Tình yêu của anh – Chương 5

0
37

Chương 5: Bỗng nhiên giàu.

Editor: Mai

Đường Dung chưa bao giờ nghĩ tới việc nói chuyện với bác bảo vệ thuận lợi như vậy.

Vốn còn cho rằng mình bỗng nhiên sửa lại chuyện về ký túc xá biến thành về nhà sẽ bị chủ nhiệm lớp cũng chính giáo viên toán hỏi hai câu qua điện thoại, kết quả thầy thậm chí không hề yêu cầu bác bảo vệ đưa điện thoại nói chuyện với cô, còn kêu mở cửa cho cô nữa chứ.

Mãi đến lúc đi ra khỏi cổng tới trạm xe bus đối diện cô còn hoảng hốt.

Nhưng bất kể thế nào, có thể thuận lợi về nhà tránh thoát một ngày rưỡi thi cử vẫn may chán.

Nhà Đường Dung ở thành đông còn trường học nằm thành tây nên lúc trước khi thi vào đây cô đã không chút do dự chọn ở ký túc.

Nếu không chọn vậy có lẽ đại khái cô với Tạ Hàng Thần sẽ không quen biết nhau.

Ừ, Tạ Hàng Thần như cô vậy, đều thuộc số ít học sinh ở nội trú.

Bởi vì hết thảy tổng cộng 12 lớp chỉ có đại khái khoảng gần 30 học sinh nội trú nên ngày chủ nhật không thể về nhà kia tất cả học sinh nội trú đều phải ấn theo quy định đi phòng âm nhạc tự học, chỗ ngồi không hề lộn xộn, bắt buộc phải theo lớp và thứ tự để sắp xếp.

Đường Dung thuộc lớp A5 số 38, mà bạn cùng lớp duy nhất lại số trước cô, Tạ Hàng Thần lớp A6 số 3. Bởi vậy chỗ ngồi tự học trong phòng âm nhạc của hai người vừa lúc trước sau, chỗ ngồi này kéo dài ba năm.

Đường Dung còn nhớ rõ, lần đầu tiên chính mình nói chuyện với Tạ Hàng Thần là tuần thứ ba sau khai giảng năm lớp 10, cũng là lần thứ hai nhóm học sinh nội trú tới phòng âm nhạc tự học.

Cô học môn toán và vật lý rất tốt, trái ngược môn hóa học cực yếu, tuần đó giáo viên môn hóa cho bài tập vô cùng khó, có vài đề hoàn toàn bó tay không cách nào giải được, lo âu hồi lâu cuối cùng đành chờ tới khi nghỉ giải lao giữa giờ tự học hỏi bạn cùng lớp ngồi phía trước.

Kết quả bạn gái nho nhỏ gầy gầy kia cũng không biết trái lại còn nhờ cô giảng dùm mấy đề toán.

Căn cứ vào lòng giúp đỡ lẫn nhau bạn giữa bạn cùng lớp, Đường Dung giảng rõ ràng công thức tính toán cả quá trình cho cô ấy một lần.

Cô bạn kia vô cùng biết ơn, nói thầm với cô: “Người ngồi phía sau cậu là bạn trung học cơ sở chung với tớ, giỏi hóa cực, hay cậu hỏi cậu ta thử xem?”

Đường Dung: “Hai người là bạn cấp 2 vậy chẳng phải cậu đi hỏi tiện hơn à?”

Cô bạn kia lắc đầu chán nản, nói không được, lúc Tạ Hàng Thần học cấp 2 ít khi phản ứng lại người khác.

“Tớ với cậu ta học chung ba năm mà chưa nói với nhau câu nào, cậu đi đi, bề ngoài cậu xinh đẹp như thế nói không chừng cậu ta không đành lòng bỏ mặc ấy.”

Đường Dung: “…”

Vì không muốn để thứ hai lên lớp nộp bài tập hóa quá tệ, cô do dự vài phút rồi vẫn quay người khiêm tốn hỏi.

Cô tự hỏi thái độ giọng nói đều vô cùng khách sáo thành khẩn thế mà Tạ Hàng Thần hoàn toàn không ngẩng đầu nhìn cô, không nói lời nào.

Thế nên Đường Dung cho rằng  cậu ta không muốn để ý tới mình.

Cô chỉ đành quay người lên tiếp tục đau đầu với đống bài tập hóa trước mặt.

 Đau đầu tới mãi giờ cơm, cô khép vở lại đi căn tin.

Lúc về cô phát hiện trên bàn mình để hai tờ giấy ngay ngắn chỉnh tề, trên giấy viết cách giải ba đề hóa cô hỏi, mỗi bước đều vô cùng kỹ càng tỉ mỉ để cho đứa đau khổ với hóa học như cô đây vừa nhìn một lần đã hiểu ngay.

Đường Dung xem xong liền sửng sốt.

Trong phòng học vẫn chưa có mấy người đi ăn quay trở lại, không ai chú ý tới cô.

Cô nghĩ nghĩ rồi quay đầu xác nhận lại nét chữ trên bản nháp của Tạ Hàng Thần, đích thực là cậu ta.

Đường Dung không rõ nguyên nhân cậu ta không phản ứng tới mình lại giúp mình, nhưng đối phương đã giúp cô rồi cô cũng nên nói tiếng cảm ơn.

Kết thúc buổi tối tự học cô quay về ký túc xá tìm đống đồ ăn vặt mình mang từ nhà tới, mỗi loại lấy đôi chút sau đó sáng sớm hôm sau đi sớm 15 phút vào phòng học âm nhạc tính để lại tờ giấy trên bàn Tạ Hàng Thần.

Chỉ cần vậy đã biểu đạt rõ lời cảm ơn mà cũng không cần nói chuyện với cậu ta.

Cô không ngờ, lúc cô đi vào đã thấy Tạ Hàng Thần ở đó.

Phòng âm nhạc rộng lớn chỉ có mỗi mình cậu ta đang ngồi trên chỗ ngồi cố định, trong tay cầm một quyển tiểu thuyết tập trung tinh thần đọc nó.

Đường Dung đi tới ngồi xuống trước mặt cậu ta, hơi xoắn xuýt rồi vẫn lấy đồ ăn vặt trong ba lô ra quay đầu để lên bàn cậu ta.

Còn tờ giấy cảm ơn đã viết kia vẫn để lại trong ba lô.

Cô cảm thấy dù sao đã đưa trước mặt rồi vậy chắc chắn cậu ta biết ý cô muốn biểu đạt.

Cả quá trình cô không nói câu nào, chỉ để đồ xong rồi quay người lên ngồi ngay ngắn lại.

Cô cho rằng Tạ Hàng Thần sẽ không nói gì ai ngờ cô đã đoán sai, cô vừa ngồi thẳng đã nghe Tạ Hàng Thần bỗng nhiên lên tiếng.

Cậu ta nói: “Tớ không thích đồ ngọt.”

Bỗng nhiên cậu ta nói chuyện khiến Đường Dung hoảng sợ, nhất thời quên mất quay đầu lại cứ ngồi thẳng như vậy quay lưng về phía cậu ta hỏi lại: “Hả, vậy cậu thích vị gì? Nghỉ giữa trưa tớ mua cho cậu?”

Tạ Hàng Thần cười một tiếng, nói không cần, cậu quẹt thẻ cơm cho tớ một lần là được rồi.

Lúc ấy trong phòng học chỉ mỗi hai người họ, cực kỳ yên tĩnh cho nên cô nghe thấy rõ ràng tiếng cười khi cậu mở miệng nói chuyện lần thứ hai.

Cô vô cùng kinh ngạc nghĩ hóa ra người này sẽ cười à, vậy sao bình thường cậu ta cứ lạnh nhạt để người khác hoàn toàn không dám nói chuyện với cậu ta thế chứ?

Mãi đến khi ăn cơm giữa trưa cô còn đang nghĩ về vấn đề này thế nên cả buổi ăn cơm đều len lén quan sát vẻ mặt cậu ta.

Quan sát mãi cô không phát hiện ra chuyện gì còn Tạ Hàng Thần để đũa xuống trực tiếp hỏi cô: “Trên mặt tớ có gì à? Cậu nhìn gì thế?”

Đường Dung xấu hổ không thôi: “…Không.”

“Tớ—” Cô cảm thấy việc này khó giải thích rõ,  “Tại tớ không nghĩ tới cậu sẽ giúp tớ nên hơi thắc mắc.”

Tạ Hàng Thần đã trả lời thế nào nhỉ?

À…, cậu ta nói không vì gì cả chỉ tại làm xong bài tập rồi nên rảnh rỗi thôi.

Hơn mười năm qua đi Đường Dung vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ nét mặt cậu ta khi nói lời này.

Cực kỳ tùy ý, cực kỳ không có gì đáng kể, đích thực hợp với tiêu chuẩn “Nổi hứng nhất thời”, trong nhiều năm tiếp sau đó thái độ cậu ta đối với cô vẫn kiểu này.

Đáng tiếc để hiểu ra chuyện này cô tiêu phí mười một năm đằng đẳng.

Bây giờ may mắn sống lại, ngồi trên xe bus về nhà nhớ lại những chuyện xưa kia cảm thấy mọi thứ giật mình như tỉnh mộng.

Cảnh trong mơ đó, dù hiếm có cũng không còn tham luyến nữa.

Khoảng 40 phút sau, cô xuống trạm xe bus chậm rãi đi bộ tới khu nhà mình.

Điều kiện nhà Đường Dung không tệ, ba mẹ đều có việc làm ăn của riêng mình, mỗi năm 365 ngày chỉ ở nhà 15 ngày đã là chuyện khó được rồi.

Cô không hề lo lắng chuyện mình chạy từ trường học về sẽ bị ba mẹ trách mắng bởi vì hơn phân nửa chắc chắn họ không ở đây.

Từ thang máy đi ra, đang tính tìm chìa chìa khóa trong ba lô để mở cửa bỗng nhiên cánh cửa trước mặt được mở ra từ bên trong.

Người mở cửa vẫn đang nói chuyện điện thoại, tốc độ cực nhanh nhìn có vẻ hết sức gấp gáp vội vàng.

“Chị mới thu dọn hành lý xong, bây giờ ra sân bay, những đồ dùng khác chị đã kí gửi tới chỗ cậu rồi, cậu nhớ nhận giúp chị.”

“Còn nữa, chị với Đường Thư Tần hẹn cuối tuần làm thủ tục li hôn, chờ làm xong thủ tục—“

Đường Dung đứng ở cửa nhìn mẹ trang điểm khéo léo ngay trước mặt, bỗng nhiên hiểu ra vì sao hôm nay thái độ thầy toán với cô tốt như vậy, ngay cả chuyện cô sửa miệng đều không thèm so đo.

Trước khi sống lại, sau khi thi đại học xong cô mới biết được chuyện ba mẹ mình đã li hôn hai năm.

Từ lâu tính cách hai vợ chồng này đã không hợp nhau, vào năm cô học lớp 11 liền làm thủ tục li hôn nhưng lại không nói cho cô biết với lí do sợ ảnh hưởng tới chuyện học tập của cô.

Sau khi thi đại học kết thúc, trước khi cô đi tham gia buổi tiệc tri ân thầy cô thì ba cô mới nói rõ đầu đuôi mọi chuyện cho cô biết.

Ba cô còn nói: “Lúc trước quyết định li hôn, ba với mẹ con từng nói chuyện với thầy chủ nhiệm lớp, nhờ thầy quan tâm con nhiều hơn chút, con đi tham gia buổi tiệc nhớ mang thêm hai chai rượu cảm ơn thầy thật tốt, thầy ấy là người thầy tốt.”

Hồi tưởng kết thúc, mẹ cô phát hiện ra cô nên nhanh chóng cúp điện thoại, hơi xấu hổ mở miệng hỏi: “Hôm nay không cần tới trường sao? Sao bỗng nhiên về thế?”

Dứt lời không đợi Đường Dung trả lời đã vô cùng căng thẳng dò hỏi: “Mấy lời mẹ nói khi nãy… Con nghe hết rồi à?”

Đường Dung gật đầu: “Nghe hết.”

Mẹ cô càng căng thẳng càng xấu hổ, thiếu chút nữa ngay cả tay chân đều không biết để đâu cho phải.

Hồi lâu sau, thở dài nói: “Tiểu Dung, mẹ với ba con…”

“Tình cảm ba mẹ có nhiều vấn đề không thể giải quyết được, đã trao đổi với nhau mới đưa ra quyết định này.” Mẹ cô nói tới đây liền dừng lại chốc lát, “Nhưng ba mẹ đều yêu con, thật đó.”

“Con biết.” Đường Dung bình tĩnh nói, “Thật ra mọi người không cần giấu con, con không yếu ớt thế đâu.”

Đây không phải tâm trạng do cô sống lại mới nghĩ như vậy mà do vốn dĩ ngay từ đầu cô đã nghĩ vậy.

Hiển nhiên mẹ cô cho rằng cô đang cố tỏ mạnh mẽ, nghe cô nói vậy liền rơi nước mắt, che miệng gọi cô: “Tiểu Dung…”

Đường Dung bất đắc dĩ, lấy khăn tay từ ba lô ra đưa qua, nói “Mẹ, con không lừa mẹ, mặc dù bây giờ con hơi kinh ngạc nhưng chuyện tình cảm giữa ba với mẹ hai người tự mình giải quyết là được rồi, mọi người đừng vì con mà ép buộc chính mình, làm vậy con càng khổ sở.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên là thật rồi.” Đường Dung nói, “Con lừa mẹ làm gì?”

“Ba mẹ còn tưởng con sẽ phản đối…”

“Bây giờ đã thấy thái độ từ con rồi, yên tâm được chưa?” Đường Dung hỏi.

Bởi vì chuyện xảy ra bất ngờ, không ai ngờ tới sẽ gặp đối phương ngay tại cửa nhà, hai mẹ con nói chuyện tới bây giờ vẫn chưa từng di chuyển, mãi đến khi thang máy phía sau Đường Dung bỗng nhiên kêu đinh một tiếng rồi cửa thang máy mở ra.

Người thuê bên đối diện, sau khi đi ra còn nghi ngờ nhìn mẹ con hai người.

Lúc này mẹ Đường mới kịp phản ứng, vội vàng lui ra sau một bước tránh đường kêu vào nhà rồi nói.

Đường Dung vâng một tiếng, đeo ba lô đi vào sau đó đổi dép lê con thỏ màu xanh da trời ngay cửa.

Chuyện ly hôn đã nói xong nên không tránh được chuyện bỗng nhiên cô rời trường về nhà.

Đường Dung suy nghĩ chốc lát, nói lại lần nữa lí do mình đã lấy ra để qua loa với thầy toán.

Trừ chuyện đó ra cô còn bày tỏ: “Dù sao cũng chỉ thi khảo sát đầu vào thôi, con không tham gia chẳng sao cả, chờ học chính thức con sẽ về.”

Mẹ con hai người bình thường ở chung không nhiều lắm, chỉ tiếp xúc vài lần mỗi khi tết đến.

Bình thường bận rộn cộng thêm chuyện đúng lúc gặp phải chuyện li hôn khiến cho mẹ cô người vốn dĩ là một phụ nữ mạnh mẽ bây giờ đối mặt với con gái lại vô cùng chột dạ, nghe cô nói vì bao tử không thoải mái nên xin về nghỉ ngơi liền bày tỏ ngay lập tức rằng tất nhiên nên xin nghỉ.

“Hay con vào phòng nghỉ trước đi, mẹ gọi bác sĩ Tống tới nhé?”

“Không cần đâu.” Đường Dung đâu thật sự đau bao tử, “Lát nữa con nấu gì đó ăn qua là ổn thôi.”

Một nhà ba người nhà họ Đường, chỉ mỗi Đường Dung biết nấu ăn.

Cô đi theo dì giúp việc học, bây giờ không phải quảng thời gian nghỉ đông hay nghỉ hè nên chắc dì giúp việc sẽ không tới đây, cho nên hiện tại cô muốn ăn gì đó chỉ có thể tự mình làm.

Đối với cô mà nói chuyện này chẳng có gì to tát, dù sao trước khi sống lại cô còn dựa vào cái này để kiếm tiền mà.

Nghe vào trong tai mẹ cô lại khiến bà áy náy.

“Tại ba mẹ không quan tâm nhiều tới con, haiz.” Mẹ cô bắt đầu thở dài nữa, “Hay mẹ dẫn con ra ngoài ăn nhé.”

Đường Dung: “…Không cần đâu, không phải mẹ thu xếp hành lý xong phải đi liền sao, đừng để ý tới con, một mình con vẫn ổn.”

Tất cả những lời cô nói đều thật lòng ai ngờ vừa nói vậy xong mẹ cô càng áy náy hơn: “Qủa nhiên con vẫn trách ba mẹ…”

Đường Dung: “…” Thật sự không có.

“Hay thế này đi, mẹ cho con ít tiền để con mua gì đó ăn, không cần tự mình làm.” Cô nghĩ biện pháp điều hòa lại, “Vừa lúc con tiễn mẹ ra cửa luôn, thế nào? Vừa nãy con nghe mẹ nói điện thoại chắc phải tranh thủ ra sân bay chứ, đừng để lỡ giờ bay.”

Nói đến mức này rồi cuối cùng mẹ cô cũng đồng ý, sau đó lập tức lấy ví tiền trong túi đeo bên người ra đếm cho cô hai mươi tờ 100.

“Con cầm trước nhiêu đây đi, ở trường ngàn vạn đừng bạc đãi chính mình, muốn ăn cái gì thì mua, cần đồ dùng học tập gì cũng nhớ mua thứ tốt nhất, đừng tiết kiệm, nhớ chưa?”

Đường Dung chưa bao giờ thiếu tiền nhưng lần đầu tiên cô gặp phải kiểu đãi ngộ chỉ xuống lầu mua bữa ăn thôi mà đã cho hai ngàn này.

Thực ra cô muốn nói không cần nhiều như vậy nhưng nhìn vẻ mặt mẹ như kiểu nếu con không nhận thì mẹ không đi, đành đưa tay nhận lấy.

“Vâng, cảm ơn mẹ.” Cô nói.

“Trên người mẹ không nhiều tiền mặt lắm, lát nữa mẹ kêu thư ký chuyển cho con thêm ít tiền, con cứ cầm lấy rồi tới trường nhé?”

Vì để mẹ yên tâm cô chỉ có thể tiếp tục đồng ý.

Hai mẹ con đi xuống lầu xong Đường Dung tiễn người lên xe còn mình lại làm bộ như đi khu thương mại đối diện, hai phút sau đoán xe taxi đã quẹo rồi liền đi trở lại.

Cô cảm thấy vẫn tự mình ra tay nấu gì đó ăn ngon miệng hơn.

Đại khái một tiếng sau, điện thoại trong nhà vang lên.

Cô đi qua nhận, phát hiện mẹ cô gọi về.

“Tiểu Dung à, mẹ kêu thư ký chuyển cho con ba vạn* đấy, con dùng trước đi, không đủ nhớ nói mẹ.”

*Ba vạn tệ: Hơn 96.000.000 Việt Nam đồng.

*Hai ngàn tệ: 6.668.000 Việt Nam đồng.

Đường Dung: Với một học sinh trung học mà nói, không phải quá nhiều sao…


Nói đôi chút về cách xưng hô trong truyện để mọi người đỡ thắc mắc. Ban đầu xưng hô giữa bạn bè cùng tuổi với Đường Dung sẽ để cậu – tớ, cảnh này chỉ có khi Đường Dung nhớ lại khoảng thời gian mới vào học thôi, Đường Dung sống lại vào năm lớp 11 nên Mai sẽ để tao – mày với mấy người cô ấy quen, mấy người mới nói chuyện sẽ để cậu – tớ rồi dần dần chuyển tao – mày luôn. Mọi người đừng thắc mắc sao lộn xộn nhé vì ngoài đời ai cũng lịch sự với bạn mới còn quen lâu đều xưng tao – mày cả mà.

Còn với Tạ Hàng Thần thì để tôi – cậu, còn Tạ Hàng Thần xưng hô với Đường Dung là tớ – cậu.

Với Ngôn Triều Tấn sẽ là cậu – tớ, tới lúc yêu đương sẽ để anh – em.

Chương sau

 

 

 

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận