Cô nàng ảnh đế – Chương 24

3
484

Chương 24: Đổi vai

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linh xù

Trâu Vân thay quần áo, mặc chiếc áo thun đen, quần dài cũng màu đen, hai tay đút túi quần, cà lơ phất phơ bước đến trước cameras.

Cảnh để thử vai là, cục cảnh sát muốn càn quét ổ mại dâm nên phái Lý Kiệu đến nằm vùng, lẻn vào tổ chức của đối phương.

Thoạt nhìn Lý Kiệu phải nhìn giống dân anh chị mới có thể đánh đổ lòng nghi ngờ của đối phương.

Mà lúc cục cảnh sát lên đường càn quét thì nhiệm vụ của Lý Kiệu là ngoài mặt giả vờ dẫn người rời đi nhưng thực tế là ngăn toàn bộ đường lui, giúp cảnh sát bắt người thuận lợi.

Thử vai chính thức bắt đầu.

Một diễn viên quần chúng chặn người lại, quát hỏi, “Đứng lại, mày là thằng nào?”

Trâu Vân bày ra dáng vẻ như thể đã quá quen, cười hì hì tự giới thiệu, “Anh Mike giới thiệu tao qua. Anh ấy rất thân với tao, bảo là bên này có việc tốt nên tao qua đây hỗ trợ chơi.”

Hai diễn viên quần chúng liếc mắt nhìn nhau, một người nghi ngờ, “Anh Mike? Sao tao chưa nghe anh ấy nhắc tới bao giờ.”

“Anh ấy bảo tao cứ sang thẳng đây phụ một tay.” Trâu Vân nhún vai, cười nói, “Chẳng lẽ còn cần anh ấy tự dẫn tao tới, rồi phỏng vấn xong bàn bạc tâm sự như mấy công ty hợp pháp kia hả?”

Cô phất tay, “Yên tâm, mấy chuyện này tao làm nhiều rồi, quá quen tay.”

“Thế nào, trước kia mày từng chăn ngựa* à?” Diễn viên phụ tò mò hỏi.

(*Chăn ngựa: nói lóng trong giới mại dâm, chăn ngựa là quản lý gái làng chơi trong một khu vực riêng.)

Trâu Vân trả lời rất vô lại, “Chỗ nào có việc thì tao làm thôi. Lăn lộn giang hồ kiếm cơm đương nhiên là cơm chọn tao rồi chẳng lẽ còn mong được chọn ăn miếng nào sao? Cái gì cũng từng làm qua sất.”

“Vậy mày nói xem, chăn ngựa thì làm gì.” Một gã cố ý kiểm tra.

“Đưa khách tới phòng, các em sẽ tự biết tiếp khách thế nào. Thỉnh thoảng có đứa gây sự thì ra mặt xử lý. Quan trọng nhất là lỡ đám cớm dẫn người tới thì phải nhanh chóng dẫn người trốn ra cửa sau.” Mặt Trâu Vân đắc ý, nháy mắt ẩn ý với hai người khác, “Tao nói thật công việc này quá nhẹ nhàng, lợi lại không ít. Thích cô nào, muốn được phục vụ miễn phí cũng không phải không thể. Anh Mike rõ chăm sóc, chuyện tốt như vậy cũng đồng ý cho tao làm.”

Hai gã kia cười đen tối, trên mặt là biểu cảm ai cũng hiểu, “Nếu đã là người anh Mike giới thiệu thì sau này mọi người đều là anh em với nhau, lại đây giúp đỡ đi.”

“Cắt!” Đạo diễn Phùng choáng váng, mãi đến khi diễn xong hết  bà mới lấy lại tinh thần vội vàng hô lên.

Bà lén hỏi Vân Dực, “Hồi trước Trâu Vân từng làm du côn đầu đường à?”

Đây không còn là vấn đề diễn tốt hay không nữa mà thoạt nhìn Trâu Vân hoàn toàn là du côn, còn rất quen thuộc với mấy hạng người đó.

Vân Dực trầm mặc trong chốc lát, mới mở miệng nói, “Không có chuyện này đâu. Đều là thiên phú của cô ấy cả.”

Đạo diễn Phùng không tin lắm, nhưng bà không nói thêm gì, chỉ lớn tiếng kêu: “Tiếp theo thử cảnh võ thuật.”

***

Trâu Vân đến chỗ lan can đã được chuẩn bị sẵn.

Đây là cảnh sau khi cô rời khỏi đội cảnh sát, gia nhập tổ chức. Bởi vì năng lực làm việc tốt, hoàn thành vài vụ lớn nên càng được ông trùm trọng dụng.

Có người không phục, ngầm phái đàn em chém cô, muốn dạy cho cô một bài học.

Đợi khi đạo diễn Phùng kêu bắt đầu, Trâu Vân cà lơ phất phơ đi  ngoài đường, đi từ đầu đường đến cuối đường.

Đi được nửa đường thì có một đám người cầm dao pha lao tới, chặn cả đầu đường lẫn cuối phố rồi từ từ đến gần cô.

Trâu Vân nhanh chóng nhìn quanh, trước mặt sau lưng đều là người, bên trái là tường, chỉ có bên phải là lan can.

Vì thế, cô nắm chặt tay, dùng sức bất ngờ ném cái sọt tre bên đường vào đám người ở cuối phố, sau đó dùng một tay chống lên lan can phóng người qua, điên cuồng chạy về phía trước.

Đám người cuối phố bị đánh bất ngờ, không kịp phản ứng nên bị sọt tre đập trúng.

“Đuổi theo!” Hai đám người một trước một sau vượt qua lan can, đuổi theo Trâu Vân.

Trâu Vân cố ý dẫn người vào một ngõ nhỏ.

Dựa theo kịch bản, đám người chặn đánh được chia làm ba nhóm. Một nhóm trong đó bắt gặp Trâu Vân trong ngõ nhỏ. Lúc bọn chúng nhe răng cười đi về phía Trâu Vân thì Trâu Vân cũng quay đầu lại, bày sẵn tư thế.

Sau đó… cho cả đám một trận no đòn…

Miệng đạo diễn Phùng há thành chữ O.

Lúc tuyển diễn viên, bà cũng có tham gia.

Bời vì các nhân vật được xây dựng là kẻ côn đồ nên bà cố ý tìm những người có dáng vẻ cao to, cường tráng vào vai phụ, cố gắng để chân thật một chút.

Nhưng ai mà ngờ người có dáng người nho nhỏ gầy gầy như Trâu Vân lại có thể lấy một chọi nhiều, đánh ngã cả đám đàn ông cao khoẻ kia.

Đạo diễn Phùng thấy rất rõ, nếu không phải Trâu Vân dừng tay đúng lúc thì toàn bộ nhân vật quần chúng to khoẻ này không phải nằm trên đất gào khóc mà là trực tiếp đưa vào bệnh viện.

Trâu Vân hơi thở dốc, đi tới hỏi đạo diễn Phùng, “Diễn vậy có ổn không?”

“Vô cùng tốt, tốt hơn nhiều so với dự đoán của tôi!” Sắc mặt đạo diễn Phùng ửng hồng, hưng phấn đứng bật dậy.

“Vậy chuyện đổi vai?” Trâu Vân thử thăm dò hỏi.

“Tôi cảm thấy đổi vai sẽ càng thích hợp hơn.” Đạo diễn Phùng không do dự chút nào.

Trâu Vân hài lòng cười.

Vân Dực lên tiếng chào hỏi, xong kéo người qua một góc, “Sao có thể diễn du côn tốt như thế?”

Trâu Vân cười nói, “Anh quên rồi à, em từng học trong trường quân đội, chuyện gặp đám lính càn quấy nhiều rồi. Giả vờ một chút thôi mà, quá đơn giản.”

Vân Dực nhìn Trâu Vân chăm chú, nghiêm túc hỏi, “Em thật muốn đóng vai Lý Kiệu?”

“Đúng.” Trâu Vân gật đầu, “Em đã đọc kịch bản rồi, em thấy nhân vật Lý Kiệu này thú vị hơn. Bác Văn được xây dựng rất dễ hút fans nhưng diễn vai đó rất chán. Nếu đã nghĩ sẽ ở lâu trong giới này, thì ít nhất cũng phải diễn một nhân vật mình thích.”

Vân Dực sửng sốt, “Em muốn tiếp tục làm việc trong giới giải trí?”

“Ừ, anh cũng trong showbiz mà. Em muốn theo đuổi anh thì cũng phải thường ở cạnh anh chứ.” Trâu Vân trả lời như lẽ đương nhiên.

Vân Dực che miệng lại.

Trâu Vân chỉ tuỳ tiện nói vài câu cũng khiến cho anh cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.

Anh biết rất rõ, hẳn anh nên nói thẳng với Trâu Vân rằng hai người đều thích nhau. Nhưng mà, cảm giác được Trâu Vân theo đuổi đúng là quá tuyệt, anh không nỡ bày tỏ lòng mình.

Cứ có cảm giác như anh đang được Trâu Vân cưng chiều vậy.

Vân Dực nghĩ, chỉ một lúc này thôi, cứ để anh ích kỷ giấu giếm một chút. Chờ một khoảng thời gian nữa, anh sẽ thẳng thắn mọi chuyện.

“Được, nếu em đã muốn đổi, lại diễn Lý Kiệu không tệ vậy thì đổi đi.” Vân Dực ho nhẹ một tiếng, suy nghĩ một chút, rồi anh bổ sung, “Có điều, phải sửa kịch bản lại một chút.”

***

Lại – phải – sửa – kịch – bản!

Chu Cung nhìn cậu chàng lắm chuyện trước mặt, rất muốn xông lên cấu xé, sao mà lắm chuyện vậy!

Biểu cảm của Vân Dực rất nghiêm túc, phát biểu quan điểm của mình, chứng minh không phải anh đang quấy rối.

“Bản thân nhân vật Lý Kiệu này vốn được xây dựng khá bất ổn. Dựa theo kịch bản, thì vì cậu ta xúc động làm hỏng sắp xếp của cục cảnh sát nên bị Bác Văn báo cáo và cách chức tạm thời.”

“Nếu để tôi diễn, fans của tôi nhiều cũng khá lý trí lại thêm lúc trước tôi đã diễn rất nhiều nhân vật kinh điển có tính cách khác nhau, người xem có thể phân rõ đâu là nhân vật đâu là bản thân diễn viên. Nhưng đổi thành Trâu Vân, cô ấy là người mới, rất có khả năng người xem sẽ coi sự xúc động thất trách của nhân vật thành sự ngu xuẩn của diễn viên.”

“Một khi diễn viên mới bị dán cái nhãn này hậu quả nghiêm trọng bao nhiêu chị còn rõ hơn tôi.”

Cũng có lý.

Chu Cung suy nghĩ, dịu giọng lại, “Nhưng nếu muốn sửa kịch bản, còn cần thương lượng lại với Vương Ninh Dao, không biết cô ấy có chịu hay không.”

Mặc dù đã mua kịch bản, nhưng phong cách mỗi người đều khác nhau, vẫn nên liên lạc với nguyên tác giả để họ sửa lại sẽ tốt hơn.

Vân Dực nhìn trời.

Vương Ninh Dao cho rằng Trâu Vân là một soái ca lại còn có ý với Trâu Vân, làm gì có chuyện không đồng ý cho được?

Theo anh thấy, Vương Ninh Dao còn ước gì được sáp lại gần Trâu Vân hơn. Chỉ tiếc là chưa tìm được cơ hội.

Qủa nhiên, Vương Ninh Dao vừa nghe thấy Trâu Vân phải diễn vai Lý Kiệu nên cần sửa kịch bản thì không chút từ chối, lập tức đồng ý ngay, thậm chí còn gấp không đợi được, “Cần em sửa thế nào ạ?”

Vân Dực lấy kịch bản ra, chỉ vào những đường gạch màu đỏ, “Những chỗ có vấn đề tôi đã đánh dấu hết cả rồi. Bỏ những đoạn xúc động của Lý Kiệu đổi thành trông thì cà lơ phất phơ nhưng thực tế thì ở một mặt nào đó lại rất biết suy nghĩ cho anh em.”

Trên mặt Vương Ninh Dao lộ ra vẻ chần chờ, “Phạm vi thay đổi quá lớn, có ảnh hưởng đến tiến độ quay phim không?”

“Không đâu. Tôi sẽ bảo đạo diễn Phùng quay phần của những người khác trước nên cô có đủ thời gian để sửa lại.” Vân Dực dùng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép để nhìn Vương Ninh Dao, “Nếu thấy mức độ thay đổi quá lớn là phiền toái thì cô có thể nghĩ cách giảm biên độ thay đổi xuống thấp nhất.”

Vương Ninh Dao mờ mịt, “Thí dụ như?”

Cô bé này chỉ là một tên lính mới, vừa tốt nghiệp, có thể viết ra một kịch bản không tệ thì ít nhiều gì bình thường cũng hay xem mấy bộ phim hot.

Nhưng nói đến chuyện nên chỉnh sửa thế nào thì cô chỉ là một tay mơ, không chút kinh nghiệm.

“Trong kịch bản của cô, là vì Lý Kiệu xúc động làm hỏng lần hành động ấy nên mới bị cách chức, sinh ra khoảng cách với Bác Văn. Trong lú bị cách chức tạm thời, có người nhìn trúng cậu ta nên phái cậu đi nằm vùng.” Vân Dực thuận tay chỉ vào một phần được đánh dấu đỏ, “Cô có thể đổi thành, có người tìm gặp riêng cậu ấy và muốn cậu đi nằm vùng, cậu ta đồng ý. Cho nên cậu ta mới cố tình tạo ra sơ suất trong nhiệm vụ để bị cách chức tạm thời. Khi Bác Văn báo cáo chi tiết, Lý Kiệu giả như tức giận quá mức nên phát cáu với Bác Văn. Mà Bác Văn lại cho rằng Lý Kiệu tức chuyện anh gửi báo cáo về cậu nên mới sinh vết rách.”

Vương Ninh Dao há to miệng, hoá ra kịch bản có thể sửa như vậy sao?

3 BÌNH LUẬN

  1. Anh trai nhà ta rất hưởng thụ trong việc chụp thính của crush, nhưng anh đâu biết rằng đây là được cưng chiều trá hình, người ta cũng biết anh thích người ta đấy😌😌😌 🤣🤣🤣

Hãy nói những gì bạn cảm nhận