[Truyện ngắn] Bó hoa tặng bạn – Phùng Ký Tài

0
499

Bó hoa tặng bạn – Phùng Ký Tài

献你一束花了- 冯骥太

(một truyện ngắn nằm trong Mini story Selection của tác giả + 1 trong số những bài tập về nhà mà thầy dạy tiếng Trung yêu cầu bạn dịch 🙂 .)

Dịch: Linh xù

Hỗ trợ: Từ điển Trung – Việt

Note: Lưu ý rằng đây không phải truyện ngôn tình, đây chỉ đơn thuần là một câu truyện ngắn mang tính nhân văn và triết lý, thế thôi. Đây là truyện thứ hai mà Linh dịch, “dịch” một cách đúng nghĩa của từ dịch với sự hỗ trợ của từ điển chứ không phải biên tập (edit) bằng QT như mọi lần. L đang trên con đường cố gắng học, đọc – nghe hiểu và có thể dịch thật tốt, mong rằng một ngày nào đó bạn sẽ trở thành 1 dịch giả thực thụ, nghe có vẻ xa vời nhưng hiện bạn cũng đang cố học và dịch từng chút một. So, các mem hãy ủng hộ bạn và 2 con nhợn trong nhà nhiều nhiều lên nhé.

Hoa tươi là để dâng tặng người chiến thắng. Vậy hoa tươi cũng có thể dùng tặng kẻ chiến bại chứ?

Bốn ngày trước – trong trận đấu, sau khi thực hiện xong cú nhảy từ cầu thăng bằng xuống cô không nhận được huy chương vàng (HCV), từ sau đó cô luôn cúi gằm khuôn mặt xinh đẹp của mình xuống. Lúc này, cô đã về nước và đang đi vào đại sảnh phi trường, khi đi cô vẫn cúi đầu thật thấp bởi cô sợ sẽ nhìn thấy những đến sân bay hoan nghênh cô về. Cô sợ cánh nhà báo sẽ hỏi cô điều gì có, sợ chị gái và ảnh rể tới đón cô, sợ sẽ gặp cô nhân viên sân bay nhiệt tình nọ.

Cô nhân viên ấy là fan của cô, mỗi lần cô xuất ngoại cô ấy đều giúp cô mang hành lý. Nhưng giờ cô đã là kẻ thất bại, cô còn mặt mũi nào mà gặp người ta!

Trận đấu quốc tế này cô ắt sẽ chiến thắng, ai cũng nói vậy. Nhưng giờ đây, cô thất bại rồi, cô không lấy được HCV.

Hai năm trước, lần đầu tiên cô xuất ngoại tham gia thi đấu mọi người đều không chú ý tới cô và cô cũng bước vào cuộc thi mà không chút gánh nặng tâm lý nào. Và cô giành được hai HCV.

Lúc về nước, cũng trong đại sảnh phi trường này, cô nhận được sự nghênh đón nồng nhiệt. Có rất nhiều rất nhiều cánh tay vươn về phía cô và thật nhiều máy quay quay trực diện cô, một trong số những phóng viên hỏi cô: “Cô thích gì nhất?” khi ấy cô không biết nên nói thế nào, cô quay đầu lại và nhìn thấy bó hoa tươi, sau đó cô đáp: “Tôi thích hoa.” Ngay sau đó, có không biết bao nhiêu bó hoa gửi tặng tới cô, hoa rất nhiều, nhiều tới nỗi cô không thể ôm hết.

Hai năm nay, cô xuất ngoại thi đấu rất nhiều lần và nhận lấy từng HCV từng HCV về nước, hoan nghênh cô luôn là những gương mặt tươi tắn và ánh flash của máy ảnh. Càng thành công cô càng sợ sự thất bại. Cô thật rất đau khổ. Lần thi đấu này, vì quá hồi hộp cô đã thua.

Giờ đây, cô rất sợ gặp người khác thế nên cô đi sau cùng đoàn, chẳng mấy ai chú ý tới cô, các ký giả cũng chẳng tìm tới hỏi gì cô, cô thật buồn lắm. Cũng phải tôi, nào có ai thích đi chung với một kẻ thất bại đâu chứ.

Bất chợt, cô phát hiện một đôi chân ngừng lại trước mắt cô. Ai vậy? Cô nhìn lên từng chút một, trang phục xanh đen, một đôi chân dài và khuôn mặt tươi tắn. Hóa ra là cô nhân viên sân bay nọ. Cô ấy chắp tay sau lưng, cười nói với cô: “Tôi đã theo dõi trận đấu của bạn trên TV, được biết hôm nay bạn về nên tôi tới đón chào bạn.”

“Tôi thi không tốt! Tôi thua rồi!” Cô lại cúi đầu xuống.

“Không đâu, bạn đã rất nỗ lực.”

“Tôi là kẻ thua cuộc.”

“bạn đã nỗ lực hết sức, không ai có thể thành công mãi mãi cả, ai rồi cũng có lúc thất bại. Tôi tin, thất bại hay thành công cũng đều rất quan trong với bạn. Khi thất bại qua đi, thành công sẽ bước tới.” Cô nhân viên nói.

Nghe xong những lời này, cô ngẩng đầu lên. Điều cô nhìn thấy đó là cô ấy đưa bó hoa thật lớn tới trước mặt cô. Nhìn bó hoa tươi cô cảm động vô cùng, nước mắt cô chảy xuống.

Hoa tươi là dành tặng người chiến thắng, lẽ nào nó cũng có thể dùng để tặng kẻ chiến bại ?

Hãy nói những gì bạn cảm nhận