy kì quái không chỉ riêng mình cô mà các bạn học trong lớp đều giống vậy.

“Còn câu cuối sao thầy?”

“Phải đó, em không hiểu chút nào!”

“Không giải ạ?”

Thầy Úc ngồi trên bục giảng, cười mỉm nói: “Thật ra câu cuối không hề khó nhưng phải dùng định lý các em chưa học qua.”

“Định lý này không khó tuy nhiên nhất định phải có nền tảng môn toán cao cấp mới có thể hiểu và dùng được, thầy ra câu này chỉ muốn nhìn xem trong lớp chọn có ai giải được không thôi.”

“Woa!”

“Toán cao cấp!”

“Vậy lớp chọn có người nào giải được không ạ?”

Trong phòng học liên tiếp vang lên tiếng cảm thán và câu hỏi đặt ra, thầy Úc chẳng thèm để ý chỉ cười lắc đầu, bảo không.

“Nhưng đại biểu môn toán lớp mình giải được đấy.” Thầy bổ sung thêm, “Người duy nhất trong khối.”

Vừa dứt lời, tất cả bạn học đều quay đầu nhìn Đường Dung.

Ngay lập tức Đường Dung trở thành trung tâm mọi ánh nhìn, cô không hề căng thẳng hay khó chịu chỉ bình tĩnh nói: “Ăn may thôi, từng xem qua bài tương tự trong sách.”

Con trai con gái mười mấy tuổi đúng vào thời kì dễ dàng sùng bái một người nhất.

Mặc dù thành tích Đường Dung tốt nhưng vì bị môn hóa kéo chân sau nên khi chia lớp bỏ lỡ mất cơ hội vào lớp chọn.

Cộng thêm chuyện bình thường ít khi giao lưu với bạn cùng lớp thế nên mối quan hệ giữa bạn bè trong lớp mới tệ thế.

Nói đơn giản, tuy cô xuất sắc nhưng không xuất sắc đến mức phân chia với bạn học bình thường khác, thêm vào đó còn không hợp đàn nên hai bên đều chẳng thu được kết quả tốt.

Hiện tại thầy Úc nói cho mọi người rằng cô giải được đề khó mà ngay cả lớp chọn đều toàn quân bị diệt, tất nhiên trình độ xuất sắc này được nâng lên tầm cao mới.

“Giỏi thật đấy!” Hàng trên có người nhỏ giọng cảm thán.

“Ừ, tao thấy chắc mấy đứa bên lớp chọn kia lúc nào cũng mắt cao hơn đầu, lần này chắc tức chết.”

“Ha ha, ai kêu chúng nó cả ngày coi thường lớp bình thường tụi mình, lần này bị đại biểu môn đo ván.”

Đường Dung: “…”

Cô nghe vào tai chỉ cảm thấy thật ra sự yêu ghét giữa bạn học nam nữ đều đơn giản đến thế.

Đơn giản vậy cũng không có gì không  tốt, được bạn cùng lớp sùng bái yêu thích vẫn tốt hơn so với chuyện bị bài xích như có như không trước kia.

Hết tiết, Đường Dung rộng rãi đưa bài thi cho mấy bạn học tò mò về phương pháp giải toán cao cấp, còn chính mình nhanh chóng chuẩn bị môn học tiết tiếp theo.

Điều khiến cô may mắn chính là tiết tiếp theo học tiếng Anh, môn này cô không quên quá nhiều, trong giờ học bị giáo viên kêu lên đọc lời thoại cũng không gây ra lỗi ngược lại còn được khen phát âm chuẩn hơn so với trước kia.

Kết thúc giờ tiếng Anh sẽ có khoảng thời gian nghỉ giải lao, cộng thêm chuyện tiết ba là môn thể dục nên thoáng chốc phòng học đã trống trơn.

Đường Dung đi theo phía sau mọi người xuống lầu tới sân thể dục, nghe bạn học nói chuyện với nhau mới nhớ tới tiết thể dục đầu tiên sau khi khai giảng được dùng để đo chiều cao cân nặng sức bền.

Giáo viên thể dục trong trường hơi ít nên bình thường đều gộp ba lớp lại học cùng giờ thể dục, tiết học hôm nay ba lớp A4 A5 A6 học cùng.

Nghe được chuyện học chung với hai lớp thì phản ứng đầu tiên của Đường Dung chính là chắc lúc này Ngôn Triều Tấn đã ở sân thể dục rồi nhỉ?

Cô nhìn quanh một vòng không phát hiện Ngôn Triều Tấn ngược lại thấy Tạ Hàng Thần.

Tạ Hàng Thần đứng một mình dưới xà đơn cách cô không xa, xung quanh không có bạn học nào, tay đút túi quần buồn chán nhìn xung quanh.

Lúc Đường Dung nhìn thấy cậu ta, cậu ta cũng thấy Đường Dung.

Dưới ánh nắng hè chói lọi ánh mắt hai người đột nhiên chạm vào nhau, cậu ta nhăn mày lại.

Ngay sau đó, trong chớp mắt cậu ta đi nhanh về phía cô.

“Hai ngày nay cậu về nhà à?” Còn chưa tới gần cậu ta đã lên tiếng hỏi.

“Ừ.” Đường Dung gật đầu, không mặn không nhạt trả lời một câu rồi kết thúc đề tài, “Tôi đi trước đây, lớp tôi tập hợp rồi.”

Tạ Hàng Thần nghe vậy càng nhíu mày chặt hơn.

Trực giác nói cho cậu ta biết Đường Dung đang giận dỗi với mình, cơn giận kiểu tương đối khó dỗ nếu không chắc chắn thái độ của cô sẽ không kiểu này.

Nghĩ nghĩ, cậu ta quyết định đuổi theo hỏi rõ thế nào.

Nhưng khi cậu ta chuẩn bị bước nhanh đuổi theo thì phía sau truyền tới tiếng thổi còi chói tai.

Là ủy viên môn thể dục Ngôn Triều Tấn thổi còi tập hợp lớp thúc giục bạn học A6 nhanh chóng đi vào sân thể dục để tập hợp.

Chẳng cách nào khác, Tạ Hàng Thần chỉ đành tạm thời kìm ý muốn đi tìm Đường Dung hỏi rõ mọi chuyện, quay người đi tới chỗ Ngôn Triều Tấn tập hợp.

Không biết phải do ảo giác của cậu ta hay không, lúc đứng tập hợp kiểm tra sĩ số cậu ta cảm thấy ánh mắt Ngôn Triều Tấn dường như dừng lại trên người mình chốc lát.

Mặc dù hai người làm bạn bàn trên bàn dưới nửa năm nhưng nói chuyện không nhiều.

Tính cách Ngôn Triều Tấn cởi mở, hầu như quan hệ không tệ với tất cả bạn nam, cộng thêm kỹ thuật bóng hơn người, thuộc người lãnh đạo trong nhóm con trai. Tạ Hàng Thần lại ít nói nên mối quan hệ với tất cả bạn học đều hời hợt.

Nhìn từ góc độ này, quan hệ giữa họ thường thường ít giao lưu cũng không kỳ quái, tại bởi vì từ trước đến nay Tạ Hàng Thần đều tương đối quái gở.

Trên thực tế, Tạ Hàng Thần vẫn luôn cảm thấy vị chủ lực trong đội này không thích mình lắm.

Đương nhiên đây chỉ do cảm giác của cậu ta, không bằng chứng chứng minh nên cậu ta chưa từng nhắc tới chuyện này với ai.

Đường Dung bên kia chậm rãi đi tới chỗ lớp mình tập hợp, hết sức thuần thục đứng hàng phía ngoài cùng bên phải, thuận tiện chào hỏi với Triệu Duyệt Nhiên đã giữ vị trí cho cô.

Triệu Duyệt Nhiên nói: “Tao mới nghe nói hạng mục đo lường học kỳ này bị đổi rồi!”

Đường Dung: “Hả? Đổi thành cái gì?”

Triệu Duyệt Nhiên: “Hạng mục 800m không đặt ở cuối kỳ nữa mà đưa lên hạng mục đo đạc khi giai giảng.”

Khai giảng? Vậy không phải tiết này sao?!

“Không thể nào…” Đường Dung quan sát nét mặt mấy bạn nữ xung quanh chốc lát phát hiện phần lớn mọi người đều đã biết tin này, vẻ mặt buồn rười rượi nào còn hăng hái như khi kết thúc tiết tiếng Anh đi ra phòng học.

“Xong đời, mày biết tao mà.” Triệu Duyệt Nhiên tuyệt vọng, “5 phút mới đạt tiêu chuẩn, tao chạy được 6 phút đã giỏi lắm rồi.”

Thật ra Đường Dung không biết nhưng nghe cô ấy nói vậy vẫn an ủi một câu: “Có lẽ lần này phát huy đột xuất thì sao, còn chưa chạy mày đừng nghĩ tiêu cực như vậy.”

Triệu Duyệt Nhiên: “Haiz, hi vọng nhờ lời tốt lành mày nói.”

Không nói chuyện nữa, giáo viên thể dục đi tới tuyên bố tin tức này, nói lát nữa kiểm tra mấy hạng mục, mấu lớp ghi chép lẫn nhau, nâng cao hiệu suất.

Thầy nói hồi lâu mới giải thích quy tắc rồi đơn giản tổng kết lại, đại khái chính là A5 trước hết kiểm tra sức bền sau đó kiểm tra chạy rồi cuối cùng đo chiều cao cân nặng,  A4 kiểm tra chiều cao cân nặng trước, A6 kiểm tra chạy.

Mặc dù Đường Dung không thích vận động lắm nhưng vẫn đạt tiêu chuẩn khi chạy, cộng thêm chuyện hôm qua cô nghỉ ngơi cả ngày nên bây giờ tinh thần no đủ, không sợ hãi gì.

Cuối cùng cô chạy đứng thứ năm trong số con gái cùng lớp, 3 phút 40 giây, xem như thành tích không tệ rồi.

Thầy thể dục ghi kết quả lại còn thuận tiện khen ngợi thêm câu: “Tiến bộ hơn so với năm lớp 10.”

Đường Dung cười cười, hỏi thầy: “Bây giờ em đi qua đo chiều cao cân nặng được chưa ạ?”

Thầy thể dục nói đương nhiên được rồi, thiết bị đều được đưa tới đây, cứ đi tới giữa sân thể dục xếp hàng.

Đường Dung nhìn thoáng qua phát hiện có mấy người đã lục tục đi qua xếp hàng, vừa hít sâu thư giản vừa đi tới bên đó.

Đến gần cô mới phát hiện người đang cầm vở ghi chép chính là Ngôn Triều Tấn.

Ngôn Triều Tấn đã chạy 1000m nhưng nhìn qua cứ như không xi nhê gì ấy, thậm chí trên mặt không giọt mồ hôi nào.

Đường Dung chỉ kinh ngạc trong chớp mắt rồi lập tức phản ứng kịp thời, dựa vào tố chất cơ thể cậu thì quả thật việc chạy 1000m chẳng thấm vào đâu.

Đo chiều cao cân nặng rất nhanh, chỉ thoáng chốc đã tới lượt cô.

Ngôn Triều Tấn đứng bên cạnh dụng cụ, dặn dò cô đứng thẳng nhìn phía trước.

“Ừ.” Cô lên tiếng, mắt không nhìn nơi khác chỉ đứng nghiêm.

Rất nhanh, dụng cụ điện tử báo hai con số.

Đường Dung nghe được tiếng giấy bút xẹt qua nhau ngay bên cạnh, sau đó cậu nói: “Được rồi.”

Cô đi xuống khỏi dụng cụ, nghiêng đầu nhìn cậu, hỏi: “Tớ đi được chưa?”

Cậu thoáng sửng sốt rồi mới gật đầu: “Được, cậu có thể đi rồi.”

Đường Dùng: “Ôi, nói vậy là cậu biết số thứ tự và tên tớ à.”