[AACHHVSM] – Chương 41

2
676

Chương 41:

Edit: Hàn Mai

Beta: Linh xù

Ngay khi tin này được tung ra, bên Giang Vi vội vã tổ chức họp báo, những thông tin kiểu này càng để lâu sẽ càng làm cho quần chúng suy đoán sai lệch hơn, so với việc để netizen lột hết sự thật đăng lên mạng thì tự thân ra mặt nói rõ sẽ có lợi hơn nhiều.

Trong nhà Thẩm An Chi, TV ở phòng khách đang chiếu buổi họp báo này, phóng viên ngồi kín sân khấu, trên đài Giang Vi để mặt mộc, sắc mặt tiều tụy, hốc mắt ửng đỏ, yên tĩnh ngồi ở giữa.

“Đúng chuẩn thủ đoạn giao tiếp.” Thẩm An Chi bình luận.

Ninh Trí ngồi bên cạnh anh, nhìn cảnh này cô không hề dao động. Với cô, Giang Vi chỉ là một người xa lạ vô can nhưng cô lại khá thú vị với cách nói của Thẩm An Chi. Cô nghiêng đầu hỏi: “Cái này cũng là đối phó trong giới sao?”

“Không sai, em nhìn quần áo chị ta trước, hôm nay chị ta không trang điểm nên sẽ trông tiều tụy hơn, trang phục đơn giản chỉ mặc mỗi áo khoác đen, có lẽ với người thường thì đấy là chuyện rất bình thường nhưng với một nữ minh tinh mà nói thì nó không bình thường, các cô ấy luôn phải xinh đẹp sang trọng trong mọi thời điểm nhất là khi xuất hiện trước ống kính.” Thẩm An Chi nhìn vào đôi mắt Ninh trí, “Cho nên, ăn mặc thế này là chị ta cố ý làm, mục đích chính là để giành được sự đồng cảm từ quần chúng.”

“Được rồi.” Ninh Trí không hứng thú với mấy thứ cong quẹo tính kế này, cô chỉ đáp lại một tiếng rồi tiếp tục xem TV.

Buổi họp báo đã bắt đầu, giọng Giang Vi khá nhỏ yếu, không cao điệu ngạo mạn như trước, cô nhìn về phía ống kính, ánh mắt chân thành, “Đúng vậy, tôi đã kết hôn rồi, chồng tôi là người đại diện của tôi.” Máy quay chuyển sang người đại diện, vẻ mặt anh ta trầm tĩnh.

“Chúng tôi đã cùng đi qua 17 năm, từ lúc tôi vào nghề anh ấy đã ở bên tôi. Lúc bước chân vào nghề, tôi không nổi tiếng, thường xuyên quay phim đến rạng sáng, anh ấy cùng tôi đi ăn hoành thánh cùng tôi chia đôi bát hoành thánh khi quán hết phần, sau này sự nghiệp tôi có chút thành tích, anh cũng ở bên tôi, chúng tôi đã cùng nhau trải qua sóng to gió lớn.” Nói tới đây, Giang Vi nháy nháy mắt, cầm khăn tay lau đi nước mắt.

Người xem trước TV cơ hồ bị cậu chuyện tình cảm này xúc động tới, quen nhau từ thời trẻ, làm bạn thủy chung từ đầu tới cuối, không ít người đã đăng lên mạng những topic như minh tinh kết hôn, ẩn hôn thì có làm sao! Minh tinh cũng là con người!

Nhưng ký giả ở hội trường thì trái lại, họ không cảm tính như khán giả mà thay vào đó họ nhạy cảm bắt lấy chỗ hở, hỏi: “Vậy vì sao đến giờ cô mới bằng lòng công bố? Là vì nếu công bố chuyện cô đã kết hôn vào lúc cô hai mươi mấy tuổi thì sẽ ảnh hưởng tới sự nghiệp sao? Cô không cảm thấy làm như vậy là rất không công bằng với chồng cô trong cuộc hôn nhân này sao?”

Giang Vi miễn cưỡng cười, “Tôi biết nhưng tôi là nhân vật công chúng, nếu như công khai chuyện tình cảm tôi sợ sẽ mang lại phiền toái cho anh ấy…”

Ninh Trí ngồi trước màn hình nhìn đoạn này, cô nghĩ đến chồng của Giang Vi, lúc yêu đương không thể tuyên bố với bên ngoài, kết hôn rồi cũng không cách nào tuyên bố hôn nhân, phải trốn trong góc tối mười mấy năm, từ đầu tới cuối không có một “Danh phận”, nếu không có chuyện lần này thì chỉ sợ cả đời này anh ta và hôn nhân của mình đều không thể nói cho thế giới biết.

Hoá ra yêu đương, kết hôn với minh tinh phiền phức như vậy, Ninh Trí tùy ý liếc nhìn Thẩm An Chi, nhận được ánh mắt của cô Thẩm An Chi hiểu ngay, anh tỏ vẻ tủi thân: “Anh với chị ta khác nhau, từ lúc bắt đầu anh đã hận không thể nói cho cả thế giới biết, anh đã theo đuổi được nữ thần của lòng anh.”

“Ừ, em cũng chưa từng quên, lúc đó anh mang lại cho em bao nhiêu phiền toái.” Ninh Trí lành lạnh đâm cho anh một câu.

Thẩm An Chi thàn thật nhận lỗi, “Anh sai rồi.” Anh tắt TV, “Chúng ta không xem nữa, chuyện của họ không liên quan đến mình, nhiều lắm là sẽ có chút ảnh hưởng cho showbiz.”

“Chuyện nhỏ như vậy cũng ảnh hưởng sao?” Ninh Trí kỳ quái hỏi.

“Đương nhiên, lẽ nào em cho rằng minh tinh có thể nổi tiếng vĩnh viễn sao?”

“Ít nhất thì em dám đảm bảo có thời kỳ nổi tiếng dài hơn người mẫu.” Cô nhún vai, đùa anh.

“Em yêu, em thật hài hước.” Thẩm An Chi vô cùng thân thiết cọ cọ mặt cô, “Anh cũng không có biện pháp để vĩnh viễn sôi nổi trong tầm mắt quần chúng, thời trẻ rồi sẽ qua mau, đúng không?”

“Chẳng phải sự nghiệp của anh lúc này đang ở đỉnh cao sao, anh bắt đầu nói chuyện xui xẻo rồi hả?”

Anh nắm tay cô, ngón tay cô vừa thon vừa dài, hôn lên đầu ngón tay, nhìn cô, “Anh không muốn sau này mình sẽ trở thành một minh tinh chỉ biết đi tuyên truyền chứ không có tác phẩm tiêu biểu nào. Anh cũng không muốn em chịu uất ức trong mối quan hệ của chúng ta, tồn tại nhưng không được ai biết đến, cảm giác này anh không muốn trải qua Anh muốn cùng em đi qua thời kỳ đỉnh cao nhất của cuộc đời anh, anh muốn em đứng bên anh cùng nhận lời chúc mừng.”

Thẩm An Chi nhìn cô cười tươi: “Cho nên, về việc đã quấy rối hồi đầu, giờ em đừng giận anh nữa nhé?”

Hành động thân mật của anh khiến Ninh Trí rung động, cô không trả lời mà dùng hành động trực tiếp biểu hiện, hôn anh, thực ra cô đã tha lỗi cho anh từ lâu rồi. Hai người thân mật đùa giỡn một chỗ, bên nhau ngọt ngấy xong, Thẩm An Chi tới công ty báo danh làm việc còn Ninh Trí tới phòng tập thể dục.

Bên Giang Vi, mở họp báo xong, hiện thời cô không tiện xuất hiện trước mắt công chúng nên quay về nhà. Vừa tới nhà, cô ta đã ném đồ đạc về phía chồng, “Đi tìm hiểu! Rốt cuốc là ai đã tiết lộ tin lớn cỡ này cho đám paparazi, tôi nhất định sẽ cho nó sống không vui nổi!”

Chồng cô lấy túi, lấy giầy xếp gọn từng cái, lại đi tới phòng khách kéo kĩ màn tránh bị đám cho sắn kia chụp được. Anh quay đầu nhìn Giang Vi đang nổi cơn thịnh nộ, thương cảm khi nảy quả nhiên chỉ là diễn xuất, họ cùng trải qua nghèo túng nhưng lại không thể bên nhau chung hưởng phong quang.

Từ đầu tới cuối anh vẫn đứng sau lưng mà không phải đứng bên cạnh cô. Câu chuyện nghe qua thật khó tin nhưng thực sự lòng anh rất chua xót, ký ức từng cùng nhau ăn chung bát hoành thánh nay nhớ lại nó đã sớm biến chất rồi.

Tin này được duy trì độ hot liên tục trên internet, quần chúng tỏ vẻ khá khoan dung với chuyện này, bởi dù có thể nào thì nó không hề vượt quá phạm vi đạo đức, nhiều lắm cũng chỉ có một số fans cho rằng Giang Vi lừa gạt họ nhưng cô không làm ra chuyện thương thiên hại lý gì nên sau một hồi thảo luận sôi nổi mọi thứ đều cứ thế êm xuôi.

Nhưng điều minh tinh sợ nhất là bản thân không được nhắc tới, không có đề tài, chuyện này qua dễ như vậy lại gây ảnh hưởng không tốt tới sự nghiệp diễn xuất của Giang Vi, cô ta giờ không đủ nổi nhưng cũng chẳng quá chìm, im lặng như gà, cũng dần dần flop và từ từ biến mất trong tầm mắt quần chúng.

Cùng một công ty với cô ta, Thi Lạc dựa vào bộ điện ảnh <Chờ ba ở tương lai>  đã bắt đầu nổi lên, công ty cũng có ý định phân chia thêm tài nguyên cho anh. Mà không phải sao, một năm đã qua, chương trình thực tế Chúng ta kết hôn đi chuẩn bị phát sóng phần mới, lần này các CP được thông báo trên trang chính có một đôi khuấy nên sự nhiệt tình trong quần chúng, họ còn chưa quên CP Thẩm An Chi và Ninh Trí với giá trị nhan sắc cao chân dài của mùa trước thì năm nay lại có Thi Lạc và Hạ Luyến, có phải họ cũng muốn đi lại đường cũ của đôi trước không?

“Theo phong trào! Khẳng định là để tuyên truyền! Thấy em và Ninh Trí nổi tiếng nên bây giờ họ muốn nhìn trái bầu vẽ gáo nối gót theo sau.” Sau khi thấy kế hoạch này, anh Triệu hận nghiến răng nghiến lợi, “Thế này chẳng phải công khai chọc người ghét sao?”

Chỉ cần có người đầu tiên ăn được cua ngon vậy ắt sẽ có kẻ đi teo bắt chước, chuyện đu phòng trào như mưa rào này Thẩm An Chi đã thấy quen, anh khuyên anh Triệu nghĩ thoáng ra, “Có nổi tiếng được hay không thì đều phải dựa vào chỉnh bản thân họ, chúng ta xoay quanh chuyện này mà làm gì, không bằng làm tốt chuyện của bản thân đi.”

“Ừ ừ, em nói đúng, bộ phim mới thế nào rồi?” Anh Triệu nói sang chuyện khác.

Vừa bước vào giới điện ảnh, Thẩm An Chi đã được diễn trong bộ phim tốt còn nhận được giải thưởng, khởi điểm của anh rất cao, nên khá lo việc đầu voi đuôi chuột, do đó bên đoan đội của anh cũng lựa chọn khá lâu mới quyết định bộ điện ảnh thứ hai.

“Tất nhiên là đã chuẩn bị tốt.” Thẩm An Chi cười cười trả lời.

Bộ phim lần này anh tham diễn là phim mới hoàn toàn của một đạo diễn danh tiếng, phim tên <Tôi là tội phạm giết người>, nội dung như tên, nói về một bộ tự truyện giết người liên hoàn do chính tên tội phạm tự viết sau khi các vụ án hết thời hạn truy tố, quyển tự truyện này miêu tả cách thức gã sát hại những người phụ nữ đó, quyển sách vừa xuất bản, cộng với gã này có khuôn mặt anh tuấn, thế là chẳng mấy chốc gã sát nhân đã trở thành tác giả nổi tiếng.

Điều này khiến người nhà của những người bị hại căm giận bất bình, họ hợp tác với nhau muốn dùng hình phạt riêng của chính họ để trừng trị gã sát nhân kia. Nếu tư pháp không thể cho họ công bằng thì họ phải dựa vào chính mình. Nữ chính trong phim là người nhà của một nạn nhân, cô nhận lời mời làm trợ lý tác giả để tùy thời cơ mưu sát tên tội phạm, trong quá trình sống chung, cô ta lại phát hiện chân tướng sự việc lại là tình huống khác.

Bộ phim này có độ huyền nghi quá nặng, trong đó còn có nhiều cảnh đuổi giết trên đường quốc lộ, cảnh hành động cũng nhiều, nội dung kịch bản rất tuyệt, lại có đầu tư lớn nên dù là đạo diễn tự mời anh than gia thử vai thì Thẩm An Chi cũng không dám khinh thường.

Vài ngày trôi qua, thoáng đã tới ngày thử vai, buổi thử được tổ chức ở văn phòng đạo diễn, Thẩm An Chi và anh Triệu vừa vào phòng nghỉ thì phát hiện Hạ Luyến cũng ở đây.

Hạ Luyến chủ động chào hỏi anh: “Chào anh Thẩm, chắc anh cũng không nghĩ em sẽ đến thử vai hả, em thử vai nữ chính, nếu đượ chọn thì có thể sẽ phối hợp diễn với anh, em rất mong đợi.”

Trên mặt Thẩm An Chi cười lạnh nhạt, “Chúc cô may mắn, cũng chúc bản thân tôi gặp may.”

“Vâng.” Hạ Luyến híp mắt, nhỏ giọng hỏi: “Anh Thẩm có biết bộ phim này do Tinh Quang Thế Kỷ đầu tư không? Không biết bên đầu tư liệu có khuynh hướng lựa chọn diễn viên công ty mình hay không nhỉ.” Cô ta vờ vô ý liếc nhìn mấy người khác.

Thẩm An Chi nghe tin này cũng sửng sốt, trước giờ anh không chú ý bên đầu tư, nếu đúng như Hạ Luyến nói thì bộ phim này là do công ty đại diện của Ninh trí đầu tư nhưng trước đó anh hoàn toàn không nhận được tin. Anh ngẫm nghĩ một chốc nhưng nghĩ tới Ninh Trí thuộc về ngành người mẫu, cô ấy cũng chỉ là người mẫu nênchắc cũng không biết việc này.

“Diễn viên chính là ai sẽ do đạo diễn và nhà sản xuất quyết định, bên đầu tư không thể tự chi phối, cô cứ làm cho tốt phần của mình, có được không đều dựa vào bản lĩnh của cô.” Thẩm An Chi từ tốn nói.

“Anh nói đúng, là em lo lắng chuyện không đâu rồi.” Hạ Luyến cười cười, lúc Thẩm An Chi nghiêng người nói chuyện với anh Triệu, khóe miệng cô ả hạ xuống. Thằng cha thích ra vẻ trang nghiêm, quả nhiên rất hợp với loại bạch liên hoa dối trá như Ninh Trí, nếu thật sự thành thật quay phim trong showbiz, thì sao có ngày nổi danh!”

Chọn nữ chính bắt đầu trước, các sao nữ tham gia ứng tuyển theo chỉ dẫn của staff tới phòng hội nghị.

Thẩm An Chi tìm hàng ghế ngồi xuống chờ, trong quá trình chờ đợi, anh gửi tin nhắn nói chuyện với Ninh Trí.

[Thẩm An Chi: Nghe nói công ty em đầu tư phim điện ảnh, hôm nay anh tới thử vai bộ đó.]

Rât nhanh Ninh Trí trả lời lại.

[Ninh Trí: Thật à, anh biểu hiện cho tốt, có muốn em tìm mối quan hệ cho không?]

[Thẩm An Chi: Em đang khinh thường bạn trai mình sao]

Ninh Trí thấy anh nói vậy, không khỏi nở nụ cười, sau đó cô đột nhiên nghĩ tới gì đó, gửi một tin nhắn cho người khác.

Trong phòng họp yên tĩnh có một người thoáng nhìn qua điện thoại, nhếch miệng cười, anh nói với nhóm đạo diễn: “Bắt đầu đi.”

Đạo diễn nhận được chỉ thị của anh, nói với nữ minh tinh đang ngồi, “Vậy thì bắt đầu đi, tuyển vai nữ chính <Tôi là tội phạm giết người>.”

Hạ Luyến ngồi dưới đài thấy người đàn ông nọ khiến đạo diễn phải nể mặt mấy phần, trong đầu chợt nhớ tới một màn mình thấy ở nhà hàng lúc mùa đông, người đàn ông tuấn tú lại lạnh nhạt, cả gương mặt đều hiện nét lạnh lẽo và người hôm nay quả nhiên là một, cô nhíu mày suy nghĩ, người này có quan hệ gì với Ninh Trí?

 

Note: Đáng nhẽ chương này sẽ có pass nhưng chương trước tui quên để câu hỏi gợi ý nên chương này ko có nhaaa.

Gợi ý Pass c42: Tên của người edit chương 40, 41. Gồm: 6 chữ, viết liền, in hoa, không dấu.

Dễ quá trời quá đất rồi nghen. :))))))

2 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận