Cô nàng ảnh đế – Chương 28

1
425

Chương 28: Trang trí nhà cửa

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Dù chuyện có thế nào thì tóm lại có ba tháng nghỉ ngơi cũng là chuyện tốt. Còn việc trả lời trong gameshow thì đến lúc đó nói sau.

Vân Dực vui vẻ vứt chuyện anh phải làm khách mời cho chương trình “Lời thật tâm” ra sau, hưng phấn tìm Trâu Vân, “Thời gian tới anh rất rảnh. Chúng ta đi xem nhà sau đó cùng trang trí nó.”

Trâu Vân hơi bất ngờ, “Chuyện trang trí nhà cần ít nhất một hai tháng đấy, có được không?”

“Có thể nghỉ ba tháng. Chỉ cần chừa một ngày tham gia gmaeshow, một tuần tham diễn web drama một lần thì thời gian còn lại anh đều rảnh.” Vân Dực ưỡn ngực kiêu ngạo.

 “Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta đi xem nhà nhé? Anh dẫn em đi xem một vòng, kết cấu phòng ở đều rất tốt, chỉ xem cái nào vừa ý em thôi.”

Không ngờ Trâu Vân lại nói, “Em đã sớm chọn xong rồi Ngày mai chỉ cần xem lại căn hộ đã chọn đó, nếu không có vấn đề thì có thể bắt đầu trang trí.”

“Em thích căn nào?”

“Tiểu khu cao cấp. Em tra thông tin trên mạng rồi, tiểu khu đó được đánh giá rất cao, nhất là về phương diện an ninh, họ quản lý rất chặt chẽ. Hơn nữa vị trí cũng thuận lợi đi đâu cũng tiện.”

“Không xem thêm sao?” Vân Dực có chút thất vọng, anh muốn đưa từng căn từng căn tới trước mặt Trâu Vân.

Trâu Vân cười khẽ, “Trang trí nhanh chút để còn chuyển vào, thời gian còn dư lại chúng ta ở nhà chơi. Anh bận nhiều việc, vất vả lắm mới có dịp nghỉ ngơi, ở nhà xem phim với em là được rồi. Đột nhiên đi đến năm năm sau, những bộ phim điện ảnh trong năm năm ấy em chưa được xem, muốn tìm cơ hội xem hết những bộ phim tích luỹ đó. Xem chán rồi chúng ta có thể ở nhà chơi game, em nhớ trò chơi hai người lúc trước còn chưa qua hết các ải.”

Nháy mắt Vân Dực ném tâm tư nhỏ của mình ra sau đầu, thầm nghĩ phải mau mau trang trí xong, không thể đợi lâu thêm nữa! Chờ trang trí xong, hai người có thể ở nhà HẸN – HÒ!

***

Ngày hôm sau, Trâu Vân thức dậy thật sớm, lấy điện thoại tra bản đồ.

Vân Dực đi tới, “Sao vậy?”

“Tìm đường đi, em tìm thử xem có tuyến xe buýt nào chạy thẳng đến đó không.” Trâu Vân thuận miệng đáp, bỗng phát hiện điều không thích hợp, cô ngẩng đầu nhìn Vân Dực hỏi, “Anh là ảnh đế, ngồi xe buýt sẽ không tiện, bị người khác nhận ra sẽ bị vây xem đúng không?”

“Đúng là đi xe buýt không tiện thật.” Vân Dực lấy chìa khoá xe, ” Ngồi xe anh là được rồi, anh biết lái.”

Trâu Vân sửng sốt, quay về sắp được nửa năm nhưng cô chỉ thấy Chu Cung lái xe nên vẫn cho rằng Vân Dực không có bằng lái, “Anh biết lái?”

“Ừ, thi đậu bằng lái lâu rồi, cũng xem như là tài xế già.” Vân Dực gật đầu, hỏi lại, “Xe đậu dưới gara là anh mua mà, sao lại không biết lái được?”

Trâu Vân im lặng, cô vẫn cho rằng xe đó là chuẩn bị cho chị quản lý.

“Nếu anh đã biết lái sao chị Cung còn giành làm tài xế cho anh?” Trâu Vân nghĩ mãi mà không rõ.

Vân Dực nhìn trời, “Là vì chị ấy ghen tị với trình độ lái xe của anh thôi. Nhìn anh lái xe xong chị ấy cảm thấy bị kích thích ấy mà.”

Sự thật là, bà chị quản lý luôn cho rằng trạng thái tinh thần của anh không thích hợp để lái xe thế nên kiên quyết tước đoạt quyền lái xe của anh.

Hơn nữa, bà chị già còn liên tục liếc xéo anh nhấn mạnh ba bốn lần là, cô không muốn ngồi trên một chuyến xe nguy hiểm, rất dễ xảy ra chuyện rồi bay luôn cái mạng. Vì tốt cho mọi người, phiền anh nhường ra vị trí lái xe, tốt nhất là anh vĩnh viễn không đụng vào tay lái, đồng thời quên nốt chuyện thi đậu bằng lái luôn thì hơn.

Trâu Vân nghi ngờ khó hiểu.

Vân Dực không muốn giải thích nhiều, “Lên xe.”

Trâu Vân tin tưởng Vân Dực, nghe lời ngồi vào ghế lái phụ.

Chẳng mấy chốc, Trâu Vân phát hiện, đúng như lời Vân Dực nói, xe chạy rất ổn định.

Đến nơi, Vân Dực nhanh chóng đỗ xe, dừng ngay ngắn vào vị trí để xe.

Trâu Vân nghĩ thầm, nhìn hành động của anh rất thuận tay, trước đó không phải khoác lác.

“Nhà lầu 6, để anh dẫn em lên.” Vân Dực dừng xe xong, mang Trâu Vân lên lầu.

Đến tầng 6 Trâu Vân sững sờ, tỏ vẻ khó tin, “Nguyên tầng này chỉ có một nhà thôi sao?”

“Đúng, vì bảo đảm quyền lợi của từng hộ, mỗi tầng chỉ có một căn hộ thôi.” Vân Dực lấy chìa khoá mở cửa, “Vào xem đi.”

Phản ứng đầu tiên của Trâu Vân là, một tầng ít nhất cũng tới hai trăm mét vuông, vậy thì phải tốn tiền cỡ nào đây?

Sau đó, cô dại mặt theo vào nhà.

Đó là một căn hộ phôi thô, trong nhà trống huơ trống hoác song cấu trúc rất nghiêm chỉnh, diện tích rất lớn.

Vân Dực bước nhanh đến phòng khách, khoa tay múa chân, “Chỗ này đặt tivi màn hình LCD lớn, đặt thêm máy chơi game bên cạnh. Chỗ này để sô pha, có thể vừa ngồi trên sô pha vừa chơi game. Đúng rồi, nếu em thích xem phim, chúng ta có thể mua máy chiếu phim gia đình, hiệu quả cũng tương tự rạp chiếu phim. Mỗi chủ nhật đều có thể mua đồ ăn vặt rồi ngồi trên sô pha, vừa ăn vừa xem phim.”

Vô số ý tưởng tràn vào đầu Vân Dực, anh vôi vã muốn biến tất cả những suy nghĩ trong đầu thành sự thật.

Bản thân Vân Dực cũng biết lúc này mình rất kỳ quái, căn hộ này anh mua cách đây hai năm. Trong hai năm đó, anh cũng đến kiểm tra phòng không ít lần.

Nhưng lúc ấu, trong đầu anh không hề có bất kỳ ý tưởng nào. Chỉ nghĩ là, à… lại nhiều thêm một căn hộ, dù sao cũng không dùng, khỏi trang trí làm chi.

Hoàn toàn không giống lúc này, anh chờ mong căn phòng  được trang trí thành dáng vẻ mình thích.

“Em thích đơn giản một chút? Sáng sủa? Hay là loại sang trọng hơn?”

“Nhà theo kiểu Trung Quốc hay là phong cách châu Âu? Có muốn dán giấy dán tường không? Thích sàn nhà màu gì?”

Vân Dực cứ hỏi hết câu này đến câu khác, toàn thân đều hưng phấn lên.

Trâu Vân yên lặng nhìn anh, bất ngờ hỏi, “Anh luôn hỏi em thích cái gì, vậy còn anh thích thế nào? Căn nhà này là của anh, không phải nên để anh quyết định hay sao?”

Vân Dực sờ mũi, anh thích nhất là căn nhà có Trâu Vân ở…

Nhưng lời này có hơi ngượng, Vân Dực nói không nên lời.

Anh lấp liếm phất tay, “Anh thế nào cũng được, không đặc biệt thích phong cách nào. Dù sao cũng là ở chung với nhau, em quyết định là được rồi.”

Ánh mắt Trâu Vân đen nhánh, sáng doạ người, hai mắt mở to nhìn Vân Dực.

Vân Dực bị nhìn đến mức lông tơ dựng đứng, “Làm sao vậy?”

Trâu Vân rũ mi mắt, “Không có gì. Căn hộ này tốt lắm, ngày mai bắt đầu trang trí được rồi.”

Trong cơ thể xao động không yên, tế bảo khắp người đều kêu gào, muốn làm chút gì đó với Vân Dực.

Có điều, giờ chưa phải lúc…

***

Thời gian một tháng lướt qua trong nháy mắt. Thoáng chốc đã tới ngày Vân Dực đi tham gia khách mời chương trình “Lời thật tâm” để tuyên truyền cho [Học Cảnh].

Trâu Vân nắm chặt thời gian để trang trí, ngày nào cô cũng ghé qua nhìn kỹ từng chi tiết một lần. Mỗi loại vật liệu đều là cô và Vân Dực tự mình chọn lựa rồi cùng đưa ra quyết định.

Thông thường, một tháng là đã trang trí xong tổng thể rồi. Nhưng dưới yêu cầu nghiêm khắc của Trâu Vân, căn nhà họ mới chỉ hoàn thành được một nửa.

Hôm nay, Trâu Vân phá lệ không ra ngoài, sáng sớm đã ngồi trên ghế dựa mở vi tính lên, đăng ký xem trên trang web chính của “Lời thật tâm”.

Vân Dực còn đang thay quần áo, anh chọn bộ suit màu xanh đen, nhìn rất chững chạc trưởng thành.

Lướt mắt nhìn thấy trang chủ website, anh ngây ngốc.

Chị quản lý vừa được anh đồng ý cho vào thông báo với anh, “Gameshow lần này sẽ được phát trực tiếp cùng lúc trên kênh truyền hình và trên mạng. Vân Ảnh đế, bộ phim truyền hình này được tuyên truyền đến mức nào đều phải dựa vào mức độ thông minh tài trí của anh.”

Phát sóng cùng lúc là cái quái gì?!

Mặt Vân Dực đơ như khúc gỗ, hỏi quản lý, “Bây giờ tôi bỏ đi mặc kệ, có được không?”

Chu Cung cười tươi tắn, “Thu suy nghĩ vớ vẩn của cậu về đi, làm việc cho tốt, có trói tôi cũng sẽ trói cậu đến tổ chương trình.”

Vân Dực im lặng. Những người khác coi như bỏ qua nhưng Trâu Vân còn trực trước máy tính nhìn chằm chằm đó, tự dưng anh thấy áp lực lớn quá.

Hiển nhiên Chu Cung vô cùng biết cách vuốt lông cho vị ảnh đế nhà mình, cô nhỏ giọng nói, “Lỡ như cậu biểu hiện cơ trí hơn người, chín chắn có mị lực, có khi Trâu Vân sẽ mê mẩn cậu luôn đấy.”

“Chị nói hợp lý.” Tinh thần Vân Dực rung lên.

“Ừ, chỉ có chuyện ba câu hỏi nhỏ hơi phiền chút thôi, còn lại đều đơn giản cả mà. Diễn viên tham gia “Lời thật tâm” rất nhiều, họ làm được thì không lý nào cậu lại không được.” Chu Cung tiếp tục an ủi.

Trước khi đi, Trâu Vân còn cố ý nói với Vân Dực, “Em sẽ trực (trên vi tính) để xem anh.”

Mẹ nó, hồi hộp v*i ra.

Vân Dực bỗng thấy cà vạt thắt hơi chặt, siết vào khiến anh khó chịu, có ý nới lỏng cà vạt ra.

Trâu Vân đi tới, giúp anh tháo cà vạt rồi thắt lại một lần nữa.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, Vân Dực gần như có thể cảm nhận được nhịp thở của cô, trong lòng lập tức đầy lệ rơi – càng hồi hộp hơn rồi.

“…” Chu – chó độc thân – Cung lại bị một phát mất mười nghìn điểm thương tổn.

Cô rất muốn gào lên với Trâu Vân rằng, đừng tán tỉnh nhau nữa! Còn thắt nữa là Vân Dực không đi đường nổi đâu! Ekip chương trình còn đang chờ đó mấy má!

Trâu Vân chậm rãi thắt xong cà vạt, mỉm cười, “Em chờ anh về.”

…Không cần chờ đâu, anh không muốn đi chút nào hết.

Vân Dực trông mong nhìn Trâu Vân, hy vọng cô sẽ lên tiếng giữ anh lại. Chỉ cần cô mở miệng, anh nhất định sẽ vứt hết đạo đức liêm sỉ đồng ý không đi ngay.

Chu Cung tuỳ tiện liếc nhìn một cái cũng biết lòng Vân Dực đang nghĩ gì.

Cô hỏi một cách chân thành, “Có cần tôi đánh ngất cậu, rồi kéo cậu đi không?”

Trâu Vân tiếp tục mỉm cười, “Thuận buồm xuôi gió, về sớm một chút.”

Vân Dực lưu luyến, bước từng bước cẩn thận, “Vậy, anh đi đây.”

Chu Cung bị kích thích muốn đấm vào mặt người nào đó. Còn cọ tới cọ lui ở đây làm gì, sắp muộn rồi có biết không!

“Đi ngay đây, đừng hối.” Vân Dực tức giận nói với người đại diện, quay đầu dịu dàng dặn dò Trâu Vân, “Buổi tối gặp.”

Trâu Vân vẫy tay tạm biệt, nhìn hai người rời đi.

Ra cửa, Vân Dực ngồi ngay vào ghế sau, để mặc chị gì quản lý lái xe.

Đồng thời, anh còn không quên phàn nàn, “Chương trình gì thế này, không có chút tính người nào cả, sao lại không cho mang người nhà theo chứ.”

Chu Cung đóng cửa xe lại, vừa khởi động xe vừa bình tĩnh trả lời, “Khụ, ekip không có quy định đó, không mang người nhà theo là ý của tôi.”

“!!” Vân Dực khó nén được vẻ khiếp sợ, “Hợp tác năm năm, giờ chị học được cách nói dối tôi hả? Sao lại không cho tôi dắt người nhà theo chứ?”

Chu Cung thật bó tay, “Cậu còn ngại CP của cậu với Trâu Vân bị trên mạng ship chưa đủ mạnh? Chỉ tham gia gameshow thôi  mà cậu cũng đòi dẫn cô ấy theo, người ta nhìn vào sẽ nói thế nào chứ?”

Vân Dực nghĩ, ai thèm quan tâm họ bàn tán thế nào. Đóng  phim là không cho người ta yêu đương à? Chẳng lẽ họ trù anh FA tới chết?

Chu Cung hỏi, “Trước khi đi, cậu có nhìn qua tỷ lệ theo dõi “Lời thật tâm” trước đó chưa?”

“Không có.” Vân Dực trả lời gọn gàng lưu loát.

“Vậy một tháng này cậu làm cái quái gì?” Không ngờ đến bài tập cơ bản cũng không thèm làm.

“Cùng trang trí tổ ấm tình yêu với Trâu Vân chứ gì.” Vân Dực cười ngu ngốc, “Đâu phải trước nay tôi chưa từng tham gia những chương trình thế này đâu chứ. Bằng trí thông minh của tôi, tới nơi phát huy một chút là đối phó được rồi.”

Ở cùng một nơi với Trâu Vân có vẻ quan trọng hơn.

Nội tâm Chu Cung chỉ biết cười ha ha.

Bằng cái trí khôn bị Trâu Vân đùa giỡn xoay quanh của Vân Ảnh đế đấy hả? Sao cô lại thấy lo lắng vậy chứ!

“Tóm lại, lúc trả lời câu hỏi cậu nhớ phải cẩn thận cho tôi.” Chu Cung không nhịn được nhắc nhở vài câu, “Đúng rồi, tốt nhất là cố gắng nói thật hết mức có thể trong chương trình. Mặc dù cậu nói thật hay nói dối người ta cũng không biết, nói dối không bị vạch trần cũng chẳng khác gì nói thật nhưng nếu như lỡ cậu nói dối về sau bị người ta vạch trần sẽ phiền lắm đấy.”

“Biết rồi.” Vân Dực mở điện thoại lên, tuỳ tay nhấn mở show “Lời thật tâm” kỳ mới nhất xem, học tập theo kiểu nước đến chân mới nhảy.

1 BÌNH LUẬN

  1. IQ của Vân Dực ngày càng giảm rồi, mặc dù ko phải fan của đam mỹ, nhưng phải công nhận là Vân ảnh đế ngày càng có tư chất của một anh thụ 😌😌😆😆🤣🤣

Hãy nói những gì bạn cảm nhận