Tôi là tình đầu đã chết của anh – Chương 10

128
8378

Chương 10:

Edit: Mai

Dáng người thiếu niên thon dài, còn thêm cả một gương mặt đủ để cho thiếu nữ hoài xuân vừa nhìn thấy là đỏ mặt tai hồng, nhưng những lời từ miệng cậu nói ra lại làm cho người khác phải nổi giận đùng đùng.

“Mẹ mày giỡn mặt với tao à.” Lúc này Mã Hạo cũng nổi giận.

Nếu điều kiện thắng làm cho người ta điên cuồng động lòng, thì điều kiện thua lại làm cho người ta mất hết mặt mũi.

Thẩm Chấp cũng không thèm để ý tới sự tức giận của đối phương, lạnh nhạt hỏi: “Dám cược không?”

Khi nói chuyện, cậu lấy một tờ chi phiếu từ trong túi ra, hai ngón tay thon hai kẹp tờ giấy mỏng giơ giữa không trung.

“Mười vạn ở đây.”

Mã Hạo không tự chủ được nuốt nước miếng, cái này quá mê người, gã ta vốn dĩ cũng chỉ là một tên đua xe máy có tay nghề tốt một chút, lúc trước cũng từng đua xe kiếm tiền với người ta.

Nhưng lúc đó tiền cược cũng không lớn, tên Thẩm Chấp đối diện này quả thật giống như lời đồn, là một phú nhị đại siêu cấp.

Bằng không một học sinh trung học sao có thể lấy ra mười vạn ngay được.

“Anh yêu, anh cược không?” Cô gái đứng bên cạnh gã ta nũng nịu hỏi.

Đừng nói Mã Hạo động lòng, ngay cả bạn gái gã ta khi nhìn thấy chi phiếu Thẩm Chấp cầm trong tay, cũng hận không thể kêu Mã Hạo đồng ý ngay lập tức.

Cô ta tham lam nhìn tấm phiếu, sau đó ánh mắt lại rơi trên gương mặt Thẩm Chấp, tham lam nhìn vài lần. Phải nói kiểu thiếu niên này đúng dạng làm người ta động lòng nhất.

Kiêu căng đẹp trai, có dáng người, lại còn là con nhà giàu.

Cô ta có chút không nỡ thu hồi tầm mắt, cô ta cũng tự mình hiểu lấy biết kiểu con nhà giàu như vậy chướng mắt chính mình.

Người như cậu, cho dù thích thì cũng thích kiểu…

Cô ta nhìn Kỷ Nhiễm đang đội mũ bảo hiểm trên đầu, vừa rồi trong nháy mắt Kỷ Nhiễm lấy nón xuống lộ ra khuôn mặt, cho dù cô ta là nữ cũng không rời mắt được.

Rốt cục Mã Hạo cũng mở miệng nói: “Được, tao cá cược với mày.”

Gã ta vừa nói xong, lại nói thêm: “Nhưng quy định do tao đặt ra.”

Thẩm Chấp như cười như không nhìn anh ta, vẫn không phản đối.

Mã Hạo nói: “Cho hai người cắm hai lá cờ trước cửa chùa Lạc Hà, chúng ta mỗi người đều chở theo em gái xuất phát, ai cầm cờ quay lại trước, người đó thắng.”

Mã Hạo nói vậy cũng có lòng riêng, trước cửa chùa Lạc Hà có mấy chục bậc thang.

Ngộ nhỡ gã ta chạy chậm hơn Thẩm Chấp, đến lúc đó chờ hai cô gái leo bậc thang lấy cờ, nói không chừng vẫn còn có thể xoay chuyển cục diện.

Mã Hạo nhìn thoáng qua Kỷ Nhiễm, cho dù đang mặc đồng phục rộng thùng thình dáng người cô vẫn nhỏ nhắn mảnh mai như cũ, ống quần nhìn trống không, có cảm giác suy nhược.

Vừa nhìn biết ngay cô gái này sẽ kéo chân sau người khác, Mã Hạo cảm thấy tùy tiện chọn một đứa bên này cũng có thể thắng được.

Từ Nhất Hàng nghe vậy lập tức nhíu mày, thấp giọng bàn luận.

“Cửa chùa Lạc Hà có mấy chục bậc thang đó.” Từ Nhất Hàng đã từng đi theo mẹ tới chùa kia.

Trần Tùng: “Tên này đúng xảo trá, nó sợ mình đua không lại anh Chấp, cho nên để mấy đứa con gái bên đó thắng Kỷ Nhiễm.”

Vì thế mấy người lại không nhịn được nhìn qua Kỷ Nhiễm.

Kỷ Nhiễm đã sớm đẩy kính trong suốt trên nón bảo hiểm lên, vốn dĩ cô muốn lấy cái nón xuống kết quả Thẩm Chấp lại đè một tay lên đầu cô, cô hoàn toàn không lấy xuống được.

Thẩm Chấp nhíu mày, quay đầu nhìn cô: “Muốn đi không?”

Kỷ Nhiễm thở dài trong lòng, trừ phi bây giờ bên họ xuất hiện thêm một đứa con gái nữa để thay đổi, hoặc họ đổi cách khác bằng không bên này chỉ có một đứa con gái, khẳng định cô phải đi rồi.

Trước khi gật đầu, Kỷ Nhiễm vẫn nhìn Hạ Giang Minh không nói lời nào, khẽ nói: “Cậu luôn bị gã ta bắt nạt sao?”

Thật ra ấn tượng của cô với Hạ Giang Minh không tệ, ngoại trừ việc ở trường cậu ta nói nhiều rồi trong giờ học cũng thích nói chuyện không học tập nghiêm túc nhưng trước giờ cậu ta chưa từng bặt nạt bạn học.

Chỉ là một tên nhóc có chút bất cần đời thôi.

Kỷ Nhiễm không ngờ cậu ta lại bị đám người kia bắt nạt liên tục ba năm.

Trên mặt Hạ Giang Minh bỗng nhiên đỏ lên, hơi lúng túng. Dù sao một đứa con trai mà lại bị người khác bắt nạt, thực sự rất mất mặt, huống chi cậu còn bị bắt nạt ba năm liền.

Kỷ Nhiễm thấy nét mặt của cậu ta, lập tức khẽ nói: “Không phải do cậu sai.”

“Là họ hư hỏng.” Giọng Kỷ Nhiễm hơi lạnh, cô ngẩng đầu nhìn qua đối phương, bên kia vẫn luôn nhả khói, đã xả không ít tàn thuốc vào bình nước trống.

Không ai mà không phải chịu trách nhiệm về hành vi mình đã làm.

Cô quay đầu nhìn sang Thẩm Chấp, nghiêm túc nói: “Cậu chở tớ đi, tớ sẽ không kéo chân sau cậu đâu.”

Thẩm Chấp không ngờ cô đồng ý dứt khoát như vậy, rõ ràng bình thường luôn thể hiện bộ dáng hận không thể cách xa cậu càng xa càng tốt nhưng giờ phút này lại gật đầu đồng ý không chút do dự nào.

Chỉ bởi vì muốn đòi lại công bằng cho Hạ Giang Minh.

Đột nhiên lòng cậu mềm mại đến rối tinh rối mù.

Cô gái này thật ngoan.

Chỉ chốc lát sau Hạ Giang Minh đã lấy nón trên xe cầm tới, đây là do lúc trước Thẩm Chấp để trên xe cậu, không ngờ hôm nay đúng lúc cần dùng.

Kỷ Nhiễm nhìn Thẩm Chấp cầm một cái nón màu đen đến, nhìn giống như áo giáp của chiến sĩ vậy.

Trước khi lên xe Thẩm Chấp kiểm tra lại nón bảo hiểm cho cô lần thứ hai, cực kỳ nghiêm túc.

Sau khi kiểm tra lại xong cậu hơi cong eo xuống nhìn cô, hỏi khẽ: “Cậu có sợ không?”

“Không sợ.” Kỷ Nhiễm lắc đầu.

Đột nhiên cô nhớ tới một chuyện có liên quan đến Thẩm Chấp đời trước, anh vẫn luôn được chú ý thế nên Kỷ Nhiễm nghe được không ít chuyện của anh. Ví dụ như anh thích xe máy rồi còn từng tham gia thi đấu trận đua xe nghiệp dư, thậm chí còn thắng giành được quán quân.

Lúc đó đồng nghiệp nữ cùng công ty biết được, mấy cô ấy đều nói muốn ngồi sau xe máy anh.

Bây giờ tự nhiên Kỷ Nhiễm nhớ tới chuyện này.

Thẩm Chấp, anh rất lợi hại.

Kỷ Nhiễm nhìn cậu, trong mắt như phát sáng: “Thẩm Chấp, cậu sẽ thắng, tớ tin cậu.”

Cô rất muốn nói cho Thẩm Chấp nghe, cậu của sau này sẽ lợi hại hơn nhiều so với những gì cậu tưởng tượng.

Cho nên cậu sẽ thắng, không cần lo lắng.

Dưới ánh nắng chiều bên chân núi, rừng rậm trên núi thổi qua một cơn gió, tạo nên tầng tầng lớp lớp. Cơn gió này giống như thổi vào lòng cậu, làm trái tim cậu gợn sóng.

Cậu ngẩng đầu lên, không dám nhìn vào mắt cô.

Cậu sợ chính mình sẽ không nhịn được…

“Được, tớ đưa cậu giành chiến thắng.” Giọng nói kiên định thiếu niên vang vọng dưới chân núi.

Kỷ Nhiễm lên xe xong, Thẩm Chấp vừa định kêu cô ngồi gần mình một chút nhưng mà một giây sau cánh tay cô gái nhỏ đã nhẹ nhàng vòng lên.

Quấn một vòng trên eo cậu.

Thẩm Chấp không nhịn được mà cúi đầu nhìn, cô mặc áo T-shirt ngắn tay, cánh tay tuyết trắng lộ ra bên ngoài kia đang ôm chặt eo cậu.

Mẹ nó sao chịu được.

*

Tiếng còi vang lên, hai chiếc xe máy như mũi tên rời khỏi dây cung bay nhanh về phía trước. Lần này Kỹ Nhiễm ôm chặt vòng eo tuy gầy nhưng mạnh mẽ của thiếu niên, tốc độ cậu chạy quá nhanh, nhanh đến mức làm người ta nơm nớp lo sợ.

Ở khúc đường bằng phẳng lúc đầu Kỷ Nhiễm còn có thể mở mắt ra nhìn nhưng lúc qua khúc cua thứ nhất cậu liền hạ thấp người, cả xe đều nghiêng về một bên.

Đương nhiên Kỷ Nhiễm cũng từng xem qua trận đua xe máy, biết kỹ xảo hạ thấp nghiêng người như vậy vì chống đỡ trọng lực khúc cua.

Thao tác hạ người nghiêng xe này người bình thường hoàn toàn không làm nổi.

May mà Thẩm Chấp còn nhớ tới phía sau có Kỷ Nhiễm, lúc nghiêng xe cũng không nghiêng quá mức.

Mặc dù như vậy Kỷ Nhiễm vẫn có cảm giác cả người mình sắp bị bay ra ngoài vì vậy hai cánh tay cô càng dùng sức ôm chặt eo Thẩm Chấp.

Cô cắn chặt môi, sợ kêu ra tiếng quấy rầy cậu lái xe.

Khúc cua trên đường núi Lạc Anh rất nhiều hơn nữa độ cong còn khác nhau. Điều duy nhất giống nhau là chỗ cua đều kiểu một bên vách núi còn một bên khác là khe núi cực sâu, vô ý một chút thì hai người đều té xuống.

Cho dù Kỷ Nhiễm nhắm mắt lại vẫn có thể nghe được tiếng gió mạnh mẽ bên tai.

Cả người Kỷ Nhiễm đều dựa lên người cậu, giờ khắc này giống như ngăn cách với thế giới bên ngoài chỉ còn lại có hai người cô và cậu.

Tính mạng trói chung một chỗ.

Không biết qua bao lâu Thẩm Chấp vẫn luôn im lặng đột nhiên mở miệng nói: “Phía trước là chùa Lạc Hà rồi, cậu chuẩn bị sẵn sàng nhé.”

“Được.” Kỷ Nhiễm sợ cậu không nghe được tiếng mình nói nên lớn tiếng trả lời.

Thẩm Chấp nghe tiếng kêu vang dội của cô gái, so với kiểu bình thường cô luôn  ngọt ngào mềm mại thì cứ như hai người vậy, không nhịn được bật cười.

Mấy phút đồng hồ sau xe máy Thẩm Chấp dừng ở bậc thang dưới cùng.

Trong nháy mắt cậu dừng xe lại Kỷ Nhiễm leo từ trên xe xuống, lúc dẫm chân lên đất cô mới phát hiện chân mình mềm nhũn, chân dẫm trên đất cứ như dẫm lên bông vậy.

Kỷ Nhiễm buộc chính mình liều mạng chạy lên bậc thang, phía trước cửa chùa Lạc Hà có một bậc thang cao nhất, hai lá cờ màu đỏ được cắm ở đây.

Thẩm Chấp ngồi trên xe nhìn bóng dáng mảnh mai của cô đang ra sức chạy dưới ánh trời chiều.

Rốt cục lúc Kỷ Nhiễm chạy tới nơi thì xe máy phía sau cũng tới. Mã Hạo dừng xe, lập tức thúc giục cô gái tóc hồng gã ta chở theo: “Nhanh đi lấy cờ đi mẹ nó đừng lề mề nữa.”

Cô gái kia xuống xe, chạy lên bậc thang.

Tốc độ cô gái tóc hồng không chậm nhưng lúc trước Thẩm Chấp thắng quá nhiều thời gian thế cho nên lúc Kỷ Nhiễm cầm cờ chạy xuống cô gái tóc hồng mới chạy lên trên.

Hai người gặp nhau ở giữa đoạn bậc thang, bậc thang này cực lớn do có để một bảo đĩnh nên mới làm lớn như vậy.

Lúc Kỷ Nhiễm đi qua người cô gái kia, cô không ngờ đối phương lại có thể đập chậu cướp hoa đưa tay muốn cướp cờ mà cô đã lấy được.

May mà Kỷ Nhiễm phản ứng nhanh, cầm chặt lá cờ nhỏ mình đã lấy, nổi giận nói: “Thả ra.”

“Chưa nói không thể cướp mà, cô cho rằng tôi ngu à.” Cô gái tóc hồng không buông tay khỏi cờ, muốn cứng rắn đoạt lấy.

Hai tên con trai bên dưới thì có phản ứng khác nhau, Thẩm Chấp nhíu mày nhìn Kỷ Nhiễm đang cố gắng giữ lá cờ mà Mã Hạo đứng một bên lại hưng phấn kêu: “Đúng vậy, cướp của cô ta, cướp nhanh lên.”

Mã Hạo cũng không nghĩ tới cô gái gã ta mang đến lại thông minh như vậy.

Kỷ Nhiễm lạnh giọng: “Không thả ra chứ gì.”

Đối phương không những không nghe lại còn dùng sức để cướp.

Kỷ Nhiễm thờ ơ nhìn cô ta rồi sau một giây đập đầu về phía đối diện.

Kỷ Nhiễm đội nón bảo hiểm còn đối phương thì không đội, vì vậy lúc cô đập qua vang lên một tiếng cốp, cô gái tóc hồng bị cô đụng phải lui vài bước.

Bản thân Kỷ Nhiễm cũng không tốt hơn chỗ nào, cô cảm thấy đầu cô kêu lên ong ong.

“Đồ của tôi mà cũng dám cướp.” Kỷ Nhiễm nhìn chằm chằm cô ta: “Cha mẹ cô không dạy cô chuyện không được cướp đồ của người khác sao?”

Cô sợ cô gái tóc hồng kia lại cướp tiếp, lần thứ hai nắm vai đối phương đá một cước vào đầu gối cô ta, cô gái tóc hồng kia kêu thảm một tiếng ngã trên mặt đất.

Lúc cô cúi đầu nhìn đối phương, cô gái tóc hồng cho rằng cô muốn đánh tiếp vừa bò vừa hoảng sợ nói: “Tôi không cướp, không dám, không dám nữa.”

Cô ta sợ Kỷ Nhiễm lại đánh mình, thật sự sợ.

Kỷ Nhiễm không muốn lãng phí thời gian dây dưa với cô ta nữa, cầm cờ đi thẳng xuống.

Chờ đến khi Kỷ Nhiễm đi đến bậc thang cuối cùng, Thẩm Chấp đưa tay ra giữa không trung, Kỷ Nhiễm nắm lấy tay cậu mượn lực ngồi lên xe lần nữa.

“Tớ lấy được rồi, chúng ta đi thôi.” Kỷ Nhiễm thúc giục.

Thẩm Chấp nghe thấy giọng nói hưng phấn của cô không nhịn được nở nụ cười, thấp giọng nói: “Ôm lấy tớ.”

Cậu vừa nói xong cô gái phía sau đã ôm lấy eo cậu, thật ngoan ngoãn nghe lời, nắm chắc được cậu rồi.

Sau đó tiếng xe máy khởi động lần hai vang vọng từ phía chân trời, xe của Thẩm Chấp rời đi, Mã Hạo đứng một bên rốt cục không nhịn được tức giận mắng cô gái tóc hồng.

Lúc Thẩm Chấp quay lại chỗ ban đầu, Từ Nhất Hàng, Trần Tùng hưng phấn lôi kéo Hạ Giang minh kêu lên: “Là anh Chấp, bọn họ về trước rồi.”

Xe máy màu đen xuất hiện phía chân trời, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại bóng dáng mơ hồ.

“Thắng, chúng ta thắng rồi.” Thẩm Chấp dừng xe lại trong tiếng gào thét hưng phấn của mọi người.

Lúc Kỷ Nhiễm xuống xe nhét lá cờ nhỏ vào tay Hạ Giang Minh, giọng có chút run rẩy nói: “Chúng tớ lấy nó về rồi, chúng ta thắng.”

Hạ Giang Minh cúi đầu nhìn cây cờ nhỏ trước mặt đột nhiên có chút xúc động muốn khóc.

Ngược lại Thẩm Chấp đứng một bên đưa tay kéo Kỷ Nhiễm qua. Cậu đưa tay cởi nón bảo hiểm trên đầu Kỷ Nhiễm xuống nhìn chằm chằm trán cô rất lâu, mới hỏi: “Đụng có đau không?”

Kỷ Nhiễm hơi giật mình, có chút không hiểu.

Tới khi Thẩm Chấp nhìn chằm chằm trán cô Kỷ Nhiễm mới hiểu được cậu đang nói chuyện mình đụng đầu với cô gái kia.

Cô lắc đầu, “Không đau, đầu tớ cứng thư thép ấy, cô ta mới bị đau.”

Kỷ Nhiễm nhớ tới bộ dáng đối phương bị cô đụng vào phải lui về sau, thật ra cô cũng có chút choáng, dù sao cũng đội cái mũ lớn như vậy nhưng hiển nhiên đối phương bị thảm hơn cô.

Cho nên Kỷ Nhiễm cười rất vui vẻ, ánh mắt sáng ngời lấp lánh chói mắt.

Mãi tới khi tay Thẩm Chấp để lên trán cô, nhẹ nhàng xoa, giọng bé tới mức không nghe được: “Ngu ngốc.”

Rõ ràng không phải chuyện của mình nhưng lại liều mạng cố gắng như vậy, đúng là đứa ngốc.

Nhưng mà giọng anh rất nhẹ, dường như chỉ có cơn gió trong rừng núi này mới nghe được.

Chương trước

Chương sau

 

 

 

128 BÌNH LUẬN

  1. Anh Thẩm cấm dục đang muốn bạo dục mà không được … vk ơi còn bao nhiêu chap bà tác giả mới cho ck khai trai đây ???

  2. Bạn ơi, sửa vài lỗi chính tả hộ tớ nhé:
    – …, thì điều kiện thua lại làm cho người ta MẤT hết mặt mũi.
    – Dưới ánh nắng chiều bên chân núi, RỪNG rậm trên núi thổi qua một ….
    – …, phía trước cửa chùa Lạc Hà có một bậc thang cao nhất, hai lá cờ màu ĐỎ được cắm ở đây.
    – … Mã Hạo dừng xe, lập tức thúc GIỤC cô gái tóc hồng gã ta chở theo….
    – Nhưng mà giọng anh rất nhẹ, DƯỜNG như chỉ có cơn gió….

  3. Ngốc như vậy mới là 1 đôi với anh chứ nhở, anh có thông minh hơn chị chút nào đâu

  4. Nu9 bắt đầu bộc lộ tính cách rồi. Mấy chương trc cảm thấy nu9 gò bó mình quá.
    Chấp ca dịu dàng thế. Chin toàn thahr thính anh thôi

  5. Nhiễm Nhiễm đáng yêu vậy bởi Chấp ca đổ cũng phải. 2 người mà yêu nhau chắc ngọt ngào chết >

  6. Chưa yêu mà đã ngọt như vậy,hai người yêu nhau rồi sau em sống nỗi ?em sẽ chết trong sự lãng mạn này mất??

  7. Mới có được người ta ôm eo thôi mà đã không chịu nổi rồi!!!
    Anh Chấp nhà mình yếu đuối quá cơ?

  8. phấn khích quá đi tui đọc mà còn thấy tim nhảy bình bịch, hai người này kiếp trc không đến với nhau sỡm đúng là uổn cả một thời thanh xuân ahh

  9. Aaaaaa trời ơi chị Nhiễm đáng yêu quá, lại còn thông minh nghĩa khí nữa, đọc chương này phấn khích ko chịu được, đến mình là nữ còn thích nói gì nam chính

  10. Nó phải gọi là quá cool. Nghe giọng văn edit mượt làm mình cũng có tâm trạng muốn đọc truyện xuyên đêm

  11. Mẹ nó, đồ của bà mà m cũng dám cướp
    Bà biết thiết đầu công đây nha
    Đêna đây là nhừ tử

  12. Á hú hú…. a zai k chịu đc mà tui cũng k chịu đc rồi đây này. Muốn hóa sói quá đi, hú hú

  13. Dù chỉ là nón Nhiễm cụng vào đầu người ta, thì Chấp vẫn xót như thường. Với Chấp, Nhiễm là để chiều chuộng, thương yêu, k ai đc đụng zô Nhiễm dù chỉ là 1 sợi tóc 🙂

  14. Trời ơi anh Chấp sao lại dịu dàng, tinh tế quá vậy nhìn thôi cũng đã để ý sợ chị bị đau rồi. Chị Nhiễm cũng bá đạo không kém aaaa

  15. A Chấp và Nhiễm Nhiễm cũng quá đáng yêu đi thôi,mong sau khi đọc xong bộ này sẽ vẫn tìm đc truyện để đọc,bộ nào của Tưởng Mục Đồng cũng hay lắm luôn.

  16. Lần này chị đã chủ động ôm eo anh rồi, chắc lúc ôm lòng anh cảm thấy lâng lâng lắm đây. Với lại chị quá thông minh trong màn cướp cờ của nhỏ kia. À tớ thấy có lỗi chính tả ở đây: Hai ngón tay thon “hai” kẹp tờ giấy mỏng giơ giữa không trung => thon dài.

  17. Trời ơii đọc xong chương này e chỉ sợ bị sâu răng mất thuii. Cẩu lương ngập trời

  18. Nữ thần học bá đang trên còn đường tiến thành chị đại. Ôi thật là k biết nói gì lun.
    P/s: Mình đang cmt hay bị lỗi serveur 503 nên hay đăng lại cmt. Hình như là bị lặp hơi nhiều. Mình xin lỗi trc nha

  19. Nữ thần học bá đang gần thành chị đại rồi. Chẳng buồn nói gì luôn.
    P/s: mình hay bị lỗi serveur 503 khi gửi cmt nên hay loà lại trang đăng lại. Hình như bị lặp hơi nhiều. Cho mình xin lỗi trc nha.

  20. Mục tiêu trọng điểm của chương này là chị mới ôm thôi mà anh Chấp đã chịu không nổi. Không được đâu anh ơi, an tuê.

  21. Nữ thần học bá đang dần thành chị đại. Không biết nói gì luôn.
    p/s Mình hay bị lỗi seveur 503 nên hay gửi cmt lặp nhiều lần. Mình xin lỗi trước nha.

  22. Nhiễm Nhiễm ngầu quá tim Thẩm Chấp chịu không nổi :))

    cậu ta chưa từng bặt nạt bạn học = bắt nạt
    Lần này Kỹ Nhiễm ôm chặt = Kỷ
    hưng phấn lôi kéo Hạ Giang minh= Minh
    đầu tớ cứng thư thép = như thép

  23. Mới có mấy chương đầu thôi mà đã ngọt như này rồi . Về sau chắc ngọt sâu răng mẩt ❤❤

  24. Tr ơi c rung rinh chưa c ơi chứ e thì đỗ đứ đứ với điệu bộ của a Chấp r ngầu bá cháy

  25. Chị mà tức lên thì đến chị cũng cảm thấy sợ nhaaa ?
    2 anh chị đúng là càng ngày càng ngọt, tình bể bình luôn rồi ?

  26. “Nắm chắc anh” là nắm chắc tim anh rồi đúng không ạ! Anh toang quá, sa đà vào chị rùi ^^

  27. Bạn học Tiểu Nhiễm đáng yêu quá mức rồi muốn bỏ bao mang về nhà. Hai vợ chồng nhà này giữ của số 2 không ai dám nhận số 1

  28. Bạn Thẩm mới đc con người ta ôm một phát là chịu ko nổi rồi :)))))) Nói chứ vanh Kỷ cũng đanh đá ko vừa với ai đâu nha.

  29. Sao 2 anh chị ngầu lòi với người ta. Mà hễ gặp nhau là hường phấn bay phấp phới vầy cà

  30. Chương này ngọt quá đi thôi
    Thẩm Chấp, anh trúng độc nặng rồi =))))))

  31. Chương này cẩu lương chất lượng quá ?? Chưa yêu mà đã ngọt như này rồiii đó, yêu rồi thì người dân lại tiểu đường mất :)))

  32. đáng yêu thiệt sự :)))) chắc lúc được ng ta ôm bạn Chấp phải thích lắm!!
    chưa yêu mà đã ngọt như này rồi k bt lúc yêu còn ngọt như nào nữa

  33. Hai người ở cùng nhau một lúc là cẩu lương bay tứ tung kkk =))) chị gái đánh người quá ngầu luôn, anh trai thì đoạn cuối ôn nhu muốn xỉu

  34. Chội hành động có khác gì chị đại đâu, tưởng mềm mại hiền lành sao cũng rất gì và này nọ nhé
    2 bạn “nhỏ” đã gần nhau thêm 1 bước rồi :v

  35. Nhất cậu Hạ nhée, được cả đại ca lẫn chị dâu quan tâm. Ngọt như thế này thì đến lúc quen nhau còn cỡ nào nữa TvT

  36. Anh Chấp cứ một tiếng khen ngoan ,hai tiếng khen ngoan mà không biết Kỷ Nhiễm cũng không “ ngoan ” như bề ngoài

  37. Tại sao đoạn cuối em lại nghe được chút ý tứ sủng nịnh của anh Chấp nhỉ hị hị <3 Tình quá đi mất thui <3 Tính cách của Kỷ Nhiễm cứ như cô gái nhỏ ý nhỉ, dễ thương thực sự <3

  38. Chua chết tui rồi, cứ đọc thanh xuân vườn trường là bị dồn cả đống chanh, tui thấy chua quá /_\

  39. A Nhiễm thông minh dễ sợ mà A chấp mở miệng ra lại nói tỷ tỷ ngu ngốc ??‍♀️

  40. Chị gái cũng khá ngầu đi. Mong là tính cách sau vẫn giữ được như thế, thật sự thì không thích kiểu nữ bánh bèo, yếu đuối, động tí là khóc

  41. Nhiễm Nhiễm nhìn bề ngoài ngây thơ dễ bắt nạt vậy thôi chứ ai động vào đừng hòng chị để yên nhé =))))) mà mỗi lần bên cạnh anh Chấp sao tui thấy chị ngoan ngoãn nghe lời vậy :vv lại còn chủ động ôm eo

  42. ” Được tớ đưa cậu giành chiến thắng”, sâu răng quá rồi Chấp ca ơi.
    Không biết chị Nhiễm đổ chưa, chứ em là em đổ rầm rầm rồi ):

  43. anh Thẩm ngày càng chìm vào bể tình với bạn nhỏ Kỷ rồi =)) Đoạn Kỷ Nhiễm tặng cho cô gái tóc hường cái cụng đầu làm tôi phấn khích quá mọi người ạ,mày tưởng giành được cờ của bà mà dễ à bà cho mày hái sao trên đầu luôn haha

  44. Chị Nhiễm với anh Chấp ngầu quá nè tui sắp thấy cẩu lương rải đầy trong tương lai =))

  45. Chưa gì mà anh Chấp rơi vào bể tình luôn rồi, anh cứ như vậy cẩu lương nhiều quá em nuốt sao nổi

  46. Ôi xót lòng ghê gớm, đụng 1 cái ngta chưa đau anh đã đau trước rồi. Ok, tưởng anh ffepj trai chiến thắng cua được Nhiễm Nhiễm ai dè anh ăn ngay cả xô thính của ngta, chết đứ đừ rồi còn đâu

  47. Nói chịngu ngốc mà sao anh đang cho tư thế bị chìm đến nỗi không ngóc dậy được vậy ???

  48. Ngọt gì đâuuu luôn á trờiii, ông Chấp cứ lo, bà Nhiễm đội mũ bảo hiểm to thế cơ mà =)))

  49. Trời ơi bạn học Kỷ Nhiễm đáng yêu quá đi. Mà tui nói có sai đâu người ta vừa mới ôm một cái mà anh Thẩm đã chịu không nổi rồi, giờ quen dần đi là vừa anh ơi.

  50. Chị Nhiễm đẹp nhưng ko có hiền đâu nhe, đừng nhìn chị yếu ớt mà coi thường , cảm thấy anh Thẩm hình như có quen chị Nhiễm trước đây ?

  51. Oa oa kích động quá, cấp 3 của ngừoi ta kích thích như vậy mà cấp 3 của tui thì buồn như chấy cắn

  52. Anh ko nhịn được gì đó chấp ca:)))
    Mà cô gái tóc hồng ơi đồ c ko dễ cướp đâu nha, cướp là c đập cho đó nghen chưaaa:)), nhiễm tỷ said:)))

  53. Đám đàn em của anh Chấp và vợ anh ấy belike:
    “Cmn t muốn lật bàn” 🙂
    Cẩu lương như này thì làm sao mà sống nỗi hỡi 2 anh chị

  54. Nữ chính rõ 2x tuổi trùng sinh mà vẫn đáng yêu dã man ý :)))))
    Chết với cái sự ngọt ngào của đôi này mất thôi :)))))

  55. Ngọt thế này dân tình chịu sao nổi. Hình tượng dịu dàng thục nữ của chị rơi mất rồi ?

  56. Ui , chị ngoan quá làm anh mất máu rồi kìa. chị như này em còn chịu ko nổi nứa là anh zai. Chị ko phải liễu yếu đào tơ như anh vẫn nghĩ đâu nhes. Thán hình học sinh nhưng đầu phụ huynh nha

  57. Ngọt quá đi thôi. Mới có mấy chương đầu mà đã ngọt xỉu rồi. Về sau chắc ngọt đến sâu răng luôn là vừa :)))

  58. Anh Chấp đau lòng rồi nè . Còn nói chị ngốc nữa . Ngọt sâu răng luôn tình bể bình

  59. Huhu sao mãi ko comment được. Chương này đúng kiểu thanh xuân rực rỡ cháy hết mình vì bạn bè

  60. Dám cướp đồ của chị à? ko dễ thế đâu
    2 người chưa chính thức yêu đương mà đã rải một đống cẩu lương rồi=)))

  61. Ngu ngốc nhưng vẫn khiến Chấp cả mê muội. Mà nhìn z thôi chứ Nhiễm Nhiễm ko có ngốc đâu nka. Còn biết đánh nhau đó.

  62. Ôm rồi ôm rồi nha , cái đoạn đua xe ấy tui hưng phấn quá độ luôn , nhất là đoạn giành cờ nữa , cưng Nhiễm tỷ của tui quá đi mất à …

  63. Ngu ngốc mà vẫn làm anh say như điếu đổ thế kia hả. Ngốc có phúc của người ngốc đó anh Chấp à. Mà chị Nhiễm ngầu vãi, dám cướp đồ của chị à ko có cửa đâu nhé:)

  64. Đọc tới khúc chị Nhiễm lấy đầu đập đầu, mình quên béng chị có mũ bảo hiểm, tưởng chị không có cách nào, định đập nồi dìm thuyền chơi liều chớ ???

  65. Cảnh 2 nhân vật chính ngồi trên xe máy trong cuộc đua, họ cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách thật là cảm động. Và cảm thấy cả 2 thật là đáng yêu và ngọt ngào.

  66. Ngọt chết tôi rồi. Chỉ anh chị mới hợp với nhau. Một câu “ngu ngốc” đầy sủng nịnh

  67. Đọc lại lần nữa mới thấy chữ “bảo đĩnh” nghe là lạ. Với tinh thần bất khuất và 30-45 phút đồng hồ mò từ vựng tiếng Việt, Hán tự, từ điển Trung Việt và google mới phát hiện ra từ này là “bảo đỉnh” (dấu hỏi), là cái lư hương lớn/vạc đốt hương lớn ở cổng chùa và từ tiếng Trung gốc là 宝鼎 (pinyin: Bǎo dǐng). Dù sao cũng mất công mò rồi nên comment phát để share thêm thông tin cho mọi người nè.

Leave a Reply to Yuu Cancel reply