Cô nàng ảnh đế – Chương 22

2
471

Chương 22: Thẳng thắn

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linh xù

Duke vui vẻ rời đi, bảo là muốn rửa mấy tấm hình này rồi chọn lựa tỉ mỉ một số tấm để lại trong tiệm.

Đợi khi chỉ còn hai người thì Vân Dực lập tức đặt câu hỏi, trong lời nói còn có chút thấp thỏm xen lẫn mong đợi, “Lúc nãy nói có cơ hội, là có ý gì?”

Cơ hội gì? Là cái mà anh đang nghĩ tới sao!

Trâu Vân thở dài, từ từ nói, “Vì lúc trước không biết phải mở miệng thế nào nên vẫn chưa nói. Thật ra trong năm năm qua, tớ chỉ đi bơi với lặn thôi.”

“??!!” Đi đâu bơi mà thú vị thế, cần tới những năm năm để bơi lận!

Vân Dực cảm thấy hình như mình mắc phải bệnh lạ rồi. Tách từng từ ra thì anh có thể hiểu được nhưng gộp chúng vào cùng một chỗ tạo thành câu, thì anh lại không hiểu nổi.

“Nói một cách đơn giản thì sau khi lời tỏ tình bị từ chối, tớ đi tham gia chuyến du lịch bằng du thuyền. Lúc thấy thuyền sắp chìm thì tớ ôm phao cứu sinh nhảy xuống biển, cố gắng bơi trở về. Kết quả sau khi lên bờ về tới nhà lại phát hiện đã là năm năm sau rồi. Tớ được nhận định là đã chết và cảnh vật xung quanh cũng thay đổi rất nhiều.” Trâu Vân cố gắng dùng câu chữ ngắn gọn nhất để miêu tả lại tình huống của bản thân.

“…” Vân Dực lại bị dọa đứng hình, anh cẩn thận nhìn biểu cảm trên mặt Trâu Vân nhưng vẻ mặt người ta lại rất nghiêm túc và chân thật, anh bắt đầu hơi tin, “Em không nói giỡn với anh, đúng không?”

“Tớ đang nói sự thật.” Trâu Vân bình tĩnh nhìn Vân Dực, ánh mắt ngập tràn vẻ không đành lòng, “Nếu không vì xảy ra tình huống bất ngờ, sao tớ còn sống lại nỡ bỏ đi năm năm không về chứ?”

“Ai mà biết được, lỡ như là vì em bị tổn thương quá lớn nên không muốn gặp anh…” Vân Dực nhỏ giọng nói thầm.

Nói không chừng, là vì ở ngoài gặp được gã hồ ly tinh đẹp đẽ lòa loẹt nào đó rồi đầu óc bị mê hoặc đến choáng váng!

“Sao có thể chứ.” Trâu Vân buồn cười, tiếp tục giải thích, “Sau khi trở về, tớ có tìm những tài liệu về phương diện này. Thấy trên mạng có người nói bản thân từng bị người ngoài hành tinh bắt cóc. Có người lại nói mình từng thấy quỷ. Hoặc có người nữa kể, bản thân từng bị mất tích ba năm rồi lại bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà nhưng lại quên mất đoạn ký ức trong ba năm đó. Thế giới này lớn như thế, không thiếu những chuyện kỳ lạ. Có lẽ lúc đang bơi tớ vừa khéo gặp phải một lốc xoáy hoặc đường hầm thời gian gì gì đó nên đến thẳng năm năm sau luôn.”

Đột nhiên Vân Dực ôm chặt lấy Trâu Vân, ẩn trong giọng nói là sự khủng hoảng không che giấu, còn xen chút may mắn không nói nên lời, “Về là tốt rồi.”

“Cậu có biết chuyện mình đang làm là có ý gì không?” Trâu Vân để yên cho ôm.

“Hửm?” Vân Dực phát ra giọng mũi đặc. Anh đang bị sự sợ hãi bao trùm lấy, tạm thời không có khả năng tự hỏi.

“Cậu đang ôm một người từng tỏ tình với cậu và cũng có ý định sẽ theo đuổi cậu lần nữa.”

Giọng nói trầm lắng vang lên bên tai Vân Dực.

Hở? Theo đuổi lại lần nữa?

Cảm giác mừng như điên tuôn trào trong lòng, Vân Dực há to miệng nhưng lại nói không ra lời, chỉ nhẹ nhàng buông Trâu Vân ra.

Trâu Vân tiếp tục nói năng hùng hồn, “Tớ từng nghĩ đến chuyện có nên từ bỏ cậu không, cũng từng thử kiềm chế bản thân không được thích cậu. Nhưng khi cậu tìm tớ làm cô dâu, cùng chụp ảnh cưới thì tớ không thể nào từ bỏ được nữa.”

Cô dùng loại ánh mắt “anh phải chịu trách nhiệm” để nhìn Vân Dực, tràn đầy tự tin, “Đợi đấy, em sẽ tán đổ được anh.”

Vân Dực bị khí phách này làm ngây người, sững sờ ngay tại chỗ.

Cứ thế Trâu Vân bỏ chạy đến phòng thay đồ, thay quần áo như thường.

Nói theo đuổi cho đã rồi bỏ chạy mất dép là sao! Không phải  nên kabe-don* trước tiên sao!

(*Kabe-don: bản tiếng Trung phiên dịch là “vách tường đông”, nhưng gốc từ này xuất phát từ Nhật nên mình dịch thẳng luôn. Kabe-don là kết hợp giữa từ ‘kabe’ – bức tường và ‘DON’ – tiếng khi bạn đấm tay chống vào bức tường. Hiểu đơn giản là hành động dồn người khác vào tường, kiểu lãng mạn, hường phấn thường thấy trong phim :v)

Vân Dực ai oán nhìn bóng người đã mất hút ở phương xa, lòng vô cùng phiền muộn.

“Sao thế?” Chu Cung đi tới, thấy ảnh đế nhà mình đang ngẩn người lâu lâu lại cười ngây ngô, cô nhịn không được rét lạnh buồn nôn, “Cười thấy ghê.”

Đúng là nụ cười tiêu chuẩn của người đang yêu đương cuồng nhiệt.

“Trâu Vân nói, cô ấy vẫn còn thích tôi như trước, còn muốn theo đuổi tôi lần nữa.” Thậm chí Vân Dực còn không thấy được vẻ ghét bỏ của người đại diện, cưỡng ép lôi kéo cô tới để chia sẻ niềm vui sướng của mình, “Không biết cô ấy sẽ làm thế nào, chờ mong quá đi mất. Đi dạo phố? Cùng xem phim? Tay nắm tay ăn bữa tối dưới ánh nến?”

Còn may đó chỉ là theo đuổi, chứ không phải trực tiếp đi lĩnh chứng, ẩn hôn.

Chu Cung thấy có chút an ủi, ngoài miệng lại châm chích, “Cũng có thể trực tiếp đè cậu xuống giường, tình tình yêu yêu, sau đó cậu la lên yamete*”

(*Yamete: Trong tiếng Nhật có nghĩa là đừng mà, dừng lại đi mà… Trong bản gốc tiếng Trung, tác giả sử dụng cụm từ 雅蠛蝶 (Phiên âm: yā  miè dié), là từ phiên âm từ tiếng Nhật sang tiếng Trung)

Trên mặt Vân Dực đầy vẻ chính trực, “Không có đâu, tôi nhất định sẽ chủ động phối hợp, tuyệt đối không kêu yamete.”

Chu Cung thầm nghĩ, thằng này hết thuốc chữa rồi.

Cô lấy một cái USB ra đưa cho Vân Dực, “Tôi tình cờ gặp Duke, hỏi anh ta lấy toàn bộ file ảnh chụp, tặng cậu này.”

Vân Dực nhận lấy USB, nhìn Chu Cung đầy kỳ quái, “Chị đừng như vậy, tôi thấy sợ đấy.”

“Cái gì?” Chu Cung tỏ vẻ, cô không nghe rõ.

Vân Dực nghiêm túc nói, “Dựa vào hiểu biết của tôi đối với chị thì chỉ khi chị làm chuyện gì có lỗi với tôi, chị mới tốt như vậy thôi. Nói đi, chị làm gì rồi?”

Chỉ lỡ miệng tí… mà thôi …

“Không có, cậu nghĩ nhiều rồi. Không thích thì trả lại cho tôi.” Chu Cung ra vẻ muốn giành lại.

Vân Dực vội vàng bỏ USB vào túi, “Không trả. Tôi muốn lấy về, từ từ xem hết thứ quý giá này.”

Bên trong, toàn là ảnh chụp đồ cưới của bọn họ đấy!

Nghĩ đến đây, Vân Dực lại thấy ngây ngất.

“Vui cái gì. Nếu chụp được bức ảnh Trâu Vân mặc đồ nam có ý muốn dụ dỗ cậu thì cái đó mới có giá trị để cất giữ.” Chu Cung khinh bỉ.

Vân Dực vẫn đăc ý như cũ, “Chỉ cần tôi thả lỏng một chút, để cô ấy theo đuổi tôi. Đến lúc kết hôn, muốn ảnh cưới chụp thế nào thì chụp thế đó.”

“Đúng rồi.” Vân Dực đột nhiên nhớ đến một chuyện, hơi ảo não, “Lúc nãy vui vẻ quá tôi quên nói với cô ấy chuyện lúc trước vì muốn giữ cô ấy lại nên cố tình nói là tôi phá sản.”

Chu Cung nhìn trời, đâu chỉ là phá sản, mấy chuyện không nên biết khác, Trâu Vân cũng biết hết luôn rồi.

***

Trâu Vân thay quần áo xong, Chu Cung lái xe đưa hai người về nhà.

Sắc trời đã tối, Vân Dực trực tiếp mua thức ăn sẵn trên đường mang về nhà ăn.

Đến phòng trọ, Trâu Vân xuống xe, mở cửa vào nhà.

Vân Dực cố ý dừng lại phía sau, nhỏ giọng nói với người đại diện, “Tôi không giữ chị lại ăn cơm đâu.”

Chu Cung lặng lẽ giơ ngón giữa với Vân ánh đế.

Tên qua cầu rút ván này, thật xem bà là tài xế à!

Vừa tính ngồi vào xe, Vân Dực gọi cô lại.

Chu Cung cho rằng Vân Dực đã tìm lại được lương tâm của mình nên gọi cô lại cùng ăn cơm, kết quả…

“Trả chìa khoá nhà tôi lại đây, sau này cần liên lạc thì gọi điện rồi đứng ngoài cửa chờ.” Vân Dực vươn tay.

Chu Cung hoá đá.

Cô nhịn không được rít gào, “Vậy nếu hai người ngủ quên thì sao? Gọi điện thoại không có người nghe thì làm thế nào? Chờ ngoài cửa, chờ không được người, chẳng lẽ phá cửa xông vào hả!”

“Không có chuyện đó đâu, cả hai chúng tôi đều có quan niệm về thời gian. Chủ yếu là lỡ như đang làm chuyện gì đó, chị lại xông vào bất ngờ thì sao, rất bất tiện.” Vân Dực nghiêm mặt nói.

“Cậu sợ lúc cô ấy đang bá vương ngạnh thượng cung* cậu, tôi lại bất ngờ xuất hiện cắt ngang, làm bá vương không ngạnh thượng cung được, sẽ vô cùng tiếc nuối đúng không.” Chu Cung thẫn thờ, lấy chia khoá trong balo ném sang, “Cầm đi.”

(*Bá Vương ngạnh thượng cung: “bá vương” chỉ những người siêu mạnh mẽ, “ngạnh thượng cung” hiểu là “xuất ra uy lực còn mạnh hơn cung nỏ”, mà “cường cung” thì hiển nhiên sẽ bắn ra “cường tiễn”. Từ “cường tiễn” [đọc là “qiang jian”] hài âm hoàn toàn với “cưỡng gian”, mà “cưỡng gian” thời xưa là một từ đại kỵ húy, nên người xưa vốn tao nhã vô biên lịch lãm vô vàn, đã dùng năm từ “bá vương ngạnh thượng cung” thay thế cho hai từ “cưỡng ép”)

“Cảm ơn, ngày mai gặp ở công ty.” Vân Dực vẫy tay tạm biệt, nhanh chóng chạy như bay lên lầu.

“Đột nhiên không thấy hối hận chuyện lắm miệng với Trâu Vân nữa rồi.” Chu Cung hung hăng nói, “Tôi chờ xem cậu bị ăn hiếp đến khóc thành tiếng.”

***

Vân Dực vào nhà, chủ động mở miệng, “Chị quản lý vội về nhà nên không lên đây. Ừm, có vài việc muốn nói cho em biết.”

Trâu Vân dọn xong bát đũa, hâm nóng cơm xong, bưng lên bàn, hỏi, “Chuyện gì?”

“Ngồi xuống rồi nói.”

Trâu Vân nghe lời ngồi xuống, bình tĩnh nói, “Nói đi.”

Vân Dực hít sâu một hơi, chuẩn bị một chút, “Lúc em vừa quay về, anh thật sự rất mừng. Chị Cung cũng vì muốn giữ em lại bên cạnh anh nên mới nói dối với em. Thật ra điều kiện kinh tế của anh rất tốt, không bị phá sản.”

Nói xong, anh cẩn thận nhìn trộm sắc mặt Trâu Vân.

Trâu Vân khoanh hai tay trước ngực, vẫn chưa tức giận, truy hỏi, “Tại sao chị Cung lại muốn giữ em lại?”

Bởi vì anh không muốn rời xa em, rất muốn em ở lại bên cạnh anh và bị chị Cung nhìn thấu…

Mấy lời xấu hổ muốn nứt mặt này, Vân Dực hoàn toàn không nói ra miệng được!

Anh ho nhẹ một tiếng, “Mặc dù với em mà nói thì em chỉ đi bơi một vòng rồi trực tiếp về nhà nhưng còn với anh thì em đã mất tích năm năm rồi. Em là người bạn duy nhất cũng là người thân duy nhất của anh. Không dễ gì em mới về được đến nhà, anh hi vọng em có thể đứng trong phạm vi anh có thể nhìn thấy. Chỉ cần anh vừa quay đầu lại là có thể nhìn thấy em. Em có hiểu được cảm giác của anh không?”

“Được rồi, thấy anh chủ động thẳng thắn như vậy, em tha thứ cho anh.” Trâu Vân trầm tư một lát, đưa ra quyết định.

Vân Dực như được đại xá, trút bỏ nỗi lòng, tâm trạng thoải mái ăn cơm.

“Phòng làm việc kinh doanh lọi nhuận cao thế mà vẫn liều mạng nhận thêm việc là để mua hơn mười căn hộ rồi bản thân thì ở trong căn phòng nát thế này sao?” Trâu Vân bất ngờ hỏi.

“Khụ khụ.” Vân Dực bị nghẹn.

Anh kinh ngạc nhìn Trâu Vân.

“Anh nghĩ là anh có thể gạt được em à? Em đã biết lâu rồi. Chỉ là muốn xem, anh định chờ đến bao giờ mới chịu nói thật với em thôi.” Trâu Vân liếc mắt nhìn Vân Dực một cái, có chút bất đắc dĩ, “Anh xem em như người mới biết anh ngày đầu sao? Vẻ mặt có kỳ quái không, giọng điệu nói chuyện có vấn đề không, em nhìn là biết.”

Vân Dực thầm cảm thấy may mắn, may mà anh không định giấu đến chết.

Anh giải thích, “Anh nghĩ, nếu em không xảy ra chuyện gì thì nhất định sẽ quay về tìm anh. Nếu rời chỗ này thì em sẽ không tìm thấy anh. Cho nên, không đợi được em thì anh sẽ không đi, chỗ nào cũng không thể đi.”

“Chờ khi em về rồi anh lại vì người đại diện nói với em là anh đã phá sản, nên không tiện nhắc tới sao?” Trâu Vân tiếp lời.

Vân Dực nhìn trời, chấp nhận.

“Qua một thời gian nữa, chúng ta chuyển nhà đến nhà mới ở.” Trâu Vân chậm rãi cất lời, liếc Vân Dực một cái, biết rõ còn cố hỏi, “Anh có chịu nhận nuôi em không? Có thấy bất tiện không?”

“Đương nhiên là chịu, không có gì bất tiện cả.” Trong lòng Vân Dực vui mừng, đồng ý không chút do dự.

“Chúng ta là, là bạn thân nhất mà!” Phần câu sau, anh gượng gạo sửa lại nội dung.

Trâu Vân cười như không cười nhìn Vân Dực, ánh mắt tỏ vẻ em hiểu rõ.

“Nếu không, chờ hai ngày nữa có thời gian rảnh anh dẫn em đi xem phòng nhé?” Vân Dực đề nghị, “Anh có mua một phòng ở ven biển, bên cạnh chính là biển rộng, cảnh sắc rất tuyệt, không khí cũng vô cùng tươi mát. Còn nếu em thích yên tĩnh thì anh cũng có một căn hộ chung cư, phần lớn người ở đó là người cao tuổi nên nhịp sống tương đối chậm. Còn nếu sau này đóng phim nổi tiếng, lo lắng đến vấn đề đời tư cá nhân thì có thể đến một tiểu khu xa hoa. Bảo vệ gác cổng vô cùng nghiêm, không phải hộ gia đình trong tiểu khu thì tuyệt không cho vào.”

Trâu Vân mỉm cười nghe Vân Dực nói rõ tỉ mỉ ưu điểm của hơn mười căn nhà, lòng khẽ cảm khái.

Gần như mỗi một căn nhà, đều có điểm làm Vân Dực cảm thấy có thể cô sẽ thích nên mới mua.

Một người như vậy, sao trước kia cô có thể tin, Vân Dực không thích cô, chỉ xem cô như anh em tốt được chứ?

Rõ ràng, toàn bộ đều lấy sở thích của cô để quyết định.

2 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận