[AACHHVSM] – Chương 38

1
622

Chương 38:

Edit + beta: Linh xù

Thời tiết càng ngày càng lạnh, công việc của Ninh Trí cũng dần dần ngưng lại. Trên cơ bản vào những ngày gia đình đoàn viên như lễ Giáng Sinh thì lượng công việc của người mẫu đều rất ít, mùa đông được xem như mùa thấp điểm trong ngành. Vì thế cô bắt đầu bước vào kỳ nghỉ của mình ở trong nước.

Mà Thẩm An Chi lúc này lại đang trong thời kỳ phim điện ảnh được công chiếu nên anh liên tục nhận phỏng vấn từ truyền thông và tất cả đều là những trang tin chính thống uy tín trong nước, anh cứ thế bay tới bay lui.

Vì vậy, hai người tạm thời nằm trong giai đoạn bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều.

Cuối tháng 12, bộ phim [Chờ ba trong tương lai] kết thúc suất công chiếu cuối cùng. Sau 55 ngày công chiếu bộ phim đã thu về doanh số khổng lồ 12 ức*, phá ngưỡng doanh thu 10 ức, chính thức tiến vào top 5 bảng xếp hạng nhưng bộ phim nội địa có doanh thu phòng vé cao nhất.

*Ức: đơn vị tính, theo tìm hiểu Phật giáo trong quyển Niệm Phật Thập Yếu có viết: “Số ức của Ấn Độ thời xưa có ba bậc, mà mức trung bình là một triệu bây giờ”, có nơi ghi 1 ức = 10 vạn, nơi khác lại nói 1 ức = 100 triệu.

Tại Việt Nam: 1 ức = 10 vạn = 100 ngàn = 100.000

Tại Trung Quốc: 1 ức = 100 triệu = 100.000.000

Tại Ấn Độ: 1 Ức = 10 triệu = 10.000.000

=> 12 ức = 1.200.000.000 = 1,2 tỷ (vì đây là truyện Trung Quốc nha các chú.)


 

Báo chí truyền thông chính thống trong nước liên tục khen ngợi đây là một bản điện ảnh có nội hàm, đồng thời cũng cho quần chúng hiểu rõ rằng những sản phẩm điện anh trong nước có không ít sản phẩm chất lượng tốt chứ không phải toàn bộ đều là phim thương mại bắp rang rẻ tiền.

Qua đoạn thời gian này thời tiết bắt đầu chuyển ấm xen chút se lạnh, liên hoan phim điện ảnh được tổ chức tại eo biển Formosa* cũng sôi nổi đi vào những bước cuối cùng và các bộ phim điện ảnh được đề cử cũng được công bố tại hội nghị. Liên hoan phim điện ảnh quốc tế lớn nhất trong nước tiên phong liên hệ truyền thông công bố danh sách các phim được đề cử lần này, Thẩm An Chi được nêu tên trong danh sách đề cử với giải nam chính xuất sắc nhất, ngoài ra bộ phim cũng được đề cử ở những mảng như phim điện ảnh, đạo diễn và biên kịch xuất sắc nhất.

*Eo biển Formosa hay còn gọi là Eo biển Đài Loan: là một eo biển rộng khoảng 180 kilômét (110 mi) chia tách đảo Đài Loan (của Trung Hoa Dân Quốc) với Trung Quốc đại lục (Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa). Eo biển là một phần của biển Đông và tiếp nối với biển Hoa Đông ở phía bắc. Điểm hẹp nhất rộng 130 km (81 mi). (Theo Wikipedia)

Sau công bố này, dư luận của quần chúng về bộ phim lại càng tăng cao, không dừng lại ở giải thưởng trong nước phim còn được đưa đi tham gia các liên hoan phim ở những quốc gia khác, giới truyền thông nước ngoài cũng dành rất nhiều lời khen có cánh cho bộ phim.

Buổi công bố trao giải còn chưa bắt đầu thì [Chờ ba trong tương lai] đã giành về vô số đề cử vinh danh, không chỉ giới công nghiệp giải trí mà cả khán giả đều có dự cảm rằng, với bộ phim này bất luận là đạo diễn hay nam chính Thẩm An Chi cũng đều sẽ nhận giải tới mềm tay.

Vẫn còn một tháng nữa liên hoan phim mới chính thức tiến hành nhưng Thẩm An Chi đã dựa vào bộ phim mà giành về sự nổi bật danh tiếng vượt trội chưa từng có. Cũng nhân lúc này lão Triệu cố gắng thu thập thêm nhiều tài nguyên điện ảnh tốt cho anh, hiện họ đang ngồi trong văn phòng bàn bạc về kịch bản phim sắp tới trong năm mới này.

Xem xong kịch bản một bộ phim kỳ huyễn, lão Triệu bùi ngùi: “Dạo gần đây muốn tìm kịch bản tốt thật khó, nếu có được bộ nào tốt thì đạo diễn cũng không cần đi tìm diễn viên đã tự kéo tới đề cử luôn rồi.”

“Phim được đầu tư cao kết hợp với một đạo diễn danh tiếng, doanh thu phòng vé tốt lại thêm dư luận xã hội tích cực sẽ mang về cho diễn viên cả danh cả lợi, còn nếu phim tệ lội vậy cứ đổ mọi tội lỗi lên đạo diễn và nhà sản xuất chứ diễn viên không hề liên quan, anh bảo nó có thể không bị tranh giành sao?” Thẩm An Chi trực tiếp nói ra điểm chính yếu, anh đã chọn được một vài kịch bản hợp ý mình nhưng vẫn chưa quyết định sẽ tham diễn bộ nào, đang muốn xem kỹ lại lần nữa thì nghe được những lời này của lão Triệu.

“Sáng nay, lúc tới công ty anh gặp được Hạ Luyến, lúc đó cô ta cũng đang rời khỏi công ty, khi đang ngang qua anh cô nàng còn công nhiên tỏ vẻ xa lạ.”

“Cô ta làm gì anh?” Thẩm An Chi ngẩng đầu khỏi kịch bản hỏi.

“Hừ, đang rất đắc ý. Thoáng một cái đã cướp được đại ngôn Dior của Giang Vi, nói như vậy năm nay đổi thành cô nàng, anh nghĩ chắc bây giờ Giang Vi đang điên máu lắm.” Ngoài miệng thì nói vậy nhưng khuôn mặt lão Triệu lại đầy vẻ sung sướng khi thấy người khác gặp họa.

“Có chuyện này?” Thẩm An Chi đáp lại một câu cho có lệ.

“Đúng là có đấy, thế nên hiện tại cô ta đang bắt đầu nhìn người khác bằng lỗ mũi rồi, lúc nào cũng hất cằm nghểnh cổ lên trời cả. Nói thật, chuyện này khiến anh phải chú ý rất nhiều, nhất là khi cô ta nhận làm đại ngôn cho một thương hiệu Lam Huyết* lớn. Trước đây đại ngôn trong nước chỉ nhận các nữ minh tinh thuộc top đầu nhưng bây giờ lại đồng ý thay bằng cô nàng.”

Lão Triệu nói tiếp: “ Gần đây lãnh đạo trong công ty cũng cung cấp cho bên Hạ Luyến rất nhiều tài nguyên, kể cả tài nguyên điện ảnh truyền hình, lẫn cả tài nguyên đại ngôn quảng cáo, chương trình thực tế. Nhưng vì cô ta là diễn viên nữ, sẽ không có va chạm gì tới em nên anh chưa từng nghĩ nhiều, có điều giờ anh đang nghi ngờ rất có thể cô ta đã ký thỏa thuận đặt cược với công ty rồi.”

*Lam Huyết: Thương hiệu thời trang tại Trung Quốc tồn tại một số định nghĩa: thương hiệu Lam huyết, thương hiệu Hồng huyết, thương hiệu Tiểu Lam huyết.

6 thương hiệu đại Lam Huyết (Bluechipbrand) bao gồm: Louis Vuitton, Chanel, Gucci, Prada, Dior, Clalvin Klein.

11 thương hiệu Hồng Huyết bao gồm: Givenchy, Giorgio Armani, YSL, Valentino, Versace, Hermes, Lanvin, Burberry, Dolce&Gabbana, Fendi, Balenciaga.

Thương hiệu tiểu Lam Huyết gồm: JPG, Roberto Cavalli, Elie Saab, Oscardela Renta, Chlóe, Kenzo, Tom Ford, Michael Kors, Hugo Boss.

Thỏa thuận đặt cược, có không ít minh tinh đã ký thỏa thuận kiểu này với công ty đại diện. Thoả thuận này quy định trong một khoảng thời gian nào đó minh tinh phải hoàn thành việc mang về bao nhiêu lợi nhuận theo yêu cầu của công ty và phần lợi nhuận còn lại sẽ thuộc về diễn viên nhưng nếu không hoàn thành thì chính họ sẽ tự bỏ tiền túi ra bổ sung đầy đủ để nộp lại.

Hiệp nghị này mang tính rủi ro rất lớn, thảo nào mà dạo gần đây khi tuần lễ thời trang còn chưa hạ màn thì Hạ Luyến đã vội vã về tham gia chương trình thực tế, lịch trình công việc của cô ta được xếp kín mít, công ty quả thật đang cố gắng bóc lột hết toàn bộ giá trị mà cô ta có thể mang về.

Ngày nay, giới tư bản đã đặt chân vào giới Điện Ảnh Truyền Hình và trong mắt nhà tư bản cùng những người đầu tư thì minh tinh diễn viên nhiều lắm cũng chỉ là những tài nguyên mà họ có thể sử dụng để mang về ích lợi, điều này Thẩm An Chi thấu hiểu rất rõ.

 

Ngày trước, anh đã phải tỏ rõ thái độ vô cùng cứng rắng với công ty nên giờ mới có thể nhận được những kịch bản lý tưởng như giờ, nếu không thì lúc này vì lợi ích khủng công ty chắc chắn sẽ ép anh nhận vô số kịch bản thối nát.

Đến lúc nào anh mới có thể không bị công ty, không bị dư luận khống chế đây. Vì đạt tới mục tiêu này, Thẩm An Chi phải từ từ thực hiện từng bước một, anh phải có đủ lưu lượng, đủ phổ biến, phải có đủ tư bản và tên hết là phải có danh tiếng cao trong dư luận của cả trong và ngoài nước.

Nghĩ đến mục tiêu mình phải thực hiện, Thẩm An Chi cúi đầu tiếp tục xem kịch bản. Anh đẩy kịch bản mình nhìn trúng cho lão Triệu.

Lão Triệu nhận lấy xem kỹ, hai mắt anh sáng lên. Hai người thảo luận trong chốc lát bèn nghỉ ngơi một chút, anh xem đồng hồ, hỏi: “Ninh Trí đâu?”

Nghe anh nói tới bạn gái mình, khóe miệng Thẩm An Chi không nhịn được cong vòng lên: “Cô ấy đi ăn với bạn rồi.”

“Em rất yên tâm?” Lão Triệu cười nhạo.

“Em không có lý do gì để lo lắng cả.” Thẩm An Chi cười nhẹ.

#

Trong một nhà hàng cao cấp ở nội thành, chế độ hạn chế hội viên khiến thành viên ở đây không phải người nhà giàu có thì cũng là kẻ quyền cao trong xã hội, nhân viên ở đây cũng phải đảm bảo tính riêng tư của khách hàng, không một ai được phép tiết lộ bất kỳ tin tức nào của khách và paparazi thì đừng mong tới việc có thể lẫn vào được.

Trong căn phòng riêng gần cửa sổ, Hạ Luyến đang thương lượng với quản lý của cô về vấn đề công việc trong năm nay, cô ả chau mày nhìn mấy món ăn tinh xảo trước mặt mà mất cả khẩu vị: “Bộ phim truyền hình này tôi không nhận, tôi muốn tham gia một bộ phim điện ảnh có chất lượng tốt, chẳng nhẽ anh không biết bộ điện ảnh lần trước tôi bị gán các mác diễn đơ rồi độc dược phòng vé sao, giờ tôi muốn dựa vào một chiếc thắng phòng vé để vùng lên.”

Người quản lý lạnh mặt: “Chuyện này không do cô quyết định. Công ty muốn cô nhận cái nào thì cô phải nhận cái đó, không cần biết cô có thích vai đó hay không cũng không cần quan tâm tới việc nó có thích hợp với cô không. Cái cô nên quan tâm đó là thoả thuận đặt cược mà cô đã ký kia kìa, trong vòng một năm này cô phải kiếm về doanh thu vượt qua con số 100 triệu, công ty bỏ tiền đầu tư cho cô thì ngược lại cô cũng phải mang về lợi ích tương xứng cho công ty. Ngẫm lại đi, lần trước cô cướp được đại ngôn của chị Vi chẳng phải rất sung sướng sao. Thế nên, bây giờ cô phải nhận bộ phim truyền hình này.”

Hạ Luyến bĩu môi, nói mất hứng là giả, vì chỉ nghĩ đến việc mình có thể ép được Giang Vi về mặt đại ngôn thôi cô đã vô cùng sung sướng rồi. Có hợp tác với thương hiệu lớn đồng nghĩa với việc có thể được mời tham gia tuần lễ thời trang, được tài trợ trang phục, quần áo nhãn hiệu nổi tiếng, cô muốn mặc bao nhiêu cũng không hết, nghĩ nghĩ cô không khỏi bắt đầu ghen tị với Ninh Trí – người phát ngôn toàn cầu của Dior.

Ninh Trí bây giờ mới thực là nằm ở nhà cũng vớt được tiền tỷ, lại thêm việc bạn trai cô – Thẩm An Chi lần này dựa vào bộ phim điện ảnh vừa chiếu xong mà một bước lên trời, độ phổ biến của cô cũng leo cao chót vót, chỉ một lần mà đã được phong thành nhân vật cấp nữ thần, danh tiếng khen thưởng liên tục. Thật là danh lợi song thu.

Hạ Luyến khôn khéo rũ mắt: “Tôi biết rồi.” Đóng phim rởm thì đóng, hừ, chờ tới khi cô trở thành nữ minh tinh tuyến một chân chính, thanh danh vang dội xem, lúc ấy cô sẽ chẳng phải lo tới việc không có phim điện ảnh để nhận. Cứ nhìn Thi Lạc đi sẽ rõ, chỉ mới đóng một bộ phim thôi mà đã vươn mình xa típ tắp rồi, cô cũng có thể làm được. Hừ.

Kết thúc bữa ăn, những chương trình thực tế, phim truyền hình và điện ảnh mà Hạ Luyến phải tiếp tục tham gia đã được quyết định. Lúc này người quản lý và trợ lý đang tính tiền, cô bèn đứng dậy đi toilet rồi xuống bãi đỗ xe chờ họ, chiều nay cô còn một quảng cáo phải quay.

Hạ Luyến vừa từ hành lang tới cửa toilet, cô đang định đi vào thì nhìn thấy một bóng người cao gầy đứng ở ngoài cửa bèn ngừng bước.

Là Ninh Trí.

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Hạ Luyến đó là Ninh Trí đang ăn cơm với Thẩm An Chi sao? Nhưng suy nghĩ này nhanh chóng bị chính cô bác bỏ, lúc đi cô thấy quản lý của Thẩm An Chi là lão Triệu vừa tới công ty, thời gian họ họp sẽ rất dài không thể nào vừa họp một nửa lại nghỉ đi ăn trưa được.

Vậy Ninh Trí đi ăn với ai được chứ? Bạn bè? Hay ai khác?

Cô liếc trộm vào trong, Ninh Trí đang soi gương son môi, chỉnh trang xong cô cất son vào túi, xoay người đi tới cửa, thấy thế Hạ Luyến vội vã trốn sau bồn cây cảnh bên cạnh.

Hạ Luyến cũng không rõ vì sao cô lại làm thế này, ban đầu cô chỉ đơn giản là không muốn vào đó. Thứ nhất, cô và Ninh Trí không quen nhau, gặp mặt cũng không biết nên nói gì, như vậy thì khá xấu hổ nên dứt khoát ở ngoài chờ cô ra rồi mới vào. Thứ hai là, cô trốn đi là vì cô nhìn thấy một màn đáng kinh ngạc khi Ninh Trí ra khỏi đó.

Một người đàn ông cao gầy từ trong phòng đi ra, anh ta mặc bộ vest đen, trong tay đang cầm một chiếc áo bành tô của nữ, anh đưa chiếc áo cho Ninh Trí.

Giọng anh ta trầm thấp từ tính: “Đừng quên áo bành tô, đi thôi.”

“Cảm ơn anh.” Ninh Trí rất thoải mái mà nhận lấy, người kia còn giúp cô mặc chiếc áo vào nữa.

Nhìn hành động này, có thể thấy bọn họ rất thân thiết với nhau.

Hạ Luyến vội vàng lấy điện thoại, nhấn chế độ im lặng, liên tục chụp mấy tấm ảnh của hai người. Cô vừa căng thẳng lại vừa thấy hưng phấn, sợ họ phát hiện nhưng rất may hai người chuyên tâm tán gẫu, vừa nói vừa ra ngoài cửa nhà hàng.

Hạ Luyến cũng không còn ý định đi toilet nữa, cô theo sau hai người ra nhà hàng, bọn tạm biệt nhau ở ngoài này, người đàn ông kia vào một chiếc xe đen cao cấp, Ninh Trí vẫy tay chào tạm biệt anh ta.

Chờ Ninh Trí đi rồi, Hạ Luyến mới vào bãi đỗ xe, cô ả vào xe bảo mẫu mở từng bức ảnh lên xem. Người đàn ông này trong tấm ảnh vóc dáng cao ráo, anh ta còn cao hơn Ninh Trí một khúc, tóc đen khuôn mặt anh tuấn chỉ là nét mặt rất lạnh lùng, là một người trưởng thành ổn trọng chừng ba mươi tuổi.

Người đàn ông này là ai?

Hạ Luyến suy tới đoán lui thân phận anh ta, là nhà thiết kế hay là model nam? Trông khí chất thì không giống, tóm lại showbiz trong nước không có nhân vật này, nhìn sang quần áo và đồng hồ thì anh ta lại càng không giống như là người trong showbiz mà giống một nhà tư bản, nhà đầu tư cấp cao của công ty lớn hơn.

Anh quản lý ngồi bên thấy cô nhìn điện thoại chăm chú bèn nghiêng đầu nhìn qua, anh ta hỏi: “Em lấy đâu ra mấy tấm ảnh này vậy?”

“Anh biết người này?” Hạ Luyến hỏi ngược lại.

Anh quản lý gật đầu: “Năm ngoái khi phim điện ảnh của Thẩm An Chi được chiếu, có paparazi chụp được ảnh Ninh Trí và người này gặp nhau nhưng bức ảnh đã bị chính anh ta mua lại. Anh ta là boss lớn nhất của Tinh Quang Thế Kỷ, Tinh Quang Thế Kỷ là công ty đại diện của Ninh Trí, anh nói vậy em hiểu ý anh chứ? Anh có thể biết được điều này là vì lúc đó điện ảnh còn đang công chiếu paparazi muốn kiếm một vé xem nên bán cho công ty chúng ta nhưng không biết sau đó thế nào mà cuối cùng toàn bộ tổ ảnh đó đều không bị công khai ra.”

Nghe thế, Hạ Luyến cũng tỉnh ngộ, cô ta nhếch môi cười lạnh, nhân vật đẳng cấp nữ thần cái gì, lại còn khí chất cao quý lạnh lùng tao nhã, ra sức khen Ninh Trí như thể cô ta là tiên nữ như vậy chẳng phải vì sau lưng cô ta có kim chủ à. Một mặt yêu đương với Thẩm An Chi, mặt khác lại dán lên lãnh đạo công ty đã thế lại còn tỏ vẻ mình trong sạch cao quý khinh thường chuyện thông đồng làm bậy nữa chứ. Suy cho cùng cô ta cũng chỉ là kẻ xu lợi chẳng khác gì những minh tinh khác trong showbiz.

Hạ Luyến không nhịn được bắt đầu tính kế. Đây là một nhược điểm lớn và quan trọng hơn cả là cô đang là người nắm đằng chuôi cái thóp này của Ninh Trí, bây giờ cô vẫn chưa thể tùy ý tung tin, phải chờ thơi cơ đặt nó lên lưỡi đao mà dẫm chết Ninh Trí.

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận