Cô nàng ảnh đế – Chương 27

1
454

Chương 27: Chuyện ngoài ý muốn

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Các netizen thảo luận náo nhiệt dưới weibo của Vân Dực nhưng cũng có một số người theo ID tìm tới weibo Trâu Vân.

“Đại đại, tôi thấy đây là ngày đầu tiên anh mở tài khoản nên chắc anh không biết chơi weibo thế nào. Nhưng không sao đâu ‘nà’, để em dạy anh nha. Mỗi ngày đại đại post ảnh không mặc đồ một lần, em chắc chắn fans  của anh sẽ tăng rất rất nhanh!”

“23333 Thớt sô pha, thớt lầy quá.”

“Đối với sự điên rồi của thớt lầu một, mị chỉ muốn nói… Làm hay lắm!”

“Khụ khụ khụ, nếu không mặc quần sẽ tốt hơn.”

“Ư ư ư ư… Dẫu gì thì thím bên trên cũng đã nói là không mặc đồ, không mặc quần, nói chung là đừng mặc gì hết luôn. Nhanh chân ra đây chúng ta gặp nhau thẳng thắn luôn nào!”

“23333 cạn lời với lầu trên luôn đó. Tôi chỉ cần ngày ngày được quỳ liếm ảnh của đại đại đẹp trai là đã thoả mãn lắm rồi. Mặc đồ hay không đều được hết.”

“Đám đê tiện xấu xa bên trên tránh sang một bên! Đừng cơ mơ tưởng quyến rũ ông xã của bà. Ông xã, người yêu anh nhất là em, em muốn sinh con cho anh, moaz moaz.”

“Trâu Tiểu Vân là của Vân Dực. Cướp người với ảnh đế, lầu trên đang nghĩ quẩn đấy à. Thớt đẹp hơn hay là nhà thớt giàu hơn ảnh đế? Dám can đảm chui ra đối đầu với ảnh đế, fans chỉ cần dành một phút là đã diệt được thớt đấy.”

“Ngày xửa ngày xưa, anh xã của tôi là Vân Dực. Nhưng ngày nảy ngày nay tui không cần anh ấy nữa, tôi chuyển mình vào vòng tay Trâu Vân. Trâu Vân mặc quân trang vào thật sự đẹp trai nổ màn hình lại còn tạo cho người ta cảm giác cự kỳ an toàn. So ra thì Vân Dực yếu hơn một chút. Mấy người cho rằng tiền tài có thể lay chuyển được tôi sao? Tôi sẽ không bao giờ thay lòng đâu!”

“Phì, ông xã lầu trên trải dài khắp thiên hạ à? Đã cưới mấy lần rồi?”

“Mỗi lần yêu đường đều là mối tình đầu 233333.”

“Qúa vô sỉ, có điều mị thích.”

“Mọi người mau bơi vô bơi vô chủ để chính! Mau dạy bạn mới của chúng ta phương pháp cuốn hút fans chính xác đi nào! Cứ tuỳ tiện thoải mái khoe ra đi, không có gì phải ngại hết đó nghen!”

“Ngồi chờ quỳ liếm ảnh trai đẹp 1.”

“Ngồi chờ quỳ liếm ảnh trai đẹp 2.”

“Ngồi chờ quỳ liếm ảnh trai đẹp 3.”

Đội ngũ chỉnh tề thẳng hàng mấy chục bình luận như một, vô cùng nổi bật.

Nhưng đã một ngày trôi qua trên weibo vẫn không có phản ứng.

Hai ngày trôi qua, vẫn không có phản ứng.

Ngày thứ ba, netizen không kiềm chế nổi nữa.

“Người chết ở đâu rồi! Sao còn chưa đăng ảnh!!”

“Cũng không thấy phản hồi, người đâu người đâu người đâu!”

“Tôi chờ ròng rã ba ngày, chỉ có một suy nghĩ là được xem ảnh của trai đẹp cho thõa mãn vậy mà hoàn toàn không có tí phản hồi nào. Bi thương ngược dòng thành sông rồi.”

“Cái beep, chưa từng thấy diễn viên mới vào nghề nào  mà lạnh lùng như vậy luôn đó.”

Sau một xấp bình luận châm chích, có một bình luận thần kì xuất hiện, “Tục ngữ có câu, không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa. Trâu tiểu công rất có phong phạm của Vân tiểu thụ, hai người đều lạnh lùng y chang nhau.”

“Chợt thấy lời thớt bên trên chính là chân tướng. Quay phim xong thì đăng tin về đoàn phim sau đó lại chơi trò mất tích. Thông thường không bao giờ thấy người cũng chẳng bao giờ đáp lại tin tức nào, đây rõ ràng một Vân Dực thứ hai mà!”

“Chồng hát vợ theo, rõ ràng là chồng hát vợ theo! Trâu Vân học theo thói xấu của Vân Dực rồi.”

“Ai chồng, ai vợ, lầu trên nói ngược rồi phải không. Trâu Vân đầy khí thế mạnh mẽ của công, cái này phải là vợ hát chồng theo mới đúng!”

“Cho tôi bon chen một câu cái nào, Trâu Vân còn không bằng Vân Dực đâu, ít nhất ảnh avatar của Vân Dực là hình chụp của anh ấy. Mấy người nhìn cho kỹ đi, xem ảnh avatar của Trâu Vân là cái gì, con mẹ nó chỉ là một con mèo đen thôi! Mèo mà béo như vậy, ýcòn có gan nói mình là mèo sao!”

“Thấy bình luận của lầu trên xong tôi đã vội vã đi xem avatar. Trong bức ảnh, con mèo đen kia mang vẻ mặt kiêu ngạo “Đám nhân loại ngu xuẩn kia còn không mau tránh ra cho quả nhân”, trông đáng yêu thâm hiểm ghê. Nhưng mà nhìn body của Hoàng Thượng, không hiểu sao tôi lại thấy nó dễ thương.”

“Nói thật, đây là lần đầu tiên tôi thấy có diễn viên để avatar avatar Weibo là hình mèo mà không phải hình của họ. Rất có cá tính, non-fans nháy mắt đã biến thành fan.”

“Mị vẫn luôn suy nghĩ, sao con mèo này lại quen thế chứ, chẳng lẽ mị đã từng vô tình gặp qua mèo nhà Trâu Vân rồi sao? Kết quả, mị lên tra baidu và phát hiện, con mèo này là nhân vật nổi tiếng trên mạng xã hội! Nó vốn không phải của nhà Trâu Vân! Tuỳ tuỳ tiện tiện lấy ảnh ngọc của mèo thái tử điện hạ làm avatar của mình, anh đã xin phép chưa!”

“Vân Tiểu Dực, mau tới quản người nhà anh đi! Đến cả một tấm ảnh chụp cũng không có, có thấy kỳ cục lắm không!”

“Tôi đã xem ảnh chụp cũng thuận tay liếc mắt đọc profile diễn viên, muốn phun nhau như Thiên Nữ rải hoa luôn đó. Hai mươi chín tuổi, giới tính nữ… Nhức trứng, rõ ràng là một thằng đàn ông năm nay mới 24 – 25 tuổi. Điều này nói lên cái gì? Trâu Tiểu Vân, profile của anh là nhắm mắt điền đại đúng không! Quản lý của anh có biết anh buông thả như vậy không!!”

***

Dù weibo náo nhiệt tới mức nào thì đường sự cũng không thèm để ý tới, Người ta quăng weibo sang một bên chẳng thèm nhìn đến.

Trâu Vân nhắc lại chuyện cũ, hỏi Vân Dực, “[Học Cảnh] cũng vừa quay xong, thời gian này anh có rảnh không? Em muốn trang trí lại nhà cửa.”

Vài ngày trước, lúc đi từ siêu thị về phòng trọ, không ngờ lại bị một người đi ngang hô tên, hù cô hết hồn.

May là lúc ấy chỉ có ít người, chụp với họ vài tấm là thả cô đi.

Vân Dực khựng người một chút, lệ rơi đầy tim.

Kế tiếp vẫn còn một bộ phim điện ảnh và một bộ web drama đang chờ anh.

Web drama thì dễ xử lý, là một bộ phim khá ngắn và đơn giản tầm một tuần là xong. Nhưng phim điện ảnh thì khó mà nói, ít gì cũng hai ba tháng mới hoàn tất.

Anh chỉ có hai ngày để nghỉ ngơi, hoàn toàn không kịp để làm gì.

Di động đột ngột vang lên.

Vân Dực như trút được gánh nặng, vỗi vã tìm lý do lảng tránh đề tài, “Anh đi nghe điện thoại.”

Mắt nhìn thông tin cuộc gọi, anh hơi sửng sốt. Vừa nhận máy bên kia đã liên tục truyền đến tiếng nói chuyện.

“Ừ, tôi hiểu rồi.”

“Thôi, không sao cả.”

“Tôi hiểu mà, thiên tai địa họa không trách ai được.”

“Được được, chú ý nghỉ ngơi, sau này vẫn còn cơ hội hợp tác.”

Cúp điện thoại, Vân Dực dâng trào cảm xúc mừng như điên.

Anh vừa nhận được thông báo, đạo diễn bộ phim điện ảnh anh sắp tham gia bất ngờ bị đụng xe, bây giờ đang ở bệnh viện.

Bác sĩ nói chân ông ấy bị thương, cần nghỉ ngơi dưỡng bệnh từ ba đến bốn tháng.

Mà lại vừa khéo là ông đạo diễn này cũng kiêm luôn nhà sản xuất phim, vì thế bộ phim ban đầu được sắp xếp bắt đầu quay vào hai ngày tới nhưng giờ đạo diễn xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên tạm thời bị huỷ bỏ.

Trong tình huống này, diễn viên tham diễn bộ phim ấy có thể tự do sắp xếp thời gian nghỉ.

Nếu sau ba bốn tháng, đạo diễn hết bệnh và muốn quay bộ phim này, trường hợp diễn viên thoả thuận lúc trước có thể sắp xếp lịch quay thì có thể tiếp tục hợp tác. Nhưng nếu bị đụng lịch thì chỉ có thể tiếc nuối tìm người khác thay thế.

Mặc dù nói ra nghe rất không hay nhưng ít nhiều gì vì nhờ có đạo diễn mà anh được nghỉ ngơi ba tháng!

Vân Dực vui sướng không thôi, song khi nhớ đến chuyện nhắc tới trong điện thoại, đạo diễn bị một nữ tài xế đâm phải. Sau đó phụ nữ nọ bỏ chạy đến nay vẫn chưa tìm được người.

Lòng anh chợt run lẩy bẩy, chắc không phải là do người đại diện làm đúng không?

***

Chu Cung nhận được thông tin triệu hồi khẩn cấp của Vân Dực mà thấy không hiểu ra sao. Sao người này lại chủ động tìm bóng đèn chướng mắt là cô tới chứ?

Ngay sau đó, cô nghe Vân Dực hỏi nhỏ, “Tôi nhận được thông báo, đạo diễn phim điện ảnh bị một người phụ nữ chưa rõ danh tính lái xe đụng phải, có phải chị làm không?”

Dù sao Chu Cung cũng là một người quản lý toàn năng, không gì không làm được.

Trước đó không lâu, anh vừa mới nói nguyện vọng với người đại diện là anh muốn có thời gian nghỉ ngơi thì tiếp sau đó đạo diễn đã nhập viện, rất dễ làm người ta phải nghi ngờ.

“…” Khoé miệng Chu Cung giật giật, “Vân Ảnh đế, suy nghĩ của cậu càng ngày càng bay xa. Tôi cảm thấy thay vì làm diễn viên, công việc biên kịch sẽ thích hợp với cậu hơn.”

“Chúng ta là người một nhà. Chị đừng lo, chị cứ việc nói thật, tôi sẽ giúp chị.” Vân Dực vỗ ngực cam đoan, “Tôi có quen luật sư nổi tiếng, tranh luận trên toà rất lợi hại, có thể giới thiệu cho chị.”

“Tôi xin cảm ơn, cậu tự giữ lại mà dùng đi. Không chừng sẽ có ngày vì hành vi quái dị của mình mà cậu bị Trâu Vân bạo lực gia đình (làm thịt) tàn bạo đấy.” Chu Cung đơ mặt.

Vân Dực nở nụ cười trong sáng, “Vậy nhất định là bị đè trên sô pha.”

“…” Những lúc thế này cậu đừng có show ân ái được không! Nội tâm Chu Cung ra sức rít gào.

Vân Dực thở dài, chỉ nói một câu, “Có gì cần giúp đỡ thì cứ việc nói nhé.”

Tuy sâu trong lòng cô rất muốn nhấc chân đá người nào đó nhưng Chu Cung vẫn dùng nghị lực tối cao tự nói với mình, kiềm chế!

“Muốn tông cũng là tông cậu, tôi đi tông đạo diễn làm gì? Tông cho cậu lăn vào viện là Trâu Vân có thể chăm sóc cậu không rời. Bởi vì nhân tố bất khả kháng, hợp đồng bộ phim này sẽ được hủy. Và cậu cũng có thể ngồi xe lăn đi mua đồ trang trí với Trâu Vân. Nhưng điều quan trọng nhất đó là, cậu sẽ không truy cứu vụ việc và tôi cũng không phải chịu trách nhiệm hình sự.”

“Nếu thật là tôi thì tôi sẽ dùng phương pháp thông minh này. Còn đi tông đạo diễn rồi bị tạm giam, đó là cách làm quá thấp kém.” Chu Cung khinh bỉ nhìn Vân Dực.

“Trên đường đến đây, đoàn phim đã gọi điện cho tôi rồi. Nói được một nửa thì bên kia vang lên mấy câu linh tinh như “Tìm được người rồi”, “Cô gái đó mới tập lái, không có kinh nghiệm”. Vốn tôi không hiểu  lắm nhưng kết hợp với tình huống từ miệng cậu thì mọi chuyện cũng khá rõ ràng. Có lẽ bọn họ đã tìm được người rồi.”

Vân Dực nhìn trời.

Mọi chuyện rất đúng lúc nên anh mới tưởng quản lý nhà mình bị sa đoạ thành yêu ma.

Hai tay Chu Cung ôm ngực, “Tôi đoán, ba tháng này cậu đã sắp xếp xong, không rảnh tham gia hoạt động, đúng không?”

Vân Dực trả lời ngay, “Một chút thời gian rảnh cũng không có.”

“Được, chừa ngày mười tháng sau ra nhé, cậu phải tham gia một gameshow, tuyên truyền cho [Học Cảnh].” Chu Cung xem như không nghe thấy, trực tiếp dặn dò.

Vân Dực vừa định nói gì đó, Chu Cung đã nhắc nhớ, “Trong [Học Cảnh] có hai nam chính, cậu không đi thì chỉ có thể để Trâu Vân đi.”

Lời còn chưa kịp nói ra, Vân Dực đã ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Trâu Vân không có kinh nghiệm, anh không nỡ để Trâu Vân đi chịu tội.

Lo nghĩ một lúc, anh không cam lòng nói, “Là chương trình thực tế gì? Có thể đưa người nhà đi xem không?”

“Tên chương trình là “Lời thật tâm”, trong quá trình quay chỉ có riêng mình cậu thôi. MC sẽ hỏi cậu rất nhiều vấn đề, nó có thể xem là nói chuyện phiếm vậy. Lúc nghỉ giải lao, MC sẽ xác nhận lại vài vấn đề với cậu trước. Nếu cậu nói có thể trả lời, cô ấy mới đặt câu hỏi  đó trong chương trình. Có điều, phần quan trọng nhất trong chương trình này là gọi điện hỏi đáp. Trong thời gian phát sóng, sẽ có những cuộc điện thoại được nhận tại chỗ và ba khán giả may mắn được chọn sẽ đặt câu hỏi với cậu qua điện thoại và cậu phải trả lời những câu hỏi đó.”

“Là khán giả thật hay là…” Vân Dực ôm chút hy vọng cuối cùng.

Chu Cung mạnh tay đánh vỡ ảo tưởng của anh, “Là khán giả thực sự chứ không phải kiểu khán giả do chương trình chuẩn bị sẵn. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến tỷ lệ người xem của “Lời thật tâm” rất cao, vì ở đây khán giả có cơ hội tự mình đặt ra những vấn đề cho thần tượng mình yêu thích.”

Vân Dực hỏi kỹ, “Nhất định phải nói thật sao? Lỡ như người xem hỏi thẳng tôi là tôi có thích Trâu Vân không thì sao?”

Chu Cung cười đến sung sướng thoải mái, tỏ vẻ xem kịch vui, “Nói thật hay nói dối đều được. Có điều tôi nhắc cậu một câu, có lẽ Trâu Vân sẽ ngồi ở nhà xem chương trình này của cậu đấy. Cậu có gan nói không thích sao? Mà nói thích cũng được, bởi vì cậu không chịu nói chuyện Trâu Vân là nữ ra nên trong mắt khán giả, cái thích mà cậu nói chính là tỏ tình với một thằng đàn ông trước mặt mọi người.”

“Nghe qua thì hình như nói kiểu gì tôi cũng chết.” Vân Dực thì thào với mình.

Chu Cung cười càng vui vẻ hơn, “Vân Ảnh đế, tôi rất chờ mong biểu hiện của cậu ở tháng sau, chuẩn bị cho tốt đi. Nhớ kỹ, có tận ba vấn đề đấy….. .”

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận