Cô nàng ảnh đế – Chương 25

2
504

Chương 25: Fan não tàn đáng tin

Edit: nguyệt Dao

Beta: Linh xù

Vân Dực tiếp tục lật sang những trang sau, chỉ vào một phần đánh dấu đỏ khác, “Nếu đoạn kết đã là Lý Kiệu ủng hộ chính nghĩa, tự tay đưa cha bạn gái vào ngục giam rồi chia tay với bạn gái vậy không bằng chúng ta cắt bớt tuyến tình cảm này đi. Tuyến tình cảm của Bác Văn cũng xoá đi, chú trọng vào việc khắc hoạ tình anh em, tuyên dương chính nghĩa.”

“Đồng thời, có thể viết chi tiết hơn về quá trình nằm vùng của Lý Kiệu. Khi anh ta rời khỏi đội cảnh sát thì đồng nghiệp không hiểu, cố ý bới móc. Lúc ở trong tổ chức anh ta luôn phải giữ vững cảnh giác mọi lúc mọi nơi.”

“Trên mặt cà lơ phất phơ nhưng thực tế lại là một nội gián ngay thẳng, tạo nên sự tương phản đáng yêu.”

Vương Ninh Dao hơi hiểu ra.

Vân Dực giao kịch bản cho Vương Ninh Dao, “Tôi chỉ có thể nói đại khái cho cô thế thôi. Còn việc làm thế nào để thú vị hơn, làm sao để người xem khắc sâu ấn tượng, nhân vật đã trải qua những gì thì cần cô tự nghĩ ra.”

Chu Cung không nhìn được chen lời: “Tôi nói này, cậu có còn nhớ lúc khởi quay phim đã đăng lên weibo chính thức rằng đây là phim có hai nam chính không hả?”

Chỉ có tuyến tình cảm của Lý Kiệu, rồi lại khắc hoạ trọng điểm vào hình tượng nhân vật Lý Kiệu thì còn gì mà gọi là hai nam chính!

Vân Dực bình tĩnh ứng đối: “Không sao. Nếu chị thấy lo thì chúng ta có thể tăng thêm đất diễn cho Bác Văn. Anh vô cùng tin tưởng vào Lý Kiệu và rất bình tĩnh cơ trí trong công việc. Hai nam chính là kiểu người có tính cách khác nhau. Diễn tốt thì nhân vật Bác Văn sẽ không thua gì Lý Kiệu.

Chu Cung im lặng.

Nói thật, trước nay cô chưa từng xem qua bộ phim mà nam chính không có cảnh tình cảm.

Trừ phi, Vân Dực trực tiếp nói với cô rằng: cảnh tình cảm của Bác Văn là Lý Kiệu.

Cô có thể tưởng tượng được cảnh khi phim công chiếu sẽ có một bầy hủ nữ kêu gào quá đáng yêu quá dễ thương bla bla.

“Tôi nghĩ ra một phân cảnh khá tốt, có thể thêm vào được ngay.” Vương Ninh Dao nhanh tay xóa sửa trên kịch bản, vừa viết vừa tự thì thầm, sau đó cô ngẩng đầu: “Sau khi về tôi sẽ thức sửa trong tối nay, sẽ cố gắng hết sức để chỉnh xong được bản phác thảo ngày mai đưa anh.”

Tuy ban đầu cô cố ý viết thành hai nam chính, chia đều đất diễn, song vừa nghĩ đến việc Trâu Vân sẽ diễn Lý Kiệu thì cô đã nhịn không được nhiệt tình toàn thân, rất muốn mang tất cả những phẩm chất tốt đẹp chất hết lên người Lý Kiệu.

Về phần Bác Văn… Nếu anh em của anh ta càng xuất sắc thì anh ta sẽ càng vui vẻ hơn đúng không nào, vậy nên phần diễn ít hơn một chút cũng không sao.

Vương Ninh Dao dễ dàng thuyết phục bản thân.

Vân Dực liếc mắt nhìn Chu Cung, ý tứ cũng rất rõ ràng. Còn bảo anh nghĩ nhiều, nhìn Vương Ninh Dao để tâm đến Trâu Vân bao nhiêu đi, rõ là tình địch mà!

Chu Cung không nói gì nhìn trời.

Hiển nhiên cả hai đều là fan não tàn đáng tin của Trâu Vân vậy mà người nào đó còn không biết xấu hổ mà ghét bỏ người khác.

***

Ngày hôm sau, Vương Ninh Dao vác đôi mắt thâm quầng, mang kịch bản đã sửa xong giao cho Vân Dực, “Đã sửa xong rồi, anh xem thế nào.”

Vân Dực lật xem thử, phát hiện phân cảnh tình cảm của Bác Văn đã xoá hết rồi. Về phần tuyến tình cảm của Lý Kiệu, cũng được sửa lại đôi chút.

Trong kịch bản mới, đổi thành ngay từ buổi gặp đầu tiên con gái ông trùm đã rất để ý anh. Mặc dù sau này Lý Kiệu cũng dần có thiện cảm với cô gái ấy nhưng anh biết hai người không có tương lai nên đã từ chối.

Mãi đến cuối cùng, Lý Kiệu mới nói với con gái ông trùm rằng, “Anh thích em nhưng trên đời này có chính nghĩa nên anh không thể vì tình cảm riêng của mình mà tha cho bất kỳ tên tội phạm nào. Muốn ở lại bên anh hay không thì em cứ quyết định. Cho dù cuối cùng em đưa ra quyết định gì anh cũng chấp nhận.”

Cuối cùng, con gái ông trùm khóc rời đi.

Cho dù cha cô phạm pháp và dù cô yêu anh nhưng cô hoàn toàn không thể ở cạnh người đã bắt cha mình.

Chỉ có thể trách, thiên ý trêu ngươi.

Vương Ninh Dao chủ động giải thích, “Lúc trước viết là, sau khi Lý Kiệu gặp được con gái ông trùm thì hai người yêu nhau, có điều Lý Kiệu cũng không biết thân phận thật của người yêu là gì. Mãi đến sau này anh mới vô tình biết được chân tướng. Sau một thời gian rối rắm, anh lợi dụng thân phận bạn trai của mình trà trộn vào tổ chức. Nhưng mà nghĩ lại thì tôi thấy như vậy không hay lắm, Trâu Vân có thể bị người ta mắng là gã tồi.”

“Sau khi sửa lại, từ đầu đến cuối Lý Kiệu đã không chấp nhận đối phương, luôn từ chối, chỉ có cô gái kia yêu đơn phương anh thôi, thoạt nhìn như vậy sẽ tốt hơn, không quá xấu xa. Ngoài ra, cuối cùng nữ phụ này lựa chọn rời đi như vậy cô ấy cũng không  quá ngốc nghếch. Cô ấy yêu quá sâu đậm nhưng đáng tiếc cô đã yêu sai người rồi.”

“Tôi cũng viết phần nằm vùng của Lý Kiệu chi tiết hơn. Nếu cắt bớt phần diễn tình cảm vậy thì phần khác phải đặc biệt nổi bật, như vậy mới có thể đạt được danh tiếng tốt.”

Vân Dực xem qua kịch bản mới một lần, vô cùng hài lòng.

Sau đó, anh âm thầm liếc biên kịch một cái. Nếu cô biên kịch không để ý đến Trâu Vân thì anh sẽ càng hài lòng hơn.

***

Trâu Vân và Vân Dực đổi vai, chờ khi nhận được kịch bản mới thì bắt đầu diễn lại.

Lần này việc quay diễn vô cùng thuận lợi.

Vân Dực từng diễn qua nhân vật tương tự Bác Văn vì thế diễn rất thoải mái, cơ bản là không bị NG.

Còn Trâu Vân, vừa đút tay vào túi quần, đứng trên đường là bày ra đủ tướng lưu manh.

Nếu nói quá một chút thì nhìn vẻ ngoài của cô, có khi chú cảnh sát cũng kìm lòng không đậu mà đi tới, ân cần “thăm hỏi” cô.

Hơn nữa Trâu Vân lại rất có bản lĩnh, dù diễn cảnh vơ vét tài sản đầu đường hay là quần ẩu đánh nhau, tất cả đều diễn rất tự nhiên.

Chẳng mấy chốc, “Học cảnh” đã quay đến phần kết.

Nhưng đến lúc sắp hoàn thành thì Trâu Vân lại xảy ra chuyện.

Trâu Vân vẫn luôn diễn rất tốt nhưng lại bị NG liên tục hơn mười lần ở cảnh này.

Đạo diễn Phùng sắp điên, bà gần như muốn bùng nổ, “Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, chậm một chút, không cần nhào đến vội như vậy làm gì! Đây chỉ là đóng phim, không chết người được đâu. Khán giả xem phim hình sự là xem cái gì? Mạo hiểm, kích thích! Chuyển nguy thành an vào lúc nguy hiểm nhất, vậy mới hấp dẫn! Một cái rắm nguy hiểm còn chưa có, hai người đã thoát được thì cậu bảo khán giả phải xem cái gì bây giờ!”

Trâu Vân cào cào tóc, cười khổ. Trong lòng cô cũng hiểu được những đến lúc diễn lại không kìm lòng được mà nhào tới.

“Chẳng phải chỉ là cảnh ông trùm muốn bắn Bác Văn nên cậu mới vội vàng lao tới cứu anh ta thôi sao, khó diễn đến vậy à? Nói là vội vàng nhưng cậu cũng phải cho ông trùm thời gian chuẩn bị để nổ súng chứ. Ông trùm còn chưa kịp phản ứng, súng còn chưa rút ra mà hai người đã bỏ chạy mất dạng rồi!” Đạo diễn Phùng giận dữ mắng.

Vân Dực thì thấy ngọt ngào vô cùng. Trâu Vân không nỡ nhìn anh gặp nguy hiểm, chỉ cần có chút manh mối là muốn kéo anh ra ngay rồi.

Huống chi trong cảnh này, Trâu Vân phải lao đến ôm lấy anh, hai người lăn mấy vòng trên mặt đất để tránh đường đạn của ông trùm.

Trâu Vân NG bao nhiêu lần thì hai người họ ôm nhau bấy nhiêu lần, chỉ cần nghĩ thôi đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi.

Nhưng ngoài mặt Vân Dực vẫn khẽ ho, đề nghị, “Không thì đổi một chút, để tôi tìm cơ hội nhảy qua.”

Không thể để Trâu Vân bị đạo diễn mắng mãi được, nói gì thì nói, dù sao cảnh này cũng phải quay xong.

Đạo diễn Phùng đứng im, suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Dù sao cũng là người mới, không nên nghiêm khắc quá, biểu hiện của Trâu Vân đã tốt hơn dự đoán của bà nhiều lắm rồi.

“Mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, tranh thủ làm một lần rồi qua.” Bà hô lên.

Mười lăm phút sau, mặt đạo diễn Phùng không chút biểu cảm nhìn Vân Dực, trong giọng nói còn ẩn chứa sự sụp đổ, “Cậu đang đùa với tôi à?”

Đổi thành Vân Dực cứu Trâu Vân và kết quả là ảnh đế nhà ta còn không bằng Trâu Vân, nhào qua còn nhanh hơn.

Chờ ông trùm rút súng ra rồi hẳn nhảy qua, bộ làm vậy sẽ chết à chết à chết à!!

Đạo diễn Phùng buồn bực, Trâu Vân cũng là một thằng đàn ông chứ có phải người đẹp gì đâu mà Vân Dực vội vàng lao đến như thế làm chi?

(*Lúc này đạo diễn Phùng vẫn không biết Trâu Vân là nữ)

Bà còn tưởng Vân Dực xung phong ra mặt thì có thể quay một lần là qua, ai ngờ quay nửa ngày trời còn không bằng một người mới.

Đạo diễn Phùng tuyệt vọng, phất tay, “Thôi thôi bỏ đi, hậu kỳ cắt nối biên tập vào vậy, không thể trông cậy vào hai người các cậu mà. Cảnh quay hôm nay kết thúc tại đây, còn vài ngày quay đoạn kết là hết rồi.”

Vân Dực lặng im.

Khi anh vào vai người được cứu trong lòng cũng chẳng nghĩ gì.

Nhưng khi anh thấy có người định giơ súng lên, nhắm thẳng vào Trâu Vân thì ngay lập tức trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi.

Lúc ấy hoàn toàn không kịp nghĩ tới chuyện có phải đang đóng phim không hay có nguy hiểm gì không, anh đã xông thẳng ra ngoài rồi.

Lúc Trâu Vân đi ngang qua Vân Dực, còn cười trêu nói, “Đại ảnh đế, quay nửa ngày trời mà anh cũng chẳng khác gì người mới.”

Vân Dực nghĩ thầm, giữa hai người đều thích nhau, hành động có thể không giống nhau sao?

Trên mặt lại nghiêm túc giải thích, “Người khó tránh khỏi có lúc mắc lỗi.”

Trâu Vân cười khẽ, ánh mắt lộ ra vẻ hiểu rõ, nghiêm trang nói, “Theo em thấy, anh hợp bị đè hơn đấy.”

Vân Dực ngây người.

Đây là anh bị chòng ghẹo đấy à?

Trâu Vân tràn ngập ý cười, xoay người đi vào phòng thay đồ.

Chu Cung… Chu Cung chạy đi gọi điện thoại hỏi, kính mắt cô đặt riêng đã tới đâu rồi.

Trong điện thoại cô còn nhấn mạnh nhiều lần rằng, cặp kính mà cô vô cùng cần kia phải chắn nắng gấp ba lần kính mát bình thường, tốt nhất là giao tới tay ngay lập tức.

***

Trâu Vân ra khỏi phòng thay đồ, thì thấy một vị khách không mời mà tới đứng ngay cửa.

Cô hơi bất ngờ, “Vương Ninh Dao?”

Cả người Vương Ninh Dao cứng ngắc, tay chân lúng túng đi đến trước mặt Trâu Vân, cô nàng cố lấy dũng khí nhìn chằm chằm vào Trâu Vân, run run nói ra, “Xin hãy hẹn hò với em.”

Trâu Vân lắc đầu: “Rất xin lỗi, tôi đã có người trong lòng.”

Vương Ninh Dao luống cuống.

Cô là biên kịch nên đã xem rất nhiều phim truyền hình rồi. Trên tivi, lúc người được tỏ tình ngại muốn từ chối thẳng họ luôn nói “có người trong lòng” để từ chối một cách khéo léo.

Cô nàng liên tục xua tay, “Anh không cần cảm thấy khó xử, không cần tìm lý do để từ chối em đâu, em cũng biết tỷ lệ thành công rất thấp. Em chỉ là, chỉ muốn thử một lần mà thôi. Cho dù chỉ có một chút hi vọng nhỏ nhoi thôi nhưng nếu không thử qua em sẽ không để mình chết tâm.”

“Thật ra trong lòng em cũng hiểu được, anh đẹp trai như vậy nhất định có rất nhiều cô gái thích anh. Còn em cả ngày chỉ biết ở lỳ trong nhà, vừa béo lại vừa không biết cách giao tiếp. Thảm nhất là, còn bị người được xem là bạn thân lừa, đúng là vô cùng ngu ngốc.”

“Nhưng, dù sao dáng vẻ lúc khóc như mưa cũng bị anh nhìn thấy rồi. Thế nên em nghĩ, cho dù thế nào thì cũng không có chuyện gì doạ người hơn nữa.”

“Nghĩ lại cũng đúng, hoàng tử yêu cô bé lọ lem nhưng cô bé lọ lem cũng phải có gương mặt xinh đẹp thì kỳ tích mới có thể xảy ra.”

Vương Ninh Dao nói một tràng, hai tay chà xát lại, lúng ta lúng túng nói, “Cảm ơn anh đã không cười nhạo em.” Còn tìm một lý do có thể diện để người bị từ chối là cô không mất mặt lắm.

Nhưng bỗng nhiên Trâu Vân lại nói, “Cô cho rằng, tôi vì thể diện của cô nên mới nói tôi có người trong lòng sao? Cô hiểu nhầm rồi, tôi nói thật đấy.”

Vương Ninh Dao sửng sốt, thật lâu sau, cô nàng nửa hâm mộ nửa lại tiếc nuối nói, “Được anh đặt trong lòng, cô ấy thật hạnh phúc.”

Trâu Vân cười hạnh phúc. Nghe xong lời của Vương Ninh Dao không hiểu sao cô lại sinh ra cảm giác đồng bệnh tương liên.

Không lâu trước đây, cô cũng ôm tâm trạng chờ mong kỳ tích xuất hiện đi tỏ tình với Vân Dực.

Nhưng khác ở chỗ, sau này cô lại biết thật ra Vân Dực cũng thích cô. Mà cô thì vĩnh viễn không thể đáp lại tình cảm của Vương Ninh Dao.

Trâu Vân nhịn không được nói thêm vài câu an ủi Vương Ninh Dao, “Tôi rất hiểu tâm trạng của cô. Trước kia, chuyện tôi nghĩ hoàn toàn không thể xảy ra, cuối cùng lại trở thành sự thật, kỳ tích thật sự xuất hiện. Cô rất tốt, có thiên phú làm biên kịch lại cố gắng xem những bộ phim hay để học tập. Chỉ là, tôi không phải người cô đang đợi. Tôi đã tìm được người bạn linh hồn của riêng tôi rồi, tôi chỉ cần anh ấy, không phải anh ấy thì không thể.”

Lời nói mềm nhẹ lại mang theo quyết tâm không thể nghi ngờ.

Nói xong, Trâu Vân cười nói lời tạm biệt đồng thời chúc phúc  Vương Ninh Dao, “Một ngày nào đó cô sẽ tìm được người thuộc về riêng cô.”

Vương Ninh Dao ngơ ngác nhìn Trâu Vân đi xa, khuôn mặt nóng lên.

Cảm thấy càng ngày càng thích Trâu Vân thì làm sao bây giờ!03

2 BÌNH LUẬN

  1. Trâu Vân Vô tình đã làm bé fan não tàn ngày càng cuồng thần tượng hơn rồi😆😆😆

    Có thể thấy trong truyện người đại diện là người bị ngược nhiều nhất, vừa biết nội tình vừa phải theo sát hai ngôi sao của mình nên ngày nào cũng bị cho ăn ngập cẩu lương, đến nổi phải đổi kính mát vì ko chịu nổi “tia cực hồng” tỏa ra từ hai bạn trẻ🤣🤣🤣🤣

Hãy nói những gì bạn cảm nhận