TLTĐĐCCA – Chương 35

96
9983

Chương 35:

Edit: Mai

Buổi tối, Kỷ Nhiễm bắt xe bus về nhà. Trên xe bus không chỉ có mình cô là học sinh Tứ Trung, bên cạnh còn có hai bạn nữ nữa.

Cô vừa ngồi xuống đã nghe thấy một bạn nữ đang kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa kính xe chỉ tay ra ngoài nói: “Mau nhìn, mau nhìn, có phải xe của Thẩm Chấp không?”

Bạn của nữ sinh tóc ngắn kia cũng quay đầu nhìn lại: “Hình như là vậy, cậu ấy chạy xe máy nhìn đẹp trai thật đó. Tớ nghe một bạn nam cùng lớp nói cái xe đó hơn mười vạn lận.”

“Nhà cậu ấy có tiền thật đấy, mới cao trung thôi mà đã mua một cái xe đắt tiền vậy cho cậu ấy rồi.”

“Không nhìn xem người ta họ gì, tập đoàn Hằng Trì đó.”

“Nhưng nghe nói ba cậu ấy cũng không phải người thừa kế duy nhất của nhà họ Thẩm, tớ nghe nói cậu ấy còn có bác cả và chú nữa đúng không?”

“Nhà có tiền dù nhiều anh em thì cũng vẫn có tiền.”

Nữ sinh kia líu ríu bàn luận một đường, mãi đến khi xe dừng lại đợi đèn đỏ đột nhiên nữ sinh tóc ngắn nói: “Thẩm Chấp chạy xe máy theo xe bus của chúng mình à?”

“Không thể nào, chắc cùng đường thôi.”

“Cũng đúng, có ai trời tối rồi mà còn chạy theo xe bus đi vòng vòng chứ, cũng không phải tên ngốc.”

Kỷ Nhiễm đội nón trên áo lên yên lặng ngồi đó chẳng nói câu nào.

20 phút sau xe bus chạy đến gần khu nhà Kỷ Nhiễm.

Kỷ Nhiễm xuống xe, lần này cô cũng không về nhà ngay mà quay đầu đi tới cửa hàng tiện lợi ven đường. Trong cửa hàng tiện lợi sáng đèn, chị nhân viên đang làm nóng kanto cho người khách duy nhất trong tiệm.

Cô đi vào một lát, sau đó cũng không ai vào nữa.

Kỷ Nhiễm đứng trước tủ lạnh trong cửa hàng tiện lợi, lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại, gần như chỉ một giây sau bên kia đã nhận, cô khẽ hỏi: “Cậu có đói bụng không?”

Thẩm Chấp đang ngồi trên xe máy dừng lại ở góc đường bị gió lạnh thổi vào, mặc dù đầu mùa đông thời tiết cũng không lạnh lắm nhưng mà chạy xe thực sự rất lạnh.

Cả người cậu lạnh run.

Nhưng chiếc điện thoại bỗng nhiên trở nên nóng bỏng khiến lòng bàn tay cậu ấm áp, thêm vào đó còn có giọng nói mềm mại của cô bên tai.

Thẩm Chấp nói: “Ừm, đói.”

Kỷ Nhiễm vẫn đứng trước kệ hàng của quán, từ đầu đến cuối cô vẫn còn do dự. Thật ra cô đã sớm phát hiện ra chuyện mấy ngày nay Thẩm Chấp cứ luôn chạy xe máy theo cô về nhà.

Cô chỉ làm bộ như không biết, cô cho rằng chỉ cần chính mình làm bộ như không biết thì có thể hoàn toàn coi như không có chuyện gì.

Nhưng mà khi nãy xuống xe nhìn cậu dừng xe lại đứng chỗ kia bỗng nhiên lại thấy khó chịu trong lòng.

Vốn dĩ tan học đã rất muộn rồi, chỉ cần Kỷ Nhiễm về nhà buổi tối cho dù Kỷ Khánh Lễ không hỏi đến nhưng dì Triệu nhất định sẽ chờ hỏi thêm vài câu.

Còn cậu thì sao.

Mỗi ngày tan học đều đi theo cô về nhà, người nhà cậu không hỏi tới sao?

Thoáng chốc, cửa kính của cửa hàng tiện lợi vang lên âm thanh mở cửa, Thẩm Chấp đi vào đứng lại bên cạnh Kỷ Nhiễm.

Trước giờ cậu chưa từng nếm qua đồ ăn trong cửa hàng tiện lợi.

Kỷ Nhiễm quay đầu nhìn cậu: “Cậu có muốn thử một chút không?”

Thẩm Chấp sửng sốt, không ngờ cô sẽ hỏi mình, sau một lúc cậu mới hỏi lại: “Cậu mua cho tớ sao?”

Kỷ Nhiễm gật đầu.

Thẩm Chấp nhìn thẳng vào cô, như đang xác nhận nhưng trong mắt lại chứa ý cười. Kỷ Nhiễm nhìn vẻ mặt kia của cậu đột nhiên cũng cười.

Tên ngốc này, không phải chỉ là một hộp cơm thôi à có cần vui tới vậy không?

Thẩm Chấp nói: “Cậu chọn giúp tớ một phần đi.”

Kỷ Nhiễm nghe được, cam chịu số phận chọn giúp cậu một phần, rồi cô còn cầm thêm một lọ sữa chua đào vàng. Lúc tới quầy thu ngân, cô vừa mới đưa qua cho thu ngân thì Thẩm Chấp đứng bên cạnh đã lấy bóp tiền ra.

Kỷ Nhiễm lập tức lấy bóp tiền từ trong ba lô ra, nói: “Tớ trả.”

Tay cầm bóp tiền của Thẩm Chấp hơi hạ xuống như đang nghĩ đến gì đó, lúc này cậu mới để hẳn xuống.

Chờ Kỷ Nhiễm trả tiền xong cô xoay người lại nhìn Thẩm Chấp: “Tớ phải về rồi, cậu ăn xong nhớ về nhà sớm một chút.”

Thẩm Chấp nhíu mày, như muốn nói gì đó nhưng trong lúc nhất thời lại không nghĩ ra lời nào để nói.

Cậu quay đầu nhìn kanto để bên cạnh chỗ thanh toán rồi lập tức chỉ vào nó nói: “Tôi lấy những cái này.”

Kanto đang được nấu bên trong cũng còn không ít, nhân viên thu ngân sửng sốt: “Lấy hết sao?”

Thẩm Chấp gật đầu.

Nhân viên thu ngân lấy kanto bỏ vào ly đưa qua cho cậu, Thẩm Chấp nhận lấy rồi đưa tới trước mặt: “Cậu mời tớ ăn cơm, tớ mời cậu ăn kanto.”

Kỷ Nhiễm nhìn một ly lớn đầy kanto, hiển nhiên đây là do nhân viên cửa hàng cố nhét mới có thể nhèn vào một ly.

Cô hé miệng thở dốc, đang định từ chối.

Thẩm Chấp cụp mắt, giọng nói vừa nhỏ vừa trầm: “Kỷ Nhiễm, tớ không muốn ăn cơm một mình.”

Chỉ một câu nhưng chạm vào đáy lòng Kỷ Nhiễm.

Bởi vì bộ dáng này của cậu cực kỳ giống như một còn mèo đi lạc, vô cùng tội nghiệp.

Cuối cùng Kỷ Nhiễm vẫn nhận lấy kanto ngoan ngoãn đi theo cậu tới ghế dựa của cửa hàng tiện lợi, hai người cùng ngồi xuống cái bàn dài nhỏ dọc theo cửa kính thủy tinh.

Thẩm Chấp mở hộp cơm bento ra, hơi nóng bốc lên.

Cậu cười nhẹ: “Cậu chọn cho tớ nên nhất định rất ngon.”

Kỷ Nhiễm cầm một cây viên được tỉa như bông hoa lên cắn một miếng, Thẩm Chấp nghiêng đầu nhìn cô: “Có phải đồ tớ mua cho cậu ăn cũng rất ngon không?”

Cô chớp chớp đôi mắt to đen tuyền, đôi mắt sáng ngời như sao trời, trong nháy mắt đó ánh sáng dịu dàng kia như tràn ra ngoài chảy vào lòng cậu.

Đột nhiên Thẩm Chấp lại có chút hâm mộ siêu năng lực trong phim.

Nếu cậu có nó vậy cậu sẽ làm cho khoảnh khắc này dừng lại, dừng lại hình ảnh trong khoảnh khắc này vĩnh viễn.

Cho dù chỉ ngồi ở đây nhìn cô cả đời cậu cũng không thấy ngán.

Đáng tiếc lúc nào thời gian cũng trôi qua nhanh như vậy, lúc Thẩm Chấp ăn xong Kỷ Nhiễm nhìn kento còn lại hơn phân nửa trong ly, nói: “Thẩm Chấp, tớ ăn không hết được.”

“Cho tớ.” Thẩm Chấp đưa tay ra.

Kỷ Nhiễm sợ tới mức vội vàng nói: “Nếu không thì vứt đi.”

Mặc dù kento đều từng xâu riêng nhưng để cho cậu ăn đồ mình ăn còn thừa lại lại quá mức mờ ám. Cô tình nguyện vứt đi.

Ai ngờ Thẩm Chấp cũng không thèm để ý lấy đồ trong tay cô qua còn dạy dỗ cô: “Bạn học Kỷ Nhiễm, cậu có biết bây giờ ở vùng núi có bao nhiêu bạn nhỏ không có cơm ăn không? Cậu làm vậy quá lãng phí.”

Dù sao Kỷ Nhiễm cũng không muốn nhiều lời với cậu nữa vội vàng lấy ba lô của mình, quăng lại một câu: “Tớ về nhà trước đây.”

Chờ tới khi cô đi tới cửa rồi qua đường cái, không nhịn được nhìn lại phía sau.

Sau đó cô nhìn thấy Thẩm Chấp đang đứng ngoài cửa, trong chớp mắt cô quay đầu đó, bỗng nhiên trên mặt cậu hiện lên ý cười.

Đây là lần đầu tiên, cô quay đầu nhìn cậu.

*

Lúc thấy Kỷ Nhiễm về đến nhà dì Triệu mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Sao hôm nay cô về trễ thế?”

“Cháu tới cửa hàng tiện lợi mua đồ.” Kỷ Nhiễm nói.

Dì Triệu vội vàng nói: “Nếu tối mà đói bụng thì về nhà dì Triệu làm đồ ăn cho cháu. Ăn ở ngoài không vệ sinh.”

Kỷ Nhiễm vội vàng gật đầu, nói vài câu rồi lên phòng.

Nửa đêm không biết mưa từ khi nào, tiếng mưa đùng đùng đập lên cửa sổ. Kỷ Nhiễm nằm mơ màng từ đêm tới sáng.

Di động cô đặt trên bàn học rung lên.

Kỷ Nhiễm ngồi dậy, là đồng hồ báo thức sao?

Hôm nay là ngày cô tham gia trận thi đấu bên đội sudoku nên cô còn đặc biệt đặt đồng hồ báo thức lúc 7 giờ sáng, trận đấu bắt đầu lúc 9 giờ 30 ở sân vận động thành phố.

Bởi vì có nhiều người dự thi nên cho phép khán giả vào coi.

Cô cầm điện thoại lên xem mới phát hiện Hạ Giang Minh gọi tới.

Mà bây giờ còn chưa tới 6 giờ sáng.

Cô lập tức nhận điện thoại, bên kia giọng nói của Hạ Giang Minh sốt ruột muốn hỏng mất: “Kỷ Nhiễm, tớ đây, tớ đây, Hạ Giang Minh.”

“Sao thế?” Kỷ Nhiễm phát hiện có chút không thích hợp.

Hạ Giang Minh: “Tối qua lúc hơn 10 giờ cậu có ở chung một chỗ với anh Chấp không?”

Kỷ Nhiễm suy nghĩ, hơn 10 giờ? Đó là thời gian mà họ ăn cơm ở cửa hàng tiện lợi. Bởi vì trường học tan học đã hơn chín giờ nên cô ngồi xe về đến nhà cũng đã mười giờ.

Cô lập tức nói: “Có, chúng tớ ở cùng nhau, sao thế?”

“Ông trời ơi, thật tốt quá, thật tốt.”

Rốt cục Hạ Giang Minh cũng thở phào nhẹ nhõm, cậu ta nói: “Mới khi nãy cảnh sát tới nhà anh Chấp bắt anh ấy đi, cái tên đần độn Đường Chấn Bằng kia tối hôm qua lúc tan giờ tự học về nhà bị người ta đánh. Cho nên cảnh sát tới nhà hỏi tối hôm qua anh Chấp ở đâu làm gì nhưng anh Chấp lại không nói ở chung với ai, cảnh sát cảm thấy anh có hiềm nghi nên đã bắt anh ấy tới cục cảnh sát rồi.”

Kỷ Nhiễm lập tức từ trên giường ngồi dậy, cô nói: “Tớ qua đó ngay.”

Cô thay quần áo xuống lầu thật nhanh.

Bởi vì bây giờ đang còn quá sớm chưa có ai dậy. Cho nên Kỷ Nhiễm lén ra khỏi nhà cũng không ai phát hiện.

Hạ Giang Minh nói cho cô biết là đồn công an nào đưa Thẩm Chấp đi nên cô trực tiếp bắt xe qua đó. Chờ khi cô tới nơi Hạ Giang Minh còn chưa tới.

Nên một mình Kỷ Nhiễm đi vào hỏi cảnh sát đang trực: “Chú, có phải mọi người mới bắt một học sinh tên Thẩm Chấp tới đây không?”

“Cháu là?” Cảnh sát tò mò nhìn cô.

Kỷ Nhiễm lập tức nói: “Cháu là người chứng minh cậu ấy không ở hiện trường, cháu có thể chứng minh tối hôm qua hơn 10 giờ cậu ấy ở chung với cháu, cậu ấy không có thời gian và động cơ đi đánh người khác.”

Cảnh sát vừa nghe thì lập tức đứng lên nói: “Cháu chờ một chút.”

Thoáng chốc từ bên trong có hai cảnh sát đi ra, sau đó họ đưa Kỷ Nhiễm vào hỏi đơn giản vài chuyện, rồi hỏi địa chỉ của cửa hàng tiện lợi kia, nói sẽ đi qua kiểm tra camera.

Chờ tới khi cô đi ra, Hạ Giang Minh cũng vừa tới.

Cậu ta vội vàng nói: “Kỷ Nhiễm, anh Chấp không sao chứ?”

“Không sao, tớ nói rõ rồi, chắc chắn cậu ấy không có chuyện gì đâu.” Kỷ Nhiễm gật đầu.

Rất nhanh, Thẩm Chấp đi theo cảnh sát ra ngoài, cảnh sát còn có chút bất đắc dĩ nói: “Cháu có người chứng minh mình không có mặt ở hiện trường thì sao vừa rồi không nói rõ ràng lại còn để chúng tôi bắt cháu tới cục cảnh sát một chuyến nữa chứ. Mấy đứa nhỏ này cho rằng cảnh sát có thời gian lãng phí với mấy đứa à.”

Thẩm Chấp nhếch miệng nhưng cũng không nói gì.

Nhưng cảnh sát cũng không để họ đi mà bắt có người dám hộ tới bảo lãnh mới được đi. Nghe tới đó, nét mặt cứng nhắc của Thẩm Chấp rốt cục có biến hóa, cậu mở miệng chán ghét nói: “Cháu không có người giám hộ.”

“Tôi nói cho cháu biết, mặc kệ quan hệ giữa cháu và ba mẹ có tốt không nhưng chung quy thì họ cũng là người giám hộ của cháu, bây giờ cháu còn chưa là người trưởng thành.” Cảnh sát đang muốn dạy dỗ thì có một người đàn ông mặc đồ tây đi nhanh từ bên ngoài vào.

Người đàn ông vừa vào tới nhìn thấy Thẩm Chấp, khẽ gật đầu: “Cậu chủ, cậu không sao chứ?”

Một tiếng cậu chủ làm cho mấy người xung quanh đều có chút xấu hổ.

May mà thủ tục làm xong rất nhanh sau đó họ đi ra ngoài. Luật sư bên Thẩm Chấp đi phía sau, Thẩm Chấp dẫn Hạ Giang Minh đi ra ngoài trước rồi đạp một đạp vào mông cậu ta.

Cậu nói: “Mẹ mày, tao đã dặn không được nói với ai rồi mà, có phải mày đã nói cho cả thế giới nghe rồi không hả?”

“Anh Chấp, tại em lo cho anh mà.” Hạ Giang Minh nghẹn ngào nói.

Kỷ Nhiễm vội vàng đi lên ngăn lại, Hạ Giang Minh nhân cơ hội này chạy té khói, Thẩm Chấp nhìn bóng dáng cậu ta nghiến răng lại.

Kỷ Nhiễm đứng một bên cũng có chút tức giận, hỏi: “Thẩm Chấp, rõ ràng cậu có thể nói với cảnh sát rằng tối hôm qua cậu đi chung với tớ mà sao cậu lại không nói chứ?”

“Chuyện tớ không làm, tớ không sợ.” Thẩm Chấp nhíu mày nhìn cô.

Cậu nhìn cô rồi đột nhiên thở dài một hơi, hỏi: “Cậu ngủ đủ chưa?”

Kỷ Nhiễm sửng sốt, lúc này rồi mà cậu còn quan tâm xem cô có ngủ đủ hay không làm gì.

“Không phải hôm nay cậu phải tham gia thi đấu à.” Giọng Thẩm Chấp có chút bất đắc dĩ.

Sở dĩ cậu không nói với cảnh sát rằng cậu có người làm chứng bởi vì cậu sợ mới sáng sớm tinh mơ mà cảnh sát gọi điện cho cô sẽ quấy rầy cô nghỉ ngơi. Dù sao cậu cũng không làm, cảnh sát tới cửa hàng tiện lợi xem camera theo rõi thì có thể chứng minh cậu không liên quan tới chuyện này.

Chỉ tốn chút thời gian mà thôi.

Cho nên cậu tình nguyện tới đồn công an cũng không muốn gọi điện thoại cho cô.

Cậu muốn cô yên tâm tham gia cuộc thi mà không cần lo lắng gì cả.

Sau đó chiến thắng.

Cô gái nhỏ của cậu nhất định muốn tỏa sáng.

Kỷ Nhiễm khó thở, không ngờ cậu lại coi cuộc thi này của cô quan trọng hơn chính bản thân mình, cô tức giận nói: “Cậu có ngốc không thế, có biết làm vậy khiến cho người khác lo lắng không?”

Sáng sớm đầu mùa đông phía chân trời còn hơi lâm râm mưa phùn.

Thẩm Chấp yên lặng nhìn cô đang gần trong gang tấc, môi khẽ nhếch lên, qua thật lâu đột nhiên cậu nói: “Kỷ Nhiễm.”

Kỷ Nhiễm ngẩng đầu, người đối diện đứng gần ngay trước mắt, hai tay thiếu niên giữ lấy vai cô bàn tay hơi dùng sức, cho dù cách lớp quần áo thật dày thì vẫn có thể cảm nhận được.

Đột nhiên, cậu cúi đầu xuống hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Kỷ Nhiễm còn chưa kịp phản ứng lại chỉ cảm thấy trên môi có cảm giác ấm áp lại mềm mại, như có dòng điện từ môi truyền đi khắp cơ thể vậy.

Trong nháy mắt đó, gương mặt cô đỏ bừng lên cả lỗ tai cũng đỏ ửng.

Nhưng thiếu niên đang đứng đối diện kia cũng không tính buông tha cho cô, cậu sát lại gần tai cô, nói: “Kỷ Nhiễm, có phải bây giờ cậu cũng thích tớ không?”

Lời editor: Chương sau set pass kín, ai đủ điều kiện nhắn để nhận pass. Thân.

Chương trước

Chương sau

 

 

 

 

96 BÌNH LUẬN

  1. Tôi thức đến 1h18ph chỉ để đợi một nụ hôn từ hai anh chị thôi ư? :(( mong bạn Nhiễm thi đấu thuận lợi nhé <3

  2. Nụ hôn đầu trước sở cảnh sát ư?? Ko biết lúc 2 người chính thức yêu sớm còn phát đường đến mức nào!

  3. Mình cũng không biết mình đủ điều kiện nhận pass không nữa. Nhưng dù sau cũng cảm ơn nhà nè nếu được cho mình xin pass nhé ❤❤❤

  4. Nhà ơi mình đủ điều kiện nhận pass những chương sau chưa ạ? Nếu đủ mong nhận đc pass từ nhà ạ. Mình cảm ơn nhiều

  5. Ôi nụ hôn đầu kích thíc làm sao. Kh bt tớ có đủ điều kiện để nhận pass ch ạ

  6. Cuối cùng cũng hôn rồi:))) mong tên họ đường kia bị phạt nặng hic
    Mình thấy đa số nam nữ chính là lão đại như này gia đình đều không hoàn chỉnh :(((

  7. Thích nhất những lúc Nhiễm xử 2 mẹ con dì ghẻ ghê ý. Mong ad sẽ thêm vào mấy đoạn đó đi ạ đọc mà xả giận gì đâu ý

  8. Mỗi lúc Chấp làm chỗ dựa cho Nhiễm thiệt là ngầu phải biết.thật là muốn một lần trải nghiệm cảm giác ấy

  9. Đoạn Nhiễm bị tên biến thái Đường xông vào tolet đọc mà căng thẳng quá đi mất. Lúc Chấp đánh tên biến thái đó là lúc mình thấy Chấp mạnh mẽ nhất ấy

  10. Tên là Chấp nên cũng cố chấp hay gì nè vào sở cảnh sát mà cũng không chịu khai báo gì hết trơn à

  11. Lúc Nhiễm yếu đuối đã có Chấp bảo vệ. Thích đoạn Chấp đánh tên biến thái bảo vệ Nhiễm quá đi mất

  12. Mình cứ thắc mắc gia đình của Chấp ấy bên ngoài ai cũng nghĩ đó là mẹ của Chấp nhưng đó lại không phải mẹ vậy là dì ghè à

  13. Còn ba của Chấp nữa vì ông nội thích Chấp nên mới được ở gia đình này hay sao ta tò mò hoàn cảnh gia đình Chấp

  14. Gia đình của Kỷ Nhiễm tan vở không hoàn thiện rồi mà cả gia đình của Chấp ca cũng vậy nữa nhỉ cả hai đều bị thiếu tình thương

  15. Lần đầu mình nhảy hố truyện của ad làm mình không thể dừng đọc được luôn lôi cuốn theo từng tập càng đọc mình càng thích hai nhân vật chính

  16. Càng đọc mình càng tò mò về cái tên truyện tôi là tình đầu đã chết của anh vậy chứng tỏ là kiếp trước Kỷ Nhiễm là tình đầu của Chấp sao

  17. Chào cả nhà dây là lần dầu mình dọc truyện ở dây ,mình biết dến nhà qua hội nhiều chữ đã gt vì là lần dầu tiên mình dọc ở dây nên không biết cách xin pass kín như thế nào,mk đã làm theo hướng dẫn là comt ý kiên ở mỗi chương dến chương 36 thì không biết nhận pass kín như thế nào ạ.cảm ơn ạ.

  18. Không phải chỉ một mình Chấp ca bảo vệ Kỷ tỷ đâu nha Kỷ tỷ cũng biết bảo vệ anh đấy?mà hôn rồi cuối cùng cũng hôn mà không biết truyện có thịt không ta?

  19. Chào chủ nhà, truyện này hay quá, tính cách của nhân vật chính rất tuyệt lại thêm tình cảm của họ vừa ngây thơ vừa dễ thương lại còn sâu sắc nữa. Mình rất muốn đọc tiếp những chương kế bạn có thể cho mình xin pass được không,
    Email: moimoi2000.th@gmail.com
    Cám ơn chủ nhà đã edit bộ này nha.

  20. Người như chị Nhiễm thực sự đáng được bảo vệ và hi sinh. Chị không quá cứng rắn, thành thục, có những lúc c yếu đuối và ngại ngùng nhưng c biết phân rõ phải trái đúng sai nên mặc dù rất nhiều người hiểu nhầm nam chính, chị vẫn sẵn sàng đứng ra bảo vệ khi có chuyện

  21. Hi chủ nhà, đọc bộ truyện mà các b edit mình rất có cảm xúc và động lực để cmt bởi nó mượt và dễ hiểu. Vậy nên chủ nhà cho mình pass truyện qua mail thutrangminoz@gmail.com để mình có thể ủng hộ chủ nhà tiếp nhé

  22. Mình lết đến chương 80 rồi
    Mà đôi khi lười quá. Ko cmt. Nay quay lại cmt thì đọc lại là 1 trời kỉ niệm với 2 nhân vật chính. Bạn editor dịch siêu mượt. Hi vong thì mình sẽ dc tiếp tục với 2 nhân vật chính của chúng ta

  23. Nụ hôn đầu…. hehe, nhờ sự làm càng của Chấp mà Nhiễm đã mất nụ hôn đầu… có khi cũng là nụ hôn đầu của ai kia ?

  24. Trời ơi hôn rồi hôn rồi cảm động quá. Anh không nói cho chị vì lo chị không ngủ đủ sẽ thi không tốt anh tinh tế thật sự. Chị cũng thích anh mà đồng ý đi chị ơiii

  25. Hi bạn, truyện rất ổn. Do mình đọc ngôn tình nhiều năm rồi nên rất dễ bị ngán mô tuyp truyện như vậy. Cơ mak truyện này oke. Xây dựng tính cách nhân vậy rất ổn và rõ ràng.
    Bạn cho mình xin pas, gửi cho mình qua mail lehaminhnguyet@gmail.com nhé. Mình cảm ơn trước.

  26. Vỗ tay ? hôn đàng hoàng rồi. Mất hẳn hơn 30 chương :))

    chị nhân viên đang làm nóng kanto = mình đoán là Cơm hộp (bento)

    Cậu quay đầu nhìn kanto / Kanto đang được nấu / lấy kanto bỏ vào ly / tớ mời cậu ăn kanto / một ly lớn đầy kanto / nhận lấy kanto / Kỷ Nhiễm nhìn kento / Mặc dù kento đều = Cái này chắc chắn là xâu chả cá củ cải oden hay bán trong ly ở mấy cửa hàng tiện lợi
    bắt có người dám hộ tới bảo lãnh = giám hộ

  27. Cuối cùng thì cũng có nụ hôn chính thức rồi, tui nghĩ với tình hình này thì chấp ca cũng k phải ăn bạt tai đâu ha ?

  28. Cuối cùng cũng hôn rồi aaa ??? ngày tháng phát đường cho con dân chuẩn bị đến rồi =)))) mong quá đi muah

  29. Hazzzz, cuối cùng cũng hôn. Kỷ Nhiễm chắc thích Thẩm Chấp rồi, chỉ là vướng mắc chuyện bạch nguyệt quang mà thôi

  30. Huhuuu. Bạn học Nhiễm động lòng rồi đó ? mau mau đến với nhau đi ạ. Nhìn anh trai nhỏ như mèo con đi lạc ấy, thương thật sự

  31. Mình đọc ngôn tình nhiều năm rồi, cũng đọc nhiều thể loại trọng sinh nhưng quả thực bộ này rất hay, mình đọc liền tù tì luôn chứ không bỏ dở giữa chừng, bạn edit cũng mượt lắm ấy. Cảm ơn bạn đã edit bộ truyện này ??
    Mình đã hoàn thành đủ yêu cầu về cmt, rất mong nhận được pass.
    Đây là email của mình: trangtrinh2611@gmail.com
    Cảm ơn bạn rất nhiều ❤️

  32. Hôn rồi, hôn rồi, tui phấn khích quá đi mất, chờ ngày này lâu lắm á ( thật ra mới có 1 ngày ) :((((((

  33. Tụi mình đã chuyển hết pass sang dạng trả lời câu hỏi rồi nha vì nhiều bạn cmt quá, khiến web die hoài :(((

  34. Chờ mãi cuối cùng cũng chờ được nụ hôn đầu của đôi trẻ :v tung hoa tung bông tung các thứ. Tôi hóng ngày 2 người chính thức yêu nhau mà mòn cả cổ rồi

  35. Thật sự ngọt mà
    Tớ k rõ tớ đủ điều kiện chưa nữa. Nếu đc thì mong bạn editor gửi mật khẩu vào mail lhp.smile@gmail.com cho t với nha. Cảm ơn bạn nhiều nhiều

  36. hôn rồi kìa. chúc mừng bạn thẩm
    truyện rất hay, ý nghĩa. bạn xem xét cho mình có được pass để mình tiêos tục được đọc tiếp truyện nhé. mình cảm ơn bạn
    Phamtri113456@gmail.com

  37. Úi trời ui, ra mà xem anh chị hôn nhau rùi kìa ?, chờ mòn cả gót mới đến cảnh kiss của hai anh chị ?

  38. Ngọt chết mất, vs anh cô là cả thế giới, vs cô anh quan trọng hơn cuộc thi. Họ chỉ thiếu 2 bước thôi

  39. Thanh xuân nợ mình một người như Thẩm Chấp, đủ bao dung, đủ chiều chuộng :>

  40. Ngọt sâu răng luôn, gườ chờ nụ hôn kiểu pháp của anh chấp thôi hahahaha

  41. Mình đã hoàn thành theo quy định của Tinh Linh Các, mong Tinh Linh Các có thể cho mình xin pass kín được ko ạ. Mình cảm ơn bann nhiều ạ ❤️
    Mail của mình là : king929998@gmail.com

  42. AAAA ngọt chết mất, chờ mãi cuối cùng anh Chấp cũng có được nụ hôn đầu đúng nghĩa, không còn gì hạnh phúc hơn

  43. Hóng mãi mới chờ được nụ hôn đầu, cơ .à thấy thương nam 9 quá, ko pik kiếp trc khi nữ 9 bị TNGT thì nam 9 như thế nào nhỉ

  44. Minh đọc truyện biết các bạn đổ công sức ra nhiều lắm á, mục đích các bạn cài pass ko muốn những kẻ ngồi không mà lấy công sức của các bạn, mình ủng hộ các bạn. Mình vô tình nên biết trang của các bạn qua hội ngôn tinh hoàn của trung quốc, vào trang các bạn edit mượt mà cách edit dẩn dắt mình ko rời truỵen dc, mà mình là đọc giả khi dọc truyện mình chỉ góp ý ủng hộ nhà pạn bằng cách like thơi chứ mình ko biết gì để nhận xét hết nên các ban thông cảm nhé. Nếu có thể thì nhà bạn xem xét cho mình vào gkin để đọc truyện nhé, mình cám ơn rất nhiều. Gmail của mình là nguyennguyen219121@gmail.com

  45. M bk đến trang tinhlinhcac từ ngôn tình hoàn trung quốc, m vào fb thì thấy bạn chủ nói là k cmt nữa vì sợ sập nguồn,các chủ đã đổi pass theo dạng câu hỏi, mà thật ra m vào 2 ngày rồi mà đến hôm nay mới đọc dc truyện. ??..” nhập gia tuỳ tục” bây giờ m sẻ quay lại các chương đầu để cmt. Hi vọng m đủ điều kiện để các chủ cho mình pass nhé. ?? kimnhu0407@icould.com

  46. Cảm ơn bạn editor rất nhiều
    Truyện rất đáng yêu, lâu rồi mình mới đọc lại thanh xuân vườn trường
    Mong bạn editor cho mình xin pass chương sau với nhé @trannga2206@gmail.com

  47. Cảm ơn editor. K biết mình có đủ điều kiện để nhận pass k. Mình mong muốn nhận pass để hóng phản ứng của Kỷ Nhiễm ghê cơ. Không biết c gái có chấp nhận tình cảm của a Chấp không nhỉ!
    hoang280993@gmail.com
    Thanks b nhiều

  48. Aaa tỏ tình lần 2 nè, nhưng chắc vẫn chưa được đâu anh ạ. Quá tam 3 bận. Chắc lần 3 sẽ đc thui

  49. Chối cùng cũng chờ được nụ hôn đầu của 2 anh chị. Bị tốmg hói mhiều cẩu lương rồi :)))

  50. Anh chị hun nhau mà tui mừng còn hơn gì nữa. Nhiễm Nhiễm cũng thích anh đó anh ơi ?

  51. ư thì đúng rồi, anh làm chị rung rinh mất bận ồi, chỉ là chị vẫn đang kìm nén lại thôi, không bao lâu nữa đâu anh sẽ đc chị đáp lại thui mà .

  52. Truyện đã được chuyển sang dạng nhận pass bằng giải câu hỏi nhé. Bạn chỉ cần giải câu hỏi cuối chương trước chương đặt pass.
    Thân.

  53. Ngọt chết mất cuối cùng anh chị cũng hôn rồi , chị Nhiễm cũng đã rung động rồi, con đường theo đuổi vợ chắc tới tay rồi

  54. Lúc Nhiễm tỷ xử lí 2 mẹ con kế kia oai cực lun… Siêu ngầu >>> Tui đọc mà thấy sung sướng, hả dạ đấy =))) Mong sẽ có nhiều cảnh chị vả mặt 2 con người kia nữa

Hãy nói những gì bạn cảm nhận