Tình yêu của anh – Chương 4

1
27

Chương 4: Vừa mềm mại vừa ngọt

Editor: Mai

Cuộc thi khảo sát chất lượng đầu năm này, môn toán chỉ là cánh cửa thứ hai, ngày mai còn tiếng Anh và Vật lý.

Thi toán Đường Dung gặp may lừa gạt được thầy toán vẫn luôn xem trọng cô, còn thi tiếng Anh với Vật lý cô hoàn toàn không nghĩ ra biện pháp nào để vượt qua kiểm tra được.

Nghĩ nghĩ, Đường Dung quyết định đã lỡ giả vờ khó chịu vậy giả vờ tới cùng, kéo luôn cuộc thi ngày mai.

Cô đơn giản thu dọn ba lô, dưới ánh mắt nghi hoặc bạn cùng lớp bình tĩnh đi khỏi phòng học, rời khỏi khu lớp học.

Tòa nhà này chia làm bốn tầng, mỗi tầng ba phòng học, theo thứ tự vừa đủ tới A12.

Đường Dung ở lớp 11A5, nếu muốn xuống lầu phải đi qua ba lớp A6, A7, A8 mới có thể đi cửa hành lang.

Tạ Hàng Thân ở A6, ví trí vừa đúng bên cạnh cửa sổ, khi cô đi qua không cẩn thận nhìn lướt qua không nghĩ tới đúng lúc đối mặt Tạ Hàng Thần bỗng nhiễn ngẩng đầu lên.

Ánh mắt hai người cách cửa sổ chạm vào nhau, cô lập tức dời mắt còn cậu ta nhìn thấy ba lô sau lưng cô liền sững sờ, ngay sau đó nhăn mày theo bản năng.

Trên thực tế, trong nháy mắt này có không ít người nhìn thấy cô đeo ba lô đi qua, thế cho nên vốn dĩ cuộc thi đang yên tĩnh đều bị nhiễm chút ồn ào.

Thầy dạy toán A6 thấy thế lập tức cầm cây thước ba góc mạnh mẽ gõ lên bục giảng, nghiêm mặt trầm giọng nói: “Nhìn đông nhìn tây gì hả? Không muốn thi nữa à?”

Còn chưa dứt lời tất cả những người trong phòng học đều ngoan ngoãn cúi đầu kể cả Tạ Hàng Thần.

Nhưng tâm tư trong lòng họ vẫn chưa lập tức quay trở lại bài thi trước mặt.

Tất cả những người thấy Đường Dung đều tò mò, kia không phải người đẹp bại biểu môn toán lớp A5 kế bên sao? Sao cậu ấy lại đeo ba lô đi vậy?

Khi Đường Dung đi qua A7, A8 cũng dẫn tới không ít chú ý.

Cô đều không để ý tới chỉ đi thẳng tới hành lang rồi nhanh chóng xuống lầu đi tới hướng cửa trường học.

Đường Dung là học sinh nội trú, dựa theo nội quy trường chỉ có thể về nhà hai tuần một lần.

Nếu thực sự cô bị bệnh vậy chắc chắn cô phải trực tiếp đi về ký túc xá nằm một ngày rưỡi, còn đây cô giả bộ mà. Để tránh chuyện đêm nay bị người khác vạch trần, cô cảm thấy chính mình vẫn nên thừa dịp lúc cả khối còn đang thi toán đi thẳng về nhà vẫn tốt hơn.

Cô nghĩ thật đẹp để rồi quên mất một chuyện rất quan trọng, đó chính là trường họ học quản chuyện học sinh đi ra ngoài cực nghiêm.

Nhất là lúc hai giờ chiều, khoảng thời gian vẫn còn trong giờ học hoặc thời gian đang làm bài thi, cổng trường bị đóng chặt còn cả bảo vệ tuần tra trước cửa nữa.

Đại khái lúc đi tới gần sân bóng rổ, xa xa cô đã nhìn thấy bảo vệ gác cổng nghiêm túc kia.

Cô dừng chân lại, xoa xoa mặt, bắt đầu suy nghĩ xem chính mình nên nói gì để thuyết phục bác thả mình ra ngoài.

Cùng lúc đó, trong sân bóng rổ, các thành viên trong đội bóng đang luyện tập chạy quanh co dưới trời nắng chang chang kết hợp tiếng ve sầu kêu cũng chú ý tới cô.

Không cách nào khác, thời điểm này lớp 10 còn chưa chính thức khai giảng, lớp 11 lớp 12 đều đang thi vậy mà bỗng nhiên có người chạy ra đây, cho dù không dừng lại ngay gần sân bóng rổ cũng khó khiến cho bọn họ không chú ý tới.

“Ôi, sao nhìn bạn nữ kia quen mắt thế nhỉ, hình như lớp 11 đúng không?” Mở miệng đầu tiên chính là đội trưởng đương nhiệm đội bóng học lớp 12 Diêu Tôn.

Cậu là đội trưởng nên vừa mở miệng liền khiến những người khác không thèm cố kỵ cái gì nữa.

Có một cậu chơi bóng rổ cùng lớp với Đường Dung gật đầu ngay lập tức: “Đúng rồi, đại biểu môn toán lớp em, họ Đường, bề ngoài cực xinh đẹp.”

“Đại biểu môn toán? Hóa ra chỉ cần làm đại biểu là không cần thi à?” Có người tò mò.

“Sao tao biết được, có lẽ đặc quyền dành riêng cho học sinh xuất sắc.” Cậu nam cùng lớp Đường Dung nói, “Nhưng cho dù không tham gia kiểm tra thì cũng không lý nào chạy tới đây mới đúng, cậu ấy là học sinh nội trú một trong hai người còn sót lại đấy, ký túc xá ở phía nam mà.”

“Chắc có chuyện gì đó phải đi ra ngoài.” Có người đoán, “Mày nhìn xem cậu ấy còn đeo ba lô nữa kìa.”

Đại bộ phận người trong đội bóng rổ đều thuộc học sinh thể dục, không cần đặt tất cả tinh lực trên việc học tập giống học sinh bình thường khác.

Như buổi khảo sát hôm nay vậy, họ không tham gia mà dùng thời gian này để huấn luyện, bởi vì tuần sau họ phải thi đấu với đội trường trung học khác cùng thành phố kẻ địch tìm đường chết kia.

Từ năm ngoái sau khi đội họ xông thẳng vào trận chung kết toàn thành phố thì nhà trường đặt kỳ vọng khá cao lên người họ, đồng thời cũng yêu cầu cực cao với họ.

Ví dụ như trận đấu tuần sau họ nhất định phải thắng, không thể thua.

Vì đảm bảo thực hiện được mục tiêu này, trước một ngày khai giảng huấn luyện viên đã gọi tất cả bọn họ tới sân bóng để huấn luyện.

Ngôn Triều Tấn được xem như hậu vệ chủ lực trong đội, mặc dù không phải học sinh thể dục nhưng cũng được giáo viên chủ nhiệm cho phép tới tham gia cùng đội.

Cậu nghe từng câu từng câu đồng đội suy đoán nguyên nhân Đường Dung không tham gia cuộc thi, trong lòng cực kỳ để ý nhưng không biểu hiện ra ngoài, càng không tham gia vào.

Chỉ chốc lát cậu đã thấy Đường Dung giơ tay kéo kéo quai ba lô rồi tiếp tục đi phía cửa trường học.

Ánh mắt cậu ngừng lại, gia tăng tốc độ chạy xong đoạn cuối liền quay đầu nói với huấn luyện viên rằng đi mua nước cho mọi người.

Tố chất cơ thể Ngôn Triều Tấn vượt xa so với bạn cùng lứa, trong khoảng thời gian huấn luyện vẫn luôn nổi bật, bất kể hạng mục nền tảng nào cậu đều hoàn thành nhanh nhất tốt nhất.

Khi mới vào đội bởi vì nguyên nhân này cậu từng bị đồng đội xa lánh trong tối ngoài sáng, huấn luyện viên nhìn thấy nên len lén chỉ cậu sau này khi hoàn thành huấn luyện xong thì đi mua nước cho các đồng đội khác, mọi người uống nước của cậu rồi không lí nào không biết xấu hổ mà không nói chuyện với cậu.

Còn tiền mua nước kia huấn luyện viên sẽ trả cho cậu.

Môn bóng rổ không phải môn vận động của mỗi một người, quan hệ đồng đội tốt thì khi vào trận đấu mới phối hợp hoàn mỹ với nhau, cho nên Ngôn Triều Tấn tiếp thu lời đề nghị này, mua nước cho mọi người cả năm nay.

Hiện tại cậu hoàn thành chạy quanh co trước nên nói với huấn luyện viên như vậy, đồng đội không hề kinh ngạc ngay cả huấn luyện viên cũng lập tức thả cậu đi.

Ngôn Triều Tấn đi ra sân bóng, cùng Đường Dung một trước một sau đi tới.

Khoảng cách giữa hai người đại khái khoảng 10m, dựa vào tốc độ bước chân của cậu nếu muốn đuổi theo thì phải nói cực kỳ rõ ràng. Cậu do dự chốc lát rồi vẫn thả chậm tốc độ duy trì khoảng cách này nhìn cô đi tới cổng trường học thương lượng với bác bảo vệ, còn mình thì tới máy bán nước tự động ngay bảng thông báo mua hơn mười bình nước vận động.

Bởi vì mua quá nhiều nên máy bán nước tự động nhả một lúc lâu mới nhả ra hết.

Cậu khom lưng chìa tay chăm chú lấy từng chai từng chai ra ngoài cơ mà ánh mắt vẫn liếc qua chỗ Đường Dung.

Đáng tiếc ngày mùa hè nên ve kêu quá lớn, ong ong bên tai không ngừng, hoàn toàn che mất giọng cô khiến cậu chẳng cách nào nghe rõ được.

Lát sau, cậu thấy bác bảo vệ lấy điện thoại và một cuốn vở ra mở ra nhìn vài tờ sau đó bấm điện thoại gọi đi.

Bác bảo vệ đã lớn tuổi, ngày thường vì muốn trấn áp được mấy học sinh có ý đồ chuồn ra khỏi trường nên trước nay luôn tỏ ra hung dữ, thể hiện cụ thể nhất ở giọng nói chuyện vang vọng tràn đầy, thỉnh thoảng cách cả đường cái vẫn có thể nghe được.

Ngôn Triều Tấn do dự chốc lát cuối cùng không nhịn được đành đứng một lát ở chỗ máy bán nước tự động, muốn nghe xem bác bảo vệ nói gì.

Nhưng có thể ông trời thấy chuyện cậu nghe lén không đạo đức lắm nên lúc bác bảo vệ gọi điện thoại vừa lúc ngoài đường một chiếc xe tải cỡ lớn chạy qua vang lên tiếng loảng xoảng loảng xoảng.

Ngôn Triều Tấn: “…”

Cậu ôm hơn mười bình nước nhìn bác bảo vệ gật đầu liên tục sau đó cúp máy rồi lập tức mở cửa cho Đường Dung thả cô đi ra ngoài.

Cánh cửa đóng lại, cậu cúi đầu nhìn đống nước trong lòng mình, ngồi xổm xuống lần nữa để chúng nó lên mặt đất, dùng ba xu tiền mặt cuối cùng trên người mua một lon nước ngọt có ga.

Cậu cầm lon nước có ga đi tới cổng trường lấy cớ xin cái túi ni lông rồi đưa lon nước có ga kia cho bác bảo vệ.

Sân bóng rổ cách cổng trường khá gần thêm vào đó đội bóng rổ thường xuyên huấn luyện ở kia nên bác bảo vệ nhận ra cậu là chủ lực của đội bóng, cộng thêm chuyện thấy cậu chỉ một đống nước nằm trên mặt đất cách đó không xa nên tất nhiên không hề nghi ngờ, gật đầu đồng ý: “Không có gì, để bác tìm cho cháu một cái.”

“Lần sau nếu không cầm hết cứ tới hỏi bác, đừng mua nước nữa khách khí quá.”

Ngôn Triều Tấn nhấp môi, nói làm phiền bác rồi.

Nói xong câu này, cậu lại như vô ý dẫn đề tài khác, nói: “Đúng rồi bác ơi, vừa rồi lúc cháu mua nước thấy hình như có bạn nữ lớp cháu đeo ba lô đi ra ngoài hả?”

Bác bảo vệ đang bận bịu khom lưng tìm bịch ni lông trong ngăn kéo ở bàn làm việc  nhỏ nghe cậu hỏi vậy cũng không hề nghĩ nhiều, trả lời: “Ừ, không khỏe trong người nên phải về nhà nghỉ ngơi hai ngày, còn nói đã xin thầy toán lớp con bé rồi.”

Lúc nói chuyện, bác bảo vệ đã tìm được bịch ni lông đưa qua cho cậu rồi mới nói tiếp: “Nhưng con bé không có giấy xin nghỉ cũng không có giấy chứng minh nên sao bác thả con bé đi được, cho nên bác phải gọi điện hỏi lại thầy Úc phụ trách lớp con bé.”

“Thầy Úc nói không sao, là một học sinh vô cùng ngoan lại giỏi, không nói dối, nếu con bé không thoải mái muốn về nhà vậy cứ mở cửa cho nó.”

Ngôn Triều Tấn nghe vậy thiếu chút nữa ngây ngẩn cả người không nhận cái túi kia, mãi đến khi bác bảo vệ nhắc nhở cậu thì cậu mới hoảng hốt nhận lấy nắm chặt trong tay, giọng khàn khàn: “Cảm ơn bác.”

Bác bảo vệ hào phóng xua tay, “Không có gì, nhanh mang nước về đi đừng để lát nữa bị cảm nắng.”

Đề tài kết thúc, Ngôn Triều Tấn chỉ đành phải cầm cái túi đi tới chỗ máy bán nước tự động bỏ mấy bình nước vào xách về sân bóng rổ chia cho đồng đội.

Mấy đồng đội vây quanh ào ào mở miệng bày tỏ cảm ơn, sau đó không chút dài dòng chia hết cho mọi người.

Bởi vì lời bác bảo bệ nói nên khiến Ngôn Triều Tấn có chút không yên lòng, tùy ý đáp lại vài câu chứ không hề nghe thấy đề tài họ đang nói chuyện, mãi đến khi nghe thấy tên Đường Dung lần thứ hai.

Người nhắc tới cô vẫn là cậu bạn cùng lớp kia, cậu bạn đó cao hơn cậu một chút tên Phạm Tinh Nguyên, hiện đang ngồi ghế dự bị vị trí trung phong.

Phạm Tinh Nguyên nói: “Tính cách Đường Dung khá kiêu ngạo, có khá nhiều bạn nữ khác nói cậu ấy khó chơi chung, nhưng thành tích cậu ấy tốt cộng thêm bề ngoài xinh đẹp nên chắc chắn tụi con trai không hề ghét cậu ấy, tao cảm thấy dù vậy họ cũng không dám nói chuyện với cậu ấy… Dù sao bản thân tao không dám, mỗi lần cậu ấy thu bài tập toán đều dữ muốn chết!”

Ngôn Triều Tấn nghe vậy lặng lẽ bác bỏ một câu trong lòng, đó là vì mọi người chưa từng thấy qua cậu ấy ở bên ngoài trường học.

Không hung dữ chút nào lại còn mềm mại ngọt ngào, dịu dàng quá mức.

Chương sau

 

 

 

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận