Cô nàng ảnh đế – Chương 23

0
436

Chương 23: Người giám hộ

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linh xù

Mặc dù Vân Dực đã cật lực mời Trâu Vân hôm sau đi xem nhà, quyết định xem nên chuyển vào ở trong căn nhà mới nào, nhưng Trâu Vân từ chối.

“Anh có còn nhớ chuyện phòng làm việc sắp quay phim truyền hình không?” Trâu Vân nhắc nhở, “Em nghe chị Cung nói quay phim truyển hình xong anh còn tham gia vào một bộ web drama do đạo diễn Chu và biên kịch Giang tự mình quay. Lúc trước vì bỏ kết cục tử vong của người hầu trong “Lương duyên”, anh đã đồng ý yêu cầu của đạo diễn Chu rồi.”

Vân Dực sờ mũi, lòng vô cùng buồn bực.

Nếu cứ chạy ngược chạy xuôi làm việc như chó thế kia thì làm gì còn cơ hội để Trâu Vân quyến rũ anh chứ.

Trâu Vân hỏi: “Nhà cửa đã trang trí gì chưa?”

Vân Dực lắc đầu, “Là phòng trống thôi, trước kia không có tâm tình để làm. Từ lúc mua xong vẫn để đấy không sử dụng đến.”

Anh muốn hỏi ý kiến Trâu Vân trước rồi trang trí phòng ở theo phong cách cô thích nên vẫn luôn trì trệ không trang hoàng. Cũng vì thế Chu Cung đã khuyên bảo anh không ít lần.

Nhưng dù thời gian có hơi dài, anh vẫn đợi được Trâu Vân về.

Nghĩ đến đây Vân Dực nhịn không được vui vẻ.

Trâu Vân hiểu được tấm lòng của Vân Dực, an ủi anh: “Thôi, cứ dành thời gian quay phim trước. Nếu thuận lợi có lẽ có thể kết thúc công việc sớm. Hoặc là, khi anh tham diễn bộ phim kia em sẽ tự đi xem nhà cũng tiện thể chuẩn bị trang hoàng mọi thứ.”

Vân Dực không cần nghĩ mà từ chối ngay, “Vậy không được, em phải đến đoàn làm phim với anh.”

Trâu Vân hơi bất đắc dĩ, “Em đi theo làm gì?”

Cô đâu có tham diễn bộ web drama đó.

“Lỡ trên đường đi em lại đột nhiên biến mất thêm năm năm nữa thì sao giờ!” Vân Dực vẫn canh cánh trong lòng chuyện không hiểu tại sao Trâu Vân lại xuyên đến năm năm sau, anh rất không yên tâm, kiên quyết nói, “Không được, em phải đi theo cạnh anh.”

“Chuyện đường hầm thời gian sao có thể xảy ra thường xuyên được chứ.” Trâu Vân buồn cười.

Vân Dực phản bác, “Trước khi em biến mất anh cũng không tin trên thế giới này lại có chuyện như vậy. Nhưng nếu đã xảy ra một lần thì việc có lần thứ hai cũng không phải chuyện lạ.”

Dừng một chút, anh dịu giọng, giọng điệu thoáng chút tủi thân, “Anh không thể trải qua năm năm không có em một lần nữa, đừng bỏ anh lại một mình…”

“Nếu thật không được thì không cần trang trí nhà mới nữa, chúng ta ở nhà cũ này cả đời cũng được. Dù sao cũng từng ở qua nên cũng quen với cuộc sống ở đây rồi.”

Trâu Vân thoả hiệp, “Được rồi, em sẽ theo sau m.ô.n.g anh. Anh đi đâu thì em theo đó.”

Suy nghĩ một chút, cô mở miệng nói, “Nhà nhất định phải đổi, không lý gì mà có nhà mới không ở lại ở nhà cũ cả. Nhưng cũng không vội, chờ anh rảnh rỗi chúng ta cùng trang trí cũng được.”

Dù sao, Vân Dực là ảnh đế, cũng là nhân vật của công chúng.

Lúc trước mỗi lần về đây, Vân Dực đều phải dùng khăn quàng cổ, đeo kính râm che khuất mặt rồi lại đội thêm nón nhìn cứ như đi làm trộm vậy.

Không sống ở tiểu khu an toàn sẽ  rất bất tiện cho cuộc sống của anh.

Vân Dực yên lặng.

Thời gian của cả một năm tới đã bị anh xếp kín công việc nên không thể có chuyện rảnh rỗi được nhưng anh lại không muốn nói.

“Được.” Vân Dực trực tiếp đồng ý, thầm nghĩ quá lắm thì…, quá lắm thì anh liều mạng đuổi kịp tiến độ, để trống vài ngày.

***

“Cậu lặp lại lời nói một lần nữa xem.” Chu Cung nhìn Vân Dực như nhìn kẻ điên.

Vân Dực không chút sợ hãi, anh nói lại một lần, “Tôi đã xem qua lịch làm việc rồi, ban ngày quay “Học cảnh”, buổi tối có thời gian thì có thể quay bộ web drama kia. Chị bàn bạc với đoàn làm phim đi, cứ nói thời gian của tôi bị xung đột nên nhờ họ hỗ trợ tăng ca buổi tối quay hết phần diễn của tôi trước. Dù sao bên đó cũng chọn thời gian quay theo ý muốn của tôi, vốn họ vì để tôi nghỉ ngơi mới để tôi chờ một thời gian rồi sang đó. Nếu tôi phối hợp quay sớm nhất định bọn họ sẽ rất vui.”

“Ban ngày làm nam chính trong “Học cảnh”, buổi tối lại tiếp tục quay web drama, vậy cậu còn thời gian để ngủ sao? Cậu không muốn sống nữa hả?” Chu Cung dứt khoát.

“Tôi có việc, sau khi suy nghĩ lại thấy không có thời gian nên chỉ có thể đẩy nhanh tốc độ mà thôi.” Vân Dực giải thích.

“Chuyện gì mà quan trọng hơn cả mạng cậu thế hả?” Chu Cung khó hiểu, “Trâu Vân đã về thì cậu cần gì phải ép buộc bản thân như vậy? Cậu không muốn bên cạnh cô ấy lâu hơn sao?”

Vân Dực nhìn trời, “Tôi muốn đi xem lắp đặt rồi trang trí nội thất nhà mời với cô ấy. Nhưng mà bây giờ lại bận hết rồi, không có thời gian.”

Chỉ vì chút chuyện nhỏ này!

Chu Cung bình tĩnh nhìn chăm chú Vân Ảnh đế, cảm khái, “Cách tìm đường chết của cậu càng ngày càng độc đáo, không hổ là Ảnh đế, luôn dẫn đầu xu hướng mới.”

“Đã nhận lời với người ta giờ từ chối cũng không hay. Yên tâm, dù rất gấp nhưng tôi sẽ làm tốt.” Vân Dực vỗ ngực cam đoan.

Chu Cung khoanh tay trước ngực, bình tĩnh tự nhiên, “Tôi rất dễ nói chuyện, tôi có thể đồng ý với cậu.”

Vân Dực vừa lộ ra nét vui mừng thì nghe Chu Cung nói tiếp, “Để tôi đi hỏi Trâu Vân trước. Nếu cô ấy thấy không có vấn đề thì tôi không phản đối.”

Vân Dực nhanh chóng giữ người lại, mặt thoáng vẻ hoảng hốt, “Đợi đã, chị tìm cô ấy làm gì?”

“Thưa anh hay hỏi, tôi đây không thể ngăn cậu liên tục tìm đường chết được. Nhưng giờ cậu đã có người giám hộ riêng và nếu người giám hộ đồng ý thì tôi sẵn lòng thả cho cậu làm.” Chu Cung nói.

Người giám hộ là cái quái gì!

Nhưng, Vân Dực lại không còn lời nào để nói.

Hành vi anh tự đào hố rồi nhảy xuống này thoạt nhìn rất ngu.

Chuyện phá hỏng hình tượng thế này tuyệt không thể để Trâu Vân biết.

Chu Cung đỡ trán thở dài, “Tôi nói này, không lẽ cậu cho rằng cứ thức đêm đẩy nhanh tốc độ để dành nhiều thời gian bên cô ấy thì Trâu Vân sẽ vui sao? Giữa sức khoẻ của người yêu và chuyện trang trí nhà mới, người bình thường đều sẽ chọn vế trước.”

Vân Dực hầm hừ, khẽ thì thầm, “Cô ấy chưa từng nói muốn tôi trang trí nhà mới cùng cô ấy, là tôi muốn bên cạnh cô ấy. Theo ý cô ấy thì tôi cứ quay phim để tự cô ấy làm. Chờ tôi quay phim xong thì vừa lúc chuyển nhà luôn. Nhưng tôi lại không muốn cách cô ấy quá xa.”

