Tình yêu của anh – Chương 2

5
278

Chương 2: Thời gian sống lại lúng túng

Editor: Mai

Đường Dung cho rằng chính mình nghe lầm rồi.

Ngôn Triều Tấn thích cô đã nhiều năm? Đùa giỡn kiểu gì vậy, năm đó ngay cả nói chuyện qua thôi họ cũng chưa từng. Tốt nghiệp trung học xong càng chưa từng gặp lại lần nào.

Không chỉ cô không tin, ngay cả anh cô cũng không tin.

Ngôn Triều Tấn vừa dứt lời Đường Bùi đã mở to hai mắt, nét mặt như đang hỏi, cậu có biết mình đang nói gì không?

Như đoán được suy nghĩ trong lòng Đường Bùi, Ngôn Triều Tấn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh nói lại lần nữa.

Lần này so lần trước càng mạnh mẽ hơn, càng kiên định hơn.

Anh nói: “Thực sự tôi đã thích Đường Dung rất lâu rồi, từ năm lớp 10 tới bây giờ.”

Đường Bùi: “…”

Đôi mắt người thanh niên trước mặt này trong veo, vẻ mặt tuy ảm đạm vẫn dịu dàng như ẩn dấu rất nhiều lời muốn nói ra cuối cùng chỉ hóa thành tiếng thở dài.

Đường Bùi nhìn thấy nhất thời không biết nên nói gì.

Hồi lâu sau, anh ấy mới nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Dung biết không?”

Ngôn Triều Tấn lắc đầu, giọng có phần chua sót: “Tôi còn chưa kịp nói với cô ấy.”

Đường Dung chưa kịp lĩnh hồi ý nghĩa lời này đã thoáng thấy Tạ Hàng Thần từ một góc sáng sủa đang chậm rãi đi tới chuẩn bị tạm biệt người nhà cô.

Lòng cô cứng lại vẫn nhịn không được nghiêng đầu nhìn qua.

Cùng lúc đó, Ngôn Triều Tấn đang cầm kính đen cũng bỗng nhiên chuyển ánh nhìn.

Ngôn Triều Tấn với Tạ Hàng Thần là bạn cùng lớp, năm đó từng cùng nhau chơi bóng. Nếu Đường Dung nhớ không lầm, có khoảng thời gian Tạ Hàng Thần còn ngồi trước chỗ Ngôn Triều Tấn trong lớp.

Nhưng hình như quan hệ giữa hai người vẫn luôn bình bình, ít nhất Đường Dung cho là như vậy.

Tạ Hàng Thần từ trong góc đi ra, sắc mặt vẫn xám xịt như cũ, thấy Ngôn Triều Tấn nhìn qua mình vẫn không phản ứng chút nào, chỉ cụp mắt nói với Đường Bùi đứng bên cạnh: “Anh Đường nén bi thương, tôi đi —“

Đường Dung nhìn theo khẩu hình miệng của anh ta đoán được đại khái anh ta muốn nói “Tôi đi trước.”, vẫn chưa kịp nói hết câu thì Ngôn Triều Tấn bỗng nhiên ném kính đen trên tay xuống, đánh một cú lên mặt anh ta.

Thể trạng và sức lực Ngôn Triều Tấn không được coi là xuất sắc trong ngành bóng rổ, trong giới bóng rổ anh thành danh vẫn luôn dựa vào kỹ thuật cùng vị trí, tuy vậy không có nghĩa sức lực anh không đủ.

Sức mạnh của người làm nghề vận động viên người thường khó so sánh được.

Vì vậy một cú này của anh khiến Tạ Hàng Thần nghiêng nửa người cuối cùng lảo đảo ngã trên mặt đất.

Đường Bùi thấy thế liền bước lên ngăn lại: “Anh Ngôn*!”

*Nói về xưng hô chỗ này, tuy Đường Bùi hơn tuổi Ngôn Triều Tấn nhưng chỉ là người lạ thêm vào đó Ngôn Triều Tấn là người có danh tiếng nên mới xưng là Ngôn tiên sinh dịch cho thuần việt nên mới để anh Ngôn một cách lịch sự.

Trái lại Tạ Hàng Thần không hề tức giận, anh ta ngửa mặt, ánh mắt tan rã, nói: “Để cậu ấy đánh đi, đích thực do tôi hại chết Đường Dung.”

Chưa nói xong, Ngôn Triều Tấn đã giơ tay lên lần hai.

Lần này quả đấm của anh không hề rơi xuống người Tạ Hàng Thần, có người ngăn anh lại.

“Cậu điên rồi hả A Tấn!” Người đàn ông mặc vest chạy từ ngoài linh đường vào, “Đánh nhau với người khác ngay trong tang lễ, anh thấy cậu muốn từ trang báo thể dục chuyển qua trang báo xã hội đấy! Lúc đặt vé máy bay cậu bảo đảm với anh thế nào?”

Cú đấm thứ hai đánh không ra, Ngôn Triều Tấn kìm nén tức giận khiến ngực phập phồng lên xuống, mày nhíu chặt.

Anh nhìn Tạ Hàng Thần, trong mắt tràn đầy căm ghét.

Người mặc vest kia liên tục khuyên anh: “Anh biết trong lòng cậu không thoải mái nhưng cô Đường đã đi rồi, cho dù cậu đánh chết người thì cô ấy vẫn không thể về.”

Ngôn Triều Tấn vẫn không nói chuyện.

“Đi thôi.” Người mặc vest thở dài, “Lễ tang kết thúc, chắc chắn trên mạng đã biết chuyện cậu về nước, nếu không đi một hồi nữa cửa nhà tang lễ sẽ xuất hiện một đống súng ngắn chờ cậu.”

Đường Dung trôi nổi trên không xem cảnh tượng trước mắt.

Cô vốn tưởng rằng tất cả sự chú ý của mình sẽ hướng lên người Tạ Hàng Thần, trên thực tế từ lúc Ngôn Triều Tấn ra tay cô vẫn luôn nhìn anh.

Rõ ràng nhìn anh xa không thấy hồn bay phách lạc như Tạ Hàng Thần vậy mà trong mắt Đường Dung lại cảm thấy anh đã đau lòng tới cực điểm.

Thật lâu sau, rốt cục anh cụp vai xuống xoay người nói với người mặc vest kia: “…Đi thôi.”

Người kia thở dài nhẹ nhõm lau mồ hôi trên trán rồi khom lưng nhặt kính đen cho anh.

Sau đó hai người một trước một sau đi lên chiếc xe bảo mẫu màu đen, xe không chạy đi ngay lập tức.

Đường Dung không biết chính mình nghĩ như thế nào, nhất thời không nhịn được đi theo qua.

Bên trong xe bảo mẫu, người mặc vest kia đang giáo dục Ngôn Triều Tấn: “A Tấn, vừa rồi cậu xúc động quá đấy.”

Ngôn Triều Tấn: “Xin lỗi, chỉ cần em nghĩ tới nguyên nhân cô ấy bị tai nạn liền không nhịn được.”

Người mặc vest: “…”

“Thôi vậy.” Người đó thở dài, “Đánh cũng đánh rồi, bây giờ chỉ mong sao không bị người khác chụp được, nếu không phiền toái lắm.”

“Nếu bị chụp lại em sẽ đứng ra giải thích.” Ngôn Triều Tân xoa mi tâm, trong thanh âm lộ ra sự ủ rũ rõ ràng.

Thấy anh như vậy, người mặc vest cũng không nói gì về đề tài này nữa, đổi giọng nói: “Anh Simon vừa nói đi nghe điện thoại, chờ anh ấy về rồi chúng ta quay lại khách sạn.”

Ngôn Triều Tấn ừ một tiếng, dựa người lên ghế nhắm ghiền mắt lại.

Ánh đèn trong xe bảo mẫu không đủ sáng, chiếu lên khóe mắt đôi lông mày của anh tạo thành từng bóng mờ.

Rõ ràng khuôn mặt sắc bén khí khái giờ đây dưới ánh đèn lại thảm đạm, phối hợp với vẻ mặt kia tạo nên chút yếu ớt.

Khoảnh khắc này, tâm trạng Đường Dung hết sức phức tạp.

Càng phức tạp hơn còn ở phía sau.

Chừng năm sáu phút đồng hồ sau có người mở cửa lên xe, người đàn ông mắt xanh tóc vàng mặc trang phục cẩn thận tỉ mỉ.

Đường Dung nghĩ, đại khái đây chính là “anh Simon” trong miệng họ.

Qủa nhiên ngay sau đó Ngôn Triều Tấn kêu một tiếng Simon.

Simon mở miệng, dùng tiếng Anh. Anh ta nói: “Anh mới nhận điện thoại đài truyền hình gọi tới, bên kia đã gửi kịch bản chương trình qua mail của anh, họ kêu nhớ để em đọc qua.”

Nói tới đây anh ta tạm dừng đôi chút mới tiếp tục, “Nhưng anh đoán chắc bây giờ cậu không tâm tình đi tham gia chương trình thực tế kia cho nên anh không bảo đảm với họ gì cả.”

“Vâng, không đi nữa.” Ngôn Triều Tấn gật đầu, “Cô ấy mất rồi, em còn đi làm gì.”

“Mặc dù trước kia chưa từng để lộ ra chút tin đồn nào nhưng lúc trước cậu đã ký hợp đồng, nếu đổi ý phải bồi thường một khoản tiền lớn vi phạm hợp đồng.” Simon nhắc nhở anh, “Không sai biệt lắm phải tốn mất một nửa thu nhập năm nay cậu chơi bóng.”

“Không sao, tiền vẫn kiếm lại được.” Ngôn Triều Tấn nói, “Đội bóng cũng nói qua hè này sẽ bàn hợp đồng mới với em.”

Mặc dù họ không nói đầu đuôi rõ ràng, Đường Dung vẫn đại khái đoán được chuyện gì.

Trước khi Tạ Hàng Thần ra tới, Ngôn Triều Tấn nói với Đường Bùi rằng anh còn chưa kịp nói chuyện anh thích cô cho cô biết.

Bây giờ anh còn nói, cô mất rồi, anh còn tham gia chương trình thực tế kia làm gì nữa?

Chắc là chương trình thực tế mỹ thực mùa thứ hai mà Đường Dung phải tham gia.

Nếu cô không bị tai nạn, hai tuần sau phải chuẩn bị đi thu rồi. Khi nhận lời mời cô đã nghe staff đài truyền hình nói qua, mùa thứ hai có một khách mời thần bị là siêu sao lớn.

Chỉ là cô hoàn toàn không ngờ tới khách mời thần bí đó là Ngôn Triều Tấn, càng không ngờ rằng Ngôn Triều Tấn vì cô mới tính tham dự.

Trong lúc hoảng hốt, cô không chú ý tới xe bảo mẫu khởi động.

Đèn nê ông lập lòe bên ngoài cửa sổ, chợt có một hai tia sáng khúc xạ chiếu vào, xuyên qua bóng dáng mờ ảo của cô cuối cùng chiếu lên mi tâm anh.

Đường Dung giơ tay lên phát hiện đầu ngón tay mình đang dần dần trở nên mờ nhạt.

Cô nghĩ, có lẽ hiện tượng không cách nào dùng khoa học và lẽ thường tới giải thích này không thể duy trì lâu  hơn nữa.

Chết cũng đã chết, biến mất hoàn toàn không phải việc tiếc nuối gì. Nếu nhất định phải nói, đại khái tiếc nuối không thể nói một tiếng cảm ơn với Ngôn Triều Tấn.

“Này.”

….

“Này, tỉnh lại đi.”

Đường Dung nghe giọng nói từ bên tai truyền tới, trong đầu mơ hồ.

Cô nhớ rõ chính mình đã chết, nhưng tiếng “Này” càng nghe càng rõ ràng khiến cô không cách nào xem nhẹ.

Đấu tranh mở mắt ra, rốt cục cô cũng thấy người đang mấp máy môi nói chuyện trước mặt.

Trong nháy mắt thấy rõ người đó, cô chỉ cảm thấy đùng một tiếng như có thứ gì đó nổ mạnh trong đầu.

Tạ Hàng Thần.

Người ngồi trước mặt cô là Tạ Hàng Thần.

Hoặc nói chuẩn xác hơn một chút, là Tạ Hàng Thần còn trẻ mặc áo đồng phục trung học ngắn tay.

Không đợi cô kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra, bỗng nhiên Tạ Hàng Thần nhăn mày đưa tay sờ trán cô, “Chẳng lẽ tối qua thức suốt đêm làm bù bài tập nghỉ hè, ồ, không sốt.”

Xúc cảm ấm áp từ trán truyền tới khiến Đường Dung cảm thấy kỳ dị đồng thời rụt người lại phía sau theo bản năng, tránh để cậu ta đụng vào.

Tạ Hàng Thần sửng sốt nhưng vẫn không phát biểu ý kiến gì với hành động của cô, chỉ nói: “Thức dậy ăn cơm nhanh đi, ăn xong về trường, buổi chiều còn phải thi toán nữa.”

Đường Dung: “…?!”

Cô quét mắt nhìn xung quanh phát hiện chính mình đang ngồi trong tiệm mì, chung quanh tốp ba tốp năm học sinh mặc đồng phục trường, cửa tiệm mì làm bằng thủy tinh nằm đối diện đường cái, nhìn qua thấy cổng sắt trượt quen thuộc.

Đường Dung kinh sợ, cơ hồ cho rằng chính mình xuất hiện ảo giác.

Nhưng hơi nóng tô mì trước mặt bốc lên hướng thẳng vào mặt cô khiến ánh mắt chua xót thiếu chút nữa rơi lệ.

Phản ứng từ cơ thể quá mức chân thật, tiếng ồn ào bên tai cũng không chút nào giả. Cô hung ác dùng móng tay nhéo lòng bàn tay mình, cảm nhận đau đớn mà toàn bộ cảnh tượng chung quanh không hề thay đổi.

Tạ Hàng Thần tuổi trẻ vẫn ngồi đối diện cô.

Cậu ta thấy cô vẫn đang ngớ ra liền hết sức khó hiểu: “Cậu bị gì thế? Buổi sáng thi ngữ văn không tốt à?”

Đường Dung: “…”

Phải rồi, mỗi lần kì nghỉ kết thúc trường học có truyền thống tiến hành cuộc thi để nắm rõ tình hình, hiện tại chắc là mới kết thúc nghỉ hè.

Cô đã chết, thời gian chắc chắn không chạy ngược lại, cho nên giải thích hợp lí duy nhất chính là ngày đó sau khi tang lễ kết thúc, cô ngồi trên xe Ngôn Triều Tấn rồi dần dần biến mất, sau đó linh hồn sống lại vào thời trung học.

Đường Dung tuyệt đối không ngờ rằng chính mình bị tai nạn xe còn có thể sống lại.

Càng không nghĩ tới cô lại sống lại ngay lúc tiến hành cuộc thi năng lực ngay khi khai giảng!

“Trời ạ…” Cô dơ tay che mặt, trong lòng tràn đầy bất lực.

Tạ Hàng Thần ngồi đối diện nhíu mày: “Trời ạ cái gì?”

“Cậu không ăn mì nở hết đấy.” Cậu ta nhắc nhở cô.

Mặc dù Đường Dung sống lại nhưng đến cùng đã từng vì cậu ta mà trải qua cái chết một lần.

Từ sự kinh ngạc sau khi trọng sinh, tỉnh lại nghe người này mở miệng nói chuyện với mình khiến tâm tình cô phức tạp hơn nữa.

Nói cách khác, bây giờ cô hoàn toàn không cách nào bình thản ở bên cậu ta như trong trí nhớ được.

Nghĩ nghĩ sau đó cô trực tiếp đứng dậy từ chỗ ngồi, cụp mắt không nhìn cậu ta, chỉ nói: “Tôi có việc, đi trước.”

Tạ Hàng Thần: “???”

Đường Dung không để ý tới phản ứng của cậu ta, nói xong liền cúi đầu trực tiếp chạy ra ngoài.

Khoảnh khắc cô chạy ra ngoài lại va vào một người khác.

“Ôi.” Đại khái người nọ cũng không ngờ bỗng nhiên có người lao từ trong quán ra, trong giọng nói tràn đầy kinh ngạc.

Đường Dung ngẩng đầu tính nói xin lỗi, kết quả mới ngửa đầu đã sửng sốt.

Bởi vì người cô và vào là Ngôn Triều Tấn.

Cao hơn cô cái đầu, Ngôn Triều Tấn vẫn là thiếu niên mang vẻ mặt thanh xuân.

“Cậu không sao chứ?” Ngôn Triều Tấn thấy cô sửng sốt không nói liền chủ động hỏi.

Đường Dung: “…Không.”

Cậu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi.”

Nói xong, anh nghiêng người nhường đường cho cô, “Cậu đi trước đi.”

Cả quá trình phản ứng của anh đều vô cùng bình thường, thậm chí không nói thêm lời nào với Đường Dung.

Bộ dáng này khiến cho Đường Dung không cách nào liên hệ giữa cậu với siêu sao bóng rổ tới dự tang lễ kia.

Ngôn Triều Tấn nói với Đường Bùi rằng cậu thích cô từ năm lớp 10.

Hiện tại cô sống lại thời học phổ thông, mặc dù còn không biết cụ thể năm nào nhưng nhất định không phải lớp 10, bởi vì khi mới vào lớp 10 cô còn chưa biết Tạ Hàng Thần.

Nói cách khác, dựa theo cách nói của Ngôn Triều Tấn nhiều năm về sau, lúc này cậu đã yêu thầm cô rồi.

Đường Dung: … Thật xin lỗi, tôi không nhìn ra.

 

5 BÌNH LUẬN

  1. “Bởi vì người cô và vào là Ngôn Triều Tấn” sai chữ “va” nè chị ơi.
    Chuyện gì đã làm anh thích chị taa

  2. “Bởi vì người cô và vào là Ngôn Triều Tấn” sai chữ “va” nè chị ơi.
    Cuối cùng cũng gặp được nhau rồi. Thắc mắc vì chuyện gì mà anh thích chị đây

Hãy nói những gì bạn cảm nhận