Cô nàng ảnh đế – Chương 26

2
498

Chương 26: Thương lượng

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

 

Vài ngày sau đó, đạo diễn quay bổ sung những cảnh diễn chưa hoàn hảo, thế là “Học cảnh” đã quay xong.

Chờ chế tác hậu kỳ xong xuôi là có thể bắt đầu tuyên truyền rồi cho phát sóng.

Sau ngày bộ phim quay xong, Chu Cung cố ý dành thời gian đến phòng trọ nói chuyện riêng với Trâu Vân.

Để đảm bảo cả hai nghệ sĩ đều đang trong trạnh thái rảnh, cũng để tránh quấy rầy đến đúng lúc ai đó bị trêu ghẹo, Chu Cung cẩn thận gọi điện thoại báo trước khi vào.

Vân Dực nhận điện thoại, mở cửa, giọng điệu không tốt lắm, “Có việc gì?”

Sau khi anh và Trâu Vân đổi vai trong “Học cảnh” thì việc quay phim rất thuận lợi, thế nên công việc được hoàn thành trước kỳ hạn.

Vất vả lắm anh mới dành ra được hai ngày rảnh rỗi để bên cạnh Trâu Vân, chưa vui được mấy phút thì cái bóng đèn to đùng này đã tìm tới cửa.

“Tôi tìm Trâu Vân.” Chu Cung xem như không thấy sự bất mãn của Vân Dực, đi thẳng vào trong, “Cô ấy đâu rồi?”

“Đang trong phòng, sáng nay tỉnh dậy chợt nhớ hôm nay là ngày nghỉ thế là cô ấy lại mơ mơ màng màng ngủ tiếp nữa rồi.” Vân Dực đóng cửa lại.

Chu Cung nhìn Vân Dực bằng ánh mắt kỳ dị, biết cô ấy ngủ trong phòng là một chuyện rất bình thường nhưng sao còn biết Trâu Vân tỉnh rồi lại ngủ tiếp?

“Cậu làm gì với cô ấy rồi? Lắp cameras theo dõi trong phòng cô ấy sao!”

Vân Dực tức giận trả lời, “Tôi bị mộng du chạy sang giường cô ấy ngủ đấy, được chưa.”

Vẻ mặt Chu Cung lại càng kỳ quái hơn: “Sao hợp tác với cậu năm năm rồi, tôi lại chưa từng nghe nói cậu có cái tật mộng du này?”

Lúc còn ở khách sạn thì không có chuyện gì cũng không thấy anh chạy tới phòng của nghệ sĩ khác.

Vân Dực bình tĩnh tự nhiên, “Tất nhiên là chị không biết rồi, sau khi Trâu Vân quay về tôi mới nuôi ra căn bệnh kỳ lạ này.”

Chu Cung hộc máu. Rõ ràng là thấy sắc nảy lòng tham, mò lên giường người ta mà còn giả vờ giả vịt!

Cô nhắc nhở, “Lúc mộng du nhớ cẩn thận. Giá trị vũ lực của Trâu Vân cao lắm đấy, đêm khuya cô ấy không phản ứng kịp tưởng cậu là ăn trộm rồi đánh cậu thẳng tay… Hình ảnh này đẹp đến mức không dám tưởng tượng. Mà tôi nói trước, lỡ như cậu bị đánh thật, thì tôi nhất định không tới bệnh viện thăm cậu đâu đấy. Tôi sợ bị phóng viên hỏi sẽ lỡ miệng nói ra chuyện cậu bị bạo lực gia đình.”

“Cô ấy còn đang theo đuổi tôi thì làm gì nỡ đánh chứ.” Vân Dực nhịn không được, ưỡn ngực kiêu ngạo, “Huống hồ cô ấy còn có thể cho rằng trong năm năm không gặp này tôi bị có bệnh mộng du, đau lòng còn không kịp nữa là.”

Suýt chút nữa là quên mất, thằng ngốc này còn chưa biết Trâu Vân biết hết cả rồi.

