[AACHHVSM] – Chương 50

0
597

Chương 50:

Edit + beta: Linxu

“Lấy nó cho anh.” Thẩm An Chi yếu ớt nằm trên giường bệnh, anh nhìn Ninh Trí duỗi tay.

Lúc này các nhân viên và y tá điều dường đều đã rời khỏi phòng bệnh. Xe Ninh Trí theo sau xe cấp cứu, cùng anh tới phòng cấp cứu sau đó lại cùng anh qua phòng bệnh VIP.

Vì anh là nhân vật công chúng nên anh Triệu đã nhanh chóng liên hệ với bên bệnh viện và thống nhất thông tin đề nghị các y bác sĩ không tiết lộ tin tức với phóng viên cũng không được đăng ảnh hay bài viết lên bất kỳ các trang mạng xã hội nào.

Đồng thời bộ phận quan hệ xã hội bên công ty đại diện của Thẩm An Chi cũng nhanh chóng điều người tới. Những sự việc phát sinh đột ngột kiểu này cũng là một cách để kiểm tra năng lực xử lý và khả năng giao tiếp của nhân viên với các vấn đề khẩn cấp quan trọng.

Bên ngoài vội vàng vồn vã, Thẩm An Chi nằm trên giường bệnh bày ra khuôn mặt đau khổ như vừa phát hiện bị bệnh nan y. Ninh Trí lấy đồ đưa anh, nét mặt cô đầy ý muốn nói lại thôi.

Chỉ trong vài phút mà vẻ mặt cô đã thay đổi mấy lần, cuối cùng cô cứng ngắc nói, “Chỉ cạo một chút tóc sau gáy thôi mà, không cạo làm sao bác sĩ xử lí vết thương của anh được.”

Thẩm An Chi để gương xuống, nét mặt ấm ức như chú cún con: “Nhưng mà anh bị trọc cả một phần đầu.”

“…” Ninh Trí giật giật môi, an ủi: “Không sao, em tặng mũ lưỡi trai của em cho anh này.”

Thẩm An Chi giương đôi con ngươi nhìn cô như muốn nói “Chỉ thế thôi sao?”

Cô ngồi xuống bên giường vươn tay ôm anh, vùi mặt vào vai anh, buồn giọng: “May mà anh không bị thương nặng, làm em sợ muốn chết.”

Thẩm An Chi vỗ về lưng cô, vuốt ve mái tóc đen, đứng đắn trở lại, “Thỉnh thoảng sẽ xảy ra vài việc ngoài ý muốn trong phim trường, không ai muốn vậy cả.”

Lúc này Ninh Trí mới nhớ tới tỏng một bản tin ngày trước cô từng xem MC có nhắc tới một minh tinh nào đó bị thương sau khi quay phim, lúc đó những thông tin này với cô chẳng liên quan gì nên nghe qua rồi quên đi. Nhưng giờ, khi chuyện xảy ra với người bên cạnh nhất là khi người đó còn là người yêu mình, cô chỉ thấy lo sợ đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Trống rỗng thực sự, cho dù nhìn qua trông cô không chút lắng lo, vô cùng bình tĩnh nhưng đâu ai biết lúc nhìn anh bị đẩy lên xe cấp cứu, đưa vào phòng cấp cứu cô lo lắng sợ hãi tới mức nào. Lúc này cô mới nhận ra chẳng biết từ lúc nào mà những việc không lường trước cách cô gần tới vậy và nó có thể khiến cô tổn thương trong vô tình.

“Em xin lỗi.” Ninh Trí khàn giọng nói.

“Ngốc à.” Thẩm An Chi cụng trán anh vào trán cô, ánh mắt dịu dàng nhìn vào đôi mắt hãy còn lo sợ của cô, anh cười, “Đây đâu phải lỗi của em, là do xe đạo cụ dùng trong trường quay bị lỗi. Chuyện như thế này em đâu đoán được đúng không, mà anh còn được làm anh hùng cứu mỹ nhân, em có thấy ngày càng yêu anh, chỉ cần mình anh thôi không, uh?”

Ninh Trí càng thấy mình có lỗi nhiều hơn. Các cảnh Thẩm An Chi quay mấy tháng trước có lẽ còn nguy hiểm hơn nhưng những lúc gọi điện anh chưa từng nói ra, không thể chút mệt mỏi hay phàn nàn nào, anh không đẩy những cảm xúc mặt trái này tới cô, không đòi cô chia sẻ cùng anh mà chọn lựa chịu đựng một mình chứ không muốn để người yêu là cô lo lắng.

Khoảng thời gian vừa qua, cô và anh ngày mỗi ngày gọi điện nhưng lại chẳng hề nhận ra chút khác thường nào, anh giả vờ thật tốt.

“Sau này nếu anh cảm thấy mệt mỏi thì nói cho em biết, nhé?” Ánh mắt cô nhìn anh vô cùng nghiêm túc.

Toàn thân Thẩm An Chi cứng lại trong khoảnh khắc, anh ôm chặt Ninh Trí, khe khẽ rên nhẹ, “Anh xin em đây, em đừng đáng yêu như vậy nữa được không. Anh thật sự rất thích em, anh yêu em.”

Ninh Trí bị anh ôm chặt tới không thở nổi, lại không đành lòng làm cho anh buồn, “Em cũng thích anh, dù gáy anh có bị trọc cũng thích.”

“…” Anh đơ mặt, “Tĩnh Tĩnh, em có thể không nói ra câu sau để nhắc anh thế đâu.”

“Uhm.”

Hai người nói chuyện trên trời dưới đất tới lúc bác sĩ vào mới tách ra. Bác sĩ kết luận anh bị chấn động não nhẹ, lúc Thẩm An Chi hỏi tóc anh có mọc ra nữa không đã làm bác sĩ sửng sốt. Bởi thông thường hầu hết các bệnh nhân đều quan tâm đến vết thương thế nào, sau đó ông nhớ ra anh chàng này là diễn viên, là nhân vật công chúng nên để ý tới ngoại hình là điều hiển nhiên.

Bác sĩ cúi đầu viết vào bệnh án, bình tĩnh nói: “Tất nhiên là có, chờ miệng vết thương kết vẩy tự tróc ra là được. Cậu nhớ chú ý ăn uống những thứ thanh đạm dễ tiêu, nếu có trợ lý quản lý sinh hoạt sóc thì nhớ nhắc họ. Ngoài ra cũng phải lưu ý không dùng tay chạm vào miệng vết thương và không được để miệng vết thương chạm nước.”

“Vâng, cảm ơn bác sĩ.” Có người ngoài ở đây, Thẩm An Chi thu hồi bộ dáng khi ở cùng Ninh Trí, bình tĩnh gật đầu. Anh lại hỏi thêm: “Vậy khi nào thì tóc mới dài ra?”

Bước chân của bác sĩ khẽ ngừng lại: “Khụ, cái này tôi cũng không nói chắc được, tùy vào tốc độ mọc tóc của mỗi người.”

Ninh Trí ngồi trên sofa nhìn bóng lưng bác sĩ, cong môi cười anh ghẹo, “Em nghĩ bác sĩ chắc hẳn đang rất kinh ngạc vì có một người đàn ông lại quá để ý chuyện mọc tóc như anh.”

“Anh sợ em ghét anh…” Thẩm An Chi không vui.

Cô thật chịu không nổi điệu bộ nhõng nhẽo này của anh, chỉ có thể đứng lên đi tới bên giường, anh vô cùng tự nhiên vươn tay ôm lấy eo cô, tựa đầu vào ngực cô buồn bực nói: “Camera mà quay tới phần gáy của anh thì mất mặt chết. Có khi nào sau này fans của anh sẽ đổi luôn biệt danh của anh không?”

Thẩm đầu hói sao? Ninh Trí không dám kích thích anh, chỉ có thể nén cười trong lòng, cô cúi đầu nhìn, “Em giới thiệu cho anh nhà mẫu tóc tốt nhất, chắc chắn không ai có thể nhìn ra. Anh lại đội thêm mũ lưỡi trai thế là càng yên tâm, em sẽ không ghét anh.”

Thẩm An Chi ngẩng đầu nhìn cô, khuôn mặt tuấn tú tươi tắn: “Em nói đó…”

“Uhm, chắc chắn, em sẽ tìm ngay một chiếc mũ hợp trào lưu nhất cho anh.” Ninh Trí lấy điện thoại, nhắn wechat cho Vương Dao, cô ấy làm bên biên tập thời trang nên rất thích và rất biết chia sẻ đồ hợp trào lưu cho người khác nhất.

“Em đội chung với anh chứ.” Thẩm An Chi yêu cầu.

“Được, xét thấy lúc anh xông lên cứu em rất đẹp trai nên em đồng ý.”

“Nên ý em là chê anh bây giờ không đẹp trai sao?”

“…Không.”

Anh Triệu đứng ngoài một hồi lâu vẫn không đẩy cửa vào. Khóe miệng anh co giật liên hồi, nếu không nhờ giọng nói bên trong vô cùng quen thuộc thì anh thật không thể tin được đoạn đối thoại trên xuất phát từ miệng Thẩm An Chi. Thẩm An Chi ơi là Thẩm An Chi, đầu em bị va đạp tới hỏng rồi sao? Người ta thườn nói trí thông minh của người đang yêu là bằng không, giờ thì anh Triệu đây đã được chứng kiến sự thực rồi.

Rõ ràng khi gặp người khác thì rất bình thường nhưng hễ gặp Ninh Trí là IQ giảm xuống không tưởng, giờ thì anh càng có cơ sở khẳng định Thẩm An Chi chính là fan não tàn của Ninh Trí, thấu kính tinh lọc idol này thực quá dày.

“Anh Triệu, anh không vào sao?” Quản lý Trương nói.

Nghe tiếng anh, hai người trong phòng bệnh nhanh chóng tách ra, Ninh Trí ngồi về lại sofa, Thẩm An Chi quay qua xem TV.

Anh Triệu liếc quản lý Trương bình tĩnh nói: “Tôi đang xem những người đang yêu chơi trò chơi ngu ngốc.” Những lời này của anh khiến quản lý Trương không hiểu gì.

Buổi tối cứ thế trôi qua, chờ khi mọi chuyển ổn thoải đã sang ngày mới. Lúc này trời cũng sắp sáng, Thẩm An Chi bảo Ninh Trí về nghỉ ngơi, anh đang trong thời gian quan sát nên cũng đi nghỉ.

Ninh Trí cùng quản lý Trương về khách sạn, chờ kết thúc công việc hôm nay lại tới thăm anh.

Trong phòng bệnh chỉ còn anh Triệu và Thẩm An Chi, anh Triệu ngáp ngủ phân tích từng vấn đề cho anh: “Đầu tiên, quan trọng nhất là phần diễn của em trong phim. Dựa theo trình độ khôi phục vết thương của em cậu là không thể quay ngay được, đạo diễn Ngô kéo các cảnh của em về sau và quay của những người khác trước.”

“Thứ hai, về chi phí bồi thường, bên Tinh Quang Thế Kỷ sẽ phái người tới xử lý chuyện này, còn về việc bồi thường bao nhiêu thì cứ để anh lo.” Anh Triệu cười cười.

“Thứ ba, về phí thông báo dư luận, anh đã bàn bạc với đoàn phim tuyên bố thông tin chung với công ty chúng ta để tránh phát sinh lời đồn bậy bạ.”

Thẩm An Chi rất hài lòng với sắp xếp của anh, anh gật đầu sau đó nhìn anh Triệu nói: “Còn có thứ tư đúng không?”

“Ha, đầu em không bị đập hỏng à?”

“Thứ tư, tìm người điều tra chuyện này, phải bảo đảm đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn rồi quyết định tiếp.” Thẩm An Chi nhạt giọng đáp. Anh không nói cho Ninh Trí nghe chuyện này là hi vọng cô không phải bận lòng. Thật ra thì lúc chiếc xe đạo cụ bất ngờ khởi động máy anh cũng không thấy có gì lạ xong giờ bình tĩnh lại suy nghĩ thì phát hiện có vấn đề.

Ngày quay đầu tiên lốp xe bị thủng mọi người còn chụp cận cảnh lưu lại, qua hôm sau lại bình thường lại, vậy nên chắc chắn có người thừa lúc mọi người đều tập trung lên các diễn viên mà nổ máy đồng thời chặn chân ga để xe chạy thẳng về phía trước.

“Bingo.” Anh Triệu búng tay: “Chính là chuyện này, lúc đó xe không mở đèn nên không ai chú ý nhưng chắc chắn sẽ có một góc camera nào đó quay lại được.”

“Đúng vậy.” Thẩm An Chi nhíu mày, lấy điện thoại, tìm trong danh bạ số điện thoại một người và gọi qua.

#

Sau một đêm kinh hồn, nhận được tin Thẩm An Chi bị thương nhưng không nguy hiểm tới tính mạng mọi người trong đoàn đều thở phào nhẹ nhõm. Tất cả đều bày ra thái độ vô cùng chuyên nghiệp và kính nghiệp bắt đầu tiến trình quay mới. Lúc này sẽ quay phần diễn của những người khác, bằng cách này tiến độ quay phim sẽ không bị chậm lại.

Sau khi ứng phó với truyền thông và phóng viên xong, đạo diễn Ngô mới chạy tới phim trường, ông nhắc các nhân viên vào ai về đúng việc của mình, nửa tiếng sau bắt đầu công việc.

Các nhân viên ai có việc nấy bắt đầu bận bịu làm việc, cậu tạo mẫu tóc Tiểu Vương nhận được tin cũng yên lòng. Một phần là vì trong đoàn gặp chuyện không may chung quy sẽ không được tốt, phần còn lại là vì lúc trước Thẩm An Chi cũng hay nói chuyện vui vẻ với cậu chứ không to vẻ ta đây là sao lớn kênh kiệu nên biết anh không sao cậu cũng an tâm đi làm việc.

Tiểu Vương đi ra xe lấy hộp đồ nghề, đi được một nửa thì chợt nghe thấy tiếng tranh chấp trong một góc phim trường, tính cậu thích bà tám cũng thích góp phần nên lại gần nghe lén.

Song vừa nghe được tin này, cậu vội bịt miệng không dám tin.

“Làm sao giờ? Tôi, tôi sẽ không bị bắt chứ, có người bị thương, người đó còn là Thẩm An Chi nữa!”

“Tôi cũng đâu có muốn thế đâu, tôi tưởng xe chạy với tốc độ đó thì ai cũng có thể tránh được.”

“Để tới 50m/s, lại cách gần như vậy lại thêm mọi người đều không biết trước chuyện này nữa, giờ làm sao đây?”

“Không sao đâu, xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong phim trường cũng là bình thường. Cậu xem, không ai điều tra cả, yên tâm.”

Người còn lại nghe khuyên giải an ủi cũng ngừng nói, hai người thì thầm thêm đôi câu sau đó quay lại studio.

Tiểu Vương há hốc mồm kinh ngạc, mãi một lúc lâu cậu mới hồi tỉnh lại, hai người này chẳng phải trợ lý của Hạ Luyến sao?

Lúc trước anh làm tóc cho cô ta, bên cạnh cô ta ngoài người quản lý ra còn có trợ lý, nhiếp ảnh gia, một đoàn năm sáu người đi theo. Cậu còn âm thầm giễu trong lòng rằng Hạ Luyến cứ làm như mình là nương nương đi tuần tra.

Tiểu Vương vừa đi vừa nghĩ tới bãi đổ xe, vừa lúc gặp Ninh Trí bước từ trên xe bảo mẫu xuống, anh do dự một lúc cuối cùng mở miệng gọi cô lại, nói rõ đầu đuôi chuyện vừa rồi cho cô nghe.

Ninh Trí nghe hết mọi thứ thì nhanh chóng đi vào studio, cô muốn tìm Hạ Luyến tính sổ.

Quản lý Trương đi theo sau vẫn chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, thầm nghĩ cô chạy nhanh vậy làm gì, thông báo thì tới tậm 30 phút sau bắt đầu mà, anh chỉ đành vội vàng chạy theo.

Chờ anh thở hồng hộc chạy tới, lại gặp một cảnh làm anh sợ hãi. Trong phòng hóa trang, mọi người còn lại đều đứng ra một bên nhìn, tay Ninh Trí vung lên cao dường như cô đang muốn tát Hạ Luyến, tay đang vung mạnh giữa không trung.

Xong rồi, xong rồi.

Quản lý Trương cảm thấy trước mắt như tối sầm đi, cái tát này nếu đánh xuống thật Ninh Trí sẽ thoải mái hơn nhưng hậu hoạn cũng là vô tận.

 

Săp tới Tết rồi nên chúng mình chơi pass là thông tin về Tết nhé.

Gợi ý pass chương 51: gồm 16 chữ, viết liền không dấu: 23 tháng Chạp còn được là ngày Tết gì?

Note: Đừng nói không biết hay pass khó với tui nhé. Cái này mà không biết thì bạn có thể next, con cháu gì ăn Tết đòi lì xì bao năm mà ko biết là không được :))).

Hãy nói những gì bạn cảm nhận