Cô nàng ảnh đế – Chương 21

1
664

Chương 21: Người mẫu (3)

Edit: Nguyệt Dao
Beta: Linh xù

 

Chu Cung đưa mắt nhìn, chờ Điền Giai Ngọc và quản lý của cô đi khỏi mới quay sang hỏi nhân viên studio mượn một bộ tóc giả rồi đi tìm Vân Dực.

“Sao giờ chị mới đến?” Vân Dực làu bàu ghét bỏ, cầm bộ tóc giả đứng ngoài cửa phòng thay đồ đưa cho Trâu Vân rồi quay về đại sảnh.

Chu Cung trợn trắng mắt, cô đây phải đứng trao đổi với hai tên thích bắt nạt kẻ yếu, sợ họ giả điếc hoặc IQ không đủ xài nghe không hiểu mà còn có thể quay lại vào lúc này đã là rất nhanh rồi đó.

Nếu là bình thường thì nhất định cô sẽ bật lại cho mấy câu. Nhưng mà ban nãy lỡ nhanh mồm nhanh miệng để lộ chuyện xấu của Vân Dực với Trâu Vân nên Chu Cung quyết định cô sẽ tha thứ cho Vân Dực lần này, không so đo với anh làm gì, chuyển đề tài: “Trâu Vân mặc áo cưới, không biết sẽ trông menly như thế nào.”

“Nhất định là sẽ rất đẹp.” Vân Dực tràn đầy tự tin, anh kiêu ngạo đáp trả: “Tôi đã báo trước với Duke rồi, tôi sẽ tự tìm cô dâu rồi tự mình chọn áo cưới, Duke nói không thành vấn đề.”

Sao cô cứ có cảm giác, sẽ nhìn thấy một người đàn ông mặc váy cưới thế này kia chứ…

Chu Cung hơi do dự, ấp úng mở miệng: “Ừ thì, lúc nãy cậu bị hôn, Trâu Vân không vui lắm. Tôi muốn đi tìm cậu nhưng lại không tìm được, sau đó thì…”

Chu Cung tính nói chuyện cô đã lỡ lời cho Vân Dực nghe. Nhưng vì trong lòng có quỷ, nhịn không được nói nhăng nói cuội, kết quả cứ dong dài mãi, nói một lúc lâu vẫn chưa đi vào vấn đề chính được.

Cô đang cố gắng lấy dũng khí, thẳng thắn nói ra sai lầm và tỏ ý nhận lỗi của mình với Vân dực thì lại thấy anh chàng đứng sững sờ nhìn chằm chằm về một hướng, trông có phần si mê.

Chu Cung nghi ngờ, cô nhìn theo tầm mắt anh, ngay sau đó chính cô cũng bất ngờ há to miệng.

Một cô gái tóc dài mặc váy lụa cúp ngực hình chữ A đang từ từ bước tới. Thân hình mảnh mai làm nổi bật lên vóc dáng xinh đẹp của cô. Bả vai cần cổ trắng nõn, đường cong tuyệt đẹp, xương quai xanh xinh xắn. Khí chất toàn thân tao nhã, trông cô như một tiểu thư danh giá.

Điều duy nhất không hợp đó là hai tay cô gái cứ nhấc làn váy lên, dường như cô không được tự nhiên cho lắm…

“…” Chu Cung ngẩn người, cô gần như nhận không ra người đang đứng trước mắt.

Đừng nói với cô là cô gái xinh đẹp bên kia với cô nàng nghệ sĩ đẹp trai của cô là cùng một người, cô sẽ không tin vào điều đó đâu!! Nghệ sĩ mà cô mới ký là một anh chàng cool ngầu, tuyệt đối không phải cô em xinh đẹp này!

Trâu Vân nhấc váy đi tới, cô bất mãn: “Đừng lấy bộ này, mặc không thoải mái lắm.” Cô cứ có cảm giác cái váy sắp tuột xuống tới nơi…

Ánh mắt của Vân Dực tràn đầu sự kinh diễm: “Đẹp, rất đẹp.”

“Đẹp cũng không được đổi bộ khác đi.” Trâu Vân vô cùng kiên quyết.

Những sợi tóc màu đen thoáng buông trên làn da trắng nõn trôn vô cùng tương xứng. Hô hấp của Vân Dực như ngừng lại, anh đứng ngây ra ngay tại chỗ.

Thật – sự – là – Trâu – Vân!

Chu Cung bắt đầu cảm thấy cả người mình không ổn.

Thấy không có ai để ý đến mình, Trâu Vân lo lắng: “Cậu còn thất thần gì nữa, lại chọn một bộ khác đi.”

Không biết là ảo giác hay là vì cô chưa mặc váy bao giờ mà cô cứ cảm thấy lúc này cô như không mặc quần áo xoay tới xoay lui vậy. Nói thật ra, thì cô rất muốn che ngực. Lúc phụ nữ kết hôn, sao có thể mặc loại trang phục thế này hả trời? Trâu Vân nghĩ mãi mà không rõ.

Vân Dực lấy lại tinh thần lưu luyến nhìn ngắm thêm vài lần nữa, mặc dù anh cảm thấy rất đẹp cũng rất hợp, có điều nếu Trâu Vân đã nói…

“Để anh đi lấy kiểu khác cho em.”

Sau đó, anh cầm một bộ váy – cưới – đuôi – cá vải sa mỏng ôm sát người tới!

“…” Trâu Vân nhận lấy áo cưới, giờ cô có vẻ hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.

Vân Dực nói đầy chính nghĩa: “Cứ thử hết mấy loại kiểu dáng kinh điển một lần, để xem kiểu nào hợp nhất.”

Muốn nhìn cô mặc mỗi loại một lần sao?

Chỉ trong nháy mắt, Trâu Vân đã hiểu được suy nghĩ của Vân Dực, vừa buồn cười lại vừa bất đắc dĩ, thuận theo quay về phòng thay đồ. Mặc dù lúc ra khỏi phòng thay, cô đã muốn đổi một kiểu nào đó bảo thủ hơn một chút.

Lần này, cô thay đồ rất nhanh.

Cái váy đuôi cá này rất vừa người, hoàn toàn phác hoạ ra được hết dáng người của cô. Phần đuôi được làm bằng vải voan mỏng, thoạt nhìn vô cùng mộng ảo.

Vân Dực nhìn thoáng qua, lập tức cảm thấy trên mũi có cái gì đó hơi nong nóng. Tay phải anh nắm lại, đặt lên miệng ho nhẹ một tiếng: “Kiểu này không hợp với em cho lắm, để anh đi lấy thêm một bộ nữa.”

Trâu Vân cười như không cười nhìn Vân Dực đi tìm áo cưới, ánh mắt lại hiện rõ vẻ hiểu rõ và dung túng.

Cứ thử từng kiểu từng kiểu như vậy mãi đến khi cửa phòng áo cưới bị người gõ vang.

“Dực? Đã xong chưa?” Ngoài cửa có người hô lớn, là giọng của Duke.

Vân Dực có hơi tiếc nuối, anh còn chưa thấy đủ đâu nhưng ngoài miệng lại cao giọng trả lời: “Sắp xong rồi, ra ngay đây, đừng có vào.”

“Được, tôi đứng bên ngoài chờ mọi người.” Duke yên tâm rời đi.

Vân Dực nhỏ giọng nói thầm: “Vốn tính để em ấy thử kiểu áo khoét ngực cổ chữ V, aiz, đáng tiếc, không đủ thời gian.”

Chu Cung thờ ơ lạnh nhạt, cô chỉ cảm thấy gã đàn ông này đang lên cơn dại. Vừa rồi đã thử gần mười kiểu áo cưới thì thôi đi, không ngờ cậu ta lại còn muốn một người ngực phẳng mặc áo cổ chữ V!

Vân Dực lại tìm trong mấy trăm bộ váy cưới, cuối cùng cũng tìm được cái hợp ý, đứng ngoài cửa đưa váy cưới cho Trâu Vân: “Vừa phát hiện ra bộ này, cảm thấy thích hợp với em hơn, em thử xem sao.”

Khoé miệng Chu Cung co giật: “Váy cưới sa tanh ôm sát người, cao cổ, không ống tay, mặc vào chỉ đủ lộ ra hai cánh tay, cậu muốn che cô ấy thật kín à?”

“Đương nhiên rồi.” Vân Dực đúng lý hợp tình.

Hình đồ cưới của Duke là dùng để cho khách hàng xem, sẽ đặt ở nơi được nhiều người thấy. Bà xã của anh, tất nhiên là không thể để tên nào nhìn được.

“Lúc nãy thử rất nhiều kiểu gợi cảm, hoàn toàn là vì ai đó muốn xem cho thoả mãn ham – muốn – cá – nhân của mình.” Chu Cung liếc mắt nhìn Vân Dực.

“Về chuyện này, chỉ là do tôi muốn chọn một bộ váy cưới thật đẹp cho cô ấy thôi. Song lại có một điều trùng hợp đó là, chúng không thích hợp để chụp ảnh áo cưới.” Vân Dực biện minh lại.

Lúc này, Trâu Vân đi ra.

Giống như những gì Chu Cung đã đoán từ trước, bộ mới nhất này không lộ một tí nào.

“Cái này không tệ, không cần váy lót, kiểu dáng cũng đơn giản, đi tới đi lui rất tiện.” Bản thân Trâu Vân rất hài lòng: “Đến lúc chụp rồi sao?”

Vân Dực để Trâu Vân nghe thấy tiếng kêu của Duke: “Đúng, bên ngoài bắt đầu hối rồi.”

Chu Cung sờ mũi.

Lúc thử váy thì chọn kiểu gợi cảm, tới lúc làm việc chính thì lại mặc kiểu bảo thủ, về chút tính toán nhỏ nhặt này của Vân Dực chắc chắn trong lòng Trâu Vân hiểu rất rõ.

Còn Vân Dực, cậu chàng vẫn cho rằng mình che giấu rất tốt.

Đây rõ là một câu chuyện đầy bi thương.

“Cậu lại đây, đỡ tớ đi.” Trâu Vân vẫy tay với Vân Dực.

Vân Dực giật mình, bước nhanh sang: “Có chuyện gì vậy?”

“Váy cưới với giày cao gót, tớ mặc không quen, sợ ngã sấp xuống.” Trâu Vân giải thích.

Chu Cung vừa định nói, không thể nào, vì sợ cô khó chịu nên cô đã cố tình chọn đôi giày đế vuông và cũng không cao quá. Nhưng lúc muốn nói ra khỏi miệng, cô lại như hiểu ra điều gì bèn ngậm miệng lại.

Vân Dực do dự một chút mới ôm lấy eo Trâu Vân, thấp giọng: “Để anh ôm em, vậy thì không ngã được đâu.”

“Ừ.” Trâu Vân cười vô cùng giả tạo.

Nhìn hai người bước từng bước nhỏ ra ngoài, thâm tâm Chu – chó độc thân – Cung thất đau thương vô cùng.

Hai người đó không đến với nhau thì nội tâm của cô sẽ lên án. Còn nếu hai người sáp vào cùng một chỗ thì tới đôi mắt của cô bị tổn thương.

Rốt cuộc nên hy sinh bên nào, đây đúng là một vấn đề khiến người ta rối rắm mà.

***

Duke đứng bên ngoài chờ một lúc lâu vẫn chưa thấy gì, anh nhịn không được tính đi gõ cửa. Nhưng trước khi anh hành động thì cửa đã mở ra.

Vân Dực ôm một cô bé rất đẹp đi ra ngoài. Chỉ liếc mắt một cái là Duke có thể nhìn ra, cô bé này còn ăn ảnh hơn Điền Giai Ngọc vừa rời khỏi đây!

Quan trọng hơn là, không biết cô gái này nói gì bên tai Vân Dực lại có thể khiến anh bật cười, là tiếng cười trầm thấp, vẻ mặt dịu dàng.

Lần này là được rồi nhỉ! Duke chợt có cảm giác tự tin khó hiểu.

Duke hoàn toàn không phát hiện, cô nàng này với anh chàng cool ngầu gặp qua lúc nãy là cùng một người.

Vân Dực chưa kịp mở miệng, Duke đã chủ động nói: “Lần này tôi không yêu cầu hai người tạo dáng, hai người cứ tuỳ ý là được, tôi sẽ tự chụp khoảnh khắc.”

Trâu Vân hơi căng thẳng, Vân Dực an ủi cô: “Có anh ở đây, em đừng lo lắng. Chụp ảnh rất đơn giản, bình thường em làm gì thì giờ làm cái đó. Ừm, em muốn làm gì nhất?”

Muốn làm gì nhất?

Trâu Vân nở nụ cười cởi mở, đối mặt với Vân Dực, tay trái khẽ vuốt khuôn mặt Vân Dực. Sau đó… Ngón tay cái đặt lên chỗ nào đó, dùng lực, chùi một chút, lại chùi thêm một chút.

“Phì…” Chu Cung chú ý đến chi tiết này, không khỏi cười ra tiếng. Tay cũng tiện thể mò vào túi xách, lấy kính mát ra đeo lên.

“May quá, may mà mình có thói quen luôn mang kính mát theo.” Chu Cung cảm khái.

Chỗ bị chùi, chính là chỗ Vân Dực bị Điền Giai Ngọc hôn lên.

“Sau này nhớ phải luôn đề cao cảnh giác. Tớ không thích có người chạm vào cậu.” Trâu Vân mỉm cười nói.

Vân Dực tủi thân, anh chủ động cọ vào tay cô: “Anh là người bị hại mà. Anh cũng không thích bị bọn họ chạm vào, cứ cảm thấy bẩn thế nào đó.”

“Chùi sạch rồi, đã tiêu độc, không còn bẩn nữa đâu.” Trâu Vân lại gần hôn lên gò má anh.

Chỉ trong một ngày, bị hai người phụ nữ khác nhau đánh lén, lại còn là hai lần. Chu Cung lặng lẽ thắp nến cho Vân Dực.

Nhưng trong lúc Chu Cung đang oán thầm Vân Dực lại cảm thấy trên mặt anh như có cái gì đó trơn mềm chạm vào, cảm giác như vừa bị liếm một cái.

“Em…” Vân Dực ngơ ngác nhìn Trâu Vân.

Trâu Vân lại như không có gì: “Chụp ảnh tiếp đi.”

Sau đó, hai người lại chụp rất nhiều ảnh.

Hai người hơi nghiêng đầu, dựa sát vào nhau trông như muốn hôn vào môi nhau.

Trâu Vân đứng phía trước, Vân Dực vùi đầu vào cổ cô, hai cánh tay ôm trọn lấy Trâu Vân.

Vân Dực đẹp trai đứng đằng sau, một tay vòng qua ôm lấy Trâu Vân.

Hai người ngồi trên băng ghế dài, Vân Dực ôm vai Trâu Vân, Trâu Vân tựa đầu lên vai Vân Dực.

Vân Dực đứng dựa vào tường, bị Trâu Vân ôm cổ, giả vờ bị cưỡng hôn.

Ai đó tự xưng không thích người khác dựa vào quá gần nhưng lúc này lại đang ra sức cọ lên người Trâu Vân, hận không thể dính luôn lên người cô.

Chụp được một nửa, Chu Cung bình tĩnh đứng lên nói với nhân viên bên cạnh: “Tôi ra ngoài hít thở một lát, chụp xong thì gọi tôi.”

Kính mát cũng không thể cứu vớt được đôi mắt của cô, sắp mù tới nơi rồi.

“Quá tuyệt vời! Chính là cảm giác này!” Duke hưng phấn hô to, “Lại bày thêm nhiều tư thế một chút, bầu không khí rất tốt!”

Trâu Vân lại thay một bộ váy cưới lụa mỏng phong cách Vintage và một bộ váy ngắn khác.

Vào lúc Duke hô to “Tiếp tục” lần nữa, Vân Dực cẩn thận đỡ Trâu Vân nhắc nhở Duke: “đã chụp xong ba bộ rồi, không tiếp tục nữa.”

Duke nhìn lại, thấy bên ngoài trời cũng đã tối, anh gãi đầu: “Thời gian trôi nhanh quá.”

Không được bao lâu, anh lại vực dậy tinh thần: “Dực, tôi rất thích bầu không khí giữa hai người, khiến người ta nhìn vào đã cảm thấy rất hạnh phúc. Nếu sau này có tổ chức hôn lễ cậu nhất định phải báo để tôi tới chụp ảnh cưới cho hai người!”

Vân Dực có hơi quẫn, anh đã nói với Duke rằng sẽ tìm người trong lòng đến để chụp ảnh. Có lẽ Duke cho rằng bọn họ đang quen nhau.

Nhưng thật ra, chỉ mình anh đang yêu đơn phương mà thôi.

Trâu Vân cười đồng ý ngay: “Nếu có cơ hội.”

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận