Tình đầu – Chương 53

24
9838

Chương 53:

Edit: Mai

Kỷ Nhiễm nhìn thiếu niên đang ngồi bên cạnh mình không nói bất kỳ một lời nào trong hai tiết học buổi chiều. Kỷ Nhiễm không ngờ chỉ bức thư tình thôi đã kích thích lớn tới cậu như vậy.

Trước cũng có người gửi thư cho cô, có người để trong hộc bàn thậm chí còn có người trực tiếp đưa cho cô nữa.

Kỷ Nhiễm chưa từng mở ra xem.

Mặc dù phụ tấm lòng người khác nhưng cô cảm thấy nếu đã không thích người ta thì nên từ chối thẳng thắn như vậy mới là cách tốt nhất với họ.

Trong tiết vật lí các bạn học đều ngao ngán buồn ngủ.

Kỷ Nhiễm vừa nghe giọng nói dõng dạc của thầy vật lí trên bục giảng vừa nghĩ phải giải thích thế nào với người ngồi bên cạnh.

Cô thực sự không ngờ, đường đường Thẩm Chấp mà cũng có lúc nhỏ mọn như vậy.

Lúc thầy vật lí xoay người chép đề lên bảng, Kỷ Nhiễm nghiêng đầu nhìn người bên cạnh thấy cậu đang cúi đầu nhìn cuốn sách để trước mặt nhưng ánh mắt lại ngơ ngác càng giống như đang ngẩn người hơn.

Kỷ Nhiễm viết một câu lên vở rồi đẩy qua bàn cậu.

Mặc dù Thẩm Chấp không nhìn lên bảng nhưng vừa rồi thực sự cậu đang nghiêm túc nghe giảng bài, chỉ khi thầy giáo viết đề lên bảng cậu mới ngẩn người.

Mới một giây thôi đã thấy cuốn vở bị đẩy qua.

Trên mặt giấy có hàng chữ thanh tú.

[Anh giận à?]

Chữ Kỷ Nhiễm viết rất đẹp, hơn nữa lại còn khác với nét chữ xinh xắn khéo léo bình thường con gái hay viết, chữ cô viết nhìn vô cùng mạnh mẽ, trái ngược một trời một vực với khuôn mặt cô.

Nhưng Thẩm Chấp lại rất thích.

Thẩm Chấp cụp mắt nhìn cuốn vở trước mặt xong vươn đầu ngón tay ra kéo vở qua.

Kỷ Nhiễm ngồi bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, không tệ, còn chịu nhận đồ cô viết.

Mặc dù cô cảm thấy trong chuyện này bản thân mình rất vô tội, tại người khác viết thư cho cô mà cũng có phải cô viết thư cho người khác đâu.

Thẩm Chấp đẩy cuốn vở lại đây, Kỷ Nhiễm cúi đầu nhìn chữ cậu viết.

[Không.]

Nếu chỉ có một câu này Kỷ Nhiễm sẽ cảm thấy có lẽ thật sự cậu không giận thật, nhưng khi nhìn xuống phía dưới thì cô không nhịn được bật cười.

[Trước kia em cũng nhận được thứ đồ chơi này?]

Rõ ràng ngay cả hai chữ thư tình Thẩm Chấp cũng không muốn viết ra.

Kỷ Nhiễm cúi đầu viết hai chữ lên giấy.

[Đúng vậy.]

Cô vẫn luôn thẳng thắn thêm vào đó cảm thấy chuyện này không có gì phải giấu diếm, cô cầm bút đang tính viết tiếp nói những bức thư kia cô chưa từng mở ra cũng chưa từng đọc qua.

Trùng hợp thay thầy vật lí đứng trên bục giảng nhìn cả phòng học một lượt không thấy cánh tay nào chủ động nhấc lên để lên bảng giải đề. Vì thế ông vô cùng dịu dàng nhìn qua chỗ Kỷ Nhiễm với Thẩm Chấp.

Từ sau cuộc thi giữa kỳ, Thẩm Chấp đạt điểm tuyệt đối còn Kỷ Nhiễm điểm cao đã thành những học trò giỏi trong lòng thầy. Đặc biệt thầy còn cảm thấy mặc dù Kỷ Nhiễm không thi được điểm tuyệt đối nhưng chắc chắn em ấy có tiềm lực thi được điểm tuyệt đối.

Tới lúc đó trong lớp ông sẽ có được hai điểm tuyệt đối vật lý, thật nở mày nở mặt.

Thầy vô cùng ôn hòa nói: “Vậy Kỷ Nhiễm và Thẩm Chấp lên bảng giải đề đi.”

Ngòi bút đang lướt trên giấy của Kỷ Nhiễm dừng lại, câu giải thích phía dưới còn chưa kịp viết chữ nào. Cô nhìn qua Thẩm Chấp còn Thẩm Chấp lúc này đang cụp mắt nhìn chằm chằm hai chữ trên giấy.

Đúng vậy.

Thẩm Chấp tức đến bật cười, cậu còn nói cái gì được nữa, học sinh trung học bây giờ không lo học tập cả ngày nghĩ tới chuyện gì không đâu.

Khóe miệng cậu hơi giật giật, không nhanh không chậm đứng từ ghế lên.

Hai người một trước một sau lên bảng, trong phòng học vang lên những tiếng xì xào.

Trong lòng Kỷ Nhiễm ngòn ngọt, cô vừa nhìn đề trên bảng vừa nghĩ thì ra cảm giác cùng người trong lòng mình lên bảng giải đề lại tuyệt như vậy.

Một phút đồng hồ sau, Thẩm Chấp khẽ nói: “Nhiễm Nhiễm, cố lên.”

Bên môi Kỷ Nhiễm vẫn còn ý cười, đột nhiên lại thấy thiếu niên đang kêu cô cố lên kia xoay người ném viên phấn vào hộp trên bục giảng sau đó chậm rì rì về chỗ ngồi của mình.

Cho nên cậu kêu mình cố lên là có ý gì?

Vì ngại cô giải đề quá chậm sao?

Trong lòng Kỷ Nhiễm có cảm giác căm tức vì bị nhục nhã, cô bắt đầu viết thật nhanh lên bảng, tiếng vang lạch cạch lạch cạch, bạn học trong lớp cũng đều có cảm giác không hiểu làm sao.

Hình như Kỷ Nhiễm không giống như đang giải đề mà như đang phát tiết…

Lúc cô quay về chỗ còn cố ý không nhìn qua Thẩm Chấp.

Cô vẫn cảm thấy vừa rồi cậu gần đi nói câu cố lên với cô, thật sự không phải kêu cô cố lên mà như đang nhục nhã cô.

Đúng rồi, lần trước quả thật cô thi lí thấp hơn cậu 4 điểm.

Môn lí là môn hai người họ cách điểm nhau nhất.

Mãi đến lúc tan học Kỷ Nhiễm còn buồn bực không vui, cô gái nhỏ có lòng tự trọng quá mạnh mẽ thật sự không chịu nổi sự nhục nhã trên phương diện học tập này.

Không được, tuyệt đối không được.

Thẩm Chấp như nhìn ra cảm xúc của cô, ngón tay khẽ gõ lên máy tính cô hai lần: “Kỷ Nhiễm.”

Cô nhìn qua rồi nghe thấy Thẩm Chấp nói: “Lúc thi giữa kỳ có phải môn lí là môn em kém điểm anh nhất không, đây cũng là nguyên nhân em xếp thứ hai nhỉ?”

Nét mặt Thẩm Chấp bình tĩnh cùng với giọng điệu lạnh nhạt, bộ dáng như đang nói chuyện không hệ trọng gì cả.

Nhưng Kỷ Nhiễm có cảm giác như đầu mình muốn nổ tung, cậu muốn gì? Thi giữa kỳ đã qua bao lâu rồi mà cậu còn muốn khoe khoang thành tích thắng lợi của bản thân nữa?

“Vậy em có muốn thi điểm lí tốt như anh không?”

Kỷ Nhiễm: “…”

Cô không cần tên bạn trai này nữa, có thể đánh chết không?

Cô hơi vểnh môi, trên mặt lộ ra không vui, nét mặt như kiểu anh đang đâm vào tim em những chuyện đau xót.

Thẩm Chấp bật cười.

Cậu lại gần, khẽ liếm môi cười nhẹ, giọng nói cực mềm: “Nhiễm Nhiễm, em có muốn không?”

Lần này giọng cậu nhuộm thêm một tầng dịu dàng, trầm thấp, dễ nghe làm xương cốt người ta mềm nhũn, cứ như đang muốn dụ dỗ cô gái nhỏ vậy.

Kỷ Nhiễm chậm rãi gật đầu.

Khẳng định cô bị cậu hạ cổ rồi.

Lần này Thẩm Chấp cười vừa lòng thỏa ý, dùng danh nghĩa học tập để cột cô lại bên cạnh mình, trái lại cậu cũng muốn nhìn xem còn ai dám cám dỗ người của cậu ngay trước mặt cậu.

Còn Kỷ Nhiễm tuyệt đối không ngờ được phía sau lời đề nghị bất ngờ này của Thẩm Chấp lại cất giấu suy nghĩ sâu như vậy.

Cô thực sự cho rằng đây chỉ đơn thuần cùng nhau học tập thôi.

Quả nhiên ngay sau đó, Thẩm Chấp đã đưa ra một kế hoạch học tập đặc biệt cho Kỷ Nhiễm, nói cho oai thì đây là kế hoạch học bổ túc.

Cậu thản nhiên bày tỏ: “Thành tích của em đã tốt lắm rồi nhưng môn lí lại kéo chân sau. Nhưng lúc thi đại học chỉ cần một điểm thôi cũng cách cả ngàn tên.”

Bình thường Thẩm đại lão không hề thích nói tới đạo lý thế mà khi cậu nói chuyện tẩy não người ta giống như chủ nhiệm, thế mà Kỷ Nhiễm lại bị cậu nói lung lay rồi còn cảm thấy cậu nói có đạo lý nữa chứ.

Dù sao kiếp trước cô cũng không trải qua chuyện thi đại học.

Kiểu như tất cả mọi người đều là vàng nhưng khối vàng cô đây lại chưa từng luyện qua lửa thực sự, có cảm giác không đủ độ nguyên chất.

Thẩm Chấp nói: “Chủ nhật tuần này cùng tới thư viện đi, anh giới thiệu cho em mấy cuốn sách tham khảo anh hay dùng.”

Kỷ Nhiễm quay đầu nhìn cậu, ánh mắt như kiểu em biết ngay quả nhiên anh có giấu nghề mà.

Thế cho nên bạn học Kỷ đơn thuần chỉ đặt trọng điểm lên chuyện học tập hoàn toàn không chú ý đến chuyện chủ nhật mà rủ cùng đi thư viện nhìn giống như đang hẹn hò hơn.

*

Lúc tan học Văn Thiển Hạ vẫn còn đang hỏi Kỷ Nhiễm về chuyện thư tình, Kỷ Nhiễm cũng không nói gì. Thật ra đại khái cô đã biết do ai đưa rồi, chỉ không ngờ đối phương lại kiên trì như vậy.

Kỷ Nhiễm cũng không đặt chuyện bức thư vào lòng, dù sao lớp 10 và lớp 11 không học cùng khu nên bình thường rất khó chạm mặt nhau.

Ai ngờ trong lòng cô mới nghĩ vậy thì hôm sau lúc cô và Văn Thiển Hạ đang dọn dẹp vệ sinh gần sân bóng rổ do lớp A8 chịu trách nhiệm lại đột nhiên gặp Tiếu Bạc và những người trong đội kéo cờ đang tập luyện.

Đội kéo cờ của trường rất chăm chỉ, mỗi tuần đều tập luyện ba lần.

Bởi vì mùa đông trời nhanh tối nên giáo viên chuyển giờ tập luyện thành buổi sáng, không ngờ đúng lúc gặp Kỷ Nhiễm.

“Tiếu Bạc, mày nhìn kìa, Kỷ Nhiễm đó.”

“Cuối cùng thằng nhóc mày có theo đuổi hoa khôi không?”

Trong đội ngũ xôn xao lên, may mà giáo viên hướng dẫn tới nên mấy nam sinh mới không nói nữa. Hôm nay sắc trời khá âm u, thoáng chốc bầu trời đã tí tách vài giọt mưa.

Giáo viên nhìn trời, vội vã nói: “Được rồi, thời tiết hôm nay không thể tập luyện được. Các em về lớp nhanh đi.”

Sắc trời u ám gió thổi mạnh khiến Kỷ Nhiễm hơi nhíu mày, đang tính quét cho xong chỗ còn lại rồi đi về lớp.

Văn Thiển Hạ cũng nhìn trời, kêu: “Nhiễm Nhiễm, hay chúng mình về lớp trước đi, sắp mưa rồi.”

“Cậu đi trước đi, bên tớ còn một chút nữa.” Kỷ Nhiễm bất đắc dĩ nói.

Tất nhiên Văn Thiển Hạ không thể bỏ cô mà chạy trước được bèn đi tới khu Kỷ Nhiễm quét.

Tiếu Bạc đang chuẩn bị về lớp nhưng thấy cô còn chưa đi khỏi bèn chuyển hướng đi qua bên Kỷ Nhiễm. Văn Thiển Hạ trơ mắt nhìn đàn em lớp dưới cao gầy thanh tú kia, không nhịn được nhìn thêm vài lần.

Tiếu Bạc chủ động hỏi: “Kỷ Nhiễm, có cần giúp đỡ không?”

Lúc trước cậu ta nghe bạn học nói qua đa phần nữ sinh sẽ không chấp nhận tình chị em nên ngay từ đầu cậu ta không thể để cô có cách nghĩ rằng chính bản thân cậu ta là một em trai được.

Cho nên lần này gặp mặt Tiếu Bạc trực tiếp gọi tên cô.

Kỷ Nhiễm ngẩng đầu nhìn thoáng qua cậu ta, nhận ra cậu ta rồi lắc đầu: “Không cần.”

Cô thấy Tiếu Bạc vẫn chưa tính đi liền nói tiếp: “Sắp mưa rồi cậu mau về lớp đi.”

“Hai người cũng vậy, nhanh về lớp đi đừng để bị cảm.” Tiếu Bạc quan tâm nói.

Kỷ Nhiễm lắc đầu.

Tiếu Bạc vẫn còn muốn giúp đỡ, rốt cục Kỷ Nhiễm không nhịn được nhìn cậu ta chuẩn bị nói rõ. Cô từ chối cậu ta không phải chỉ nói tượng trưng mà thực sự từ chối.

Nhưng cô còn chưa mở miệng đã thấy người đang đi tới.

Tiếu Bạc không chú ý tới ánh mắt cô vẫn tiếp tục nói: “Hay tớ phụ dọn dẹp chỗ này giúp cậu, vậy sẽ nhanh hơn, cậu cũng có thể về lớp sớm một chút.”

Cậu ta vừa nói xong liền nghe thấy phía sau lưng truyền đến một tiếng hừ lạnh.

Tiếu Bạc quay đầu lại nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của người đứng sau, khoảng cách giữa hai người rất gần và đây cũng là lần đầu tiên Tiếu Bạc phát hiện ra chiều cao của chính mình lại có thể thua người khác.

Dù sao cậu ta có thể vào đội kéo cờ của trường nên cũng thuộc kiểu người có chiều cao đáng kiêu ngạo.

Cả khối 10 cơ hồ không có người cao hơn cậu ta, nhưng khi đối diện với người trước mắt cậu ta cảm nhận được áp lực.

Kiểu áp lực đập thẳng vào mặt.

Sau đó, Tiếu Bạc liền nhận ra người đứng trước mặt, dù sao trong trường này ít ai không biết Thẩm Chấp.

Thẩm Chấp đánh giá cậu ta xong, khóe miệng nhếch lên lạnh lùng nói: “Thích dọn dẹp vệ sinh vậy hay để tao đề nghị với hiệu trưởng cho mày dọn dẹp hết trường nhé?”

Lúc Kỷ Nhiễm thấy cậu thì đã thấy nét mặt cậu như kiểu bây giờ ông đây đang khó chịu đừng ai chọc, rồi lại thấy cậu thật sự dọa dẫm đàn em lớp 10.

Cô đi tới bên cạnh đưa tay kéo nhẹ góc áo cậu.

Mặc dù không nói gì nhưng thái độ thân mật, có cảm giác thân thiết không người nào chen vào được.

Đột nhiên, Tiếu Bạc nhớ lúc trước Kỷ Nhiễm có nói qua rằng cô có người học tập cùng mình. Hôm đó Tiếu Bạc còn tưởng đây chỉ do Kỷ Nhiễm thuận miệng nói ra từ chối mình thôi.

Nhưng bây giờ đột nhiên cậu ta hiểu cô đang nói tới ai.

Chuyện Thẩm Chấp từ vị trí đứng cuối nhảy lên vị trí đầu tiên là chuyện thật sự không thể tưởng tượng được, thế nên thành tích thi giữa kỳ vừa ra chuyện khối 10 quan tâm nhất không phải bảng xếp hạng thành tích của mình mà là chuyện Thẩm Chấp làm cách nào có thể từ ác bá chuyển thành học thần.

Chuyện hơn 700 điểm không phải ai cũng có thể thi được.

Bây giờ nhìn cảnh trước mắt, Tiếu Bạc có chút hâm mộ lại có chút khó chịu.

Thẩm Chấp thấy cậu ta còn chưa đi liền nhăn mày đang tính mở miệng tiếp đã bị Kỷ Nhiễm kéo áo lại. Tiếu Bạc cũng không làm gì cả không đến mức phải ép người ta.

Cậu cúi đầu nhìn Kỷ Nhiễm, cô đang hơi ngửa đầu lên, trên cổ có một khăn quàng màu hồng nhạt, đôi mắt sáng nhiễm ý cười làm người ta không thể nào ngừng thích được.

Sau khi Tiếu Bạc đi Văn Thiển Hạ cũng không dám ở lại, nhìn Kỷ Nhiễm làm thủ thế đi trước rồi khom lưng chạy tóe khói không thấy bóng dáng đâu.

Thẩm Chấp nhìn xung quanh, “Còn chỗ nào chưa dọn nữa?”

Kỷ Nhiễm nghe lời cậu nói xong liền mở to hai mắt nhìn, cậu muốn giúp cô quét dọn sao?

Thẩm Chấp thấy vẻ mặt cô vừa tức vừa muốn cười, hỏi ngược lại: “Nhìn anh không giống người biết dọn vệ sinh hả?”

Trong lòng Kỷ Nhiễm có chút buồn phiền, suy nghĩ không biết có nên nói thật hay không, ngay lúc cô đang do dự Thẩm Chấp đã khom người lại gần rồi vươn hai ngón tay khẽ nhéo má cô.

“Chỉ có anh mới có thể phụ trách việc dọn vệ sinh giúp em.”

Trong mắt cậu có chút cáu, như đang rất khó chịu với chuyện Tiếu Bạc xum xoe khi nãy, Thẩm đại lão là người luôn thích làm theo ý mình nhưng bây giờ lại quá mức để ý tới suy nghĩ của Kỷ Nhiễm.

Nếu không cậu đã có cách tuyên bố cho cả trường biết, cậu muốn làm cho không một đứa con trai nào dám tiếp cận cô nữa.

Kỷ Nhiễm nhỏ giọng nhắc nhở cậu: “Thẩm Chấp, đang ở sân thể dục đấy.”

Mặc dù bây giờ xung quanh không có ai nhưng mà bảo vệ và giáo viên chủ nhiệm là người xuất quỷ nhập thần, không biết sẽ từ xó xỉnh nào xuất hiện nữa.

Kỷ Nhiễm còn nghe được sự tích chói lọi dưới thời tiết nóng bức mùa hè và có rất nhiều muỗi thế mà chủ nhiệm còn trốn ở rừng cây phía sau trường bắt được mấy đôi yêu nhau nữa đó.

Thẩm Chấp chậm chạp thả tay ra.

Hai người quét dọn vệ sinh khu vực này xong liền vội vàng chạy về khu lớp học, bên ngoài đột nhiên có sấm sét rồi bắt đầu mưa to. Hai người đứng ngoài hành lang nhìn mưa to bên ngoài, vừa lúc có mấy người chạy từ bên ngoài vào.

Mấy bạn nữ vừa phủi nước mưa trên người vừa oán giận: “Đã mùa đông rồi còn mưa gì nữa chứ?”

“Đúng đó, tuyết rơi mới phải.”

“Sắp tới lễ giáng sinh rồi, tuyết rơi, tuyết rơi, tuyết rơi.”

Mấy bạn nữ lẩm bẩm không ngừng, mãi đến khi có người thấy Thẩm Chấp và Kỷ Nhiễm đang đứng một bên mới ngậm miệng lại. Sau đó những người khác cũng chú ý tới, vốn dĩ hành lang đang ầm ĩ lại trở nên yên tĩnh lạ thường.

Kỷ Nhiễm thấy vậy không nhịn được nở nụ cười.

Cho dù Thẩm Chấp thành người đứng nhất lớp nhưng cái danh ác bá kia cũng không thể biến mất được.

Cô xoay người chạy lên lầu, Thẩm Chấp đi bên cạnh cô, lúc đi tới ngã rẽ cầu thang cậu mở miệng hỏi: “Con gái mấy em…”

“Đều thích lễ giáng sinh à?”

Không riêng gì mấy bạn nữ khi nãy mà mấy ngày nay các bạn nữ trong lớp cũng đang thảo luận về lễ giáng sinh.

Hình như trời sinh con gái đã có sự nhiệt tình đối với những ngày lễ thế này.

Kỷ Nhiễm suy nghĩ, thật ra lúc trước ở nước ngoài lễ giáng sinh mới đúng là náo nhiệt, trước đó cô học ở nước ngoài nên hằng năm đều tham gia tiệc tối noel do trường học tổ chức. Lúc bắt đầu cũng thấy mới mẻ nhưng thời gian lâu rồi cũng bình thường.

Giống như năm mới vậy, khi còn bé mong chờ nhất tới năm mới để nhận tiền lì xì, lớn dần sự mong đợi kia đã không còn rõ rệt như vậy nữa.

Đối với Kỷ Nhiễm mà nói lễ giáng sinh là sự tồn tại như vậy.

Nhưng cô biết Văn Thiển Hạ rất mong đợi lễ giáng sinh, huống chi Thẩm Chấp còn hỏi như vậy nên cô bèn gật đầu: “Cũng tàm tạm.”

Thẩm Chấp im lặng gật đầu.

*

Lễ giáng sinh vào ngày thứ sáu, lúc thức dậy Kỷ Nhiễm thay một bộ váy liền áo bằng lông dê nhìn rất mềm mại ấm áp, bên dưới phối thêm một quần tất màu trắng nữa.

Kiểu quần tất màu trắng này đối với người bình thường mà nói là thảm họa nhưng Kỷ Nhiễm có bắp chân nhỏ hai chân còn thẳng tắp nữa.

Nhìn vô cùng trong sáng ngọt ngào, có cảm giác như thiếu nữ đáng yêu vậy.

Lúc cô cầm áo khoác đi xuống lầu, dì Triệu nhìn thấy bèn kinh ngạc hô lên: “Ôi, bộ này nhìn đẹp thật nhưng mà có ấm lắm không, bên ngoài tuyết còn đang rơi đấy.”

“Tuyết rơi rồi ạ?” Kỷ Nhiễm nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên trong sân trắng xóa một mảnh.

Vừa rồi cô sốt ruột xuống lầu nên cũng chưa kéo màn trong phòng ra. Bây giờ nghe dì Triệu nhắc cô mới nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.

“Tuyết rơi rồi.” Kỷ Nhiễm vui vẻ kêu lên.

Dì Triệu nói: “Cái váy cháu mặc mỏng quá, hay dì lấy cho cháu cái áo lông nhé.”

Không chờ Kỷ Nhiễm trả lời dì Triệu đã lên lầu lấy áo lông giúp cô. Lúc Kỷ Nhiễm ngồi ăn bữa sáng xong dì Triệu mới chọn áo lông xong đi từ trên lầu xuống.

Kỷ Nhiễm nhìn cái áo lông màu đỏ thẫm trong tay bà thì hơi bất đắc dĩ.

Ai ngờ dì Triệu còn nói: “Hôm nay lễ giáng sinh mà, trước cửa khu nhà còn chuẩn bị cây thông noel thật lớn, cháu mặc màu đỏ cho vui mừng.”

Dưới sự đề nghị mãnh liệt của dì Triệu, Kỷ Nhiễm quấn mình thành thiếu nữ noel.

Ngoài trời tuyết còn đang rơi, dì Triệu sợ cô đi đường trượt chân nên kêu để lái xe chở cô tới trường. Kỷ Nhiễm cũng không từ chối, lên xe liền kéo khóa áo lông xuống.

Bên ngoài tuyết vẫn đang bay lả tả, cả thành phố như được bao phủ trắng xóa. Sắc trời còn hơi tối, bông tuyết phấp phới mềm mại bay giữa không trung theo cơn gió rơi lên mặt đất.

Đây là trận tuyết đầu mùa năm nay.

Lái xe chở Kỷ Nhiễm tới cửa trường học, thời tiết không tốt nên cha mẹ học sinh đưa con mình đến trường càng nhiều hơn, lúc lâu xe mới tìm chỗ dừng lại được.

Kỷ Nhiễm đẩy cửa bước xuống, cơn gió lạnh thổi tới chui vào cổ áo, vừa rồi trong xe còn cảm thấy hơi nóng thế mà bây giờ chỉ một giây đồng hồ sau đã cảm nhận được cái rét lạnh bên ngoài.

Quả nhiên băng hỏa trọng thiên*.

*Băng hỏa trọng thiên: kiểu so sánh như hai cực nam châm nhưng vẫn hút nhau được. Ở đây như nói nóng lạnh khác nhau nhưng vẫn cùng tồn tại với nhau.

Hôm nay Kỷ Nhiễm đi ủng thấp cổ màu đen, bước thấp bước cao giẫm lên tuyết, mỗi bước đều cót két, quảng trường lớn ngay trước trường học đã bị giẫm lên rất nhiều dấu chân.

Cô nhìn thoáng qua xung quanh, bây giờ học sinh cũng chưa đến nhiều nên cô nhìn qua hướng bên kia thấy tuyết chỗ đó còn chưa bị người ta giẫm lên.

Sau đó cô đi lên phía trước từng bước một.

Kỷ Nhiễm cũng không biết vì sao hôm nay tâm trạng lại vui như vậy, đây không phải lần đầu tiên cô thấy tuyết lớn, nói ra thì cô còn thấy cảnh tuyết rơi đẹp hơn nhiều nữa kìa.

Cô sợ ngã sấp xuống nên cúi đầu đi cực kỳ nghiêm túc, mãi đến lúc phía sau có người đụng vào cô.

Cô còn chưa kịp lấy lại tinh thần phía sau đã vang lên giọng nói hòa nhã quen thuộc: “Cô gái nhỏ, trên mặt đất có vàng à?” Thẩm Chấp vừa vào cổng trường đã thấy cô quấn mình như con gấu nhỏ noel vậy, rồi còn đi trên chỗ người khác chưa đi qua, cả hành trình đều cúi thấp đầu nhìn chằm chằm trên mặt đất cũng không biết do sợ ngã hay trên mặt đất đang có gì đó chờ cô đi nhặt nữa.

Kỷ Nhiễm quay đầu, trên đầu cô có mũ len, trên đỉnh mũ có quả cầu vải nhìn rất đáng yêu, trên cổ còn quấn khăn quàng cổ lông lá xù xì che khuất gần nửa mặt.

Bây giờ chỉ lộ ra mỗi đôi mắt đen ươn ướt nước nhìn cậu chằm chằm.

Ánh mắt cô mềm mại đến mức cậu muốn chết ngay tại chỗ.

Thẩm Chấp yên lặng đứng tại chỗ, bông tuyết bay từ phía chân trời dịu dàng rơi lên đỉnh đầu cậu cùng cô.

Trong nháy mắt này, đột nhiên Kỷ Nhiễm hiểu ra vì sao hôm nay mình lại vui vẻ như thế.

Đây là tuyết đầu mùa.

Trận tuyết đầu mùa đầu tiên cô và Thẩm Chấp cùng nhau trải qua, đời trước chuyện tuyết đầu mùa trong phim Hàn nổi lên khắp đại giang nam bắc nhưng Kỷ Nhiễm chưa từng được lĩnh hội cảm giác đó.

Nhưng bây giờ, người trong lòng cô đang ở ngay trước mặt cô.

“Thẩm Chấp, hôm nay là tuyết đầu mùa.” Kỷ Nhiễm nghiêm túc nhìn cậu, nói.

Thẩm Chấp nhìn cô gái nhỏ trước mắt, cười khẽ đang muốn gật đầu, cậu biết cô là người phương nam, mùa đông ở phương nam không có tuyết rơi thường xuyên như phương bắc.

Nhưng ngay sau đó Kỷ Nhiễm đã nói tiếp: “Nghe nói nếu thổ lộ với người trong lòng mình vào tuyết đầu mùa sẽ vĩnh viễn được ở cùng nhau.”

Thẩm Chấp còn chưa kịp phản ứng lại, thiếu nữ đã nhẹ nhàng mở miệng.

“Thẩm Chấp, em thích anh.”

Thích đến mức muốn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với anh….

Pass chương sau: Món ăn cay Kỷ Nhiễm thích nhất và hay đi ăn cùng Văn Thiển Hạ. 10 chữ, viết liền, không dấu, viết hoa chữ cái thứ 1,3,6.

Chương trước

Chương sau

 

 

24 BÌNH LUẬN

  1. “Thẩm Chấp em thích anh”

    Haha ngọt quá đi, Kỷ Nhiễm thổ lộ rồi kìa. Vĩnh viễn ở cạnh nhau nhé
    Thẩm Chấp chắc sướng run người lên, anh cũng thích em…. từ rất lâu rồi.

    Cảm ơn nàng edit nhé
    Hôm nay căng mắt lên tìm mà không phát hiện ra lỗi chính tả nào.

  2. Đọc chương này, mình rất thích mùa đông nơi mình đang sống có tuyết đầu mùa mỗi năm nhưng chẳng thể có người mình thích ở bên cạnh để nói “ Em thích anh”. Chấp Ca với Nhiễm tỷ tình cảm quá à ?

  3. Tuyết đầu mùa, ừ thì tuyết đầu mùa, Nhiễm cứ thổ lộ với Chấp, còn cả thế giớ cứ để Chấp lo 🙂
    Nhớ nha mí cưng, cố mà tìm đc cái tuyết đầu mùa rồi đi tỏ tình… FA suốt đời 😀

  4. Giờ nhớ đến tuyết đầu mùa là nhớ đến chú Yêu Tinh. Anh sẽ đến bên em vào ngày tuyết đầu mùa. Còn ở đây thì Em đã đến bên anh vào ngày tuyết đầu mùa và nói rằng em thích anh

  5. Chữ “hạ cổ” có phải mang nghĩa là “hạ độc” không?
    Lolz KN bị TC lừa cái một
    Lễ Giáng Sinh thì thường chữ Giáng Sinh sẽ được viết hoa vì là danh từ riêng, tương tự chữ Noel
    Aaaaaaaaaaaa “Thẩm Chấp, em thích anh.” quéo tim :)))

Hãy nói những gì bạn cảm nhận