Tình yêu của anh – Chương 1

4
331

Chương 1: Nam thần quốc dân yêu thầm tôi?

Editor: Mai

Đường Dung đã chết, chết vì tai nạn xe.

Nói chính xác hơn một chút thì chết vì tai nạn xe khi cô đang ngẩn ngơ, trách nhiệm bởi chính cô.

Xe thể thao mới mua bị đâm thẳng chính giữa ngay trên đường,  bốn bánh xe móp méo mất ba, bên trong xe ánh lửa nhảy múa, thậm chí còn không giữ được khối thi thể nguyên vẹn, cảnh sát nhận được thông báo chạy tới đều không nhịn được líu lưỡi.

Đường Dung lơ lửng bên cạnh xe nghe mấy vị cảnh sát đang nói chuyện với nhau giọng mang thương tiếc về vụ tai nạn này.

Phải, không biết vì sao rõ ràng cô đã chết ngay tại chỗ còn linh hồn như đã bay ra ngoài nhưng vẫn có thể nhìn thấy nghe được, chỉ mỗi việc thể không chạm vào đồ vật thật.

Cảnh sát căn cứ biển số xe miễn cưỡng còn coi như nguyên vẹn kia tra ra thân phận của cô, thổn thức không thôi.

“Cô gái mới 26 tuổi, thảm thật.”

“Lại còn là người có tiếng tăm nữa chứ, sao lại… Haiz, thông báo người nhà cô ấy đi.”

“Cái xe này cũng không rẻ…”

Đích thực Đường Dung là người có tiếng tăm.

Cô là tác gia mỹ thực, có chút danh tiếng trong thời đại  người viết giấy này, sau đó thời điểm đuổi kịp dùng lưu lượng nói chuyện có không ít fans làm nền móng nhanh chóng trở nên nổi tiếng.

Không giống những bình luận mỹ thực nổi tiếng trên mạng khác, cô không những biết ăn biết viết còn biết làm. Cộng thêm chuyện cô lớn lên có khuôn mặt không tệ nên một hai năm này càng nổi danh trên internet rồi còn được đài truyền hình mời tham gia chương trình thực tế về mỹ thực, nói là người nổi tiếng cũng không hề coi như nói quá.

Trên thực tế, cho dù đã tận mắt nhìn thấy cảnh sát viết xác nhận tử vong vì tai nạn, Đường Dung vẫn vô cùng hoảng hốt không hề cảm thấy chân thật.

Bình thường Đường Dung thuộc kiểu người vô cùng cẩn thận, lúc lái xe vẫn luôn tập trung tinh thần, trước giờ chưa từng nghe điện thoại.

Hôm nay chắc là lần đầu tiên cô nghe điện thoại khi đang lái xe trên đường, sau đó xảy ra trận tai nạn này.

Đường Dung cảm thấy chờ tới khi cảnh sát thông báo vụ tai nạn sẽ vô cùng đau đớn mà coi đây như là ví dụ để giáo dục đông đảo tài xế không nên nghe điện thoại khi lái xe, nếu không sẽ có kết cục thảm giống như cô.

Rồi những người biết cô hay không biết cô đều than thở, có thể còn có người tò mò rằng không biết cô tiếp điện thoại từ ai mà lại ngẩn người khi đang chạy xe trên đường cao tốc.

Điện thoại từ ai?

Người cô thích hơn mười năm gọi điện thoại tới.

Người kia ở trong điện thoại nói với cô rằng, anh ta phải kết hôn, ngày cưới đã quyết định, ngay tháng sau, hỏi cô có thể tới tham dự hay không.

Lúc Đường Dung nhìn thấy điện thoại hiển thị còn vui mừng rằng khó có khi anh ta chủ động liên hệ chính mình nên liền nghe ngay, nghe thấy tin tức với cô mà nói như sấm sét giữa trời quang kia khiến cô ngẩn người.

Vừa đúng lúc phải quẹo xe, hoàn toàn không chú ý thấy cùng làn đường bên phải chạy bên trong cô  có chiếc xe tải cỡ lớn.

Thậm chí cô còn chưa kịp trả lời xem mình có tham dự không thì đã đụng phải, xe nát người chết.

Mặc dù hiện giờ cô chỉ còn hồn phách nhưng trong khoảnh khắc đụng xe cảm giác đau đớn toàn thân đó vẫn còn.

Cảm giác đó duy trì liên tục hai ngày, mãi đến khi lễ tang chính thức bắt đầu mới giảm bớt đôi chút.

Ba mẹ Đường Dung ly hôn nhiều năm, mỗi người đều có gia đình riêng, khi tới giam dự lễ tang còn không ngừng chỉ trích lẫn nhau, ghét bỏ đối phương ít quan tâm tới con gái.

Cuối cùng anh họ Đường Bùi của Đường Dung phải lên tiếng ngăn cản họ.

Đường Bùi: “Tiểu Dung đã đi rồi, hai vị còn cãi nhau ngay trong tang lễ con bé, muốn con bé không yên lòng ra đi sao?”

Trong chuyện làm ăn ba Đường có nhiều chỗ cần thiết phải dựa vào đứa cháu này nên nghe anh nói liền ngậm miệng.

Còn mẹ Đường bởi vì câu nói Tiểu Dung đã đi liền đỏ hốc mắt, che miệng nhỏ giọng bật khóc.

“Cảnh sát nói bởi vì con bé nhận được điện thoại của bạn nên mới không tập trung, người bạn kia hôn nay có đến không?” Đột nhiên ba Đường hỏi.

“Hôm qua cháu đã liên lạc qua.” Đường Bùi nói, “Cậu ta nói sẽ tới đưa Tiểu Dung đoạn đường cuối cùng, chắc sắp tới rồi.”

Đường Dung nổi lềnh bềnh ngay trong linh đường lễ tang của chính mình nghe anh họ nói vậy liền theo bản năng căng thẳng trong lòng, ngó về phía cửa ra vào.

Ước chừng mười phút sau quả nhiên cô nhìn thấy Tạ Hàng Thần vội vàng chạy tới đây.

Tạ Hàng Thần nhìn qua vô cùng mệt mỏi, như kiểu mấy ngày chưa ngủ.

Anh ta vừa vào cửa liền có một vài bạn học lúc trước nhận ra, nhưng anh ta một mực không để ý tới chỉ yên lặng nhìn chằm chằm di ảnh trong linh đường, như muốn dùng ánh mắt nhìn ra chút gì đó trên tấm hình kia.

Bộ dáng này khiến không ít người trong linh đường cảm động.

Lát sau, có người đi lên khuyên anh ta đừng nên quá tự trách.

“Người đã mất, tình bạn giữa cậu với Đường Dung tốt như vậy thì càng nên chú ý giữ gìn sức khỏe mới được.”

“Phải đó, chắc chắn Đường Dung không hi vọng thấy cậu đau lòng như thế này.”

Đường Dung trong trạng thái linh hồn nghe câu này cực kỳ muốn phủ nhận.

Cô không những hi vọng Tạ Hàng Thần đau lòng còn hi vọng anh ta tự trách cả quảng đời còn lại, không thể thoát khỏi bóng ma nguyên nhân cô chết vì cuộc điện thoại của anh ta.

Từ 15 tuổi đến 26 tuổi, cô thích anh ta trọn vẹn mười một năm.

Lúc nhỏ, cô luôn cho rằng bản thân mình đặc biệt với anh ta, bởi vì anh ta luôn không hòa hợp với mọi người nhưng khi đối mặt với cô vẻ mặt sẽ vui vẻ, thậm chí bằng lòng chia sẻ rất nhiều chuyện mà anh ta không nói cho bất kì ai biết.

Kiểu đặc biệt này từng khiến Đường Dung vô cùng hưởng thụ, cô cảm thấy chuyện họ ở bên nhau là chuyện sớm hay muộn mà thôi, sau đó tất cả mọi chuyện đã chứng minh đây chỉ là ảo giác của cô.

Mấy năm nay cô dần dần hiểu ra, Tạ Hàng Thần thực sự không thích cô.

Có lẽ đối với anh ta mà nói cô thực sự đặc biệt, nhưng kiểu đặc biệt đó không hề thành lập trên mặt tình cảm chỉ thuần túy kiểu anh ta đứng trên chỗ cao nhìn cô vì anh ta không ngừng cố gắng vùng vẫy chìm nổi, chắc cảm thấy cực kỳ thú vị.

Nhưng cho dù biết như vậy khi đối mặt với Tạ Hàng Thần, Đường Dung vẫn không có năng lực chống cự như cũ.

Như lần này đây, chỉ vì anh ta gọi một cuộc điện thoại mà cô nghe ngay lập tức bất kể chuyện mình đang chạy xe trên đường cao tốc, cũng bởi vì tin tức anh ta muốn kết hôn quá bất ngờ không kịp phòng ngự nên xảy ra tai nạn.

Đường Dung biết chính mình tự làm tự chịu, chết cũng đáng đời nhưng khi nhìn thấy Tạ Hàng Thần vì chuyện này hồn bay phách lạc, đầy mặt áy náy lại có khoái cảm khi trả thù anh ta.

Cô nghĩ chắc ông trời nhìn không vừa mắt mới khiến cô giữ trạng thái linh hồn này chứng kiến lễ tang sau khi mình chết, chứng kiến Tạ Hàng Thần chuyển biến đau khổ vì cô.

Ngay tại lúc cô nghĩ vậy bỗng nhiên bên ngoài linh đường truyền đến trận ồn ào, hình như có ai đi vào.

Đường Dung thấy Đường Bùi đi ra ngoài đón giống như biết người tới là ai, còn tưởng rằng bạn anh họ tới vì tình bạn bè nói một tiếng  nén đau buồn nên không để trong lòng.

Sau đó cô liền thấy người được Bùi Đường dẫn vào.

Là một người cô hoàn toàn không nghĩ tới sẽ xuất hiện ngay lễ tang của cô.

Người nghĩ như vậy không chỉ riêng mình cô mà còn tất cả những người khác trong linh đường.

Nhìn thấy người đi theo Đường Bùi tiến vào tất cả mọi người ở đây đều sửng sốt.

Yên tĩnh trong chốc lát không biết ai bỗng nhiên nhỏ giọng hỏi: “Trời ạ, Ngôn Triều Tấn của NBA* thật sao?”

*NBA: Hiệp hội bóng rổ quốc gia. National Basketball Association là giải đấu bóng rổ chuyên nghiệp nhà nghề Bắc Mỹ. Có 30 câu lạc bộ thành viên nhượng quyền thương mại, và là một thành viên tích cực của USAB, được công nhận bởi Liên đoàn bóng rổ thế giới FIBA như các quốc gia cơ quan chủ quản cho bóng rổ tại Hoa Kỳ.(Theo wiki)

Người trả lời nói chuyện càng nhỏ, cũng càng không dám xác định: “Hình như là thật…”

“Tôi nhìn thấy hình xăm trên tay nah ấy! Thật sự là Ngôn Triều Tấn…”

“Nhưng sao Triều Tấn tới đây được?”

“Hôm trước anh ấy mới đấu xong trận chung kết giúp NBA đoạt mũ…”

“Hơn nữa nếu tôi nhớ không lầm hôm qua đội Tước Sĩ nói qua, hôm nay họ phải tới Salt Lake City* tổ chức lễ mừng đoạt giải quán quân.”

* Salt Lake City là thành phố thủ phủ và lớn nhất tiểu bang Utah, Hoa Kỳ.

Tiếng nghị luận không dứt bên tai, Ngôn Triều Tấn chỉ làm như không hề nghe thấy.

Anh đứng trước di ảnh Đường Dung, đưa tay mơn trớn hình xăm trên cô tay mình, thật lâu không động.

Cuối cùng vẫn do Đường Bùi nhắc nhở anh: “Ngài Ngôn, nên cúi người.”

Ngôn Triều Tấn cụp mắt, trịnh trọng khom lưng cúi người.

Đường Dung bay qua trước mặt anh, từ đầu đến cuối vẫn chưa hết kinh ngạc.

Thật ra cô biết Ngôn Triều Tấn, siêu sao bóng rổ quốc tế, từng là bạn trung học với cô, năm đó cùng lớp với Tạ Hàng Thần.

Lúc trước, anh từng là nhân vật cấp bậc nam thần trong trường học, dẫn đầu một đám đồng đội trình độ hết sức bình thường  đại sát tứ phương giải League* học sinh trung học, lấy thân phận học sinh thể dục thể thao cầm quán quân cả nước.

*League: liên kết; thi đấu vòng tròn.

Trước khi thi đại học anh từng được một vài đội League CBA* trong nước nước nhìn trúng muốn mời chào anh vào đội bóng để bồi dưỡng thật tốt.

*League CBA: Liên đoàn Bóng rổ Trung Quốc.

Ra ngoài tất cả mọi người dự kiến, anh từ chối toàn bộ.

Có người cho rằng anh vẫn muốn đi con đường thi đạo học, dù sao chén cơm thể thao này cho dù người đó có thiên phú cao nhất vẫn không thể đảm bảo nhất định ăn được.

Nhưng tất cả những người đó đã đoán sai, cuối cùng anh không hề thi đại học mà trực tiếp xuất ngoại.

Sau đó huấn luyện viên trong đội ở trường tiết lộ, nói trong nhà Ngôn Triều Tấn có họ hàng làm trợ lý huấn luyện viên thể năng bóng bầu dục tại phân hiệu giáo đường North Carolina*.

*North Carolina: Phía Bắc Carolina hay còn gọi tắt Bắc Ca.

Vào năm Ngôn Triều Tấn 16 tuổi vị họ hàng kia đã bày mưu tính kế thay anh, đề nghị anh đừng lãng phí thiên phú tài năng của mình, xin học đại học ở Bắc Ca, nếu có thể thành công tiến vào đội bóng rổ Bắc Ca đấu mấy lần NCAA*, tức League sinh viên Bắc Mĩ, vậy tương lai tham gia tuyển cử NBA có tỷ lệ lớn hơn.

*NCAA: National Collegiate Athletic Association (Hiệp hội thể thao đại học Quốc gia)

Tin tức vừa ra, truyền thông thể dục trong nước sợ ngây người, cho nên ý là vị học sinh trung học kia chướng mắt League bóng rổ trong nước?

Một năm sau đó, mấy đội bóng CBA từng vươn cành ô liu với anh cơ hồ đều chờ nhìn truyện cười của anh.

Đáng nói là cuộc đời bóng rổ của Ngôn Triều Bắc ở Bắc Ca thuận lợi hơn nhiều so với bọn họ tưởng tượng.

Năm đầu tiên gia nhập anh liền trúng cử đội bóng rổ, còn có khá nhiều cơ hội lên sân, mỗi lần lên sân đều biểu hiện không tầm thường.

Năm thứ hai, anh được huấn luyện viên đặt vào vị trí hậu vệ anh am hiểu nhất, còn nhiều lần liên tiếp đứng đầu, vào thời điểm mấu chốt ra bóng quyết định, hoàn toàn ngồi yên trên vị trí chủ lực.

Đến lúc này, hướng gió truyền thông trong nước đã bắt đầu cuồng thổi, dù sao Bắc Ca đã từng có rất nhiều ngồi sao bóng nổi danh với truyền thông ngang ngược trong NCAA, ngang ngược như vậy chưa bao giờ từng xuất hiện tiền lệ mời một người Châu Á vào đội ngũ chính thức trước ba người dẫn đầu, Ngôn Triều Tấn là người đầu tiên.

Đại học năm ba, anh đại diện Bắc Ca tiếp tực chinh chiến NCAA, một đường phá vòng vây cuối cùng trực tiếp xông vào trận chung kết, mặc dù nhận thất bại nhưng đã trở thành người được chọn đầu tiên khi NBA ứng tuyển, không ít truyền thông đều cho rằng anh chỉ cần tham gia tuyển chọn thì nhất định có thể được lựa chọn ngay vòng đầu tiên.

Ngay lúc chạm tay có thể phỏng kia anh lại lựa chọn ở lại Bắc Ca học xong năm cuối, nhận giấy chứng nhận tốt nhiệp tham gia League sinh viên một năm nữa, mục tiêu giành được quán quân cho người huấn luyện viên đã bằng lòng tín nhiệm anh.

Khiến cho tất cả mọi người kinh ngạc, lần này anh thực sự làm được.

Sau đó anh mang theo ánh sáng quán quân NCAA tham gia tuyển chọn, được người khai thác đội Portland chọn vị trí thứ bảy, rồi lập tức giao dịch cho đội Tước Sĩ Utah.

Đội Tước Sĩ rất muốn anh nhưng bọn anh năm ấy lựa chọn sau mùa thi đấu, ứng tuyển vị trí trái ngược nhau lo lắng đến phiên chính mình anh đã bị chọn đi nên trước tiên đã làm giao dịch với người khai thác.

Mà chủ lực đội Tước Sĩ đấu vị trí hậu vệ sau khi mùa giải kết thúc vì giành được tiền lương cao hơn nên đã rời khỏi Salt Lake City đi New York, thế cho nên năm thứ nhất qua đi Ngôn Triều Tấn đã có cơ hội lên sân.

Khi anh giành được giải người mới xuất sắc nhất, nhiều người khai thác đội  Portland vô cùng đau đớn nói sao đội bóng lại đưa mầm non tốt như vậy đi.

Truyền thông trong nước càng trực tiếp hơn phong anh là thần.

Một nam thần thế hệ quốc dân từ đấy sinh ra.

Ba năm sau, tình trạng toàn thể của anh càng lúc càng nóng, hai ngày trước theo đội Tước Sĩ đấu trận chung kết nâng lên cúp quán quân.

Trước khi Đường Dung bị tai nạn xe còn lướt weibo thấy đầy trời đều những tin liên quan tới trận chung kết kia.

Hai ngày nay cô lấy trạng thái linh hồn này lềnh bềnh xung quanh nên cũng nhìn thấy đoạn ngắn tuyên truyền về trận chung kết trên tivi.

Nói thật, dù được coi như bạn học trung học với Ngôn Triều Tấn nhưng giữa Đường Dung với vị nam thần quốc dân này không thể nói quen biết nhau.

Đại học, từng có bạn học bởi vì nghe nói cô với Ngôn Triều Tấn học cùng trường nên ý đồ muốn hỏi thăm tin tức về vị nam thần quốc dân này qua cô. Cô cố gắng nghĩ thật lâu phát hiện ra chính mình không biết gì cả.

Nhưng vị nam thần chỉ từng cùng cô có đoạn ngắn ngủi liên hệ trong giai đoạn trung học này lại có thể đùn đẩy lễ mừng đoạt giải quán quân của đội bóng để tham gia tang lễ của cô.

Đừng nói những người thân bạn bè trong linh đường kinh ngạc, ngay cả Đường Dung cũng không dám tin.

Cô nhìn vẻ mặt trịnh trọng cong lưng  kia, rồi anh chỉ yên tĩnh đứng một bên, tư thế bi thương không muốn cùng người nào giao lưu, trong lòng vô cùng nghi ngờ.

Lễ tang vẫn tiếp tục tiến hành, có người đi tới chào hỏi Ngôn Triều Tấn nhưng anh vẫn không mở miệng nói chuyện.

Kết thúc lễ, người thân bạn bè lục tục đi ra, anh vẫn không đi.

Nếu không phải biết chính mình nói chuyện anh không nghe được thì thật sự Đường Dung muốn hỏi anh một câu vì sao sẽ vì việc này mà đặc biệt về nước.

Cô không cách nào hỏi được, anh họ cô hỏi thay rồi.

Đường Bùi: “Khi ngài Ngôn liên hệ với tôi, tôi đã rất tò mò, tôi chưa từng nghe Tiểu Dung nói qua chuyện con bé với ngài Ngôn có giao tình.”

Vốn dĩ Ngôn Triều Tấn tính đeo kính đen lên nhưng nghe câu này liền dừng động tác lại.

Ngay sau đó, lần thứ hai anh xoa lên hình xăm trên cổ tay mình, cúi đầu nói khẽ: “Qủa thực giữa tôi với Đường Dung không có giao tình gì, chỉ là tôi đã thích cô ấy rất nhiều năm rồi.”

Đường Dung: ???!

Vị siêu sao quốc tế này đang nói gì cơ?

 

 

 

4 BÌNH LUẬN

Leave a Reply to Anne Apple Cancel reply