Cô nàng ảnh đế – Chương 20

2
524

Chương 20: Người mẫu (2)

Edit: Nguyệt Dao
Beta: Linh xù

“Không thể.” Trâu Vân tàn nhẫn từ chối lời xin xỏ của người quản lý, cô vô cùng hăng hái truy hỏi: “Cậu ấy từng nhắc về em với chị sao? Cậu ấy đã nói gì thế ? Mau nói cho em đi.”

Chu Cung làm bộ nghiêm chính: “Về vấn đề tình cảm của hai người các em, người ngoài như chị không tiện nhúng tay vào. Để Vân Dực tự nói cho em biết rõ sẽ tốt hơn.”

“Thật ra những chuyện nên nói chị cũng đã nói gần hết rồi. Em chỉ muốn nghe chi tiết hơn một chút thôi.” Trâu Vân nhìn chị bằng ánh mắt đầy mong chờ hòng dùng sắc đẹp dụ dỗ bà chị đại diện mở miệng.

Bộ tưởng có khuôn mặt đẹp trai là có thể khiến cô từ bỏ nguyên tắc sao? Chu Cung mỉm cười dứt khoát: “No.”

Dừng một chút, cô tò mò hỏi: “Lần trước em có nói với chị, em thích Vân Dực, em sợ tiếp tục làm việc trong showbiz có thể sẽ tạo ra ảnh hưởng không tốt với cậu ấy. Lẽ nào, đã năm năm trôi qua mà em vẫn thích cậu ấy như cũ sao?”

Vấn đề này đã khiến Chu Cung thắc mắc rất lâu. Rốt cuộc là vì cô từng thích nên mới lo lắng sẽ làm ảnh hưởng đến Vân Dực. Hay là đến giờ Trâu Vân vẫn thích Vân Dực như cũ?

Trâu Vân đến bên tai Chu Cung, nhẹ nhàng nói: “Chị trả lời em, thì em nói cho chị biết.”

“Thế thì thôi vậy.” Chu Cung nở nụ cười công nghiệp, kéo rộng khoảng cách: “Chị là người quản lý có đạo đức nghề nghiệp, cho dù là ai cũng không thể biết chuyện cá nhân của nghệ sĩ từ miệng của chị được.”

Nói xong, cô dùng tay làm động tác khéo khoá miệng.

Trâu Vân thúc giục: “Dẫu gì thì chị cũng nói qua đôi chút rồi. Nếu đã lỡ làm trái với đạo đức nghề nghiệp, thì nói nhiều hơn một chút hay đi một chút cũng đâu còn quan trọng nữa, chị đừng keo kiệt thế mà.”

“Đúng lúc này lại không tìm thấy người, để chị ra ngoài tìm thêm lền nữa xem sao.” Chu Cung không thèm để ý, mượn cớ chuồn mất.

“Vân Dực thích mình từ nhỏ…” Trâu Vân lặp lại một lần, cảm giác vui sướng lan tỏa khắp khuôn mặt cô.

Cô cố gắng mím chặt môi nhưng lại thất bại, niềm vui phát ra từ tận đáy lòng hoàn toàn không thể che giấu được.

***

“Trâu Vân, có thể giúp anh chuyện này chứ?” Được một lát thì Vân Dực tìm đến.

Thấy chỉ có một mình Trâu Vân ở đây, anh hơi cau mày: “Chị quản lý đâu rồi?”

Để Trâu Vân ở đây một mình, lỡ cô ấy bị dụ đi mất thì biết làm sao!

Trâu Vân dùng ánh mắt khó đoán nhìn chằm chằm Vân Dực, thoạt nhìn rất bí hiểm: “Chị ấy đi tìm cậu rồi, có thể là lỡ mất trên đường đấy. Cần tớ giúp cậu chuyện gì?”

Tóc gáy toàn thân Vân Dực bất chợt dựng thẳng lên không chút lý do.

Anh làm như không có chuyện gì, vờ lơ đãng nhắc đến: “Điền Giai Ngọc chụp chung với anh có việc đột xuất nên phải đi trước, em có thể vào thay giúp anh không?”

Trên thức tế, cho dù Điền Giai Ngọc có lịch trình công việc khác nhưng vì để gặp được anh, cùng chụp ảnh cưới với anh, cô ta nhất định sẽ từ chối hết tất cả.

Nhưng có điều, chỉ cần Trâu Vân đồng ý thì anh sẽ có cách khiến Điền Giai Ngọc phải “có việc đi trước”.

Trâu Vân nở nụ cười, nụ cười này mang theo sự đắc ý pha chút ngượng ngùng: “Cậu muốn, để tớ làm cô dâu của cậu à?”

Lừa gạt giấu diếm cái gì, tìm Vân Dực tính sổ cái gì, vào giờ phút này đều bị cô ném xa, trong đầu cô bây giờ chỉ còn lại âm hưởng vui vẻ hạnh phúc của giây phút này.

“Đúng, anh muốn em chụp ảnh với anh.” Vân Dực giả vờ bình tĩnh nhưng thật ra lòng bàn tay anh bây giờ toàn là mồ hôi.

Vì thuyết phục Trâu Vân, Vân Dực quyết định tố khổ với cô: “Em không biết chyện này đâu, Điền Giai Ngọc là một kẻ mê trai bất chấp, bà chị già ấy cứ động tay động chân với anh, hễ tóm được cơ hội là áp sát lại gần anh liền. Mà anh thì không thích bị người xa lạ dựa vào quá gần. Chụp ảnh với cô ta, anh thấy rất khó chịu. Giúp anh nhé?”

“Được.” Trâu Vân đồng ý ngay song cô vẫn có phần quan ngại: “Lúc trước tớ đóng vai nam. Lỡ như giờ chụp ảnh áo cưới nếu để fan thấy được thì có sao không?”

Vân Dực ngẫm nghĩ: “Vậy thì để anh dẫn em đi chọn áo cưới đã, sau đó em lại mang tóc giả chụp hình. Thật ra, bị phát hiện cũng không sao. Trong ngành nghề này cũng có người đóng trái như thế, chỉ là số lượng ít chứ không phải không có. Bị mọi người biết là nữ, thì vẫn có thể đóng vai nam chính như cũ thôi, không có gì phải lo.”

Kết quả tệ nhất, cũng chỉ là hai người cùng nhau rời khỏi giới giải trí, không làm diễn viên nữa thế thôi.

Dù sao Trâu Vân vốn không muốn bước vào ngành này, còn việc kinh doanh suốt mấy năm cũng mang về cho anh lợi nhuận cực cao rồi, quá đủ để cuộc sống nửa đời sau của hai người trôi qua sung túc. Cho nên anh không có gì để lo lắng.

Hai người bàn bạc ổn thoả xong Vân Dực dẫn Trâu Vân đến sảnh triển lãm áo cưới lựa đồ.

Vừa bước vào cửa, Trâu Vân đã bị khung cảnh ở đây làm rung động rồi, bên trong treo đầy áo cưới với đủ các loại kiểu dáng, ít nhất cũng phải mấy trăm bộ.

Vân Dực chọn nửa ngày, quyết định thử từng bộ từng bộ để xem kết quả, sau đó sẽ chọn bộ hợp mắt nhất cho Trâu Vân.

Trâu Vân nhìn bộ vừa mới nhận, sửng sốt: “Váy chữ A? Áo cưới cúp ngực?”

Vân Dực bình tĩnh gật đầu, nghiêm túc nói: “Đây là kiểu dáng phổ biến trong những năm gần đây. Em vào phòng thay đồ thay thử xem sao, anh đi lấy tóc giả. Anh đã dặn những người khác rồi, sẽ không có ai vào đây đâu.”

Trâu Vân hơi ngơ ngẩn. Mặc dù cô rất vui vì được chụp ảnh mặc áo cưới với Vân Dực, nhưng mà, áo cưới cúp ngực ư ??? (Editor: Tội nghiệp, nổi khổ của ngực thung lũng =)) )

Cô nhìn xuống bộ ngực bằng phẳng của mình, xoắn xuýt đi vào phòng thay đồ.

Vân Dực vừa ra khỏi cửa, vừa vặn gặp được Chu Cung.

“Cuối cùng cũng tìm được cậu. Cậu có biết là…”

Chu Cung còn chưa nói xong đã bị Vân Dực trực tiếp cắt ngang: “Có chuyện gì thì để lát nữa nói. Tôi có chuyện cần nói với chị, Duke muốn tôi tìm người tôi yêu tới để chụp ảnh áo cưới chung, tôi vừa hỏi Trâu Vân ý kiến xong, cô ấy đã đồng ý giờ cô ấy đang thay đồ trong phòng. Chị tìm giúp tôi một bộ tóc giả dài thẳng, sau đó tuỳ tiện tìm lý do nào đó để Điền Giai Ngọc cút nhanh đi. Giờ tôi đi tìm Duke, nói cho cậu ta biết đã tìm được người thích hợp làm cô dâu rồi. Mặt khác, áo cưới chúng ta tự chọn, không cần ba bộ mà cậu ta đưa.”

Chu Cung trợn tròn mắt.

Trâu Vân vừa mới biết được Vân Dực thích cô ấy, đã lập tức chạy đi chụp ảnh cưới luôn rồi?

Có khi nào ngay mai hai người bạn họ một lời không hợp là chạy tới cục dân chính lĩnh sổ luôn không?

Hai nghệ sĩ của cô cùng nhau nắm tay đi lĩnh chứng, chỉ cần nghĩ đến hình ảnh đó, Chu Cung đã thấy choáng váng.

“Nhờ chị đấy.” Vân Dực vỗ vai quản lý, úy thác trọng trách cao lớn cho cô.

Thông báo cho Duke xong anh còn phải chạy về giúp cô dâu chọn áo cưới.

***

“Rời khỏi đây?” Trong phòng nghỉ, Điền Giai Ngọc nghe thấy yêu cầu như thế thì vô cùng kinh ngạc, luống cuống quay sang cầu cứu quản lý của mình.

Người quản lý nhanh chóng chạy ra hoà giải, vẻ mặt tươi cười, tình cảm: “Chị Cung, có phải có hiểu lầm gì ở đây không?”

Chu Cung trưng ra một nụ cười khách sáo: “Tôi không muốn Vân Dực bị vướng phải scandal, hi vọng cô Điền có thể chủ động tìm lý do để rời đi. Đột nhiên có việc gấp cũng được, hoặc có sắp xếp khác cũng không sao, chỉ cần người rời khỏi đây là được. Tôi sẽ tìm một cô gái khác thích hợp làm cô dâu hơn cô Điền để chụp ảnh áo cưới với Vân Dực.”

“Vì sao?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Điền Giai Ngọc lúc này đã rưng rưng nước mắt, cô nghẹn ngào: “Lúc nhận tin Duke mời tôi chụp ảnh áo cưới với Vân Dực tôi kích động đến mức ngủ không yên, lòng luôn ngóng trông cho đến ngày này. Chị Cung, tôi không biết tôi đã làm sai chuyện gì nhưng chị có thể cho tôi một cơ hội nữa không?”

“Cô Điền nghỉ ngơi không tốt, khó trách đến đứng cũng đứng không vững.” Chu Cung dịu dàng khuyên bảo: “Cô mau về nghỉ ngơi đi, gắng gượng quá sức để bị bệnh thì không đáng đâu.”

Điền Giai Ngọc bị chẹn họng nói không ra lời.

Quản lý của Điền Giai Ngọc cười nói: “Chị Cung, từ lúc Điền Giai Ngọc nhà tôi xuất đạo đã rất thích Vân Dực rồi. Chị xem, có thể bỏ qua lần này không? Không thử một lần, sao mà biết được thích hợp hay không thích hợp chứ! Tôi làm quản lý nhưng cũng không thể ngăn cản duyên phận của nghệ sĩ được. Tục ngữ có câu, phá mười toà miếu còn hơn phá một cuộc hôn nhân.”

Chu Cung thu lại nụ cười nhìn lướt qua hai người trước mặt, lạnh giọng: “Tôi hoà nhã nói chuyện với các cô thế nên giờ các cô không xem lời của tôi ra gì đúng không?”

“Lúc trước bên tôi đã đánh tiếng với các cô rồi, Vân Dực không thích mấy chuyện PR thế này và cũng không tính yêu đương gì để các cô nhanh bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu mình. Nhưng vì tôi không làm chút chuyện gì để cảnh cáo nên các cô xem lời nói của tôi như gió thoảng bên tai đúng không.”

“Nếu thật sự cô chỉ là fan của cậu ấy, bị đau chân cô có thể chọn ngã về hướng nào đó không có người. Cho dù cô không khống chế được mà ngã về phía Vân Dực, khác không nói, ít nhất cũng có thể nghiêng đầu sang một bên. Hôn lên trước mặt mọi người, cô Điền dũng cảm thật đấy. Vậy sao không nghĩ lại xem, nếu hai người thật sự xảy ra scandal, Vân Dực trực tiếp nói thật với truyền thông, nói Điền Giai Ngọc quấn lấy cậu ấy, khiến cậu ấy cảm thấy bị quấy nhiễu, vậy thì phía các cô sẽ chịu kết quả gì.”

“Trong ngành này một nghệ sĩ nữ có thể vượt qua hết khó khổ đi lên đâu dễ gì, tôi thật sự không muốn ra tay với cô. Nhưng nếu người nào đó không cảm nhận được lại cứ khăng khăng dây dưa không dứt buộc tôi phải ra tay, vậy tôi cũng không còn cách nào khác cả đâu.”

Nói xong, Chu Cung cũng không định phí thời gian, xoay người tính rời đi.

Người quản lý nghe xong cũng tái xanh mặt vội vàng kéo tay áo Chu Cung, cười nịnh nọt: “Chị Cung, chị Cung, có chuyện gì thì từ từ nói, chuyện gì cũng có thể thương lượng được mà.”

“Có phải cô muốn chia rẽ tôi với Vân Dực không!” Điền Giai Ngọc không phục, gân cổ quát to.

Người quản lý vừa nghe, hỏng rồi! Chạy nhanh đi giảng hoà: “Chị Cung, trẻ con không kiến thức, chị đừng so đo với cô ấy làm gì.”

“Tôi vẫn luôn chú ý đến thể diện phụ nữ, nên mới không muốn nói trắng ra để tránh không gây tổn thương quá lớn tới người khác. Nhưng nếu cô chỉ có thể nghe hiểu được những lời nói thẳng, vậy thì được thôi, tôi nói thẳng luôn.” Chu Cung quay người lại, thở dài: “Vân Dực không thích cô. Cô liên tục dây dưa khiến cậu ấy cảm thấy rất phiền phức. Hi vọng cô có thể làm fan đứng xa xa thích cậu ấy là đủ rồi. Còn nếu làm không được, thì mời cô đừng làm fan cậu ấy nữa, từ fan chuyển sang anti cũng được luôn.”

“Cô nói bậy!” Mặt Điền Giai Ngọc đỏ lên.

“Đã là người ba mươi tuổi đầu rồi, làm ơn làm việc chín chắn một chút. Đừng có ôm suy nghĩ mình có một khuôn mặt baby thì người khác sẽ xem cô như một cô bé, làm sai vẫn sẽ tha thứ cho cô.” Chu Cung tiếp tục nói.

Điền Giai Ngọc dậm chân, hận không thể nhào lên cào xé, may mà vẫn còn một tia lý trí cuối cùng.

“Cõ lẽ trong mắt cô, cô rất đáng yêu, trong sáng, không có lý do gì mà Vân Dực không thích cô. Nhưng tôi nói cho cô biết, trong mắt tôi, những hành động của cô rất ngây thơ, tuổi tâm lý và tuổi sinh lý không không phù hợp với nhau và Vân Dực không thích những cô gái có tính cách con nít như cô.”

“Lúc trước nói chuyện hàm súc, các cô giả vờ ngớ ngẩn với tôi thì coi như xong. Nhưng bây giờ tôi đã phân tích rõ rồi, cũng nói chuyện rõ ràng rồi. Nếu sau này cô còn như con thiêu thân, thì đừng trách tôi không nể mặt.”

Nói xong, Chu Cung quay đầu về phía người quản lý của Điền Giai Ngọc: “Nãy giờ tôi nói khá nhiều lí lẽ, tôi không biết cô ta có hiểu được ý của tôi không. Dù sao thì thoạt nhìn cô ta cũng chỉ tăng về độ tuổi thôi chứ chỉ số thông minh thì không tăng chút nào. Nhưng tôi nghĩ, ít ra thì cô cũng phải hiểu chứ nhỉ?”

Điền Giai Ngọc tức ngực.

“Hiểu, nghe hiểu.” Người quản lý gật đầu giã tỏi.

“Nhớ quản lý nghệ sĩ của mình cho kỹ vào.” Chu Cung ngầm cảnh cáo.

“Vâng vâng.” Người quản lý gật đầu không ngừng.

Vốn cô ta nghĩ, khuôn mặt của nghệ sĩ nhà mình cũng không tệ, dáng vẻ cũng rất đáng yêu, không ít đàn ông rất chuộng cái loại này. Lỡ như may mắn quyến rũ được Vân Dực, thì hai người các cô phất to rồi. Vậy nên cô mới dám mặc cho Điền Giai Ngọc ra sức đeo đuổi Vân Dực.

Nhưng đến giờ phút này, cô ta không dám giữ tiếp loại suy nghĩ này trong đầu.

Điền Giai Ngọc rất bực, cô ả oán giận: “Không phải là hôn anh ấy có một cái thôi à! Có cần phản ứng lớn dữ vậy không!”

Chu Cung suy nghĩ một chút, đột nhiên hỏi: “Trong số fans của cô Điền, đàn ông chiếm đa số đúng không?”

“Đúng.”

“Cô Điền có thể tưởng tượng thử, cô bị một lão già trung niên đánh lén, hôn một cái thì có cảm giác gì. Vân Dực cũng có cảm giác gần giống như thế đấy.”

Điền Giai Ngọc trợn mắt há hốc mồm.

Lần đầu tiên có người so sánh cô ta với một lão già trung niên, hai người có thể giống nhau được chắc!

Dường như Chu Cung cũng nhìn ra sự kinh ngạc và oán thầm của Điền Giai Ngọc, nhún nhẹ vai: “Có lẽ bản thân cô không biết, nhưng đối với Vân Dực mà nói, thì cả hai không có gì khác nhau cả.”

Thậm chí, Vân Dực còn ước gì đó là một lão già trung niên, ít nhất cũng không khiến Trâu Vân hiểu lầm, hẳn là vậy.

2 BÌNH LUẬN

  1. Ôi, Điền Giai Ngọc 30 tuổi rồi mà quản lý của cô ta còn nói là trẻ con không kiến thức, *bó tay*. Chắc đây thuộc dạng fan cuồng của Dực ca rồi
    Mà công nhận chị Cung nói câu nào thấm câu nấy, đọc sướng ghê

Hãy nói những gì bạn cảm nhận