Tình đầu – Chương 54

31
6499

Chương 54:

Edit: Mai

Đại khái liên quan đến tuyết đầu mùa nên tất cả bạn học đều phấn khích, có người nhân dịp nghỉ giải lao 10 phút giữa giờ chạy ra sân chơi ném tuyết.

Cả buổi sáng Thẩm Chấp vẫn chưa nói câu nào với Kỷ Nhiễm.

Lúc Kỷ Nhiễm quay qua nhìn cậu chạm phải ánh mắt cậu thì cậu cũng nhanh chóng quay mặt đi.

Cứ như đang ngại ngùng nên trốn cô vậy.

Kỷ Nhiễm dở khóc dở cười, cô không ngờ mình thổ lộ với cậu dưới trận tuyết đầu mùa đã kích thích tới cậu lớn đến thế.

Lúc nghỉ giữa trưa, Văn Thiển Hạ cùng Kỷ Nhiễm đi ra ngoài trường ăn cơm.

Trước cửa siêu thị gần trường bày đủ các loại hộp đựng táo đỏ xinh đẹp. Không ít bạn học đang vây xem xung quanh, xem ra ai cũng muốn mua.

Văn Thiển Hạ đi lên nhìn qua, lúc về hít một hơi nói nhỏ: “15 đồng một quả, đúng là ăn cướp mà.”

Thời bây giờ tiền tiêu vặt học sinh trung học chưa được nhiều, bỏ 15 đồng ra mua một quả táo thực sự quá xa xỉ.

Kỷ Nhiễm nói khẽ: “Mánh khóe kiếm tiền thôi.”

Ở Trung Quốc từ quả táo có hài âm là chi ý, nên mọi người mới coi quả táo như quả bình an, hi vọng người nhận táo có thể bình an vui vẻ.

Bởi vậy cho dù ai cũng biết qua ngày hôm nay thôi quả táo kia cũng không quý đến thế nhưng ai cũng chấp nhận mua.

“Cậu tưởng mấy người đó chỉ đơn giản tặng táo chúc bình an à?” Văn Thiển Hạ nói: “Nhiều người chọn hôm nay làm ngày thổ lộ đó.”

Lễ giáng sinh, lại thêm trận tuyết đầu mùa đúng ngày lễ, mặc dù lạnh nhưng lãng mạn. Có lẽ không khí lãng mạn sẽ làm cho người ta động lòng khiến tỉ lệ thổ lộ thành công lớn hơn.

Mặc dù học sinh Tứ Trung quan tâm chuyện học tập nhưng ai cũng đang độ tuổi thanh xuân.

Kỷ Nhiễm hiếu kỳ hỏi: “Cậu cũng tính thổ lộ à?”

Văn Thiển Hạ bị lời cô nói dọa sợ, lắc đầu như trống lắc: “Không có, tớ không có.”

Kỷ Nhiễm cười nhẹ: “Thật không có à? Mỗi năm chỉ có một lần lễ giáng sinh với tuyết đầu mùa thôi đó.”

Khó có khi cô chọc ghẹo khiến cho Văn Thiển Hạ vừa xấu hổ vừa giận dữ trừng to mắt nhìn cô, nhéo eo Kỷ Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, tớ phát hiện càng ngày cậu càng xấu, nói, cậu bị ai dạy hư vậy hả?”

Thật ra Văn Thiển Hạ muốn hỏi Thẩm Chấp dạy hư cô đúng không nhưng cuối cùng do sợ Thẩm Chấp nên kìm lại.

Cho dù đối phương không ở đây vẫn sợ.

Kỷ Nhiễm nhìn phía sau, kinh ngạc hỏi: “Sao anh tới đây?”

Văn Thiển Hạ nghe vậy chân mềm nhũn, tim đập thình thịch nghĩ không trùng hợp vậy chứ, cô mới đùa giỡn Kỷ Nhiễm một lần đã bị Thẩm Chấp bắt được.

Nơm nớp lo sợ quay lại nhìn ra sau kết quả không thấy ai.

Chờ tới khi cô ấy quay đầu nhìn Kỷ Nhiễm thấy thiếu nữ đứng trước mặt mình đang cười nghiêng ngã, miễn bàn có bao nhiêu vui vẻ.

“Nhiễm Nhiễm, sao cậu hư thế.” Văn Thiển Hạ nghẹn ngào, thực sự thiếu chút nữa cô ấy bị dọa khóc luôn đấy.

Kỷ Nhiễm nhìn cô ấy, không ngờ Văn Thiển Hạ phản ứng lớn như vậy, vội vàng an ủi: “Cậu đừng khóc, tớ chỉ chọc cậu thôi.”

Thật sự không phải cô cố ý hù dọa Văn Thiển Hạ tại cô không ngờ Văn Thiển Hạ sợ Thẩm Chấp như vậy.

Hai người không ai mua táo nên đi qua quán cơm nhỏ bình thường hay ăn.

Kỷ Nhiễm thấy Văn Thiển Hạ đã bình thường lại, không nhịn được hỏi: “Cậu sợ Thẩm Chấp đến vậy à?”

Vẻ mặt Văn Thiển Hạ vô cùng phức tạp nhìn Kỷ Nhiễm.

Đâu chỉ phức tạp, quả thật trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Từ lúc Thẩm Chấp vào Tứ Trung đã nổi danh, lúc cậu mới tới có rất nhiều bạn nữ xếp hàng ngoài lớp để nhìn cậu. Kết quả sau đó cậu bị trường học cảnh cáo mấy lần đều vì tội đánh nhau, huống chi có lời đồn nói cậu ghét có con gái quấy rầy đến mình. Bởi vậy nên những cô gái thích cậu chỉ dám đứng từ xa nhìn, tự giữ tình cảm trong lòng không dám nói ra.

Văn Thiển Hạ thuộc phía chỉ đơn thuần thưởng thức khuôn mặt đẹp trai chết người của Thẩm Chấp, mặc dù không có lòng mơ ước nhưng tuyệt đối cũng không dám mặc sống chết lại gần cậu. Bình thường lúc gặp trên đường chỉ dám ngắm từ xa.

Trước khi Kỷ Nhiễm xuất hiện bên cạnh cậu đều không có sinh vật nữ nào hiện diện.

Mặc dù những người khác nghĩ hai người chỉ đơn giản bạn cùng bàn, xong họ dựa vào chuyện bình thường bạn cùng bàn hay thành CP để mơ mộng vấn đề giữa hai người này rồi tạo thành tin đồn nhưng Văn Thiển Hạ là người chứng kiến chuyện của họ tới bây giờ.

Đặc biệt những người không biết chuyện kia luôn nghĩ giữa hai người này chắc chắn do Kỷ Nhiễm động lòng trước, không ai nghĩ tới người động lòng trước lại là Thẩm đại lão.

Cho nên mỗi lần Văn Thiển Hạ nghe thấy người khác bàn tán chuyện về họ đều muốn la lên một câu, Thẩm Chấp theo đuổi chị em của cô trước.

Nhưng… Cô không dám.

“Nhiễm Nhiễm, tớ nói cậu nghe.” Văn Thiển Hạ khoác tay lên vai Kỷ Nhiễm: “Trước khi cậu xuất hiện, không có cô gái nào dám lại gần Thẩm đại lão trong vòng một mét.”

Nghe nói chủ nhiệm năm lớp 10 vì phòng ngừa bạn nữ trong lớp mê muội sắc đẹp Thẩm Chấp không thể nào thoát ra được nên chỗ ngồi xung quanh cậu tất cả đều là con trai.

Không một sinh vật nữ nào tồn tại.

Trái lại lên lớp 11, Kiều Dư Cầu vẫn chưa rành chuyện quản lý lớp lắm nên ngay cả vấn đề nam nữ không muốn ngồi cùng bàn với nhau mà thầy cũng không biết.

Kỷ Nhiễm cười bất đắc dĩ: “Anh ấy không đáng sợ vậy đâu.”

Cô nhớ tới bộ dáng Thẩm Chấp ngồi tàu lượn siêu tốc với mình, rõ ràng sợ nhưng chỉ im lặng nhắm mắt, hai tay nắm chặt lấy dây an toàn thôi.

Khi ánh mặt trời chiếu rọi lên hàng mi kia tạo cho người ta cảm giác yếu ớt.

Kỷ Nhiễm mím môi nhưng vẫn không kìm được nở nụ cười, thật sự rất đáng yêu.

*

Giờ tự học buổi tối tuyết đã ngừng rơi. Tới gần tiết tự học Thẩm Chấp mới chạy về lớp, không biết cậu làm gì mà ướt sũng, trên người vẫn còn đọng bông tuyết.

Từ lúc cậu ngồi vào chỗ, Kỷ Nhiễm vẫn luôn nhìn qua cậu.

Còn Thẩm Chấp chỉ cúi đầu nhìn bài thi vừa mới được phát xuống, cũng không tính lấy đồ trong hộc bàn ra.

Kỷ Nhiễm hơi sốt ruột, Thẩm Chấp nghiêng đầu nhìn qua cô, nói khẽ: “Sao nhìn anh?”

Nói xong cậu còn cố ý đưa gò má ra như đang muốn để cho cô nhìn rõ hơn, tóc cậu ướt nên hơi rối còn bị quăn ở ngọn tóc.

Rất mềm.

“Nhìn ra trên mặt anh có gì chưa?” Thẩm Chấp nói, “Hay anh lại gần cho em nhìn rõ hơn nhé?”

Cậu nói câu đó xong liền chống tay lên bàn từ từ sát lại gần, phần lớn bạn học đều đang chuyên chú làm chuyện của mình nên không ai chú ý tình huống bên này cho nên Thẩm Chấp càng dựa gần cô hơn.

Kỷ Nhiễm trừng to hai mắt, vốn dĩ cô chỉ muốn nhìn xem lúc nào cậu mới chú ý tới đồ trong hộc bàn thôi.

Do cô chuẩn bị đó.

Lúc cô quay đầu đi Thẩm Chấp bật cười một tiếng.

Đột nhiên Kỷ Nhiễm hơi hối hận, cô sợ gì chứ!

Trong tiết tự học giáo viên chỉ đi qua ngó sơ rồi rời đi, nghe nói đêm nay có cuộc họp các cấp, hầu như toàn bộ giáo viên đều tới hội trường để họp.

Lúc mới bắt đầu trong lớp còn khá yên tĩnh nhưng dần dần âm thanh lớn dần lên.

Hiển nhiên không có giáo viên quản thúc nhóm học sinh không thể ngoan ngoãn được.

Rồi có một cô bạn từ lớp bên cạnh đi ra cầm điện thoại nói: “Mẹ ơi, lớp A10 có một bạn nữ viết thư tình cho một học bá A1.”

“Tình yêu vượt khoảng cách văn lí à?”

Trong trường lớp A1 thuộc lớp chuyên tự nhiên, A10 thuộc lớp xã hội, văn lí không thể cùng nhau xuất hiện.

“Người A1 đồng ý không?” Một bạn nữ khác tò mò hỏi.

“Bên nữ đã chủ động viết thư tình rồi, có thằng con trai nào chịu được thế công này đâu.”

“Dù sao cũng là học sinh A1, lỡ người ta chỉ quan tâm đọc sách thánh hiền thôi thì sao.”

Phòng học bắt đầu la hét ầm ĩ, hiên nhiên cũng đang thảo luận chuyện này. Đầu năm nay chuyện con trai theo đuổi con gái không còn hiếm lạ nữa, chuyện nữ chủ động theo đuổi nam thường được chú ý hơn.

Đặc biệt những cô bạn trong lòng cất giấu người nào đó, thường thường không dám nói ra nhưng khi nhìn người khác dám dũng cảm theo đuổi đều hâm mộ.

Thẩm Chấp không thèm để ý tới những chuyện này, cậu chỉ cúi đầu tính lấy quyển sách trong hộc bàn ra lại đụng trúng cái hộp.

Cậu lấy hộp ra nhìn, cái hộp nhỏ vuông màu hồng nhạt, qua khe hở có thể thấy được quả táo đỏ bên trong. Câu nhăn mày, theo lý không ai dám nhét đồ bậy bạ vào hộc bàn cậu mới đúng.

Trừ phi…

Cậu nghiêng đầu nhìn qua Kỷ Nhiễm đang cúi đầu làm bài bên kia, lúc này cô còn chưa phát hiện ra Thẩm Chấp đã lấy hộp trong hộc bàn ra.

Thẩm Chấp cũng không gọi cô chỉ khẽ mở hộp ra xem.

Lúc cậu mở hộp chú ý thấy bên cạnh quả táo còn có trái tim màu hồng nhạt gấp tỉ mỉ bằng giấy viết thư. Thẩm Chấp nắm chặt trái tim hồng nhạt kia, ngón tay hơi xiết lại.

Cậu không mở ra xem ngay chỉ cầm chặt trái tim nhìn qua cô gái nhỏ ngồi bên cạnh.

Kỷ Nhiễm đang làm bài vật lí, gần đây thực sự cô rất nghiêm túc học bổ túc vật lí, dù sao cô cũng không hi vọng trong cuộc thi tiếp theo lại thấy tên mình ở vị trí thứ hai.

Cô làm xong đề lớn thì cảm giác được ánh mắt người bên cạnh nên cô nhìn qua.

Ánh mắt Kỷ Nhiễm và Thẩm Chấp chạm nhau, lúc đầu vẻ mặt cô còn lạnh nhạt nhưng khi nhìn thấy trái tim màu hồng gấp bằng giấy viết thư kia cô chớp chớp mắt theo bản năng.

Thẩm Chấp hỏi: “Em để hả?”

Cậu vừa nói xong đã bật cười, hỏi: “Em căng thẳng gì chứ?”

“Đâu có, ai nói em căng thẳng.” Kỷ Nhiễm phủ nhận theo bản năng nhưng trong lòng thầm nhủ với bản thân, không được lui về sau, chỉ viết thư tình thôi mà có gì đâu.

Cô nhìn Thẩm Chấp vờ như không căng thẳng chút nào, Thẩm Chấp cũng nhìn cô vài giây, đột nhiên cậu xích lại gần đưa tay chạm mắt cọ cọ hàng mi của cô.

Lông mi cô khá dài lại còn cong vút, sờ vào cảm giác ngứa ngáy.

Cả người Kỷ Nhiễm cứng lại.

Thẩm Chấp cười nhẹ: “Lúc em căng thẳng sẽ nháy mắt đó.”

Kỷ Nhiễm không ngờ cậu sờ lông mi mình vì nguyên nhân này, đột nhiên tim đập nhanh, hô hấp dồn dập lại còn có chút cảm giác không biết phải nói thế nào.

Hơi tê dại, còn hơi ngứa nữa.

Mãi lúc Thẩm Chấp thu tay lại Kỷ Nhiễm mới hồi thần.

Cô thấy cậu cứ nhìn chằm chằm trái tim hồng nhạt kia, ngón tay không nhịn được cọ cọ, tự giễu nói: “Nhìn nó hơi quê mùa.”

Lúc Kỷ Nhiễm mua táo Văn Thiển Hạ đứng ngay bên cạnh.

Cô ấy cổ vũ Kỷ Nhiễm viết câu chúc mừng để bên trong rồi còn tự tay dạy Kỷ Nhiễm gấp trái tim nữa.

Kỷ Nhiễm chưa từng làm qua những chuyện này, từ nhỏ đã thấy không ít cô bé dùng giấy hoặc ống hút gấp ngôi sao rồi bỏ đầy hủ thủy tinh mang đi tặng cho người họ thích. Bản thân cô chưa bao giờ thử qua chuyện này.

Cô không có người trong lòng, cũng không gặp được người đáng để cô gấp hình trái tim.

Nhưng đời này, cô gặp được rồi.

“Anh thích.” Thẩm Chấp nói.

Cậu vừa nói xong đột nhiên phòng học tối đen lại, sau đó khu phòng học phát ra tiếng thét chói tai còn cả tiếng hoan hô nữa.

Mất điện.

Nếu nói chuyện học sinh thích nhất, thì đó chính là giờ tự học buổi tối đột nhiên mất điện, khẳng định có thể về sớm.

Bởi vì giáo viên không có ở đây nên xung quanh ngay cả người duy trì trật tự cũng không có.

Thẩm Chấp lấy điện thoại trong túi ra nhìn thời gian, nói: “Đi thôi.”

“Đi đâu?” Kỷ Nhiễm hỏi lại, cậu chỉ nói câu không đầu không đuôi.

Mết điện xung quanh tối đen như mực, Kỷ Nhiễm còn chưa kịp phản ứng bên tai đã vang lên giọng nói kèm theo hơi thở ấm áp: “Dẫn em đi bán.”

Giọng cậu ẩn ý trêu tức, Kỷ Nhiễm không sợ nhất cái này bèn đứng lên lập tức.

Hai người đi tới hành lang, Thẩm Chấp dựa người lên lan can nhìn bầu trời tối đen bên ngoài, Kỷ Nhiễm yên lặng đứng một bên khó hiểu, kêu bán cô mà thế này à?

Ngày càng nhiều bạn học ra hành lang đứng, khá nhiều cả những bạn A8 nữa. Cửa sổ lầu ba khu lớp 10 đối diện có người còn cầm đèn pin chiếu qua khu lớp 11.

Làm mấy bạn khối 11 tức giận mắng.

“Mẹ nó, khiêu khích tụi mình à.”

“Thằng nhóc lớp 10 nào đó, có gan nói tên chó mày ra.”

Tiếng chửi bậy bên này kích thích tới học sinh khối 10, bình thường luôn duy trì mối quan hệ đàn anh đàn em hài hòa ngoài mặt, giờ mất điện tối thui sự can đảm cũng tăng lên.

Bên đối diện chửi lại.

“Báo tên chó của mấy người trước đi.”

“Lớp 11 thì hay lắm à, không phải chỉ lớn hơn một tuổi thôi sao.”

Lúc hai bên ầm ĩ nhao nhao đột nhiên vèo một tiếng, sau đó bầu trời nổ tung những bông pháo hoa màu vàng rực rỡ, bầu trời như tấm tơ lụa màu đen được ánh sáng pháo hoa chiếu rọi làm cho nó nhiễm sắc vàng kim.

Lại có pháo hoa.

Tiếng kêu gào dần dần biến mất, mọi người đều bị pháo hoa xuất hiện bất thình lình này thu hút. Rất nhanh có nhiều bông pháo nở rộ trên bầu trời đêm, bầu trời được tô vẽ thành những màu sắc khác nhau chiếu sáng lên những gương mặt đứng trên hành lang.

Kỷ Nhiễm ngửa đầu nhìn pháo hoa trên cao, bây giờ có thể nhìn thấy loại pháo hầu như đã biến mất vào mười năm sau. Học sinh đứng trên hành lang bắt đầu hoan hô, cũng không biết ai đột nhiên cầm điện thoại mở ca khúc noel.

Âm nhạc noel cổ điển kết hợp pháo hoa rực rỡ lóa mắt biến thành những kí ức không thể nào quên được của rất nhiều người.

Tuổi thanh xuân luôn có những giây phút đáng nhớ vĩnh viễn.

Có lẽ lúc này đây chính là giây phút đáng nhớ đó.

Thẩm Chấp nhìn cô gái nhỏ bên cạnh thấy ánh mắt cô chuyên tâm nghiêm túc, cười: “Đẹp không?”

Kỷ Nhiễm gật đầu.

Thật ra đẹp cũng không phải pháo hoa, cô đã từng đi khắp nơi trên thế giới cũng đã xem qua pháo hoa to lớn hùng vĩ sáng lạn hơn, nhưng bây giờ đứng dưới bầu trời tuyết đầu mùa đêm noel, xung quanh tối đen có cậu đứng bên cạnh.

Cho dù chỉ yên lặng đứng đó thôi lòng cô cũng run rẩy rung động.

Giây phút này, quá mức tốt đẹp.

Pháo hoa vẫn còn tiếp tục, trên hành lang chật ních bạn học chỉ có bên cạnh Thẩm Chấp và Kỷ Nhiễm không có ai. Không ai dám đứng cạnh vị đại ma vương này.

Pháo hoa dần hết, Kỷ Nhiễm có chút không nỡ nhìn xa xa, bỗng nhiên xung quanh có vài người kêu ầm ĩ.

“Chỗ kia có gì bay tới kìa?”

“Chỗ nào?”

“Cậu nhìn bên kia kìa, nó đang bay về phía này.”

Trời quá tối nên lúc đầu ít người phát hiện ra nhưng nó bay càng lúc càng gần khiến nhiều người chú ý.

Kỷ Nhiễm nhìn qua phát hiện là máy bay không người lái.

Việc phát triển máy bay không người lái ở trong nước khá trễ, phải mấy năm sau mới thực sự phổ biến thế nên nhiều học sinh không biết cũng không lạ.

Nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều không biết.

Trong hành lang có bạn học nam thở dốc kinh ngạc: “Đệch mợ, máy bay không người lái kìa, đúng nó rồi. Sao xuất hiện ở trường chúng ta được nhỉ?”

“Máy bay không người lái gì cơ?”

Bạn nam kia là người thích khoa học kỹ thuật nên bình thường luôn đọc tạp chí khoa học kỹ thuật, lúc trước đi xem triển lãm khoa học kỹ thuật cũng nhìn thấy máy bay không người lái nhưng đây là lần đầu tiên thấy ở trong sinh hoạt đời thường.

Cậu ta lập tức nói: “Chỉ ở Mỹ mới có máy bay không người lái, phải nhập khẩu, lần trước tao đi xem triển lãm nghe người ta nói mấy vạn một lần bay đấy.”

Cậu ta đang phổ cập khoa học thì đột nhiên trên máy bay không người lái bay xuống một bức tranh chữ.

Chữ viết trên tranh được dùng huỳnh quang viết, hơi giống với ánh huỳnh quang trên biển báo giao thông khi lái xe buổi tối vậy, vô cùng sáng, thế nên tranh chữ vừa rơi xuống tất cả mọi người đều thấy chữ viết trên đó.

—– Kỷ Nhiễm, sinh nhật vui vẻ.

Cả khu học đều điên lên rồi, tiếng thét chói tai, tiếng huýt sáo, tiếng dậm chân đồng thời vang lên, những học sinh đứng dưới lầu một không nhịn được nhìn lên lầu trên sợ mấy người lầu trên giẫm sập lầu.

Mặc dù chỉ đơn giản mấy chữ chúc mừng sinh nhật nhưng không ai cảm thấy nó chỉ đơn thuần chúc mừng không thôi. Rõ ràng có bạn nam nào đó phách lối theo đuổi hoa khôi, to gan lớn mật dám công khai trong trường.

Đây có khác gì với chuyện công khai tỏ tình đâu, quả thật to gan lớn mật làm bậy.

Hành vi này, tác phong này…

Hơn nữa lại còn nhiều tiền như vậy.

Đột nhiên trong lòng rất nhiều người đều xuất hiện một cái tên mà không ai dám nói thẳng ra.

Dù sao tin đồn về hai người cũng ồn ào huyên náo.

Học bá cùng với hoa khôi xinh đẹp ngọt ngào ngồi cùng bàn không thể nào không xảy ra vài chuyện được, trên forum cũng đã viết tiểu thuyết đồng nhân về hai người rồi.

Kỷ Nhiễm nhìn hàng chữ trên không trung dưới bầu trời tuyết rơi, gió lạnh thổi qua làm cho hàng chữ lay động, cô nhìn qua thiếu niên đứng cạnh mình.

Tối mùa đông rất lạnh, gió lạnh như dao găm xẹt qua mặt. Xung quanh tối đen như mực phải mượn chút ánh sáng mỏng manh cô mới nhìn thấy Thẩm Chấp.

Mắt thiếu niên hơi cụp xuống, mày kiếm mũi thẳng, đường cong khuôn mặt lập thể thon gầy, dưới trời đêm ngũ quan thiếu niên lại càng tràn ngập cảm giác thần bí, hơi thở nồng đậm như bị bóng tối bao phủ.

Rồi khóe miệng cậu khẽ nhếch lên.

Sự biến hóa rất nhỏ trên mặt làm cho cả người cậu như hòa tan tối tăm trở nên sáng chói.

Kỷ Nhiễm không chớp mắt nhìn cậu chằm chằm, chữ viết giữa không trung vẫn còn đang bay lượn.

Sinh nhật vui vẻ.

Thật ra ngay cả chính cô cũng quên mất qua mấy tiếng nữa, khi tiếng chuông 0 giờ vang lên cô sẽ nghênh đón sinh nhật của mình.

Ngày mà cô đã dần dần không còn mong đợi.

Hai người đối diện nhau, tiếng tim đập của Kỷ Nhiễm dần nhanh hơn, giống như nhịp trống bên tai vậy, từng nhịp từng nhịp làm cô càng khẩn trương cấp bách hơn.

Ngay cả lỗ tai cũng đỏ lên.

Như qua cả một thế kỷ, rốt cục Thẩm Chấp cũng mở miệng.

“Nhiễm Nhiễm, cảm ơn em đã xuất hiện.”

Xuất hiện trong sinh mệnh của anh, trở thành ánh sáng vĩnh hằng chiếu sáng anh….

Chương trước

Chương sau

 

31 BÌNH LUẬN

  1. haiizzz
    để dò ra pass chương này ta phải lướt từ chương 2 đi (vì chương 1 mới đọc lấy pass hôm trước nên nhớ)
    Mò mãi mò mãi rút cuộc cũng tìm ra…

    Huhu lỡ lọt hố rồi phải theo tới cũng chứ sao nữa

    Ủa hôm nay sinh nhật Kỷ Nhiễm à?
    Nàng thổ lộ ở trận tuyết đầu mùa, còn tặng táo nữa
    còn Thẩm Chấp chơi nổi nhể, tạo mất điện, sau đó dùng cả máy bay không người lái thả tranh chữ chúc mừng sinh nhật nữa chứ

    “Nhiễm Nhiễm cảm ơn em đã xuất hiện”

  2. Tìm được quả pass mà em sốc vì được thần may mắn độ dã man chị ạ ? mới đầu em không nhớ nên đánh liều là bánh gạo cay vì cứ cay là liên tưởng ngay tới món này cơ, xong trời không phụ lòng em, trật lất ạ ? ngay sau đó em đánh liều lần hai, nhắm mắt lướt cái vèo mục lục xong dừng lại một chương, ôi má ơiiiiii đập vào mắt em là tên món ăn í, trời má khỏi phải nói nó mừng ơi là mừng í huhu, em tưởng là phải ngậm ngùi bỏ chương này luôn í chứ ?

  3. Ăn đồ Trung nhiều nên giờ thấy có ích ghê, nhập cái được luôn nè.
    Truyện dạo này diễn biến nhẹ nhàng k kịch tính như hồi đầu nữa nè. Nhưng như thế nào cũng rất mong chờ diễn biến tiếp theo, cảm ơn editor?

  4. Màn tỏ tình hoành tráng và lãng mạn. Chấp ca đúng là Cao Phú Soái. Tôi đang ngâm trong hủ mật, đọc mà cứ cười suốt mặc dù không phải truyện hài.

  5. uầy sinh nhật Kỷ Nhiễm nên Thẩm Chấp chơi lớn ghê, hoành tráng sáng tạo thế này ai qua nổi anh =)) Ấn tượng như này thì chắc chắn sẽ thành kỷ niệm khó quên cả đời luôn

  6. Quả nhiên công sức ngồi lục lại trí nhớ của mình không đổ sông, chương này siêu ngọt ngào nhẹ nhàng nhưng vẫn rất nóng bỏng aaaa thật yêu quá

  7. Truyện càng ngày càng ngọt… Yêu quá.
    Mà sao mình comment ko thấy hiện lên. Chờ bạn xét duyệt hả? Ko biết đủ số chưa vì ko thấy. Hic.

  8. Công nhận Chấp ca lãng mạn ghê luôn á,ngày ngày ăn đường của anh muốn bội thưc luôn những vẫn không dức ra được,Tui đoán chương sau sẽ có bất ngờ lớn luôn ấy,mong chờ mong chờ lắm luôn?

  9. Càng đọc càng cảm thấy, trùng sinh là để bù đắp cho thanh xuân của 2 anh chị vậy. Tất cả nhưng điều chưa được trải qua ở kiếp trước, kiếp này đều được một cách trọn vẹn.
    Cảm ơn một Chấp ca luôn cố gắng theo đuổi tình yêu
    Cảm ơn một Nhiễm tỷ đã sớm nhận ra và chấp nhận tình yêu đó!
    Và cảm ơn Hàn Mai tỷ đã edit bộ này❤️

  10. Có những màn tỏ tình mà làm cả trường trầm trồ, người trong cuộc rung động. Nhưng hạnh phúc là được, Chấp cứ bá đạo kiểu này thì Nhiễm có chớt đứ đừ 😀

  11. Thích đọc truyện có pass vì mỗi lần giải pass lại tưởng tượng mình như thám tử, rồi cầm sổ, bút , căng mắt lên để tìm. Giờ trong tay mình có một quyển sổ nhỏ chuyên ghi các loại pass của mấy truyện. Nhớ đợt gì còn ngồi tra mã morse để đọc được

  12. ôi anh Chấp cứ bá đạo kiểu này thì ôi thôi Nhiễm Nhiễm sẽ chìm trong hủ đường mãi thôi nhaaaa

  13. cũng may Tiểu Nhiễm được trọng sinh về lại một lần để hưởng thụ thanh xuân thật sự

  14. ?? anh chị nhét một tô đầy cẩu lương vào mồm các độc giả thế này,đọc mấy chương trước thấy quá khứ của Thẩm Chấp thật éo le ,nhưng may là gặp được Kỷ Nhiễm nên mới có màu sắc hơn

  15. Wow tình cảm của hai đứa vừa dễ thương gần gũi lại rất đáng ngưỡng mộ

  16. Vì đọc chương này mình đã ngồi cày lại từ chương 1 hihi :))) đọc lại vẫn thấy hay và hấp dẫn. Đôi trẻ về bên nhau ngược chết bố mẹ cực phẩm đôi bên đi

  17. Chương này siêu ngọt luôn rồi!!! Màn chúc mừng sinh nhâtn đúng chuẩn phong cách của Chấp ca luôn :)))

  18. Chời ơi lãng mạn dã man, không biết sau này tới sinh nhật anh Chấp, chị có nhớ ra anh Nguyễn Cảnh năm xưa không ❤️❤️
    Mà, không khí tác giả vẽ nên làm mình nhớ hồi thpt ghê ???

Leave a Reply to Uyên Nguyễn Cancel reply