Tình đầu – Chương 51

22
8569

Chương 51:

Edit: Mai

Trong phòng Kỷ Nhiễm mọi thứ nằm ngổn ngang, hầu hết tất cả đồ đạc trên bàn đều rớt trên mặt đất còn trên mặt đất thì chỗ nào cũng có mảnh vụn gương bễ, đèn bàn đã bị gãy vài đoạn, nhìn vào thật kinh hãi.

Kỷ Nhiễm đứng tại chỗ hơi cúi đầu, nhìn vừa yếu ớt vừa đáng thương.

Còn Giang Nghệ đứng bên cạnh đỏ mặt tía tai nhìn cực kỳ dọa người.

Dì Triệu vẫn còn đang nói: “Sao có thế ở đây giở thói ngang ngược vậy chứ, ông chủ ông nhìn mảnh vụn trên mặt đất đi rồi còn cái gương bị đập kia nữa. May mà không bắn lên người nếu không xảy ra chuyện lớn rồi.”

Rốt cục Giang Nghệ cũng từ trong mộng tỉnh lại, cô ta thực sụ bị hành vi của Kỷ Nhiễm làm cho kinh hãi thế nên vẫn đứng cứ tại chỗ choáng váng.

Cô ta lấy lại tinh thần chỉ vào Kỷ Nhiễm, la lên: “Là nó, chính nó làm, không liên quan đến con.”

Vẻ mặt Kỷ Khánh Lễ không còn kiên nhẫn, nếu trước đó ông còn một chút áy náy với Giang Lợi Khởi nên muốn bù đắp cho Giang Nghệ vậy bây giờ ông đã hoàn toàn phiền chán Giang Nghệ rồi.

Ông quay đầu nói với Giang Lợi Khởi bên cạnh: “Anh thấy em thật sự phải dạy dỗ Giang Nghệ lại cho tốt.”

Theo ý ông, khẳng định do Giang Nghệ không vừa lòng chuyện Kỷ Nhiễm không để nó ở nhà do đó nó mới đập hết đồ trong phòng Kỷ Nhiễm để hả giận. Dù sao cũng mới lớn nên tức giận lên là không quan tâm gì cả.

Lúc này ngược lại Kỷ Khánh Lễ lại cảm thấy Kỷ Nhiễm không cho Giang Nghệ ở nhà quả thật có lý do của cô.

Một đứa con vừa tức giận đã nổi điên đập phá thế kia ai mà chịu nổi.

Giang Lợi Khởi lập tức đi vào trong kéo tay Giang Nghệ muốn dẫn cô ta ra ngoài nhưng Giang Nghệ chỉ nhìn bà ta lắc đầu: “Mẹ, mẹ tin con đi, thật sự không phải con, con không làm như vậy. Tất cả đều tại nó, do nó hãm hại con.”

Nói đến hai chữ hãm hại sắc mặt Giang Nghệ đỏ lên giống như tìm được cọng rơm cứu mạng.

Đúng rồi, do Kỷ Nhiễm hãm hại cô ta, là do chính cô ném đồ trong phòng và đập bể gương.

Nó muốn đuổi mình đi.

Kỷ nữ tâm cơ.

“Giang Nghệ, đủ rồi.” Giang Lợi Khởi biết bây giờ nói gì cũng không có tác dụng, cả căn phòng bừa bãi này như chứng cứ lên án Giang Nghệ.

Giang Nghệ không nghe còn đang muốn biện giải cho mình nhưng Giang Lợi Khởi lại cầm tay cô ta muốn kéo cô ta ra ngoài.

Giang Nghệ dùng lực muốn thoát khỏi tay bà ta làm cả người Giang Lợi Khởi lung lay nghiêng về một phía.

May mà dì Triệu đứng gần bà ta nên đã đưa tay đỡ lấy Giang Lợi Khởi, bởi vậy bà ta mới không ngã sấp xuống. Đỡ Giang Lợi Khởi đứng ổn định lại xong dì Triệu nghĩ mà sợ: “Nói chứ cô Giang, cô không biết lớn nhỏ sao, bà chủ còn đang mang thai đó. Nếu bị cô đẩy ngã thì phải làm sao đây.”

Đừng nói dì Triệu mà ngay cả tự bản thân Giang Lợi Khởi nghĩ đến cũng sợ hãi.

Bà ta không nhịn được lui về sau một bước cách xa Giang Nghệ một chút.

Kỷ Khánh Lễ không nhịn được nữa, chỉ ra hành lang nổi giận nói: “Giang Nghệ, bây giờ cháu về phòng cháu ngay lập tức.”

Lúc trước Kỷ Khánh Lễ vẫn còn khách sáo với Giang Nghệ, cho dù Giang Nghệ làm sai thì ông người bố dượng như ông cũng không mở miệng trách mắng cô ta mà chỉ giao cho Giang Lợi Khởi xử lý.

Hiện giờ nhìn cô ta càng ngày càng không biết tốt xấu, không có chút lòng biết ơn nào.

Lần này quả nhiên Giang Nghệ thành thật lại, cô ta nhìn bốn phía cảm thấy không một ai hiểu cô ta cũng không một ai tin cô ta, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.

Cô ta không kìm nén được cảm xúc bèn xông ra ngoài.

Sau khi cô ta chạy khỏi thì Kỷ Khánh Lễ mở miệng nói tiếp: “Dì Triệu, dì đỡ Lợi Khởi về phòng nghỉ đi.”

“Vâng, ông chủ.” Di Triệu đỡ Giang Lợi Khởi đi nhưng lúc gần đi vẫn quay đầu lại nhìn Kỷ Nhiễm, nói nhỏ: “Cô chủ, trên nền đều là mảnh thủy tinh nên cô cẩn thận một chút, lát nữa dì lên dọn cho cô.”

Mọi người đi hết, Kỷ Khánh Lễ nhìn Kỷ Nhiễm vẫn luôn im lặng đứng đó bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Ông nói: “Giang Nghệ đúng là không nghe lời, không có gia giáo…”

Rồi ông cũng không nói thêm gì, mặc dù cả người Kỷ Khánh Lễ đều là tật xấu nhưng cũng xuất thân từ nhà giàu, bình thường sẽ không bàn tán về một người chứ đừng nói chỉ một đứa nhỏ.

Chỉ tiếc, Giang Nghệ này làm cho ông quá thất vọng.

“Vậy sao?” Kỷ Nhiễm ngẩng đầu lên hỏi lại một câu.

Kỷ Khánh Lễ thấy cô bình tĩnh như vậy có chút bất ngờ, nhưng sau đó trong lòng lại kiêu ngạo. Dù trên phương diện nào Kỷ Nhiễm cũng đều trên Giang Nghệ.

Đặc biệt tính nết, Giang Nghệ vừa nhìn đã thấy bộ dáng nôn nóng tầm nhìn hạn hẹp.

Ngược lại Kỷ Nhiễm trầm ổn mạnh mẽ, cho dù gặp chuyện như vậy cũng không nóng nảy.

Kỷ Nhiễm thản nhiên nhìn Kỷ Khánh Lễ nói: “Con nghe nói ba mẹ Giang Nghệ ly hôn từ sớm, cô ta vẫn luôn được mẹ cô ta nuôi dạy.”

Kỷ Khánh Lễ chỉ trích Giang Nghệ không có gia giáo vậy không phải đang chỉ trích bản thân Giang Lợi Khởi à. Dù sao bà ta chính là cha mẹ của Giang Nghệ.

Bị Kỷ Nhiễm nói như vậy sắc mặt Kỷ Khánh Lễ cũng không đẹp lắm.

Kỷ Nhiễm cũng không quan tâm mấy thứ này, hôm nay đã nháo vậy rồi cô cũng không cần phải giả vờ nữa, cô nói: “Ba, mọi người đều nói đứa con chính là phiên bản thu nhỏ của cha mẹ, câu này chắc ba đã nghe qua rồi chứ.”

“Nhiễm Nhiễm.” Kỷ Khánh Lễ không nhịn được cắt ngang lời cô.

Kỷ Nhiễm nói câu này còn ác hơn nhiều so với câu vừa nãy ông nói, đây là trực tiếp chỉ trích Giang Lợi Khởi.

Nhưng mà Kỷ Nhiễm chính là muốn gõ cho Kỷ Khánh Lễ tỉnh táo lại, nói đến cùng thì ông cũng bị bộ dáng bên ngoài của Giang Lợi Khởi lừa, gặp một người phụ nữ có tính cách khác hoàn toàn với Bùi Uyển từ trong đáy lòng làm ông có chút tự tôn của đàn ông, để ông cảm thấy mình có thể che chở cho người phụ nữ đáng thương trong lòng chỉ có một mình ông như vậy.

Nhưng Giang Lợi Khởi đã hơn 40 tuổi rồi còn có thể như một cô gái nhỏ rồi cướp được Kỷ Khánh Lễ, bà ta thực sự yếu đuối sao?

Gạt người.

Kỷ Nhiễm nói thẳng: “Bà ta mới mang thai đã lợi dụng đứa con trong bụng mình để Giang Nghệ về nhà ở, chỉ cần chút bản lĩnh tâm cơ này con đã phải thật sự bội phục kêu bà ta một tiếng dì Giang.”

Giọng thiếu nữ trong veo nhưng lạnh lùng, trên mặt trào phúng.

Người như Kỷ Khánh Lễ luôn thích người khác phải nghe theo ông không thể nghịch lại ý ông. Trước kia Kỷ Nhiễm còn bằng lòng diễn trò với ông, diễn tiết mục cha từ con hiếu, nhưng lần này cô đã chán ghét rồi.

Nếu đã ra tay với Giang Nghệ vậy cũng không cần làm ra vẻ với Giang Lợi Khởi.

Kỷ Khánh Lễ nhìn cô như không thể nào tin nổi, giật mình nói: “Nhiễm Nhiễm, sao con có thể nghĩ vậy được, con học những lời này từ ai thế hả?”

“Ba cho rằng mẹ con dạy con à?” Kỷ Nhiễm bị lời ông nói chọc cười.

Sau khi Bùi Uyển và Kỷ Khánh Lễ ly hôn, đã không thèm nói câu nào về ông, hoàn toàn không hề quan tâm tới chuyện liên quan với ông.

Ba cô đúng tự mình đa tình.

Kỷ Nhiễm thản nhiên nói: “Chẳng lẽ không đúng sao? Chẳng lẽ ba không thấy biểu hiện vừa rồi của Giang Nghệ à? Vừa thấy mọi người tới phản ứng đầu tiên là trả đũa lại.”

Kỷ Khánh Lễ bị lời cô nói làm cho á khẩu không trả lời được.

Ông cũng tuyệt đối không ngờ tới người trả đũa chân chính, chính là cô gái nhỏ trước mặt này.

Kỷ Khánh Lễ hạ giọng: “Nhiễm Nhiễm, về sau Giang Nghệ sẽ không ở nhà nữa. Chờ sau khi nó thi đại học ba sẽ thu xếp cho nó ra nước ngoài.”

Đẩy đi chỗ rất xa, mắt không thấy tim không phiền.

“Đây là chuyện của ba, dù sao ba cũng bằng lòng nuôi con thay người khác.”

Kỷ Khánh Lễ bị nói một câu nghẹn lại không nói gì được nữa.

11 giờ, Giang Lợi Khởi bưng đồ ăn vào phòng Giang Nghệ. Vốn dĩ Giang Nghệ đang nằm trên giường thấy bà ta vào lập tức ngồi dậy.

Cô ta tha thiết nhìn Giang Lợi Khởi, bộ dạng muốn khóc nhưng không dám khóc.

“Mẹ, thật sự con không cố ý đẩy mẹ đâu.” Trước Giang Nghệ một bụng uất ức nhưng khi một mình cô ta nằm trên giường lại càng nghĩ càng sợ, cô ta sợ Giang Lợi Khởi cũng ghét cô ta không cần cô ta nữa.

Nếu thật sự như vậy thì cô ta hoàn toàn một thân một mình.

Giang Lợi Khởi thấy bộ dáng hốt hoảng lo sợ này, vốn dĩ trong lòng còn muốn dạy dỗ cô ta một chút nhưng thấy cô ta sợ hãi như vậy lại đau lòng không thôi.

Bà ta khẽ nói: “Bây giờ con biết sợ rồi à?”

Giọng Giang Nghệ khàn khàn: “Lúc đó do con tức quá, không phải con muốn hại mẹ đâu.”

Giang Lợi Khởi để đồ ăn lên bàn, nói: “Buối tối con không ăn gì rồi giờ ăn chút đi.”

“Con không đói bụng.” Câu này Giang Nghệ nói thật, cả tối nay cô ta đều lo lắng sợ hãi nên không cảm thấy đói bụng chút nào.

Giang Lợi Khởi nhìn cô ta chằm chằm, hơi bất đắc dĩ nói: “Lần này cũng coi như cho con một bài học kinh nghiệm.”

Bà ta tự cảm thấy bản thân mình cũng thông minh thấu hiểu bằng không tuổi như bà ta cũng không thể gả vào nhà giàu được, dù sao bên ngoài cũng có rất nhiều cô gái trẻ đẹp đang chờ đó.

Ai ngờ đứa con gái này của bà ta chỉ biết đấu đá bữa bãi, không phân biệt được mức độ nặng nhẹ.

Giang Nghệ khẽ nức nở, tủi thân nói: “Mẹ, thực sự con không đập đồ đạc trong phòng nó, chính nó đập, nó hãm hại con.”

Cô ta nói như vậy càng khiến Giang Lợi Khởi thở dài.

Giang Lợi Khởi hỏi: “Vậy con tới phòng nó làm gì?”

Giang Nghệ cứng người.

Giang Lợi Khởi nói: “Con cảm thấy do Kỷ Nhiễm đuổi con ra khỏi nhà không cho con về ở nên con muốn tính sổ với nó, cho dù xả giận một hơi cũng được.”

Những lời bà ta nói cũng chính là suy nghĩ của Giang Nghệ.

Đúng là cô ta cảm thấy Kỷ Nhiễm thật quá đáng, không chịu chấp nhận cô ta, cô ta không muốn để yên như vậy muốn làm cho Kỷ Nhiễm xui xẻo.

Giang Lợi Khởi tiếp tục nói: “Lần này do con chủ động khiêu khích nó, cũng do con đặt cơ hội hãm hại bản thân con vào trong tay Kỷ Nhiễm. Mặc dù mẹ không muốn nói lời này nhưng thực sự Kỷ Nhiễm thông minh hơn con nhiều.”

Đặt hai đứa ở chung một chỗ, dễ dàng so sánh nhất.

Nếu không phải Kỷ Nhiễm là con gái Bùi Uyển chỉ sợ Giang Lợi Khởi sẽ không nhịn được mà thích cô gái như vậy, khuôn mặt thanh thuần ngọt ngào, thành tích học tập thì không cần phải nói tới, ngay cả đầu óc cũng thông minh như vậy.

Giang Lợi Khởi tin lời Giang Nghệ nói, tất cả những thứ trong phòng đều do Kỷ Nhiễm làm. Nhưng mà Kỷ Khánh Lễ lại thấy Giang Nghệ ở trong phòng Kỷ Nhiễm nên theo bản năng sẽ nhận định do Giang Nghệ tới gây phiền phức rồi muốn hả giận nên ném đồ đạc.

Nếu lúc bình thường Giang Lợi Khởi khen Kỷ Nhiễm hạ thấp cô ta thì khẳng định Giang Nghệ sẽ nổi điên lên.

Nhưng bây giờ cô ta không nói gì chỉ im lặng nghe.

“Do mẹ quá sốt ruột.” Giang Lợi Khởi thở dài, quả thật bà ta không nên vừa mang thai đã muốn đón Giang Nghệ về, đúng kiểu lòng dạ Tư Mã Chiêu người ngoài đều nhìn thấy.

“Tiểu Nghệ, không phải mẹ không muốn sống cùng con nhưng tình hình hiện tại không phải do chúng ta quyết định. Con yên tâm, chỉ cần có cơ hội nhất định mẹ sẽ đón con về. Con không cần cảm thấy tủi thân, nghĩ lại những bạn học ở ký túc xá đi, có phải có vài người cả một tháng cũng không thấy cha mẹ một lần không.”

Chuyện tới nước này Giang Lợi Khởi cũng chỉ có thể nhanh chóng  đưa ra quyết định.

May mà bây giờ Giang Nghệ cũng biết tình thế cấp bách nên không còn ầm ĩ nữa.

*

Thứ hai đến trường, thời tiết lại lạnh hơn vài độ. Buổi sáng lúc Kỷ Nhiễm ra khỏi nhà dì Triệu tìm cho cô một cái khăn quàng cổ và một đôi bao tay.

Mặt cô rất nhỏ, bị khăn quàng cổ quấn quanh nên nhìn đôi má lại càng tinh tế xinh đẹp hơn.

Lúc ngồi trên xe bus mấy bạn nam học sinh trung học đều nhìn về phía cô.

Tới cửa trường học cũng không thấy nhiều học sinh, thời tiết ngày càng lạnh nên học sinh đi học trễ ngày càng nhiều, làm cho chủ nhiệm tức giận đến mức tự mình đứng cửa bắt mấy ngày liền.

Kỷ Nhiễm kéo khăn quàng xuống một chút rồi thở ra một hơi sương trắng.

Trong phòng học lớp A8, học sinh ở ký túc xá đến lớp rất sớm. Có người còn lén lút ngồi tại chỗ ăn bánh mì, sau khi Kỷ Nhiễm ngồi xuống liền để ba lô vào hộc bàn rồi quay qua nhìn chỗ bên cạnh.

Rõ ràng người còn chưa tới nhưng trong lòng lại vui vẻ khó nói thành lời.

Dường như chỉ cần nghĩ tới người ngồi bên cạnh là cậu thì sẽ rất vui vẻ.

Kỷ Nhiễm ngẩn người nhìn qua bên cạnh rồi đột nhiên có tiếng gõ lên mặt bàn làm quấy rầy đến cô, cô quay đầu lại thấy Thẩm Chấp đeo ba lô ở một bên vai đang lười nhác đứng chỗ lối đi nhỏ bên cạnh.

Cô ngớ ra, thật sự không ngờ người này tới trường sớm như vậy.

Phải biết rằng vị đại lão này bình thường lúc đi học đều thuộc kiểu tuyệt đối không sớm một giây nhưng cũng sẽ không trễ một giây, bây giờ học sinh còn chưa tới nửa lớp.

“Sao anh tới sớm thế?” Kỷ Nhiễm tránh để cậu đi qua.

Thẩm Chấp để ba lô lên bàn xong quay đầu đánh giá cô, nhìn lên nhìn xuống, cuối cùng cậu hơi nhướng mày, hỏi: “Vừa rồi em đang nhìn gì thế?”

Kỷ Nhiễm cười: “Tùy tiện nhìn cũng phải báo cáo với anh à?”

“Tùy tiện nhìn…” Thẩm Chấp khẽ đọc lại mấy chữ này.

Rồi cậu nói: “Thật sự không phải đang nghĩ đến anh hả?”

Cho dù Kỷ Nhiễm kìm nén lại nhưng lỗ tai vẫn hơi đỏ lên, cô mấp máy miệng rồi không thèm quan tâm đến cậu nữa mà lấy sách tiếng Anh đặt lên trên bàn.

Mặc dù Kỷ Nhiễm không trả lời nhưng Thẩm Chấp vẫn tựa lưng lên ghế im lặng mỉm cười.

Nói ra thì hôm qua lúc cậu về nhà luôn rơi vào trạng thái cái gì cũng không muốn làm, bởi vì một mình cậu ngồi ở nhà suy nghĩ trong đầu tất cả đều liên quan tới cô.

Cô ngồi trên vòng quay khổng lồ nói với cậu, Thẩm Chấp cậu có thể chờ tớ không.

Câu này giống như ấn nút lập đi lập lại vậy, luôn vang vọng trong đầu cậu.

Cậu có thể.

Cô sẽ không biết được cậu có bao nhiêu kiên nhẫn với cô, dài đến cả đời.

Cho dù bây giờ cậu mới 17 tuổi nhưng với cậu mà nói, cậu có thể khẳng định cả đời mình như thế.

Dần dần trong lớp vang lên tiếng đọc sách, có người đọc từ đơn tiếng Anh cũng có người ngâm nga tác phẩm văn cổ giáo viên cho trước.

Kỷ Nhiễm đang xem bài văn tiếng Anh trước mặt thì bên tai cô vang lên giọng nói trầm thấp của thiếu niên.

“Anh cứ nhớ em mãi…”

Chương trước

Chương sau

 

22 BÌNH LUẬN

  1. Kỷ Nhiễm thắng rồi, hả hê thật.
    Chuyến này Giang Lợi Khởi biết Kỷ Nhiễm thông mình thế nào rồi chắc chắn sẽ đề phòng và tìm cách hãm hại cho mà xem.
    Còn Giang Nghệ nữa không biết sẽ gây sóng gió gì cho Kỷ Nhiễm đây?
    Mà dù làm gì thì 2 mẹ con nhà này cũng tự bê đá đập chân mình thôi.

    2 anh chị này ngọt quá đi
    Ta chờ chờ được mà haha
    Cảm ơn bạn edit truyện nhé, hay lắm

  2. Nhiễm tỷ không những vả mẹ con họ Giang mà còn làm cho ba cô tỉnh táo lại, xuất sắc luôn. Chấp Ca bắt đầu không nghiêm túc rồi.

  3. Ngọt quá, thực sự ngọt quá, răng tui ê luôn rồi. Mới có chút đấy thôi mà Chấp ca đã ngơ ngẩn rồi thì về sau chắc thề chết vì em rồi haha

  4. Chương này ngọt muốn sâu răng rồi???
    Gặp anh Thẩm rồi, sau em yêu nổi ai nữa đây?
    Lo lắng
    Lo lắng
    Lo lắng
    Nhưng anh Thẩm là gu của emmm! Huhu

    Cảm ơn tỷ Hàn Mai cho e tìm thấy gu của mình❤️

  5. nếu như theo như ký ức đời trước thì kiểu gì mụ Giang mẹ cũng k có con, hahahaa, đừng nói Mị ác, cái thai kia có đc sinh ra hay k? Hay là cũng sẽ ra đi do nghiệp chướng mẹ con nhà này quá nặng 😀

  6. mảnh vụn gương bễ = bể
    Sao có thế ở đây giở thói ngang ngược= có thể
    cô ta thực sụ bị hành vi = thực sự
    Kỷ nữ tâm cơ. = kỹ nữ
    cho dù Giang Nghệ làm sai thì ông người bố dượng như ông = cho dù Giang Nghệ làm sai thì người bố dượng như ông

  7. thích những chuyện kịch tính này.
    Kỷ Nhiễm xuất sắc, thông minh, 1 cô gái dám nghĩ dám làm, ko bao giờ cúi đầu nhịn nhục để bị mẹ con tiểu tam đè đầu cưỡi cổ. yêu quá

  8. Khi nào hai mẹ con họ Giang cũng ông bố đáng ghét kia mới được nhận cơm hộp rút khỏi sàn diễn đây, khó chịu quá

  9. Chu choa, hôm nay anh Thẩm ăn gì mà nói như rót mật,. Thời kì ngọt ngào đến r

Leave a Reply to Mandarin Cancel reply