“Cho nên cô ấy đề nghị chờ tôi rảnh hai người lại cùng nhau trang trí. Nhưng cô ấy không biết một năm sắp tới tôi không có…”

“Vậy thì chờ một năm.” Người đại diện máu lạnh vô tình nói ngay, “Dù sao thì từ lúc cô ấy trở về, cậu đã không nhận thêm công việc gì nữa. Sống qua một năm này, cậu có thể từ từ nghỉ ngơi, còn nhiều thời gian mà.”

“Không thể châm chước sao?” Vân Dực chưa từ bỏ ý định, hỏi theo.

Chu Cung nở nụ cười sạch sẽ thuần tuý, đề nghị một cách chân thành, “Cậu có thể thử thuyết phục Trâu Vân, tôi nghe theo cô ấy.”

“Vậy thì thôi.” So với việc để Trâu Vân biết, Vân Dực chọn xoá đi suy nghĩ này, ủ rũ rời đi.

Chu Cung nhíu mày, kinh ngạc vì sự dứt khoát này của anh.

Cô không khỏi tự thấy may mắn, may mà đã giữ Trâu Vân lại, chuyên dùng để đối phó với Vân Ảnh đế siêu nhây* này.

(* Gốc là “Quy mao”, có nghĩa lông rùa. Đây là một cụm từ mạng của giới trẻ Đài Loan, muốn nói đến những người lằng nhằng, lải nhải, kiên trì với một chuyện nào đó mà không được mọi người đồng ý.)

Mặc dù có hơi nhức mắt nhưng hiệu quả thì rất tốt.

Nếu đổi thành trước kia thì người nào đó đâu dễ nói chuyện như vậy, trực tiếp quay lưng chạy lấy người? Không được như ý là giở tính nóng nảy với giở bệnh ngôi sao với cô.

Nếu nhất định phải nói rõ thì đại khái Vân Dực lúc trước khiến người ta cảm thấy u ám nặng nề, không quan tâm tới thứ gì. Dù trời có sập anh cũng thấy không sao.

Chu Cung nghĩ lại thấy cũng đúng, người duy nhất mình thích, mình quan tâm đã mất tích, không biết sống chết thế nào thì làm gì còn tâm trạng mà lo chuyện khác chứ?

Hơn nữa Vân Dực còn cho rằng, là do anh từ chối lời tỏ tình mới hại Trâu Vân tham gia chuyến tham quan du thuyền ấy, để rồi mất tích.

Mặc dù chưa từng nói gì nhưng từ hành động của anh đều hiện rõ vẻ anh ấy đang tự trách và cũng vì vậy anh mới liều mạng giày vò bản thân mình.

Một người tới cả mình còn không để ý thì làm gì có chuyện để ý cái nhìn của người khác về hành động của mình chứ!

Anh như cái xác không hồn sống trong thế giới của mình, cố tình làm bậy.

Còn Vân Ảnh đế bây giờ mặc dù sở thích kỳ dị, thường xuyên nhét thức ăn cho chó vào miệng cô cùng các bạn quần chúng vô tội khác nhưng ít nhất cũng dần có biểu hiện như một người bình thường.

“Cậu ta chỉ mới bình thường sơ sơ mà mình đã xúc động muốn khóc rồi. Đây là kiểu suy nghĩ gì chứ? Không phải là mình bị ép đến mức sinh bệnh rồi chứ?” Chu Cung lầm bầm lầu bầu, bắt đầu hoài nghi đời người.

***

Nửa tháng sau, Vân Dực tìm kiếm đủ đạo diễn và diễn viên chính cho bộ phim, “Học cảnh” chính thức khởi quay.

Nhưng ngày quay đầu tiên rất không thuận lợi rồi.

“Cắt!” Đạo diễn Phùng hô lớn một tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Vân Dực, nhân vật Lý Kiệu được xây dựng là một cảnh sát nằm vùng, phải giả tạo ngoại hình côn đồ mới có thể lẻn vào nội bộ quân địch, xoá bỏ nghi ngờ của đối phương. Còn hình tượng của cậu hoàn toàn là một chàng trai tao nhã nhẹ nhàng, mọi người nhìn vào là thấy ngay, cậu không giống côn đồ chút nào.”

Đạo diễn Phùng được mời đến là một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi.

Mặc dù là phụ nữ nhưng bà đã lấy được không ít giải thưởng.

Khi biết là hợp tác cùng phòng làm việc Vân Dực, bà vô cùng vui vẻ đồng ý lời mời này, đồng ý quay “Học cảnh”.

Nhưng lại không ngờ xuất sư bất lợi*, mới ngày đầu tiên mà nhân vật chính Vân Dực đã xảy ra chuyện.

“Nghỉ ngơi một lát đi.” Đạo diễn Phùng nói với những người khác.

Sắc mặt Vân Dực vẫn không dễ nhìn.

Anh vào nghề năm năm, từng diễn rất nhiều nhân vật. Trong đó còn có vài vai diễn kinh điển, là tình nhân trong mộng của vô số phụ nữ.

Nhưng loại du côn thì dúng là anh chưa từng diễn bao giờ thật.

Trâu Vân lặng lẽ đưa một chai nước cho anh.

Vân Dực không được tự nhiên, hết lần này đến lần khác lại mất mặt trước Trâu Vân, NG nhiều lần như thế.

“Hay chúng ta đổi vai đi, để em diễn Lý Kiệu cho.” Bỗng dưng Trâu Vân mở miệng.

Vân Dực căng thẳng, bật thốt, “Anh có thể diễn được, không cần đổi.”

Vai Lý Kiệu có độ khó rất cao còn Bác Văn được xây dựng là một người bình tĩnh cơ trí, từ đầu tới cuối giữ nguyên một biểu cảm như không liên quan.

“Nhưng em muốn diễn Lý Kiệu. Để em thử một lần được không?” Trâu Vân mỉm cười, lại đưa ra yêu cầu.

Lần này không thể so với lần trước, tốt xấu gì cũng là diễn nam chính, vì thế cô đã cẩn thận đọc hết cả kịch bản.

Cô thấy Lý Kiệu có vài cảnh võ thuật. Ví dụ như đánh nhau lấy một địch nhiều, chế ngự đối thủ, hoặc như lúc truy đuổi kẻ địch, chống tay nhảy qua lan can chẳng hạn.

Để người bình thường diễn thì đúng là rất phiền phức. Vân Dực muốn diễn tốt một đoạn ngắn như thế thì nhất định phải chịu tội. Nhưng nếu để cô diễn lại rất dễ dàng.

“Em muốn thử?” Vân Dực do dự, muốn từ vẻ mặt Trâu Vân nhìn xem, là cô thật tâm muốn diễn hay chỉ là muốn thay anh chịu khổ.

“Nhân vật này rất có ý nghĩa, so với Văn Bác chỉ nói suông ở trung tâm chỉ huy thì thú vị hơn nhiều.” Trâu Vân vô cùng hăng hái, dường như cô rất thích nhân vật Lý Kiệu này.

Nhìn một hồi Vân Dực vẫn không nhìn ra điều gì, suy nghĩ một chút anh đồng ý, “Vậy để anh nói với đạo diễn Phùng cho em thử một lần. Nếu không được thì đừng miễn cưỡng. Quan trọng nhất là đừng để bị thương.”

Anh đặc biệt nhấn mạnh an toàn là trên hết.

“Em biết rồi.” Trâu Vân vui vẻ kéo Vân Dực đi tìm đạo diễn Phùng.

***

“Đổi vai cho nhau?” Đạo diễn Phùng nghe xong thì sửng sốt.

Trâu Vân gật đầu giải thích, “Em là người mới, kinh nghiệm đóng phim vẫn chưa đủ. Lúc mới bắt đầu, nếu diễn tuýp nhân vật quen thuộc sẽ dễ dàng hơn. So với Bác Văn luôn chỉ huy, thì em cảm thấy Lý Kiệu xâm nhập vào nội bộ quân địch phù hợp với em hơn.”

Đạo diễn Phùng nghẹn họng không nói gì.

Cậu trai trẻ à, chuyện đóng phim này không phải chỉ cần cậu nói hợp là hợp được đâu. Diễn sao mà mọi người cảm thấy giống thì đó mới đúng là có kỹ thuật diễn tốt.

Đúng là lính mới không thể mới hơn được nữa, chút chuyện trong giới cũng không hiểu. Đạo diễn Phùng nghĩ thầm.

Vân Dực ở bên cạnh hát đệm, “Cứ để cô ấy thử một lần đi. Nếu không được thì cứ làm theo sắp xếp khi trước là được.”

Ai bỏ tiền người đó là ông lớn.

Nếu ông chủ đã đồng ý thì đạo diễn Phùng cũng không nói gì thêm, nói thẳng, “Được rồi, cậu vào diễn thử đi. Thử cảnh lưu manh mặt đểu lẫn vào tổ chức của kẻ địch, lại thêm cảnh đánh nhau lấy một địch nhiều để tôi xem hiệu quả thế nào.”

Hãy nói những gì bạn cảm nhận