TLTĐĐCCA – Chương 30

60
6861

Chương 30:

Edit: Mai

Kỷ Nhiễm cảm thấy từ trước đến nay chưa từng gặp người nào vô liêm sỉ như vậy.

Thắng cô, lại còn dám mở miệng kêu cô suy nghĩ chuyện để cậu làm bạn trai của mình. Nhưng nghĩ lại thì cô từng nói qua với Thẩm Chấp, cô thích người thắng mình mọi phương diện…

Lúc nói mấy câu này, đầu cô có bị vào nước không thế?

Còn Thẩm Chấp thì như thấy chưa đủ, lại còn nắn khẽ mặt cô, da thịt Kỷ Nhiễm trắng nõn tinh tế, cho dù chỉ chạm nhẹ thì cũng có thể cảm nhận được sự trơn mịn.

Làm cho người ta có cảm giác yêu thích không muốn buông tay.

Kỷ Nhiễm lấy lại tinh thần, cơ thể lùi lại theo bản năng, Thẩm Chấp thuận thế buông tay ra.

Thật ra cũng không làm đau mặt cô, chỉ là cô cảm thấy người này thực sự quá phận.

Kỷ Nhiễm hé miệng: “Thẩm Chấp, về sau không được sờ mặt tớ.”

“Được, tớ biết rồi.” Bộ dáng Thẩm Chấp nghe lời, tuy gật đầu đồng ý dễ dàng như vậy nhưng lại còn đưa tay sờ sờ mái tóc dài của cô.

Bởi vì Tứ Trung không cho học sinh đi học để tóc xõa ra cho nên mỗi ngày Kỷ Nhiễm đều cột tóc đuôi ngựa.

Kỷ Nhiễm không nhịn được nói: “Cũng không được chạm vào đầu.”

Thẩm Chấp bị cô chọc cười, nhìn cô từ trên xuống dưới rồi khẽ hỏi: “Cậu được làm bằng gì thế?”

Kỷ Nhiễm không rõ nguyên do.

“Cái này không cho đụng, cái kia không cho đụng, cậu là bảo bối à?” Thẩm Chấp nhìn cô như đang quan sát.

Kỷ Nhiễm há miệng, biết rõ từ bảo bối Thẩm Chấp nói không phải tên gọi thân thiết bình thường, nhưng vẫn không nhịn được đỏ bừng má lên, khẳng định người này không có ý tốt.

Kỷ Nhiễm không muốn phản ứng lại cậu.

Vì thế cô đứng qua bên cạnh, còn Thẩm Chấp cũng không chọc cô nữa, đi tới bên cạnh bàn rồi tiện tay cầm sách luyện tập của mấy người trong đội sudoku để lại quên mang theo nhìn.

Cậu tùy ý lật hai trang, đột nhiên nói khẽ: “Trình độ của mấy người trong đội sudoku trường chúng ta kém vậy à?”

Kỷ Nhiễm hơi tò mò, bởi vì đề cô thi với Chu Tĩnh thực sự quá đơn giản. Bởi vậy nên cô mới hoàn thành trong 47 giây.

Cô đi qua, đứng cạnh cậu nhìn.

Thẩm Chấp cười nhẹ: “Khó trách không lấy được giải cả nước nào, nếu nói thì lấy được giải tỉnh đã giỏi lắm rồi.”

Lúc trước đội sudoku lấy được giải trường học còn dán lên bảng thông báo nữa cơ, nhìn cực kỳ long trọng. Nhưng cái giải thưởng được trường học coi trọng này đi tới chỗ cậu thì lại thành chỉ một giải tỉnh thôi.

Kỷ Nhiễm không nhịn được nhìn thoáng qua cậu, cảm thấy khẩu khí của thiếu niên này quá ngông cuồng.

Nhưng cô lại nhớ tới chuyện vừa rồi Thẩm Chấp thắng mình, không nhịn được cắn răng hỏi: “Cậu luyện sudoku bao lâu rồi?”

Từ sáu tuổi Kỷ Nhiễm đã bắt đầu tiếp xúc với sudoku, sau đó còn từng vào lớp huấn luyện.

Thẩm Chấp quay đầu lại, trong đôi mắt hẹp kia lộ ra một nụ cười yếu ớt: “Thứ đồ chơi này cần thiết phải luyện tập à?”

Kỷ Nhiễm: “…”

Cuối cùng cô quyết định không ngại học hỏi kẻ dưới, tiếp tục nói: “Vậy xin hỏi bình thường cậu giải sudoku thế nào?”

“Chơi trên điện thoại.” Thẩm Chấp khẽ nhếch cằm.

Kỷ Nhiễm cắn chặt răng, cô muốn đánh chết tên trước mặt này. Bởi vì cậu chơi trên điện thoại mỗi ngày cho nên có thể đánh bại được cô – tuyển thủ huấn luyện chuyên nghiệp cả nước sao?

Còn thiên lý nữa không?

Thẩm Chấp nhìn thấy hơi nước dày trong mắt cô gái nhỏ, bộ dáng như hôm đó sau khi cô nhìn điểm toán của mình, không khỏi khẽ lắc đầu, đừng nhìn bộ dáng thông minh hiền lành này của cô mà lầm, thật ra thì nội tâm cô rất mạnh mẽ.

Thêm bản thân cậu không thể để cô chịu uất ức nữa.

Thẩm Chấp khẽ nói: “Chọc câu thôi, tớ đã bắt đầu luyện sudoku từ nhỏ rồi.”

“Bao lâu?” Rốt cục Kỷ Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, đáy lòng cũng không còn  bực tức nhiều.

Dù sao chuyện thiên tài không chịu nổi nhất đó chính là có một người còn thiên tài hơn so với mình. Vì sao Chu Du lại bị Gia Cát Lượng làm tức chết, còn không phải bởi vì Chu Du không chấp nhận được Gia Cát Lượng xuất sắc hơn mình ở tất cả mọi mặt.

Nguyên nhân lớn nhất mà kiếp trước Kỷ Nhiễm khó chịu với Thẩm Chấp đó chính là anh thắng mình mọi phương diện.

Thẩm Chấp thấy cô muốn đào gốc bới rễ thì không nhịn được lại gần cô khẽ nói: “Nếu không cậu hôn tớ một cái đi rồi tớ sẽ nói cho cậu biết.”

Kỷ Nhiễm trừng to mắt, không ngờ đột nhiên cậu lợi giở trò lưu manh như vậy, đang muốn đưa tay đánh cậu, thì đột nhiên ngoài cửa truyền đến một tiếng quát lớn, “Đang làm gì đó?”

Hai người quay đầu lại phát hiện là một người đàn ông trung niên đeo kính đứng ngay cửa, nhìn giống như giáo viên trong trường.

Thầy giáo đeo mắt kính đi tới, thấy không có thành viên của đội sudoku nào mà chỉ có hai học sinh không phải thành viên đội sudoku đang ở trong phòng huấn luyện.

Vì thế giọng ông đầy không vui: “Sao hai em lại ở trong phòng huấn luyện của đội sudoku?”

Kỷ Nhiễm không biết nói thế nào, chẳng lẽ cô lại ăn ngay nói thật với thầy giáo này, nói cô đánh bại mấy thành viên của đội sudoku, sau đó chiếm địa bàn đuổi mấy người kia đi.

Đương nhiên, suy nghĩ này chỉ lướt qua giây lát.

Lý trí nói cho cô biết, khiêu khích mộ giáo viên cũng không phải chuyện tốt.

Kỷ Nhiễm cụp mắt xuống, nói khẽ: “Thưa thầy, em rất tò mò và thích sudoku. Biết trường chúng ta có đội sudoku rất lợi hại, cho nên mới muốn vào nhìn xem.”

Thầy giáo đeo kính nhìn thoáng qua đồ Thẩm Chấp đang cầm trong tay, huống hồ vừa rồi lúc ở cửa mặc dù thầy nhìn thấy hai người đứng gần nhau nhưng cũng không có làm hành vi trái luật gì cả, chỉ đang cùng nhìn một cuốn sách thôi.

Vị này là một trong những thầy giáp phụ trách hướng dẫn cho đội sudoku.

Vốn dĩ hôm nay tới phiên thầy phụ trách nhưng tới gần giờ học thì thầy có việc nên mới kêu các đội viên tự mình tập luyện, không ngờ lúc thầy quay lại thì những học trò này lại không thấy đâu, ngược lại chỉ có hai học trò thầy chưa thấy bao giờ đứng ở đây.

Thầy Hứa không ngờ trong ngôi trường này còn có người yêu thích và có sự nhiệt tình với sudoku như vậy, thầy cảm thấy rất vui mừng.

“Bạn học, thực sự em rất thích sudoku sao?” Thầy Hứa mỉm cười nhìn Kỷ Nhiễm.

Khuôn mặt Kỷ Nhiễm thuộc loại có tính lừa gạt cao, gương mặt cô gái nhỏ lớn bằng bàn tay, đôi mắt đen tuyền như đá mắt mèo, hơi tròn nhưng đuôi mắt thì khẽ nhếch lên, lông mi dày cong lên, chớp chớp, vỗ cho trái tim người khác tan chảy.

Cô khẽ chớp mắt, giọng nói mềm mại ngọt ngào: “Thưa thầy, em rất thích sudoku, cũng cảm thấy người có thể kiên trì với sudoku là một chuyện rất vĩ đại, hơn nữa tâm nguyện từ trước đến nay của em là gia nhập đội sudoku.”

Cô nhóc lừa đảo.

Thẩm Chấp đứng một bên nghe lời nói nghiêm trang của cô, trong lòng thầm cười nhạo.

Nhưng vị thầy Hứa này lại không chút nghi ngờ nào, còn gật đầu cười: “Có sự nhiệt tình này là tốt, mặc dù học sinh phổ thông mấy em không tiếp xúc với sudoku, nhưng hiểu về sudoku, học sudoku cũng có giúp đỡ với môn toán các em học. Phải biết rằng mấy đội viên trong đội sudoku có thành tích môn toán không thấp chút nào.”

Quả thật, người có thể kiên trì huấn luyện sudoku cực kỳ mẫn cảm với con số.

Thầy Hứa là người thực sự nhiệt tình yêu thương sudoku, còn lôi kéo Thẩm Chấp và Kỷ Nhiễm nói chuyện rất lâu. Mãi đến khi tiếng chuông vào lớp cửa tiết tự học tối vang lên thầy mới thả cho bọn họ đi.

Chỉ là thầy Hứa cũng đã quên hỏi, vì sao cô nam quả nữ, một nam một nữ lại ở đây.

Nếu đổi thành giáo viên khác, đã sớm nghi ngờ có liên quan đến chuyện yêu sớm rồi.

Vốn dĩ Kỷ Nhiễm cho rằng chuyện này hoàn toàn dựa vào kỹ thuật diễn xuất của cô nên mới trôi qua như vậy.

Mãi đến tối thứ hai, lúc cô đang ngồi trong lớp học tiết tự học buổi tối thì đột nhiên ngoài cửa sổ vang lên tiếng gõ, lúc cô ngẩng đầu lên thấy thầy chủ nhiệm Kiều Dư Kiều và thầy Hứa phụ trách đội sudoku đang đứng ngoài cửa.

Phản ứng đầu tiên của Kỷ Nhiễm là, xong đời.

Còn Thẩm Chấp thì rất lạnh nhạt liếc mắt một cái, khẽ nói: “Chủ nhiệm lớp gọi cậu kìa.”

Lúc Kỷ Nhiễm đứng dậy, Thẩm Chấp cũng không nhịn được đứng lên theo.

Cô lập tức nói: “Cậu làm gì thế?”

“Cậu sợ như vậy thì tất nhiên tớ phải đi với cậu rồi.” Thẩm Chấp nói.

Kỷ Nhiễm: “Cậu đi không phải càng tỏ vẻ lạy ông tôi ở bụi này à? Để tất cả mọi người đều cảm thấy chúng ta có quan hệ.”

Thẩm Chấp khẽ cười: “Cậu nghĩ sao?”

Kỷ Nhiễm ngẩn ra, chẳng lẽ thầy phụ trách tới đây không phải muốn tố cáo với thầy chủ nhiệm chuyện hôm qua cô với Thẩm Chấp đứng chung trong phòng huấn luyện sudoku một mình à?

Đây là hiềm nghi lớn của chuyện yêu sớm đó.

Đời trước lúc cô lên trung học, trường học kia quản rất nghiêm, đừng nói tới chuyện chỉ có một nam một nữ ở trong phòng học một mình, chỉ cần giờ nghĩ giữa tiết nói nhiều mấy câu bị giáo viên thấy thì đều bị kêu lên nói chuyện.

Chờ tới khi họ đi tới hành lang, Kiều Dư Kiều nói: “Thẩm Chấp, thầy Hứa chỉ tìm Kỷ Nhiễm thôi cho nên em cứ về lớp học tiết tự học trước đi.”

“Thầy, vì chuyện của Kỷ Nhiễm và đội sudoku sao?” Dáng người thiếu niên cao to, cho dù đứng trước mặt hai giáo viên nam trưởng thành thì vẫn cao hơn nửa cái đầu, lại còn có cảm giác áp bách khó hiểu nữa.

Thầy Hứa gật đầu trả lời câu hỏi của anh: “Đúng vậy, là chuyện đội sudoku.”

Vì thế nên Kiều Dư Kiều và thầy Hứa mới kêu học sinh ra bên này, đứng ở hành lang nói chuyện, miễn cho mấy học sinh ngồi trong lớp không tập trung học chỉ lo nhiều chuyện.

Thẩm Chấp thờ ơ hỏi: “Chuyện này do mấy người bên đội sudoku khiêu khích trước, Kỷ Nhiễm cũng chỉ bị ép thôi. Huống hồ cuối cùng cũng do em đuổi họ đi.”

“Đúng không Kỷ Nhiễm?” Thẩm Chấp nhìn qua cô.

Kỷ Nhiễm biết cậu muốn che chở cho mình, nên mới chịu tách nhiệm chuyện này. Nhưng cô không hề muốn để cho Thẩm Chấp làm như vậy, vì thế cô cắn môi lắc đầu.

Cô nói thẳng: “Thầy, chuyện này hoàn toàn do em làm, yêu cầu cũng do em nói ra, em biết sai rồi.”

Thái độ nhận sai của cô rất thẳng thắn.

“Thầy biết mấy học sinh như tụi em đang tuổi nông nổi nên sẽ không phục, nhưng hôm qua thực sự hơi quá.” Thầy Hứa nhìn bộ dáng khôn khéo của cô, gật đầu, hỏi: “Bây giờ có biết sai ở đâu không?”

Kỷ Nhiễm gật đầu đầy nghiêm túc: “Em không nên yêu cầu bạn học kia quỳ xuống xin lỗi với em.”

Thầy Hứa: “…”

Kiều Dư Kiều đứng một bên không nhịn được đành cúi đầu, nhưng bờ vai lại hơi run lên vì nhịn cười.

Bạn học Kỷ Nhiễm trong lớp thầy thật biết nói đùa.

Vốn dĩ Thẩm Chấp đang muốn che chở cô nên nhận hết tội về mình, nhưng thấy cô không có chút cảm kích nào, trong lòng đang hơi buồn bực, kết quả lại nghe cô nói câu này, lại còn nhìn bộ dáng nghiêm túc kia của cô nữa.

Trong lòng cậu không nhịn được chửi thề một câu, mẹ nó.

Nhưng cuối cùng vẫn nhếch khóe môi lộ ra ý cười, mẹ nó quá đáng yêu rồi.

Cuối cùng thầy Hứa cam chịu số phận tiếp tục nói: “Bạn học Kỷ Nhiễm, hôm nay thầy tới không phải muốn bắt em nhận sai.”

Kỷ Nhiễm sửng sốt, vậy thì vì cái gì?

Cô nhìn qua Thẩm Chấp, nghĩ đến chuyện có thể thầy Hứa muốn cáo trạng với chủ nhiệm, nói mình và Thẩm Chấp có khuynh hướng yêu sớm, tai cô hơi đỏ lên.

Nếu thầy Hứa thực sự nói như vậy, thì cô… Cô có chết cũng không nhận.

Thầy Hứa nói thẳng: “Đương nhiên thầy cũng nghe qua chuyện hôm qua mấy em thi đấu, em Kỷ Nhiễm có thể hoàn thành đề kia trong vòng 1 phút 37 giây, thật quá lợi hại.”

Hôm nay lúc thầy Hứa biết chuyện này cũng đã bắt mấy đội viên trong đội sudoku làm một lần.

Kết quả học trò làm xong nhanh nhất cũng mất đúng 3 phút.

Ước chừng chậm gấp đôi Kỷ Nhiễm.

Trong những trận thi đấu chính thức cực kỳ ít thấy sự chênh lệch như vậy. Thầy Hứa biết thực lực của học trò mình, hướng tới giải tỉnh còn được nhưng nếu muốn lấy giải toàn quốc  đó là điều không thể.

Huống hồ còn có giải thưởng sudoku thế giới nữa.

Thầy Hứa thành khẩn nói: “Bạn học Kỷ Nhiễm, bây giờ thầy chính thức đại diện cho đội sudoku mời em tham gia đội sudoku trường chúng ta. Đội trưởng của sudoku cần phải thích sudoku như em vậy, người có tình yêu thương nhiệt tình với sudoku.”

Kỷ Nhiễm há miệng thở dốc, vừa muốn nói, chờ chút, không phải chứ.

Nhưng thầy Hứa lại cao giọng nói tiếp: “Không phải hôm đó em đã nói với thầy rằng em rất thích sudoku à.”

Kỷ Nhiễm: “…”

Đúng là cô.

“Không phải em nói có thể kiên trì với sudoku là một chuyện rất vĩ đại à?”

Phải, cũng do cô nói.

Cuối cùng thầy Hứa vui mừng nói: “Em còn nói gia nhập đội sudoku là tâm nguyện từ trước đến nay của em, bây giờ đã có cơ hội đặt ngay trước mặt em, không phải em nên quý trọng à.”

Kỷ Nhiễm nhìn thầy Hứa, đột nhiên cảm thấy, kỹ thuật diễn tốt cũng không phải chuyện tốt.

Cô tự bê đá đập vào chân mình sao?

Cuối cùng cô vẫn cố giãy chết: “Thầy Hứa, thầy đã nói những thành viên trong đội sudoku đều có thành tích số học tốt, nhưng em thi toán được có 22 điểm.”

Đúng vậy, cô thi toán được 22 điểm.

Ai ngờ thầy Hứa khoát tay, vẻ mặt đầy an ủi cười nói: “Đừng lo, bạn học Kỷ Nhiễm. Toán với sudoku chỉ có chút liên quan thôi, nhưng sự liên quan này cũng không cần thiết. Nếu em lo lắng thành tích môn toán của em thì thầy có thể dạy bù cho em.”

Đúng lúc Kiều Dư Kiều nói: “Kỷ Nhiễm, đây là thầy Hứa đấy, thầy dạy toán giỏi của tỉnh đấy.”

Rốt cục Kỷ Nhiễm cũng cảm nhận được, cái gì gọi là tự gây nghiệt không thể sống.

Đợi cho Kiều Dư Kiều và thầy Hứa cùng đi xuống cầu thang, Kỷ Nhiễm vẫn đứng ở chỗ rẽ không nhúc nhích. Thẩm Chấp đi lên trước một bước sát lại gần cô, đôi mắt đen tuyền nhìn cô: “Sao thế? Không thích à?”

“Không phải cậu cũng giỏi giải sudoku à, nếu không cậu đi nói với thầy Hứa đi, để cậu tham gia đội sudoku.” Lông mi Kỷ Nhiễm chớp chớp, nói khẽ, ý đồ muốn làm cho Thẩm Chấp mềm lòng để dễ lừa gạt.

“Không được.” Thế mà Thẩm Chấp không chút nghĩ ngợi đã từ chối cô.

Kỷ Nhiễm cảm thấy nếu đã vậy thì không cần nói chuyện nữa, cô quay lại lớp. Ngay lúc cô quay người chuẩn bị về lớp, đột nhiên Thẩm Chấp lại giữ chặt lấy cô, sau đó ép cả người cô vào vách tường chỗ rẽ cầu thang.

Trong hành lang yên tĩnh.

Bởi vì đang giờ tự học, nên ngay cả tiếng nói chuyện cũng đều không có, vắng vẻ đến mức lúc Kỷ Nhiễm bị áp vào tường có thể nghe được tiếng tim đập vang lên gấp đôi của mình.

Thẩm Chấp tiến lại gần tai cô, mãi đến khi môi cậu gần như dán lên lỗ tai cô mới nói: “Cậu không hỏi xem vì sao không được à?”

“Cậu thả tớ ra.” Kỷ Nhiễm có cảm giác như chân mình mềm nhũn, nếu như có học sinh lớp họ hoặc lớp khác đi ra ngoài khẳng định sẽ nhìn thấy hai người họ.

Kỷ Nhiễm giơ chân muốn đá cậu, nhưng mà thiếu niên lại né được, cậu khẽ nhắc nhở: “Cậu còn như vậy nữa, thật sự sẽ kéo người tới đấy.”

Kỷ Nhiễm không ngờ cậu lại vô lại như vậy, vừa giận vừa cáu.

Cuối cùng cô vẫn tức sùng máu hỏi: “Vì sao?”

Giọng điệu cứng đờ, bộ dáng hoàn toàn do bị bắt buộc.

Thẩm Chấp cũng không để ý, cười nhẹ, thấp giọng: “Bởi vì tớ có chuyện quan trọng hơn phải hoàn thành.”

Hơi thở ấm áp của cậu theo từng chữ cậu nói ra khẽ thổi lên tai cô, chậm rãi, làn da trắng như tuyết kia dần dần bị nhiễm hồng.

Thẩm Chấp cũng biết làm như vậy rất vô lại.

Nhưng đây là lần đầu tiên cậu ôm người vào lòng, lại còn là cô gái mà cậu thích. Cậu chỉ muốn trêu chọc cô, hôn nhẹ cô, muốn nhìn bộ dáng cô thẹn thùng vì cậu.

Cậu mở miệng lần nữa: “Tớ phải ôn tập cho tốt, thi được 700 điểm nhanh một chút.”

“Chỉ như vậy cậu mới có thể là của tớ sớm một chút.”

Pass chương 31 – 40: Kiếp trước vì xin đi học ở nước ngoài, Kỷ Nhiễm đã thi Toefl hơn bao nhiêu điểm? 3 chữ số, không viết hoa. 

Chương trước

Chương sau

 

60 BÌNH LUẬN

  1. Hé hé bạn Nhiễm tự bê đá đạp vào chân rùi . Anyway bạn NHiễm tiến lên dành giải thưởng cho trường mở mắt ra đi

    • Chấp thả thính lên sàn. Nhiễm cô nương tương lai không xa sẽ gục ngã thôi. Đầu truyện tới giờ nhìn Nhiễm cô nương lừa người cuối cùng lần này cũng bị đạp trúng vỏ dưa rồi

  2. Chị Nhiễm quên mất IQ của anh Chấp rất cao à mà chắc lúc chị nói câu đó đang nghĩ tới anh Chấp? lần đầu thấy người tự lấy đá đập vô đầu mình giống chị diễn chi cho nhiều hông biết

  3. Chị Nhiễm chị thừa nhận rồi mà, chà đạp người khác là một cảm giác rất tốt không phải saooo. Mau mau chà đạp người đáng chà đạp nàoooo.

  4. Nhưng mà bạn bạn nhiễm nhiễm chỉ nói là mẫu ng mình thích là bla bla bla thôi chớ có nói lão Chấp thì dk 700 điểm là đồng ý làm ny đâu nhỉ?
    K sợ nỗ lực học tập xong cái bị ng ta chạy làng à ta ?

  5. Vì người mình thích phấn đấu đến quên mình :))) chị gái này chưa yêu đương bao giờ nên dễ đỏ mặt thì cũng cho qua

    • Chấp thả thính lên sàn. Nhiễm cô nương tương lai không xa sẽ gục ngã thôi. Đầu truyện tới giờ nhìn Nhiễm cô nương lừa người cuối cùng lần này cũng bị đạp trúng vỏ dưa rồi

    • Cứ trêu gẹo Kỷ Nhiễm tỷ,nhưng mà mình thích nha,cố gắng đạt 700 điểm là có người yêu rồi,cố gắng lên nữa Chấp ca à

  6. Tô cẩu lương này to quá nhưng tôi tình nguyện ngày nào cũng ăn. Thanh xuân muốn có một người như Chấp ca quá, có thể vì người mình thích mà thay đổi bản thân ??

  7. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần ăn cẩu lương nhưng tôi vẫn không thể nào đỡ được trình thả thính tán gái của Chấp ca ?,bái phục

  8. “Tớ phải ôn tập cho tốt, thi được 700 điểm nhanh một chút.”

    “Chỉ như vậy cậu mới có thể là của tớ sớm một chút.”
    yêu bạn thẩm quá????

  9. Đọc đoạn nói chuyện vs thầy Hứa ở phòng huấn luyện Sudoku đã thấy đâu hiệu cho sự ngu người của chị rồi,đúng là một phút lầm lỡ mà ???

  10. Bất chợt ăn một tô thức ăn chó làm tam quan của tui rung rinh luôn các bác, nhưng mà tui tình nguyện ănnn. Đó giờ tui chỉ thấy Nhiễm Nhiễm hành người ta thôi chứ chưa thấy bả câm nín như thê này =)))))

  11. Con đường theo đuổi vợ vẫn còn dài nhé a Chấp, mà chị Nhiễm tâm vững chắc thật mãi vẫn chưa đổ anh thế này

Hãy nói những gì bạn cảm nhận