Chu Cung lặng lẽ thắp một hàng nến cho ảnh đế.

“Mà tóm lại chị tới đây là có chuyện gì?” Vân Dực quay lại vấn đề chính.

Chu Cung thở dài, “Tôi đến để giúp Trâu Vân chứng thực weibo. Tốt xấu gì bây giờ cô ấy cũng là một trong hai nam chính của “Học cảnh”, trước khi “Học cảnh” phát sóng, ít nhất cô ấy cũng phải share tin tức của đoàn phim trên weibo để hỗ trợ tuyên truyền chứ.”

Mặc dù trên cơ bản là cô ấy không có weibo cũng không có fans, hiệu quả tuy không cao nhưng dù sao cũng phải tỏ thái độ.

“Weibo? Trên đó loại người gì cũng có, còn thường xuyên bịa chuyện vô căn cứ, tốt nhất là không làm, không thấy đỡ phiền.” Vân Dực tức giận nói.

“Nói là nói vậy, nhưng khán giả họ không hiểu được. Nếu Trâu Vân không thích chơi weibo họ cũng không ép cô ấy, họ chỉ nghĩ rằng cô ấy đang giở bệnh ngôi sao.” Chu Cung nhún vai.

“Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, mọi người đều cảm thấy nghệ sĩ nào cũng phải dùng weibo. Phải post vài tấm ảnh thường ngày lên đó rồi thỉnh thoảng lại đăng vài status, để một đám netizen nhấn like.”

“Hoàn cảnh sống thế nào thì chúng ta phải thuận theo thế nấy. Cùng lắm thì chỉ share tin tức của đoàn phim rồi bỏ không đó như weibo của cậu thôi.”

Vân Dực yên lặng phỉ nhổ, “Nếu đã bỏ đó không dùng thì có khác gì không có weibo đâu? Đúng là không hiểu nổi.”

Hai người đang nói thì Trâu Vân nghe được tiếng động, bước ra khỏi phòng.

Chu Cung nói ra mọi chuyện, Trâu Vân dễ tính đồng ý, “Được, vậy thì tạo weibo đi.”

Bởi vì Trâu Vân chỉ là một con gà mờ kỹ thuật nên Chu Cung phải bắt tay dạy cô.

Đăng ký weibo xong, Chu Cung bảo Trâu Vân gửi hình hai mặt chứng minh thư lên để bộ phận bên Sina* xét duyệt.

(*Sina: nguyên văn là chính phủ, weibo là một sản phẩm của công ty Sina nên mình đổi thành Sina cho chính xác, tương tự với facebook ở mình vậy đó.)

Trâu Vân lấy chứng minh thư ra, Chu Cung vừa liếc qua là á khẩu không nói được gì.

Ảnh chụp trên chứng minh thư một anh chàng cool ngầu, dáng vẻ giống với Trâu Vân nhưng phần giới tính lại ghi là nữ.

Thoạt nhìn, rất giống như giấy – tờ – giả…

Vân Dực đột ngột chen ngang, “Để người nổi tiếng đề cử đi, để tôi lấy tài khoản của mình chứng thực cho Trâu Vân.”

“Cũng được.” Chu Cung đồng ý. Cô thật sự rất hoài nghi, nếu đăng cái chứng minh thư đó lên mạng, có khi bên Sina sẽ không cho thông qua đâu.

Chỉ trong chốc lát, tên ID đã đổi thành “Trâu Vân V”.

“Qua một khoảng thời gian nữa là “Học cảnh” phát sóng, em cứ share tin tức của đoàn phim thôi là được rồi.”

Trâu Vân dựa theo hướng dẫn của Chu Cung đăng bài, thuận tiện nhìn lại, đại khái “Học cảnh” là X, XX, XXX diễn chính, sẽ phát sóng vào ngày X tháng X trên đài truyền hình XX, mong mọi người ủng hộ nhiều hơn.

Sau khi đăng bài, Trâu Vân lại hỏi, “Tất cả mọi người đều cho rằng em là nam, vậy có cần viết rõ giới tính nữ trong profile weibo không?”

Lúc Vương Ninh Dao tỏ tình, cô vốn định nói thẳng mình là nữ. Nhưng cô không biết quản lý có sắp xếp gì nữa không, nên vẫn cố tình không nói với ai.

“Trước đừng viết.” Chu Cung vội vàng ngăn lại, “Chị tính đợi “Học cảnh” phát sóng, chờ khi người xem cho rằng em là chàng trai cool ngầu thì mới công bố tin em là nữ. Vừa lúc mượn cơ hội nâng cao danh tiếng còn có thể đưa bộ phim lên hot search.”

“…” Vân Dực bất ngờ hỏi, “Chị tính công bố chuyện Trâu Vân là nữ sao?”

Chu Cung gật đầu, “Đúng vậy, việc này không cần giấu người khác làm gì, còn có thể làm thành đề tài để tuyên truyền. Ban đầu chị tính công bố lúc “Lương duyên” chiếu nhưng nghĩ lại rồi, trong “Lương duyên” cô ấy chỉ là diễn viên phụ, không xuất sắc lắm, chưa phải thời cơ thích hợp nên không báo.”

Bộ phim tiếp theo là sản phẩm của phòng làm việc Vân Dực, lấy tính cách Vân Dực nhất định cậu ta sẽ giao cho Trâu Vân một nhân vật đặc biệt.

Nhân vật tốt lại có thêm đề tài hot, hơn nữa giá trị nhan sắc cũng cao, không lý gì mà Trâu Vân không nổi tiếng được, công bố lúc này sẽ thích hợp hơn.

Vân Dực lặng im không nói.

Chu Cung từ từ ngẩm được ý đồ của anh, vẻ mặt không tốt nói, “Đừng nói với tôi là cậu không tính công bố chuyện Trâu Vân là nữ.”

Vân Dực nhìn trời.

Nếu không công bố, người khác sẽ cho rằng Trâu Vân là nam. Như vậy trong đời thường chỉ cần cô ấy mặc đồ nữ tính một chút thì sẽ không bị người khác phát hiện theo dõi.

Bởi vì anh, Trâu Vân mới bước vào giới giải trí.

Nhưng anh vẫn hi vọng Trâu Vân có thể sống một cuộc sống bình thường mà không phải sống dưới ánh đèn máy ảnh như anh, làm chuyện gì cũng có khả năng bị truyền thông thông báo khắp.

Chu Cung nghiêm mặt, lạnh lùng nhắc nhở, “Đây là lừa gạt fans, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”

Vân Dực bất mãn biện bạch, “Tôi vào nghề năm năm, cho đến tận lúc này tôi cũng chưa từng nói mình là nam mà! Chỉ cần chúng ta không chủ động nói, không mang chuyện này ra tuyên truyền thì nào có ai hỏi. Như vậy đâu có gọi là lừa gạt được? Chỉ là vừa lúc tất cả đề không nhắc đến thôi.”

“Làm đại diện thương hiệu thì sao?” Chu Cung nhắc nhở, “Fans nữ nghĩ Trâu Vân là nam nên ủng hộ cô ấy, ra sức mua sản phẩm cô ấy đại diện. Nhưng nếu biết cô ấy là nữ thì ai chịu mua nữa? Nhất định các fans nữ sẽ cảm thấy mình bị lừa.”

“Vậy thì để cô ấy giống tôi, không nhận đại diện thương hiệu nào hết.” Vân Dực ho nhẹ, bổ sung thêm, “Quà tặng của fans cũng không nhận, từ chối toàn bộ.”

Chu Cung á khẩu.

Giờ phút này, nội tâm chị quản lý như sắp sụp đổ, hai từ “cái đệch” điên cuồng xoay quanh đầu cô.

Có nghệ sĩ nào mà không hào hứng nhận đại ngôn để kiếm tiền? Người không được nhận thì cầu cha xin bà nội, chạy vạy khắp nơi làm quen. Nhưng sao lần nào nghệ sĩ nhà cô cũng xem đại ngôn như rắn rết, thấy quảng cáo tìm tới là lẫn ngay, hận không thể chạy càng xa càng tốt.

Ngày xưa Vân Dực là thế, bây giờ cả Trâu Vân cũng phải như Vân Dực!

Chu Cung nhịn không được rơi lệ đầy mặt, sao cái số con rệp của cô lại khổ thế này!

Vân Dực giải thích, “Chị nên biết rằng, thời gian trước có nghệ sĩ sơ suất nhận quảng cáo trúng sản phẩm kém chất lượng. Cuối cùng bản thân không thoát được, danh tiếng giảm mạnh. Còn có nghệ sĩ xảy ra rắc rối trong lúc làm đại diện thương hiệu, kết quả là nhãn hiệu đó quăng hợp đồng quảng cáo, nói trong lúc làm gương mặt đại diện thì nghệ sĩ phải biết giữ gìn hình tượng, đuổi theo nghệ sĩ đó đòi phí tổn thất danh dự.”

“Trong cái ngành này, chuyện như vậy có rất nhiều. Ai biết được liệu họ có lấy sản phẩm chất lượng tốt đưa cho tôi, nhưng lại bán thứ chất lượng kém cho fans hay không chứ? Tóm lại là nói không với đại ngôn quảng cáo.”

“Còn về quà tặng của fans, lần trước có một nghệ sĩ hút điếu thuốc fan đưa, kết quả trong đó trộn một lượng lớn ma tuý. Sau đó người ấy bị kéo đi làm kiểm tra, kết quả xét nghiệm dương tính, dấy lên scandal về ma tuý thì làm thế nào cũng không tẩy trắng được. Chúng ta không phân biệt được đâu là anti đâu là fans cho nên cứ dứt khoát từ chối hết là được. Thích diễn viên, chỉ cần tấm lòng là đủ rồi.”

Chu Cung muốn tắc tim, “Tóm lại một câu, là hai người chỉ muốn đóng phim truyền hình, phim điện ảnh còn những chuyện khác thì không làm đúng không.”

“Lúc trước khi em còn làm ở phòng tập gym, thường xuyên bị người ta hiểu nhầm là nam, cũng không cần giải thích nhiều làm gì, cuộc sống vẫn rất tốt.” Trâu Vân nghi hoặc, khó hiểu hỏi, “Diễn viên cũng là một loại công việc, mà nội dung công việc ấy chính là diễn sao cho nhân vật đó sống, diễn sao cho người ta khó có thể quên được hình tượng ấy là đúng bồn phận. Chẳng lẽ không đúng sao?”

Chu Cung không còn gì để nói.

Nói là nói vậy, nhưng có nghệ sĩ nào không tìm đủ cách để tuyên truyền, khuếch đại danh tiếng của mình chứ? Cho dù là hot nhờ scandal hay hot kiểu gì đi nữa, thì cứ nổi tiếng đã rồi nói sau.

Hình như cô đụng phải hai kẻ có cá tính đặc biệt thì phải, không chịu kiếm đồng tiền trái lương tâm, cũng không chịu đánh bóng tên tuổi mà chỉ muốn tạo ra tác phẩm hay.

Chu Cung đỡ trán, xác nhận lại lần cuối, “Vậy ý của hai người là, chỉ muốn tập trung đóng phim cho tốt còn những chuyện khác thì mặc kệ, đúng không?”

Trâu Vân còn nghiêm túc gật đầu, “Làm diễn viên rất thú vị, em có hơi thích. Có điều em chỉ muốn an ổn đóng phim sao cho tốt, hi vọng có thể khiến người xem khắc sâu ấn tượng như vậy là đủ rồi. Còn những chuyện khác thì không muốn lẫn vào.”

Vân Dực nhìn trời, “Suy nghĩ của tôi thế nào, chị biết mà.”

Chu Cung im lặng, đúng là cô biết thật.

Nếu không vì lúc trước nhận quá nhiều công việc, Vân Dực lại là người không thích nuốt lời nên không từ chối những việc đó. Thì có khi bây giờ cậu ta đã giải nghệ, hớn hở đi chơi với bà xã rồi.

Chu Cung nhịn không được than thở.

Có người liều mạng muốn nổi tiếng nhưng làm thế nào cũng không nổi được. Nhưng cũng có vài người nổi tiếng lại không biết quý trọng, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc về nhà ôm vợ. Còn có người nữa, rõ ràng có tiềm lực để nổi tiếng nhưng chỉ muốn an ổn đóng phim.

“Vậy em cứ điền chi tiết profile cá nhân trên weibo đi. Sau này người ta có hỏi tới, ít nhất chúng ta vẫn trả lời được. Tôi sẽ theo ý mấy người không dùng chuyện Trâu Vân là nữ để tuyền truyền.” Chu Cung thoả hiệp.

Cô là một người rất nghiêm túc, chuyện gì cũng muốn làm tốt nhất. Nhưng cô cũng biết tôn trọng sự lựa chọn của nghệ sĩ.

Chu Cung tự an ủi, cô đã kiếm tiền đủ để tiêu cả đời từ Vân Dực rồi, không cần lo đến chuyện sau này Vân Dực giải nghệ cô sẽ thất nghiệp.

Nếu Vân Dực và Trâu Vân không muốn bước cao thêm một bậc, vậy thì cứ theo ý bọn họ đi.

Thế giới này xô bồ không có nghĩa tất cả mọi người sẽ phải tuân theo bầu không khí trong đó, dù sao cũng phải có người kiên trì với ý muốn riêng.

Nghĩ tới đây, Chu Cung tự thấy ghét vô cùng, sao cô phải cùng thực hiện chuẩn mực đạo đức với nghệ sĩ của mình thế này chứ, thật có phong cách trong sạch quá khác thường!

Trâu Vân nghe theo điền profile, cài đặt thành mọi người đều có thể xem.

Làm xong cô xem như mình đã hoàn thành nhiệm vụ, quăng weibo sang một bên mặc kệ.

Vân Dực lại trực tiếp share status của Trâu Vân.

***

Chẳng mấy chốc, weibo Vân Dực nổ tung, bình luận trả lời cực kỳ náo nhiệt.

“Ôi đệch, nếu tôi không nhìn nhầm thì, Trâu Vân V? Là Trâu Vân mà mị nghĩ đúng không vậy!”

“Đã qua đó nhìn một cái rồi, trên weibo viết là “Người quản lý Chu Cung”, còn được tích V vàng, hẳn là weibo của Trâu Vân. Hôm nay vừa lập, cũng vừa được chứng thực, trên weibo chỉ có một bài đăng về đoàn phim “Học cảnh” thôi.”

“Nhất định là vừa lập hôm nay! Tôi mới search weibo Trâu Vân hôm qua nhưng không tìm được weibo anh ấy.”

“Mấy người cứ từ từ chơi với Dực – lạnh lùng đi nhé, mị phải đi tán tỉnh người mới đây.”

“Trong đoàn phim có không ít người đăng bài mới. Như vậy vấn đề ở đây là, tại sao Vân Dực lại chỉ share của Trâu Vân?”

“Lầu trên muốn nhắc đến chân tình sao? Hai người bọn họ là hai nam chính, share bài của nhau thì có gì kỳ lạ đâu. Ta nói, đảng CP thích nghĩ nhiều thật.”

“Có một số CP đúng là nghĩ nhiều, miễn cưỡng YY ra. Nhưng đôi CP này lại có không ít bằng chứng, rất khó khiến người khác tin mối quan hệ của bọn họ là trong sạch, 23333.”

“Thầy bấm đốt ngón tay tính toán, hai người này nhất – định – có – gian – tình! (icon mặt thâm trầm)”

2 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận