Tình yêu của anh – Chương 3

1
90

Chương 3: Quá đơn giản không muốn làm.

Editor: Mai

Đường Dung rời khỏi tiệm mì đứng bên đường, đúng lúc đèn giao thông đối diện nhảy tới màu xanh.

Gió nóng oi bức thổi tới, cô dơ tay vén sợi tóc mai ra sau tai, theo dòng người qua vạch đường trắng đi tới cửa trường học trong trí nhớ.

Hồi đó sau khi tốt nghiệp trung học cô đã từng quay lại đây không ít lần, chính mắt chứng kiến cánh cổng này bị phá bỏ và thay mới, còn từng bởi vậy mà thổn thức rằng có vài thứ vài người đều không ở trốn xưa.

Bây giờ trở lại thời trung học thấy nó vẫn mang bộ dáng thuở ban đầu trong trí nhớ, tâm tình cô vô cùng phức tạp.

Cô vẫn đang đắm chìm trong cảm xúc, Tạ Hạng Thần đuổi theo.

“Gấp đến nỗi không ăn cơm, tưởng cậu có chuyện gì gấp chứ ai ngờ đứng đây ngẩn người à?”

Có thể ý câu nói cuối cùng chỉ như đang trêu chọc cô mà thôi, nói xong giọng cậu ta còn nhiễm ý cười.

Nếu là Đường Dung thời trung học, không, phải nói nếu Đường Dung trước khi bị tai nạn nghe thấy cậu ta dùng giọng điệu này nói chuyện với mình nhất định sẽ vô cùng vui mừng.

Đáng tiếc chết qua một lần, có vài chuyện cô đã hiểu tường tận, có vài sai lầm cô không muốn tái phạm lần thứ hai.

Đương nhiên, đạo lý nào nói cũng dễ tới khi thực hiện mới khó, nhất là mấy năm qua hầu như cô vẫn luôn ôm hi vọng với cậu ta.

Cho nên cô cảm thấy việc cấp bách trước mắt chính là cố gắng giảm bớt hết mức tiếp xúc với cậu ta.

“Tôi không sao, tôi muốn đứng đây một mình.” Đường Dung không hề nhìn cậu ta.

Trước nay Tạ Hàng Thần luôn kiêu ngạo, nghe cô nói nửa câu sau liền thu ý cười lại, chỉ coi cô như đang cáu kỉnh nên nói thêm câu cậu cứ đứng đi xong liền bước vào cổng.

Đường Dung hơi giương mắt nhìn bóng dáng cậu ta.

Cao gầy, giống như đúc hàng vạn lần cô nhìn theo trước kia.

Cô nhớ lại, thật ra mối quan hệ giữa hai người họ luôn dựa vào việc cô chủ động tới để duy trì, thái độ cậu ta với cô trước nay đều âm tình bất định, luôn dựa vào tâm tình cậu ta.

Muốn thì đùa giỡn chút, không muốn liền trực tiếp tạm biệt.

Đáng tiếc cô cứ vùi mình vào đó, tự mình lừa mình dối người, bất kể ra sao vẫn luôn cho rằng cô đặc biệt với cậu ta.

Đừng nghĩ nữa, Đường Dung tự nhủ với chính mình, ông trời cho mày cơ hội làm lại lần nữa không phải vì để mày giẫm lên vết xe đổ khi xưa.

Trên thực tế, rất nhanh Đường Dung đã không còn cơ hội để nghĩ tới đống nợ rối nùi này nữa.

Cô vào trường, khi đi qua bảng thông báo ngay cổng trường rốt cuộc cũng xác nhận được năm nào.

Hóa ra cô quay về mười năm trước, lúc cô mới lên lớp 11.

Đường Dung dựa vào trí nhớ với đánh dấu trong trường tìm được khu phòng học lớp 11 và phòng học lớp mình.

Điều khiến cô thấy may mắn chính là bởi vì mình cao nên từ trung học cô vẫn luôn ngồi khu dưới cùng, cho nên vừa vào phòng học đã tìm ra được cụ thể chỗ ngồi của mình ở khu bên dưới không phải chuyện khó khăn gì.

Đập vào mắt chính là hộp bút hơi chút xa lạ với cô đang nằm trên bàn, hộp bút đè lên quyển giấy nháp, trên đó viết hai chữ rồng bay phượng múa thật to, đúng là nét chữ của cô không sai.

Đường Dung ngồi xuống, mở quyển giấy nháp ra thấy một đống chi chít suy luận quá trình tính toán, cảm thấy đầu váng mắt hoa, đáng sợ thật.

Nhưng mà càng đáng sợ hơn đó chính là qua nửa tiếng nửa sẽ bắt đầu thi toán buổi chiều.

Bạn học cùng lớp lục tục quay lại sau giờ nghỉ trưa, tốp năm tốp ba tụ cùng chỗ nói chuyện về cuộc thi.

“Cả kỳ nghỉ tao chỉ chơi không!”

“Mẹ ơi, mày tưởng tao không giống mày à?”

“Bây giờ ngay cả công thức hàm số tao còn không đọc nổi…”

Đường Dung: “…”

Cô không tham gia nói chuyện nhưng mấy bạn nữ phía trước bỗng nhiên ngừng bàn tán đều quay người kêu cô, hỏi cô có thể tiết lộ đôi chút không.

Đường Dung: “Hử?” Tiết lộ cái gì?

“Thì sáng nay mày mới thu bài tập nghỉ hè mang tới văn phòng giáo viên toán mà, có thấy đề không?” Bạn nữ ngồi gần cô nhất nháy mắt hỏi, “Không cần phải nói cụ thể đề gì chỉ cần công thức trọng điểm thôi, để tụi tao học chỗ đó, tới lúc ôm chật Phật cũng được!”

Giọng đối phương the thé còn nói nhanh, thiếu chút nữa  Đường Dung không nghe kịp mấy ý sau.

Kịp phản ứng đôi chút, rốt cục Đường Dung nhớ lại thời trung học cô là đại biểu môn toán trong lớp.

Đường Dung lần thứ hai: “…”

Trời ạ, vậy nếu cô không làm được, thi rớt vậy chẳng phải cả lớp đều lườm chết mình sao?!

Hơn nữa chắc chắn thầy toán sẽ không dễ dàng buông tha cho cô.

“Tao không thấy đề thi.” Cô nghe thấy chính mình gian nan trả lời bạn học kia, “Tao cũng đang hồi hộp đây này.”

“Mày?” Bạn nữ vừa nảy mở miệng hỏi thăm lập tức trừng lớn mắt, “Mày học toán tốt vậy  sao còn căng thẳng nữa!”

“Đúng đó.” Có người mở miệng bày tỏ đồng ý, “Cuối kỳ trước mày còn thi điểm tối đa cơ mà.”

Đường Dung vừa nghe thiếu chút nữa ngất tại chỗ.

Cuối kỳ lớp 10 thi điểm tối đa, lớp 11… Thôi, cô thậm chí còn không tưởng tượng ra rốt cuộc mình có thể thi bao nhiêu điểm.

Còn hai mươi phút nữa tới giờ thi toán buổi chiều.

Đường Dung nghĩ nghĩ, lấy quyển sách toán trong hộc bàn ra, ý đồ học sơ qua công thức.

Thật ra cô biết chỉ bằng nấy thời gian hoàn toàn không thể nắm giữ được lượng kiến thức vốn dĩ Đường Dung ở tuổi này quen thuộc nhất, không chỉ bởi vì chuyện đã tốt nghiệp nhiều năm mà còn bởi vì trải qua lễ rửa tội môn toán cao cấp, lối suy luận đã thay đổi, trong thời gian ngắn hoàn toàn không thay đổi được.

Phải, mặc dù Đường Dung là người dựa vào giấy bút và tài nấu nướng để kiếm cơm cơ mà cô chưa bao giờ là sinh viên khoa văn.

Thời phổ thông học khoa tự nhiên, đại học học khoa kỹ thuật, chuyên mục tạp chí giới thiệu mỹ thực và đánh giá vốn chỉ là sở thích để cô thả lỏng tâm tình mà thôi.

Nói cách khác, nếu hiện tại kêu cô phân tích toán học ngược lại sẽ không luống cuống như bây giờ.

Cuống cuồng 20 phút, cuối cùng thầy toán đã ôm bộ đề thi đi vào, tuyên bố 3 phút sau bắt đầu làm bài kêu bọn họ nhanh dọn sạch sẽ đồ đạc trên bàn, chỉ được để lại bút, thước và com-pa.

Đường Dung chỉ đành gấp sách lại nhét nó vào trong ngăn bàn lần nữa.

3 phút sau, trong phòng học vang lên tiếng chuông, bài thi và giấy nháp nhanh chóng được truyền từ bàn đầu tiên xuống.

Đường Dung nhận bài thi, ôm tâm trạng ngồi chờ chết nhìn sơ giản lược đề, phát hiện đại khái mình có thể thử làm được 40% đề.

Còn lại, cũng không phải khó chỉ tại nhiều năm không sờ tới bây giờ hoàn toàn quên mất cách giải cụ thể thôi.

Đường Dung: “…”

Dù sao vẫn không thể chỉ làm mỗi 40%? Huống chỉ 40% kia không nhất định trả lời đúng hết.

Ôi, đề cuối cùng—

Ánh mắt cô ngừng lại, phát hiện có thể dùng kiến thức toán cao cấp giải bài này.

Định lý vô cùng quen thuộc đối với những người đã từng học qua toán cao cấp, định lý giá trị trung bình Lagrange.

Nhưng học sinh mới lên lớp 11 đương nhiên chưa từng học qua cái này, nếu cô dùng nó giải ra vậy phía trên sai một đống lớn rất kỳ quái.

Đường Dung nhìn chằm chằm đề cuối cùng thật lâu vẫn không viết xuống.

Bởi vì băn khoăn quá mức nhập tâm cô thậm chí không chú ý tới thầy giáo vốn đứng trên bục giảng bây giờ đã đi tới bên cạnh cô.

“Sao không làm bài?” Thầy toán hỏi.

Đường Dung: “!”

Cô hoảng sợ, chưa kịp nghĩ ra lý do đã nghe thầy nói tiếp.

Thầy toán hỏi: “Thầy thấy em cứ nhìn đề cuối mãi, chẳng lẽ có cách giải sao?”

“Đề lần này do thầy ra, quả thực đề cuối tương đối khó, nếu có ai giải được vậy đúng là niềm vui ngoài ý muốn.”

“Giải không được cũng không sao, tuyệt đối không phải do em không đủ thông minh đâu.”

Đương Dung nghe vậy bỗng nhiên nghĩ ra một biện pháp để qua bài kiểm tra toán này.

Cô hít sâu một hơi, nhìn thầy toán, dùng ngữ khí tự tin thoải mái nói: “Tại em cảm thấy mấy bài trên dễ quá, chỉ mỗi bài cuối này đáng phân tích.”

Thầy toán: “…”

Thầy cực kỳ kinh ngạc: “Em phân tích ra cách giải câu cuối rồi hả?”

Đường Dung mở nắp bút, cúi đầu bắt đầu viết trả lời, không tới nửa phút liền viết xong quá trình chứng minh, sau đó giao cho thầy toán nhìn xem.

Thầy toán nhìn lướt qua, kinh ngạc hơn so với trước: “Ai dạy em định lý này thế, hay do em tự học?”

Đường Dung: “Dạ… Em xem qua mấy cuốn sách nâng cao.” Lời này là thật.

Thầy toán liên tục than thở, nói quả nhiên em là học sinh xuất sắc của lớp.

Đường Dung nhìn sắc mặt thầy, cảm thấy tâm trạng thầy không tệ lắm nên thuận thế nhấn mạnh lần nữa: “Thầy ơi, em giải bài này được rồi nên mấy bài trên em không làm nữa nhé.”

“Trưa nay em không ăn cơm nên giờ hơi khó chịu trong người.”

Thầy toán nghe vậy lập tức bày tỏ không sao, thầy hiểu rõ thành tích của cô, sức khỏe quan trọng hơn.

Trong lòng Đường Dung thở dài nhẹ nhõm một hơi, trên mặt vẫn không biểu hiện gì chỉ gật đầu, thật lòng thật dạ nói: “Cảm ơn thầy.”

“Em không ăn cơm nên khó chịu, có phải bị đau bao tử không, có muốn tới phòng y tế? Thầy nhờ một bạn đi với em nhé?”

“Không không không, không cần đâu ạ.” Đường Dung có chỗ nào không thoải mái đâu, “Em về ký túc xá nghỉ ngơi một lát là được rồi ạ.”

“Ừ, vậy em về nghỉ ngơi đi.” Thầy toán một bên nhận lời một bên trực tiếp cầm bài thi của cô đi.

Chương trước

Chương sau

 

 

 

1 BÌNH LUẬN

  1. Đúng là học bá Đường có khác, rất nhanh trí để thoát không phải làm bài tập. Mong chờ quá trình bù đắp cho bạn Ngôn ạ

Hãy nói những gì bạn cảm nhận