[AACHHVSM] – Chương 46

0
419

Chương 46:

Edit: Hàn Mai

Beta: Linh xù

Đi cùng Ninh Trí là anh quản lý và một cô trợ lý khác để tiện cho việc chăm lo cuộc sống thường ngày của Ninh Trí. Khi Ninh Trí vào đoàn bộ phim đã quay được hơn phân nửa, tại thời điểm này thời tiết ở thành phố cô sống vẫn đang trong mùa nóng bức bối song nơi ghi hình của đoàn phim thì khí trời đã có gió heo may thổi khá mát mẻ báo hiệu vào thu.

Ninh Trí ngồi trên máy bay mở kịch bản coi lại lần nữa, trên kịch bản cô đánh dấu chi tiết từng chỗ cụ thể bằng bút lông, chữ viết ngay ngắn. Tất cả đều do Thẩm An Chi đánh dấu ghi chú rồi gửi cho cô trước khi đi quay. Anh ghi chú rất rõ cảnh nào phải thể hiện tâm tình thế nào, nét mặt, ánh mắt, cảm giác nội tâm đều có chú thích cụ thể.

Cô đọc hết những chi tiết này mà nghĩ thầm chắc lúc còn đi học anh ấy là một học sinh giỏi vô cùng siêng năng.

Thời gian bay rất ngắn, chỉ thoáng chốc mà Ninh Trí đã chuyển từ ngồi máy bay sang xe bảo mẫu tới đoàn phim. Chờ lúc nghỉ giải lao cô đi gặp đạo diễn, vừa đúng đạo diễn đang hướng dẫn diễn xuất cho diễn viên trong đoàn, Ninh Trí và quản lý Trương bèn đứng bên chờ ông.

Đây là cảnh quay trong phòng, nữ chính vào nhà nam chính, cô muốn giết tên sát nhân liên hoàn trả thù cho người chị bị sát hại của mình. Lúc nấu cơm chiều cô đã cho thuốc ngủ vào, giờ cô sẽ tới phòng làm việc để kiểm tra xem nam chính còn tỉnh táo không.

Cô để chân trần bước từng bước lên sàn gỗ tiến dần tới phòng làm việc. Lúc này cô mặc tạp dề, máy quay cắt cảnh quay đặc tả sau lưng nữ chính, trên tay cô nắm một con dao trái cây sắc bén sáng lập lòe trên màn hình.

Quản lý Trương chà xát hai tay, anh thấy hơi rợn người, đây rõ ràng là quay phim kinh dị chứ tình cảm gì. Anh kéo Ninh Trí đi ra xa, quan tâm hỏi han: “Lần này em phải diễn vai một người bị giết đó, em không sợ hãi chút nào sao?”

“Cũng bình thường.” Ninh Trí bình tĩnh trả lời.

Quản lý Trương buồn bực, dầu gì thì Ninh Trí chỉ có thể coi là người mới trong giới diễn viên. Người không biết mà nhìn vào bộ dáng già dặn của cô sẽ tưởng cô đã làm diễn viên 8 năm chứ chẳng ai nghĩ cô sải bước trên sàn catwalk 8 năm, bình tĩnh cỡ cô không phải ai cũng có thể làm được.

Trái với anh, ánh mắt Ninh Trí chưa từng rời khỏi phim trường. Cửa phòng từ từ mở ra, người đàn ông nằm trên sofa,  laptop đặt trên bàn trà, dáng anh cao ráo, quần tây ôm lấy đôi chân dài gác ra ngoài sofa.

Máy quay chuyển quay cận cảnh Thẩm An Chi, trán anh đầy mồ hôi, trong mẳ khẽ động dưới lớp da mí mắt nhìn vô cùng rõ ràng, anh biết mình bị bỏ thuốc.

Con dao sắc bén xẹt qua trán lướt xuống cái mũi cao thẳng dần qua môi hoàn mỹ của anh chuyển tới yết hầu, ngay lúc nữ chính chuẩn bị đâm xuống, anh mở mắt bắt lấy tay cô ta.

“Cô làm gì đấy?”

“Thưa ngài, sau bữa cơm tối tôi không thấy ngài xuất hiện nên mới lên xem có chuyện gì không.”

Nam chính buông tay cô ta ra, lạnh lùng nói: “Chẳng phải tôi đã nói, không ai được vào phong làm việc của tôi sao.”

“—- Cắt!” Đạo diễn Ngô kêu cắt, ông kiểm tra lại hình ảnh, nói họ bổ sung thêm vài đoạn nhỏ mới tuyên bố cảnh này qua.

Lưng Thẩm An Chi thấm ướt mồ hôi, anh lấy khăn mặt lau trán. Vừa ngẩng đầu thấy bóng Ninh Trí hai mắt anh lập tức sáng lên nhưng thấy Ninh Trí tới chỗ đạo diễn Ngô, anh chỉ đành cố nén xúc động muốn đi qua.

Đạo diễn Ngô đang hướng dẫn nhân viên chỉnh sửa phim trường, Ninh Trí không để ông chờ đợi, cô tiến lên vài bước, chào hỏi: “Chào đạo diễn Ngô, tôi là Ninh Trí.”

“A…, tiểu Ninh à.” Đạo diễn Ngô tự động bật chế độ như gặp người quen gọi cô. Ông không biết nhiều về Ninh Trí nhưng sau khi nhận được danh sách diễn viên chính xác thì biết cô là nghệ sĩ của nhà đầu tư, thái độ dành cho người của nhà đầu tư cũng theo đó mà nhẹ nhàng hơn.

“Vừa xuống máy bay là tới đây hả?”

“Đúng vậy, tới chào hỏi mọi người trước.”

May mắn không đụng phải nữ diễn viên thích tỏ vẻ ngang ngược, đạo diễn Ngô âm thầm gật đầu, ông nói: “Vậy chúng ta cũng nói ngắn gọn nhé. Giờ tôi sẽ thông tin trước cho cô về phần diễn của cô trong phim, tối mai sẽ có cảnh quay của cô, lát nữa cô cứ về trước tìm cảm giác đi đã.”

“Được.” Nính Trí gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh.

Đạo diễn Ngô nhìn cô, dáng người cao còn đứng rất thẳng, ông càng tán thành hình tượng của cô. Vốn cho rằng người trong ảnh đã có khí thế lớn lắm rồi nhưng gặp thật mới thấy khí thế quả rất mạnh mẽ. Khuôn mặt xinh đẹp không hề mỉm cười, cô chỉ yên lặng nhìn đối phương, thanh lãnh xa cách, khí chất rất xuất sắc, nhìn khá giống người học múa ballet.

Đạo diễn Ngô mở miệng định nói gì đó lại thôi, qua một lúc ông mới nói: “Lát nữa cô và cậu quay phim ngoại cảnh sẽ đi làm quen với địa hình, cảnh này sẽ quay vào tối ở bên ngoài, bạn trai cô không thể đi đón cô về được nên cô đành tự lái xe về một mình. Đúng rồi, cô biết lái xe chứ?”

“Biết.”

“Lái đến một ngã rẽ nọ, nhân vật phát hiện lốp xe bị thủng. Lúc này, có người tới gần, hỏi cô có cần giúp đỡ không. Cô chọn không nhận sự giúp đỡ của người kia vì cô có cảm giác không tốt trong lòng…”

“Ninh Trí đến rồi à.” Cách đó không xa Hạ Luyến thấy đạo diễn đang nói chuyện với Ninh Trí, cô uống ngụm nước liếc nhìn Thẩm An chi, tròng mắt xoay tròn nảy ra ý xấu.

Phần sau không có cảnh của Hạ Luyến, cô ta và trợ lý đang chuẩn bị đồ để về khách sạn. Quay xong vào toilet thì vừa lúc  gặp được Ninh Trí đang rửa tay, Hạ Luyến nhìn cô cười vô cùng giả tạo.

“Chào cô.”

Ninh Trí gật đầu xem như chào hỏi, cô đã rửa tay xong, vừa xoay người rời khỏi lại nghe được lời Hạ Luyến bèn tạm ngừng chân.

“Chắc là cô cũng biết chứ nhỉ, trong đoàn phim này tôi có tuổi nghề cao hơn cô, đáng lý ra, cô phải gọi tôi bằng chị đấy.” Hạ Luyến soi gương sửa tóc.

Ninh Trí cạn lời xoay người, “Có quy tắc như vậy sao?”

“Cô nói xem? Không tin cô có thể hỏi bạn trai cô, giờ cô thử kêu một tiếng để tôi nghe thử đi.”

Ninh Trí đi lên trước vài bước tới sát Hạ Luyến, lúc này Hạ Luyến trở nên luống cuống tay chân lui về sau mấy bước, dựa vào vách tường, chột dạ: “Cô làm gì đấy! Chẳng lẽ cô muốn đánh người?”

Ninh Trí chống tay lên tường, từ trên cao nhìn xuống cô ả, “Này, cô tỉnh lại đi, trò con nít này của cô tôi đã thấy nhiều từ lúc mới mười mấy tuổi rồi, cô biết phía sau sàn catwalk có nhiều nhất là gì không?”

“Cái gì?”

“Chính là con gái.” Giữa các cô gái thường xuyên có lục đục,  chuyện này Ninh Trí đã thấy quá nhiều nhưng rất ít người dám mở miệng ra uy hiếp người khác.

“Cô quay phần của cô, tôi diễn phần của tôi, chúng ta không phải kẻ thù trong phim thế nên nước giếng không phạm nước sông, ok?” Ẩn ý trong câu này là đừng gây sự với tôi.

Nói xong Ninh Trí quay đầu rửa tay lần nữa.

Hạ Luyến sửng sốt. Lúc mới vào nghề, cô ta thường bị các nữ diễn viên có lý lịch cao chèn ép, có lúc họ còn cướp cả màn ảnh của cô. Cô bị đè ép khổ không thể tả. Nhưng trước giờ cô chưa từng dám làm điều tương tự Ninh Trí – công khai nói rõ mọi chuyện ra – bởi vì một khi cô nói ra thì cái chờ đợi cô có lẽ sẽ là bị chèn ép ác hơn.

“Thật tốt.” Hạ Luyến thì thào. Về sự nghiệp, Ninh Trí có đại gia giúp đỡ, giờ còn có thêm một ảnh đế vừa được công bố là Thẩm An Chi giúp cô. Dường như cuộc đời Ninh Trí vĩnh viễn không biết tủi thân là gì, nhìn cô ta sống rất vui vẻ, cô lại càng không vui.

Giữa phụ nữ rất dễ dàng nảy sinh ghen tị, Ninh Trí có thể sống tốt nhưng cô ta không thể tốt hơn cô.

Ánh mắt Hạ Luyến từ từ thay đổi, cô lao lên chặn Ninh Trí nói: “Cô cũng biết chúng tôi đã khỏi quay ba tháng rồi nhỉ, cả đoàn cùng ăn cùng ở một chỗ. Tôi nghe nói, có không ít diễn viên nữ đêm đêm tới gõ cửa phòng Thẩm An Chi, cô đoán xem buổi tối anh ta có mở cửa cho mấy người đó không? Đêm khuya tịch mịch, trai đơn giá chiếc lại toàn là gái đẹp, cô không nghi ngờ bạn trai mình chút nào sao?”

Bước chân Ninh Trí hơi dừng, ngay sau đó cô không thèm quan tâm tới Hạ Luyến mà đi tiếp.

Hạ Luyến đứng tại chỗ căm hận, tốt nhất là lát nữa hai người này cãi nhau ầm ĩ đi, gây ảnh hưởng tới tiến độ quay phim mới được, cái gì mà cặp đôi đẹp nhất showbiz kia chứ!

Vì tránh né đám paparazi, Ninh Trí và Thẩm An Chi tách ra ngồi xe bảo mẫu riêng trở về. Tới phòng, cô cho trợ lý nghỉ ngơi sớm, một mình cô có thể sắp xếp hành lý.

Lúc đang xếp đồ thì chuông cửa vang lên, Ninh Trí nhìn người đứng ngoài qua camera rồi mở cửa phòng ra. Cửa vừa mở Thẩm An Chi đã vội ôm lấy mặt cô, trở tay khóa cửa lại, anh mới tắm xong, trên người có hương sữa tắm bạc hà, tóc vẫn còn ướt.

Anh hôn cô thật sâu, như muốn giải hết nổi khổ tương tư.

Lúc tách ra, Thẩm An Chi hơi thở không đều: “Anh rất nhớ em, trước kia chưa yêu em còn cảm thấy một mình cũng không sao nhưng bây giờ thì không thể nhịn được.” Anh vùi đầu vào cổ cô, bàn tay xấu xa vuốt ve sau lưng cô.

“Không phải vẫn gọi điện thoại sao?” Ninh Trí ôm anh.

“Gọi điện sao đủ được.” Thẩm An Chi nói như chơi xấu.

“Em nghĩ thời gian gần đây anh bận bịu nhiều việc, cho nên…” Ninh Trí kéo dài giọng, cô quan sát thật kỹ khuôn mặt anh. Anh đen hơn lúc mới đi và cũng gầy hơn, cảm giác cứ như người của cô nhưng lại bị người khác dày vò mỏi mệt, lòng  cũng có chút oán hận nho nhỏ với đạo diễn Ngô.

Anh cắn môi dưới cô, bất mãn: “Cho nên chờ anh chủ động gọi sao?”

“Phần thật lòng trong câu vừa rồi của em, chỉ có ba chữ đầu tiên.”

Thẩm An Chi nhớ lại lời cô nói. Anh nghĩ thoáng chốc đã hiểu ra, lại hôn lên môi cô, em nghĩ thời gian gần đây anh bận bịu nhiều việc, chỉ có ba chữ đầu tiên là thật, vậy đó chính là em nhớ anh —

Cô cũng nhớ (muốn) anh*.

 

*Nguyên gốc tiếng Trung: 我想你一定很忙, 所以 …

dịch nguyên câu sẽ thành “Em nghĩ thời gian gần đây anh bận bịu nhiều việc, cho nên. . .”

Nhưng nếu chỉ lấy 3 chữ đầu “我想你” thì sẽ có nghĩa khác.

想 (Hán Việt: Tưởng) có nhiều nghĩa và hiểu tùy thuộc vào ngữ cảnh, gồm: muốn, nghĩ, nhớ.

 

Thẩm An Chi càng hôn càng động tình, anh cởi áo, đang cởi quần thì nghe thấy giọng nói lành lạnh của Ninh Trí, “Thẩm An Chi, tình huống bây giờ có được xem là anh gõ cửa phòng em lúc nửa đêm không?” Ngón tay mảnh khảnh của cô xẹt qua lồng ngực để trần của anh, dọc theo cơ bụng đi xuống dưới, anh khó nhịn khẽ rên lên, “Vậy có người phụ nữ nào tối đêm là gõ cửa phòng anh không hoặc là có ai nhét thẻ phòng riêng vào khe cửa của anh không?”

“Anh đẹp trai thế này lại có body xuất sắc, kỹ thuật giường chiếu cũng không tệ chắc các cô ấy rất vui vẻ nhỉ?”

Thẩm An Chi cảm nhật được sư ghen tuông trong lời nói của cô, anh cười nhẹ bên tai cô: “Anh trông đẹp trai thế này này, rèn luyện một thân hình tốt còn có biểu hiện giỏi trên giường chẳng phải đều vì để em tới ngủ với anh sao.”

Cô cắn lên hầu kết anh, yết hầu anh khó chịu rung lên.

Ngay lúc anh đưa tay định cởi quần áo cô, Ninh Trí xoay người tránh, cầm kịch bản trên bàn trà vẫy vẫy với anh, “Em phải chuẩn bị trước, tối nay anh về trước đi ….”

Ngữ điệu của cô hãy còn rất vui vẻ, Thẩm An Chi bị dục vọng hành hạ đến đỏ mắt, anh đoạt kịch bản trong tay cô ném đi, “Đọc kịch bản nhiều cũng không có ích gì, giờ anh tới dạy em, chúng ta đối diễn.”

Thẩm An Chi đè cô trên giường, Ninh Trí lật người chuẩn bị thoát ra lại nghe được giọng anh vang lên sau lưng.

“Gã sát nhân đập vỡ cửa kính xe, cô gái trong xe khiếp sợ vội vã trốn ra từ cánh cửa khác thì bị tên tội phạm dùng một tay đè cô gục trên mặt đất, giống như thế này.”

Anh đè lên người cô, vuốt ve cơ thể mảnh khảnh, làn da bóng loáng của cô.

Ninh Trí hô: “Không có đoạn này, anh ta không có hành vi dâm loạn phụ nữ.”

“Nhưng giờ anh đang đối mặt với bạn gái của mình, sao có thể  không có dục vọng được chứ.” Thẩm An Chi trả lời bằng giọng đầy oan ức.

“Tĩnh Tĩnh, em phân tâm rồi, chúng ta tiếp tục đối diễn nào. Sau đó, tên tội phạm nâng cổ cô gái lên, dùng dao cắt ngang cổ cô.”

Rõ ràng câu chuyện có nội dung vô cùng khủng bố song Thẩm An Chi lại kéo đầu cô qua, hôn xuống cổ cô để lại một loạt dấu hôn.

“Không được, không được để dấu, mai em phải quay phim.”

“Tối mai mới diễn, lúc đó cũng tan hết rồi.”

Anh vuốt ve từ eo xuống dần tới bắp chân thon dài của cô, kéo váy cô lên, lúc anh luồn tay vào trong thì nghe cô nghẹn giọng bất mãn: “Không có cảnh này!”

Thẩm An Chi hôn lỗ tai cô, cười nói: “Đúng vậy, đây là anh tự thêm diễn cho mình, lần sau chúng ta lại đối diễn tiếp nhé?”

“…”

Lời tác giả: Đâu ra một nam chính cứ một hai đòi thêm diễn cho mình thế này = =

Linh: Định đặt pass cho chương 47, 48 mà chưa nghĩ ra pass nên thôi vậy :))).

Hãy nói những gì bạn cảm nhận