Tình yêu của anh – Chương 6

0
2

Chương 6: Vạn người viết huyết thư xin Ngôn Triều Tấn đổi số.

Editor: Mai

Vừa khai giảng nên trong tủ lạnh còn khá nhiều hàng tích trữ do dì giúp việc để lại trong kỳ nghỉ hè.

Đường Dung chọn hai trái cà chua thêm miếng thịt bò nhỏ rồi thuần thục xử lý chốc lát, làm cho bản thân mình nồi canh cà chua thịt bò, thuận tiện bỏ thêm bánh phở vào trước khi bắc nồi xuống, xem như đã giải quyết được bữa trưa hôm nay.

Cơm nước rửa bát xong cô bắt đầu suy nghĩ, chờ một ngày rưỡi này kết thúc quay lại trường học cô phải dự tính làm sao để tiếp tục duy trì chuyện chính mình là học sinh giỏi.

Thi khảo sát đầu vào lúc khai giảng có thể lấy cớ qua nhưng sau này mỗi ngày phải hoàn thành các bài tập đủ loại môn làm sao bây giờ? Dù sao vẫn không thể tiếp tục không viết bất kỳ cái gì nhỉ?

Bình tĩnh xem xét, Đường Dung không hề lo lắng vấn đề năng lực học tập của chính mình, mặc dù linh hồn 26 tuổi quay về nhưng đích thực hiện giờ cơ thể này vẫn chỉ 16 tuổi, mặc kệ trí nhớ hay năng lực lí giải đều nằm trong thời kỳ cao nhất.

Ví dụ như trưa hôm nay cô chỉ dùng thời gian buổi trưa đã học đơn giản được nội dung hai chương môn toán, nhớ lại không ít các kiến thức đã từng học, lúc nhận đề thi không luống cuống tới mức cái gì cũng không viết.

Cô cảm thấy chỉ cần cho cô thời gian nhất định cô có thể lấy lại thành tích không khác biệt quá lớn với độ tuổi 16 này.

 Câu hỏi, phải làm sao mới tranh thủ thời gian đây?

Đường Dung ngồi xếp bằng trên ghế sofa, cào tóc trầm tư suy nghĩ, nghĩ hơn cả tiếng vẫn chưa nghĩ ra biện pháp nào cuối cùng vùi đầu vào gối đau khổ gào thét hai tiếng.

Đúng lúc này, chuông điện thoại trên sofa lại kêu lên.

Cô nhăn mày, nghiêng người ấn nút nghe để lên tai “alo” một tiếng.

“Đường Dung à, thầy Úc đây.” Trong ống nghe truyền tới giọng nói quen thuộc, thầy toán đã quan tâm cô buổi chiều hôm nay và cả trước kia.

Đường Dung ngồi thẳng ngay lập tức, kêu một tiếng chào thầy Úc.

“Thầy gọi… Có chuyện gì vậy ạ?”‘ Cô hỏi.

“Cũng không có chuyện gì.” Thầy Úc tạm dừng chốc lát mới nói tiếp, “Tại lúc đang coi thi nhận được điện thoại mẹ em gọi tới, cô ấy vô cùng lo lắng cho em.”

Đường Dung: “…”

Cô còn chưa kịp mở miệng nói gì thầy Úc đã nói tiếp: “Thật ra thầy đã nghe chuyện nhà em từ trước rồi, cũng từng nói chuyện qua với ba mẹ em.”

Đường Dung: “Vậy ạ.”

Thầy Úc ừ, nói dăm ba câu sơ lược qua nội dụng nói chuyện với ba mẹ cô trước đó, sau đó đặt trọng điểm khuyên bảo cô.

Đúng như lời ba Đường nói năm đó, thầy thực sự là người thầy tốt. Vì lo lắng Đường Dung nên vừa coi thi xong đã gọi điện thoại tới đây ngay, không những giọng điệu ôn mà mà mỗi câu khuyên bảo đề hết sức mạch lạc, hiển nhiên đã nghĩ sẵn trong đầu lúc đang coi thi rồi, chỉ chờ cuộc thi kết thúc để nghiêm túc trò chuyện với cô.

Thầy nói thầy hiểu tâm trạng rối loạn bây giờ của cô, nhưng thân là người chủ nhiệm lớp như thầy chỉ hi vọng cô nhanh chóng bình ổn cảm xúc.

“Giai đoạn trung học là giai đoạn học tập quan trọng nhất với cuộc đời học sinh của em, em ưu tú như vậy chỉ cần cố gắng duy trì nhất định sẽ thi được trường đại học tốt nhất, em nói đúng không?”

Vốn Đường Dung còn muốn nói với thầy rằng chính mình không bị đả kích gì lớn với quyết định li hôn giữa ba mẹ nhưng mới nói tới bên miệng trong đầu đã hiện lên chủ ý.

Thời điểm bây giờ, từ ba mẹ cho tới giáo viên đều đang lo lắng cô vì chuyện ba mẹ li hôn mà ảnh hưởng tới trạng thái học tập, không phải vừa vặn cho cô thời gian để tranh thủ lấy lại hết tri thức trung học sao?

Nghĩ vậy, trong đầu Đường Dung cơ hồ ngay lập tức có kế hoạch.

Cô trầm mặc chốc lát rồi hít sâu một hơi, nói khẽ qua micro: “Cảm ơn thầy, em… Em sẽ cố gắng hết sức điều chỉnh lại tâm trạng mình.”

Thầy Úc nghe vậy hiểu rõ ràng cho thấy hiện tại còn chưa điều chỉnh được, không nhịn được than nhẹ.

Nhưng đến cùng thầy là người biết quan tâm chăm sóc tới cảm xúc học sinh, Đường Dung đã nói vậy rồi thầy không nên nhắc lần nữa, chỉ đành nói: “Được, thầy tin tưởng em. Em đừng khách sao với thầy, nếu có chuyện gì cần thầy giúp đỡ tùy thời đều có thể tới tìm thầy.”

Đường Dung đè giọng, cúi đầu nói vâng.

Thầy Úc căn dặn thêm vài câu mới kêu cô đừng nghĩ nhiều nữa hãy nghỉ ngơi cho tốt xong mới kết thúc cuộc nói chuyện.

Cúp điện thoại, Đường Dung lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Kế hoạch khá đơn giản, lợi dụng chuyện tất cả mọi người đều cảm thấy tâm trạng cô không tốt, đang trong thời kì cảm xúc dễ tan vỡ, giả bộ tâm tình mình bị ảnh hưởng sụp đổ thế nên không tâm tình học tạp, bài tập về nhà đều viết loạn hết.

Chờ khi chính mình lấy lại được trình độ vốn có thì bắt đầu “Tỉnh lại”.

Như vậy, tất cả thuận lý thành chương nước chảy thành sông, cô liền không cần sầu vì chuyện sụp đổ chính mình.

Sắp xếp kế hoạch xong, Đường Dung tự cảm thấy vấn đề khó khăn lớn nhất sau khi sống lại đã giải quyết ổn thỏa, cực kỳ vui mừng vào phòng tắm chuẩn bị ngâm mình từ từ lập ra kế hoạch học tập “Đuổi theo chính mình 16 tuổi”.

Có thể bởi vì ngày này mọi chuyện diễn ra hết sức phong phú, ban đêm sau khi đặt ra kế hoạch xong nằm xuống chỉ chốc lát sau đã ngủ yên giấc một đêm không mộng mị.

Đường Dung có chứng mất ngủ khá nghiêm trọng, có đoạn thời gian thậm chí hoàn toàn không cách nào yên ổn đi vào giấc ngủ. Cho dù ngủ cũng dễ bị đánh thức, sau đó không sao ngủ lại được.

Cô cảm thấy có thể vì được cơ hội làm nữa nên mọi chuyện thực sự rất tốt.

Suy xét tới chuyện từ nhà mình tới trường phải ngồi xe mất 40 phút, thêm vào đó nếu trúng giờ cao điểm còn hơn nữa nên chạng vạng hôm nay, sau khi giải quyết cơm chiều ở nhà xong cô liền thu dọn ba lô về trường học trước.

Lúc cô tới đúng lúc học sinh lớp 11 lớp 12 kết thúc cuộc thi khảo sát, cổng trường rộng mở, nên về nhà ăn cơm thì về nhà ăn cơm, người tự giải quyết ngoài trường học thì tự giải quyết, người đến người đi vô cùng nhộn nhịp.

Đường Dung đi trong đám đông nên không dẫn tới sự chú ý từ người khác.

Chỉ là cô không thấy, khi cô đi ngang qua sân bóng rổ chuẩn bị đi về ký túc xá phía nam thì thành viên đội bóng rổ vừa lúc kết thúc huấn luyện đang chuẩn bị đi ăn cơm lại phát hiện ra cô lần nữa.

Người lên tiếng đầu tiên chính là Phạm Tinh Nguyên: “Oa, đại biểu môn toán lớp tao về rồi.”

Hôm qua những người khác nghe cậu nói bề ngoài Đường Dung vô cùng xinh đẹp, nay nghe thế đều lập tức nhìn qua.

“Đâu đâu?”

“Người nhiều quá thấy không rõ!”

“Hay đi nhanh chút để nhìn?”

“Hình như tao thấy rồi, đi hướng nam ngược hướng với chúng ta!”

“Cứ nhìn một lần đi, đi lên nhìn cũng không mất bao lâu.”

Đám người nói xong liền tính bước nhanh hơn, còn chưa bước được hai bước thì Ngôn Triều Tấn đi phía sau cùng bỗng nhiên lên tiếng nhắc nhở họ: “Huấn luyện viên kêu chỉ cho chúng ta nửa tiếng ăn cơm thôi đấy.”

“Bây giờ mấy người khác thi xong hết rồi nếu không đi nhanh chắc chắn căn tin không đủ chỗ, mọi người còn muốn đi không?”

Mặc dù Ngôn Triều Tấn chỉ là đội phó nhưng kỹ thuật đánh bóng cậu cao nên tất cả đồng đội đều chịu phục, bĩnh thường cậu nói hiếm ai không nghe, lần này y vậy.

Phạm Tinh Nguyên vỗ mạnh lên đầu một cái nhận sai: “Phải phải phải, đi ăn cơm trước đi, nếu về trễ cả đội đều phải gia tăng huấn luyến.”

Vừa nhắc tới chuyện này ám thiếu niên vốn đang nôn nóng thấp thỏm muốn nhìn gái đẹp liền không còn tâm trạng nữa, hận không thể ngay lập tức xuất hiện ở căn tin để chiếm mấy vị trí cuối cùng.

Đường Dung đi bên kia trở lại ký túc xá, do dự chốc lát vẫn không đi tới buổi tự học tối này mà lựa chọn học trong ký túc xá.

Đại khái 9 giờ 30, bạn cùng phòng lần lượt về.

Mấy cô ấy vừa thấy cô đều kinh ngạc hỏi sao hôm qua bỗng nhiên không đi thi.

Quan hệ giữa Đường Dung với mấy cô ấy bình bình nên không nói nhiều, chỉ nói: “Trong người không khỏe, bây giờ đỡ nhiều rồi.”

Mọi người liền yên ổn qua đêm.

Buổi sáng tự học hôm sau kết thúc, môn toán tiết đầu tiên, Đường Dung nhớ tới chức trách đại biểu môn nên trước khi tiếng chuông giờ học vang lên 4 phút liền đi tới văn phòng thầy Úc một chuyến.

Tất cả giáo viên dạy toán từng lớp xài chung văn phòng lớn, vừa vặn nằm ngay lầu hai.

Đường Dung nhớ rõ vị trí văn phòng nhưng không nhớ rõ chỗ ngồi cụ thể của thầy Úc nên trước khi đi vào liền đứng bên ngoài cửa sổ quan sát bên trong chốc lát.

Kết quả khi đang quan sát liền thấy Ngôn Triều Tấn đang đứng ngay trước bàn làm việc thầy dạy toán A6.

Đường Dung sửng sốt.

Ngay lúc này thầy Úc cũng thấy cô, vội vàng ngoắc tay với cô, nói: “Tới đây Đường Dung, ngẩn người làm gì, mau vào lấy bài thi đi, lát nữa vào tiết thầy giải bài thi trước.”

Đường Dung nghe vậy lập tức nghe lời đi vào.

Thầy Úc giao một xấp bài thi cho cô, nói: “Cầm phát cho các bạn đi, bài của em nằm trên cùng.”

Đường Dung cúi đầu nhìn phát hiện quả nhiên tờ đầu tiên là tờ không làm bài, ngay cả tên số thứ tự đều do thầy Úc viết bằng bút đỏ thêm vào khi chấm điểm.

—Lớp 11A5, Đường Dung, số 38.

Bên cạnh không viết thành tích, có thể nói cực dễ thấy trong một xấp bài thi.

Cô hơi chột dạ, cúi đầu ôm đống bài thi rồi nói một câu vậy em về phát cho các bạn xong liền chạy chậm ra khỏi văn phòng.

Lúc này, thầy bên lớp A6 cũng nói chuyện xong với Ngôn Triều Tấn, kêu Ngôn Triều Tấn về trước.

Hai người một trước một sau đi ra văn phòng bộ môn toán, ngay từ đầu cô đi trước, sau đó cậu tăng nhanh nhịp bước chân đi sóng vai với cô.

Trong đầu Đường Dung hiện lên rất nhiều đoạn ngắn hôm tang lễ, vô cùng hoảng hốt nên không chú ý thấy bài thi trong tay bị gió thổi bay ra ngoài.

Cuối cùng bài thi của cô bị đặt trên cùng tất cả các bài thi khác thực sự bị gió thổi nằm trên mặt đất, cô tính xoay người nhặt thế nhưng bị cậu giành trước một bước.

“Bài thi của bạn.” Cậu nói.

“…Cảm ơn.” Cô nhận lấy, vừa nói cảm ơn đồng thời chú ấy thấy khi cậu đưa qua đầu ngón tay vừa lúc ấn lên số thứ tự màu đỏ do thầy Úc viết cho cô.

Trong nháy mắt đột nhiên Đường Dung nhớ tới một chuyện khác về Ngôn Triều Tấn.

Sau khi Ngôn Triều Tấn vào liên minh bóng rổ chuyên nghiệp thì số áo sau lưng chính là số 38, vừa đúng với số thứ tự trên danh sách lớp khi đi học của cô.

Đường Dung: “…”

Trời ạ, chẳng nhẽ cậu vẫn luôn kiên trì dùng số mà tất cả những người Trung Quốc khác đều cảm thấy không quá thích hợp, thậm chí fans liên tiếp đề nghị thay đổi đều bị từ chối bởi vì nó là số thứ tự thời trung học của cô sao?!

Nhìn thiếu niên môi mỏng khẽ mím, khuôn mặt lạnh lùng ánh mắt bình tĩnh trước mắt này, Đường Dung cảm thấy  chắc nguyên nhân thực sự không đến mức đáng sợ vậy chứ…

 

 

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận