[AACHHVSM] – Chương 47

2
483

Chương 47:

Edit: Hàn Mai

Beta: Linh xù

Ninh Trí thuộc tuýp người thức dậy sớm, đồng hồ sinh học luôn khiến cô mở mắt khi trời còn sớm, kéo tấm rèm cửa nhìn ra ngoài thì trời đã tờ mờ sáng. Cô vừa xoay cổ khởi động cơ thể vừa nhìn Thẩm An Chi. Lúc ngủ anh nằm sấp như một đứa trẻ, từ bờ lưng rộng lớn đi xuống, trên lưng lẫn ngang hông đều có vài vết sước cùng dấu bầm tím khác nhau, thoáng nhìn là thấy ngay, cô cau mày ấn lên đó.

Anh bị đau, khẽ rên hừ hừ.

“Đánh thức anh rồi hả?” Ninh Trí rút tay lại, “Chỗ này là bị thương khi quay phim sao?”

Thẩm An Chi mở đôi mắt còn đang mơ màng ngái ngủ, anh không nhúc nhích mà chỉ nhìn chằm chằm cô, Ninh Trí hỏi lại lần nữa, anh lại trả lời sang đằng khác: “Sáng sớm thức dậy được thấy em, anh thực vui. Em mới ngủ dậy cũng rất đẹp.”

Ninh Trí không nói gì chỉ nhìn anh, cô đưa tay đè lên vết bầm tím trên người anh, “Anh đúng là lời ngon tiếng ngọt nói mãi không hết, mau trả lời em.”

Thẩm An Chi nhích người tránh khỏi tay cô, “Được rồi, anh nói. Mấy tháng trước đoàn phim quay ngoại cảnh, vừa phơi nắng vừa treo dây thép, còn phải nằm bò lết trên thùng xe ô tô. Lúc mới bị chỉ cần kéo quần áo lên là thấy cả người bầm xanh thâm tím vô cùng kinh khủng, anh đã xoa rượu thuốc tiêu bầm nhanh nên giờ nhìn cũng đỡ hơn nhiều rồi.”

“Anh không tìm thế thân sao?” Lần này Ninh Trí nhẹ nhàng vuốt ve người anh.

Thẩm An Chi nắm lấy tay cô, mỉm cười, “Anh không đau chút nào.”

“Còn cảnh quay nào nguy hiểm nữa không?”

“Mấy cảnh còn lại đều là cảnh diễn thoại, quay trong studio, đâu phải phim nào cũng có cảnh hành động truy sát trên quốc lộ đâu.” Thẩm An Chi nói tránh đi. Anh không muốn Ninh Trí lo lắng quá nhiều, anh vuốt tóc cô, “Yên tâm đi, anh không phải ngôi sao võ thuật, nếu thực không làm được anh sẽ tìm thế thân.”

“Giờ thời gian vẫn còn sớm, có phải chúng ta nên…” Nói xong, Thẩm An Chi đè Ninh Trí xuống người, đang định hôn cô thì tiếng đập cửa bên ngoài vang lên khiến anh ngừng lại, nhìn sang cửa khẽ hỏi: “Trợ lý của em sao?”

Ninh Trí lắc đầu, “Không phải, em nói cô ấy 8 giờ sáng thì qua phòng em. Có thể là quản lý Trương tới, anh ấy còn căng thẳng hơn em, cứ sợ em diễn không tốt suốt.”

Tiếng đập cửa vang lên mấy tiếng rồi ngừng lại, một giọng nói mang đầy kiềm nén vang lên: “Thẩm An Chi, chú đừng tưởng anh không biết chú ở trong đó, mau mặc đồ đàng hoàng tử tế lại, nhỡ bị người khác thấy thì còn ra gì nữa hả.”

Là anh Triệu, nghe chừng anh đang nghiến răng nghiến lợi nói.

Thẩm An Chi phì cười, lại còn chôn mặt vào chăn cười nữa. Ninh Trí chịu không nổi đẩy anh, anh mới chịu đứng dậy mặc quần áo tử tế đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa đã bị anh Triệu thóa mạ một trận, ấy vậy mà anh cứ như chẳng có cảm giác gì.

Thẩm An Chi đi rồi Ninh Trí cũng rời giường rửa mặt thay quần áo. Cô dùng bữa sáng ở trong phòng, vừa uống trà vừa đọc kịch bản, phân cảnh cô diễn tối nay sẽ quay nhưng điều đó không có nghĩa là tới tối cô mới sang đó. Chờ trợ lý tới cô và họ cùng qua chỗ đoàn phim ngồi chờ tới cảnh quay.

Thấy cô tới sớm, đạo diễn Ngô cũng hơi bất ngờ. Ông không biết khả năng diễn xuất của Ninh Trí thế nào nhưng ít nhất thái độ của cô vẫn rất tốt.

“Hạ Luyến đâu?” Đạo diễn Ngô quay đầu hỏi nhà sản xuất.

“Vẫn chưa tới.”

“Gọi điện cho cô ta!” Đạo diễn Ngô vừa dứt lời thì thấy Hạ Luyến chậm rãi thoải mái đi tới. Dẫu gì mọi người cũng chung một đoàn phim, ông cũng không tiện mắng cô ta quá mức nên chỉ nhắc, “Lần sau nhớ tới sớm hơn. Cô phải nhớ cô là nữ chính, cô không tới chúng tôi quay phim kiểu gì?”

“Không phải có thế thân à?” Tối qua quay xong Hạ Luyến đi tham gia buổi tiệc tối, sáng sớm đã bị trợ lý gọi dậy nên vẫn đang tức giận, mới tới phim trường lại bị đạo diễn mắng lại còn mắng ngay trước mặt Ninh Trí, cô ta tức điên không nhịn được nói lại một câu.

Thế thân là người diễn thế diễn viên chính thức, để tăng tốc độ đoàn làm phim thường xuyên chia thành hai tổ A và B cùng quay, thế thân sẽ thay diễn viên chính quay tất cả các cảnh diễn hoặc những chỉ quay bóng lưng, phần lớn những người này đều có thân hình tương tự với diễn viên chính thức.

Đạo diễn Ngô hít sâu kìm nén, ông vẫy tay nói: “Nhanh đi chuẩn bị đi.”

Chờ Hạ Luyến đi ông mới quay sang nói với nhà sản xuất: “Sao lúc casting lại chọn cô ta cơ chứ, tôi tức chết mất! Đóng thoại dùng thế thân, đánh nhau cũng dùng thế thân. Thẩm An Chi người ta là ảnh đế cũng chưa kiêu ngạo tới một phần của cô ta, cảnh diễn nào cũng tự thân thưc hiện cà. Cô ta thì hay lắm, cái gì cũng dùng thế thân vậy cô ta tới đây làm gì!”

Nhà sản xuất động viên nói: “Đạo diễn Ngô, ông bớt giận. Chẳng phải lúc đó là do ông thấy weibo cô ta có nhiều fans sao…” Câu sau nhà sản xuất nói càng lúc càng nhỏ.

“Tôi thật không nên quan tâm nhiều tới chuyện phòng vé. Đó chẳng phải việc của kế toán sao, nghĩ xem đi, đạo diễn như tôi sao lại ngu người chạy đi quan tâm chuyện này làm gì.” Đạo diễn Ngô nghe được câu nói sau, ông chỉ nghĩ tôi mà biết vậy  đã chẳng làm. Lúc đó chỉ lo nhìn cô ta có nhiều fans, trạng thái hôm casting cũng ổn lại thêm chủ công ty đại diện của Thẩm An Chi với Hạ Luyến đưa ra điều kiện combo cát-sê hời nếu ông đồng ý cho cả hai cũng tham diễn nên ông mới trực tiếp quyết định chọn Hạ Luyến.

Không ngờ cô ta vừa vào đoàn phim đã sinh sự nhiều kiểu còn thường xuyên xin nghỉ đi quay quảng cáo. Ông đã liên hệ với công ty đại diện của cô ta thế mà kết quả ông chủ của họ lờ đi chẳng thèm quan tâm tới.

Bây giờ nghĩ lại, đúng là không nên tiết kiệm chi phí dự toán ban đầu làm gì. Chi phí lớn nhất khi quay điện ảnh là cát-sê của diễn viên chính, tốn mấy ngàn vạn miofw người có già vị cao tới sau đó lại phát hiện Hạ Luyến trong mắt với non-fans tệ tới không thể tệ hơn nhưng giờ đã đâm lao rồi thì phải đi theo, bởi bây giờ phim đã quay được một nửa rồi.

Đạo diễn Ngô nhìn thoáng qua Thẩm An Chi đã hóa trang xong mà nghĩ, cùng một công ty sao lại kém nhau nhiều thế chứ.

Mới sáng sớm ra đã tức tới ách bụng, đạo diễn Ngô không lấy bữa sáng nhân viên mang tới. Ông tùy ý đi dạo xung quanh một vòng, phát hiện ra Ninh Trí đang ngồi trong phòng kế bên cúi đầu nghiên cứu kịch bản, ông không nói gì chỉ đi dạo qua một vòng rồi rời khỏi.

Buổi quay phim sáng bắt đầu.

Cũng vì tối hôm trước chưa thể giết người như ý định, nữ chính lại càng tò mò nam chính đã làm gì trong phòng sách. Cô vừa dọn dẹp vừa nhìn sang lại thường xuyên chú ý tới hướng đi của nam chính.

Nữ chính mang dép lê đi về trước, ống kính cũng hạ xuống phía dưới theo cô. Cô khẽ vặn nắm cửa nhưng cửa phòng sách đã bị khóa rồi.

Góc máy quay chuyển hướng lên trên, quay đặc tả cận cảnh, toàn bộ nét mặt của Hạ Luyến đều được đặc tả rõ rệt trên màn hình.

“Cut—-” Đạo diễn Ngô hô, “Nét mặt sai, quay lại!”

Hạ Luyến phải quay đi quay lại cảnh này rất nhiều lần. Ninh Trí ngồi bên quan sát quá trình quay phim, phim điện ảnh khác với truyền hình. Có những bộ phim truyền hình trong nước chỉ một tháng là quay xong cả bộ, làm ẩu làm tả và trong điện ảnh cũng có chuyện đó. Nhưng rõ ràng, đạo diễn Ngô lại thuộc nhóm tốt còn muốn tốt hơn, quay kỹ từng hình ảnh một, mài đến khi diễn viên muốn điên mới thôi.

Thẩm An Chi khá tốt, cảnh riêng của anh rất ít khi phải quay lại nhưng hễ diễn chung với Hạ Luyến thì số lần cut cứ tăng dần đều lên. Ai bị đạo diễn hô cut quay lại nhiều lần như thế thì dù có tốt tính cỡ nào cũng giận, song anh lại vẫn rất bình tĩnh. Không thể hoàn thành công việc sớm, kỹ thuật diễn cũng chẳng thế phối hợp nổi với Thẩm An Chi, những điều này khiến tất cả nhân viên trong đoàn phim có suy nghĩ tiêu cực với Hạ Luyến, cho rằng cô ta kéo thấp tiến độ của cả đoàn.

Hầu hết quần chúng đều cho rằng kỹ thuật diễn của các diễn viên trong những sản phẩm điện ảnh trong nước vô cùng tệ mạt. Nhưng thực ra, những diễn viên Trung Quốc đỉnh cao đều có kỹ thuật không thua gì diễn viên Âu Mĩ, nếu so riêng bọn họ sẽ thấy không chênh nhau quá nhiều, thua là thua ở các vai phụ trong phim. Nếu kỹ thuật diễn xuất của vai phụ không tốt đồng nghĩa với việc chất lượng bộ phim bị kéo thấp xuống.

Chỉ đi vài bước từ phòng bếp tới phòng sách, Hạ Luyến đi tới đi lui mấy lần vẫn chưa được, cô ta xụ mặt nổi giận: “Tôi thấy chẳng có vấn đề gì hết.”

Đạo diễn Ngô kiểm tra lại hình ảnh một lần nữa, đặt tay lên môi nén cơn giận lại, bực bội nói: “Được rồi, qua qua qua, hừ.”

“Cảnh tiếp theo!”

Tiếp đó là cảnh nam chính phát hiện nữ chính muốn trộm vào phòng sách, anh cảnh cáo cô ta không được lại gần, nữ chính tò mò hỏi.

“Ông chủ, trong phòng sách có gì vậy?”

“Cô muốn biết hả?”

“…”

“Có một tủ sắt, bên trong là những công cụ gây án từ trước đến nay của tôi. Có một con dao sắc tôi dùng nó cắt cổ, cắt cổ từng người phụ nữ một. Họ đều rất đẹp, lúc ngẩng cao cổ nhìn xinh đẹp như thiên nga vậy, sau đó tôi cắt mạnh một cái, máu tươi phun trào ra…”

Nét mặt Thẩm An Chi văn vẹo, nói ra lời thoại ghê sợ, anh đã thể hiện hoàn mỹ hình nahr một gã sát nhân liên hoàn vô cùng điên cuồng.

Góc quay chuyển qua Hạ Luyến, lúc này cô ta phải biểu hiện ra nội tâm sợ hãi xen lẫn căm hận nhưng sự sợ hãi trên mặt cô ta hoàn toàn đánh bay chút căm hận, cô ta đã bị nét mặt điên cuồng của Thẩm An Chi dọa sợ, sau đó cô chợt nhận ra cô ta quên thoại rồi.

Thấy cô mãi không thể nói được lời thoại, đạo diễn không thể không kêu cut.

Lúc này đạo diễn Ngô đã chẳng còn quan tâm đến những chuyện khác nữa, ông mắng: “Hạ Luyến! Cô làm việc kiểu thế hả? Tới cả lời thoại mà cô cũng quên được! Còn cả việc kiểm soát cái nét mặt nữa! Tới cả mấy người đút tiền xin vai diễn cô cũng không bằng, sớm biết cô thế này thì tôi tìm Giang Vi cho rồi. Ít nhất cô ta có kỹ thuật diễn cũng từng lấy được giải thưởng, còn cô ngoại trừ trẻ hơn cô ta thì còn lại thua xa!”

Hạ Luyến cắn môi, không cam lòng bị mắng như vậy.

Thẩm An Chi vừa ngồi cho nhân viên trang điểm lại vừa ai ủi cô ta: “Đừng căng thẳng, từ từ là được.”

Cần anh là giả tạo hả! Hạ Luyến cười lạnh nghĩ thầm. Cô ta xoay người lấy kịch bản, thấy Ninh Trí đứng bên cạnh nhìn bèn lạnh giọng: “Thấy tôi bị NG cô vui lắm chứ gì? Chờ xem, chờ đến lúc cô diễn, tôi sẽ chống mắt lên xem cô diễn ra cái kiểu gì, mỏi mắt mong chờ, hừ.”

Ninh Trí chẳng hiểu được phản ứng của Hạ Luyến là có ý gì, cô chưa hề nói gì tới cô ta mà?

Ninh Trí quay qua cười với Thẩm An Chi, biểu hiện của anh trong đoàn phim thực sự lan truyền cảm xúc tới mọi người chung quanh, quản lý Trương đứng bên cũng bị anh thuyết phục.

Cuối cùng, đạo diễn Ngô cũng đầu hàng với việc Hạ Luyến liên tục quên thoại, ông tuyệt vọng: “Được rồi, cô cứ một hai ba bốn năm sáu bảy đi. Thẩm An Chi, cậu chịu khó một chút, cố gắng hết sức nhập diễn nhé.”

Phối hợp diễn với một diễn viên không thể nói thoại là một thách thức lớn. Bởi khi không có sự xúc tác của lời thoại diễn viên sẽ không thể nhập diễn nhanh chóng nhưng Thẩm An Chi không để ytâm tới điều này nhiều mà vẫn tiếp tục diễn.

Cảnh quay ngày đã xong, đoàn làm phim phát cơm tối cho mọi người, thức ăn cũng chia dựa theo già vị của mỗi diễn viên. Phần cơm của Thẩm An Chi đương nhiên là đồ tốt nhất, anh tới bên Ninh Trí, “Anh biết em không ăn món mặn, đây là salad rau anh nhờ nhân viên đoàn phim đặt cho em.”

“Cảm ơn.” Ninh Trí nhận lấy, ngồi ăn với anh.

“Cảm ơn gì chứ, đây là chuyện mà người làm bạn trai như anh nên làm.”

Anh Triệu ngồi bên nghe những lời buồn nôn của hai người  mà muốn trợn trắng mắt, quyết định bưng hộp cơm qua chỗ khác ăn.

Ninh Trí cầm nĩa, lắc đầu, “Không phải, em cảm ơn anh chuyện anh không ép em ăn thịt. Một người theo chũ nghĩa ăn chay thật sự rất khác loại.”

“Có gì đâu chứ, em cũng đâu có ép anh ăn chay với em.” Thẩm An Chi cười nói.

Ninh Trí và anh nhìn nhau cười, hai người vừa ăn vừa trò chuyện.

Hạ Luyến đi qua thoáng nhìn, sau đó cô ả dùng giọng điệu châm biếm vừa đủ để hai người có thể nghe được: “Có một bạn trai nổi tiếng địa vị cao thật tốt, ăn cơm cũng có thể đặt riêng. Nữ chính như tôi còn không có đãi ngộ này thế mà một  nữ phụ phụ phụ lại thật cao giá.”

“Hạ Luyến.” Thẩm An Chi ngẩng đầu lạnh lùng nhìn cô ta.

Hạ Luyến ngậm miệng, thở phì phì rời khỏi.

Sắc trời tối dần, trong phim trường cũng bật đèn lên, thời gian quay phim vào buổi tối bắt đầu, Thẩm An Chi đã quay xong nhưng anh không về mà ngồi lại chờ Ninh Trí.

Hạ Luyến cũng không về, cô ta khoanh tay ngồi trên ghế dựa, chờ nhìn Ninh Trí làm trà cười.

Màn đầu tiên qua rất dễ dàng, màn thứ hai bắt đầu, Ninh Trí lái xe đi tới một góc cua thì lốp xe bị thủng, tắt máy.

Cô ngồi trong xe chờ đợi, nét mặt cô trông có phần kỳ lạ, cô bình tĩnh gọi điện cho bạn trai nhưng mới điện thoại còn đang đổ chuông thì có người gõ lên cửa sổ xe cô.

Cửa kính xe được hạ xuống một đường nhỏ, bên ngoài truyền tới thanh âm, “Có cần giúp đỡ gì không?”

Nhân vật của cô ngồi trong xe, nét mặt có hơi khó chịu, có phần khó hiểu cũng có chút nghi ngờ, cô cảnh giác nói: “Không, không cần, tôi đã gọi xe rơ-moóc tới rồi.”

“Vậy à?”

“Đúng vậy, cảm ơn anh.”

Cô gái đóng cửa xe lại, tiếp tục gọi điện thoại cho bạn trai nhưng điện thoại lại không ai nghe mà chuyển sang hộp thư thoại. Cô thất vọng, bấm số gọi xe cứu hộ tới.

Đang bấm số điện thoại được một nửa thì cửa kính bên tay lái bị người ta dùng đá đập bể.

“Á!” Quản lý Trương cũng đang ở phim trường quan sát màn ảnh, đôi mắt Ninh Trí trừng to, sự kinh hoảng trên nét mặt cô không thể hiện qua cơ mặt vặn vẹo như người khác mà là kiểu hoảng sợ toát ra từ ánh mắt.

“Cut!” Đạo diễn hài lòng hô, “Diễn rất tốt! Tối nay có thể kết thúc công việc sớm rồi!”

Nhân viên đứng xung quanh vô tay vui mừng, bắt đầu thu dọn sân bãi.

Hạ Luyến không thấy Ninh Trí bị NG, ngay cả trợ lý bên cạnh cô ta cũng vỗ tay, “Diễn rất tốt, em còn nghĩ cô ấy chỉ là một bình hoa.” Kết quả vừa nói xong thì thấy Hạ Luyến trừng mắt nhìn, cô bé nhút nhát vội vã im tiếng.

Hạ Luyến nhìn chằm chằm vào Ninh Trí đang nói chuyện với Thẩm An Chi, hai mắt cô ta tối đen, khóe miệng nhếch lên khinh thường — Cứ chờ đó, vô tình xảy ra chuyện ngoài ý muốn này nọ trong studio cũng là chuyện thường thôi.

2 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận