Cô nàng ảnh đế – Chương 19

1
525

Chương 19: Người mẫu (1)

Edit: Nguyệt Dao
Beta: Linxu

Sắc mặt Trâu Vân không tốt lắm, cô bước đi vội vã, như muốn lao đến trước mặt Vân Dực hỏi cho rõ ràng.

Cô cam tình nguyện từ bỏ kế hoạch của riêng mình, ở lại đây chỉ vì giúp Vân Dực trả nợ.

Nhưng anh thì hay rồi, năm năm qua kinh doanh phát triển không ít vậy mà lại cố tình gạt cô!

Chẳng lẽ Vân Dực sợ cô biết anh giàu có rồi sẽ vì tiền mà quấn lấy anh không buông!

Đi được nửa đường, Trâu Vân chợt dừng bước, mua chai nước lạnh áp lên mặt, làm bản thân mau chóng bình tĩnh lại.

Bình tĩnh một chút, Vân Dực mà cô biết không phải loại người như vậy.

Nhưng mà, bọn họ đã không gặp nhau năm năm rồi.

Vân Dực của năm năm trước chắc chắn sẽ không như thế, nhưng năm năm sau thì sao?

Trâu Vân bỗng thấy mù mờ, cô đã rất cố gắng để thích nghi với cuộc sống của năm năm sau nhưng cô không thể không thừa nhận, mọi thứ quanh cô đã thay đổi quá nhiều.

Cô ngồi ngẩn người trước máy bán hàng tự động, Vân Dực đi đến, dùng ngón trỏ chọc chọc khuôn mặt cô, khoé miệng anh cong cong hệt với cậu bé trong trí nhớ cô: “Hoá ra em ở đây. Đừng xem kịch bản nữa, chúng ta phải ra ngoài một chuyến.”

Trâu Vân không phản kháng gì chỉ ngoan ngoãn đi theo.

Cô tin thời gian có thể thay đổi hết thảy, nhưng lại không tin thời gian có thể thay đổi được Vân Dực.

Bởi vì nếu người bị bỏ lại là cô, cô sẽ ngồi ở chốn cũ chờ cho đến khi Vân Dực về nhà.

***

Lên xe, Vân Dực nói rõ cho cô biết: “Anh có người bạn là nhiếp ảnh gia, cậu ấy mới mở một tiệm áo cưới, muốn nhờ anh làm người mẫu chụp mấy bộ hình cưới, treo trong tiệm để quảng cáo.”

Trâu Vân giả vờ như không có chuyện gì, tỏ vẻ lo lắng: “Cứ đi như vậy có ổn không? Nhà sản xuất sẽ tức giận đấy.”

Chu Cung tự biết Vân Dực không cách nào nói dối Trâu Vân được, vì thế cô chủ động tiếp lời: “Chỉ đi một ngày thôi nên không sao đâu. Sau này, em cũng sẽ nhận những hoạt động tương tự thế này. Em cần quan sát cẩn thận xem Vân Dực làm thế nào mà học cho tốt. Chờ chụp ảnh xong, chị đưa hai người về nhà.”

“À.” Trâu Vân thoáng hiểu ra, cô thầm nghĩ suýt chút nữa thì quên, đây là kẻ đồng loã là một ổ phạm tội.

Vân Dực sợ Trâu Vân hiểu nhầm, anh chủ động giải thích: “Chỉ là bạn đồng giới trong ngành giải trí. Trước kia bọn anh từng hợp tác chụp ảnh tạp chí một lần, chụp xong cậu ta nhiệt tình mời anh lần sau có cơ hội lại hợp tác với nhau. Lúc đó nhanh mồm nhanh miệng lỡ đồng ý rồi nên giờ không dễ từ chối.”

Chu Cung cười lạnh, nhanh mồm nhanh miệng?

Lúc trước là ai hận không thể nhận hết những việc đưa đến cửa, rất có ý định làm việc mệt đến chết. Nếu không phải cô nghiêm khắc từ chối thì lượng công việc mỗi ngày hiện tại sẽ tăng lên ít nhất 50%.

“Bán áo cưới, tiện thể chụp ảnh cưới luôn?” Trâu Vân tò mò: “Cô dâu chụp chung với cậu là ai?”

“Không biết, đấy là việc của nhiếp ảnh gia.”

Mới đầu, Vân Dực vì muốn đặt Trâu Vân trong tầm mắt của anh nên mới kéo cô đi chung.

Nhưng tới giờ phút này, anh bỗng ý thức được một chuyện, anh phải chụp ảnh cưới với người phụ nữ khác trước mặt Trâu Vân!

Cái gì gọi là tự mình đào hầm, tự mình nhảy xuống hố, là đây này.

Vân Ảnh đế bỗng dưng cảm thấy sốt ruột, bi phẫn đến mức không muốn nói chuyện, vẻ mặt kiểu cuộc đời không còn gì để lưu luyến.

***

Đến nơi, một người đàn ông ngoại quốc đang đứng chờ trước cửa, nhanh chân chào đón: “Dực, cảm ơn cậu đã đến đây giúp tôi.”

Anh trao cho Vân Dực một cái ôm nhiệt tình. Vân Dực giới thiệu hai bên với nhau.

“Duke, nhiếp ảnh gia.”

“Trâu Vân, bạn thân của tôi.”

“Chu Cung, người đại diện của tôi.”

“Chào mọi người.” Khẩu âm của Duke có phần hơi lạ, anh chàng tươi cười niềm nở: “Có cần nghỉ ngơi một lát không?”

“Không cần, bắt đầu nhanh đi.” Giờ phút này, ý nghĩ duy nhất trong đầu Vân Dực là: chết sớm siêu sinh sớm…

Duke ra ra hiệu “OK”: “Đã chuẩn bị cho chú rể ba bộ lễ phục, chia ra là màu đen, màu xám và màu trắng. Cô dâu sẽ mặc váy cưới kiểu dài, kiểu ngắn và trang phục đời Đường. Tôi tính chụp ba bộ ảnh cưới.”

“Ai đóng vai cô dâu?” Vân Dực hỏi.

Duke vừa định mở miệng, một cô gái mặc váy cưới một vai thong thả đi tới, cười ngọt ngào với Vân Dực: “Hi. Không ngờ sẽ là tôi đúng không!”

Duke mờ ám nháy mắt mấy cái với Vân Dực: “Đặc biệt chọn riêng cho cậu đấy. Có cảm thấy hài lòng với cô dâu của mình không? Có phải là vô cùng ngạc nhiên vui mừng không?”

Đúng rồi, ngạc nhiên vui mừng đến ngứa tay, muốn đánh cậu một trận tơi bời rồi đấy! Tin ai không tìm, tìm người thế này làm gì.

Gân xanh trên trán Vân Dực giật liên tục, nếu không nhờ đạo đức nghề nghiệp của anh đủ cao, thì rất có thể anh đã xúc động vung tay bỏ đi thẳng.

Trâu Vân nhìn cô gái trước mặt, người này không cao lắm, thuộc loại em gái nhà bên yểu điệu dịu dàng, trong rất ngọt ngào. Cô hỏi người đại diện: “Cô ấy là ai?”

Chu Cung nhấp môi, mặc niệm thay Ảnh đế ba phút: “Cô ta tên là Điền Giai Ngọc, là diễn viên hạng hai, từng hợp tác với Vân Dực.”

Đồng thời, cô ta còn là fan não tàn của Vân Ảnh đế, là loại điên cuồng si mê…

Chu Cung thấp giọng nói: “Đừng nhìn dáng vẻ bề ngoài của cô ta mà tin cô ta hãy còn nhỏ tuổi, thực ra chỉ là vì khuôn mặt trông như em bé thôi. Sang năm là sinh nhật hơn ba mươi tuổi của cô ta rồi.”

Trâu Vân kinh ngạc, nhìn vào khuôn mặt của Điền Giai Ngọc nhiều nhất cũng chỉ đoán cô ta tầm hai mươi lăm tuổi.

Vân Dực lấy ra thật lớn ý chí, tự nói với mình, phải cho Duke chút thể diện.

Anh nhận bộ lễ phục màu đen, không thèm nói gì đi thẳng vào phòng thay đồ.

Chờ Vân Dực thay lễ phục xong, buổi chụp ảnh chính thức bắt đầu.

“Để tay ở đây, đúng rồi, giữ nguyên như thế.” Duke hướng dẫn hai người bày ra tư thế, rồi chạy nhanh ra xa, chuẩn bị chụp ảnh.

“Dực, vui hơn một chút, hớn hở hơn một chút nào, hiện tại cậu đang là chú rể.”

“… Không phải là bảo cậu âm trầm hơn.”

“Thôi, hai người dựa vào gần hơn một chút, tôi bắt đầu chụp đây.”

Chụp nhanh đi! Nói nhảm gì mà lắm vậy!

Vừa nghĩ đến Trâu Vân đang đứng bên cạnh nhìn là Vân Dực cảm thấy toàn thân anh không thể tốt nổi.

Hận không thể đẩy người bên cạnh ra, tốt nhất là cách xa khoảng 10m.

“Được rồi, đổi kiểu nào.”

Cảnh này, cô dâu sẽ chu môi chuẩn bị hôn chú rể.

Bày tư thế xong, Duke còn chưa kịp chụp ảnh thì Điền Giai Ngọc đã lảo đảo như thể mất trọng tâm, bất ngờ ngã về phía Vân Dực.

Vân Dực vừa mới chỉnh trang vào chỗ xong thì người đã ngã tới anh đành phải đưa tay đỡ người.

“Bẹp” một tiếng, Điền Giai Ngọc hôn trúng mặt Vân Dực.

Vân Dực đỡ người xong liền vội lùi ra sau ba bước, khuôn mặt xanh mét, vẻ mặt khó nhìn đến nói không nên lời.

Điền Giai Ngọc tỏ vẻ tủi thân nhìn Vân Dực.

Duke vội vàng giảng hoà: “Chụp mệt rồi đúng không, nghỉ ngơi một lát nhé.”

Trâu Vân nheo mắt lại: “Lúc cậu ấy làm việc, thường bị người ta tập kích vậy à?”

Chu Cung hết hồn, cô không dám quay đầu nhìn xem vẻ mặt Trâu Vân lúc này ra sao: “Chỉ có những tình huống vô cùng vô cùng ngẫu nhiên, mới xảy ra loại chuyện này. Điền Giai Ngọc là trường hợp đặc biệt.”

“Trường hợp đặc biệt.” Trâu Vân lặp lại mấy từ này, đột ngột hỏi: “Quyền lợi đặc biệt?”

Chu Cung sửa đúng: “Đặc biệt quấn quýt si mê. Vân Dực từ chối cô ta rất nhiều lần nhưng Điền Giai Ngọc là nữ làm quá rõ ràng thì không tốt. Nếu dùng từ quá đáng, đám paparazzi mà biết được sẽ giật tít gây ảnh hưởng xấu đến danh dự con gái nhà người ta thì không hay.”

“Còn rất dịu dàng, rất có phong độ của quý ông.” Trâu Vân cắn răng.

Chu Cung không dám nói tiếp, chỉ vờ như mình không tồn tại.

***

Lúc nghỉ ngơi, Vân Dực tìm Duke nói chuyện riêng, nghiêm mặt: “Ngại quá, việc này tôi không giúp được nữa. Cậu tìm người khác đi.”

Duke thở dà:, “Tôi đang tính nói với cậu chuyện này. Ảnh chụp ban nãy tôi đã rửa xong rồi, cậu đến đây xem một chút đi.”

Vân Dực nhìn vài tấm, mí mắt co giật.

Nam nữ trong ảnh chụp có cảm giác xa cách không nói nên lời, vẻ mặt chú rể cứng ngắc, nặng nề, không chút vui mừng, giống như bị ép cưới.

Nhưng trái lại, cô dâu tươi cười ngọt ngào, ngập tràn cảm giác hạnh phúc.

“Tôi rất mong cậu có thể làm người mẫu ảnh cho tôi, cũng rất muốn chụp ảnh của cậu. Có điều, tôi càng để ý đến không khí, cảm giác của hai người trong ảnh chụp hơn.” Nói đến đây, Duke tỏ vẻ hoang man:, “Nhưng rốt cuộc cô Điền có chỗ nào không tốt? Rõ ràng dáng vẻ của cô ấy rất đáng yêu mà.”

Vân Dực thở dài, “Cô ấy rất tốt, nhưng tôi cũng không thích cô ấy. Cậu hiểu không?”

“Không rõ lắm.” Duke thành thật lắc đầu: “Tôi có thể nhìn ra, cô Điền rất thích cậu. Cho dù không thể làm người yêu, thì để cô ấy làm người tình cũng được mà? Buổi tối happy bên nhau, buổi sáng thì thân ai nấy chạy.”

Suýt chút nữa là quên, Duke là một tên không có tiết tháo. Nhìn thuận mắt là có thể qua đêm với đối phương.

Vân Dực nghiêm mặt nói: “Tôi có người tôi thích. Ngoại từ cô ấy ra, tôi không muốn có liên quan đến bất cứ người phụ nữ nào. Tôi nói vậy, cậu hiểu chứ?”

Duke chỉ thấy tiếc hận thay Vân Dực: “Dực, cậu thật không hiểu hưởng thụ là gì.”

“Tôi không cần hưởng thụ, tôi chỉ muốn người tôi thương.” Vân Dực dứt khoát: “Chuyện chụp ảnh, coi như xong đi.”

“Đợi chút!” Vân Dực đang tính chạy lại bị Duke gọi lại, anh còn nghiêm túc hỏi: “Nếu đổi cô dâu thành người trong lòng cậu thì sao? Có được không?”

Vân Dực bất ngờ.

“Tuy tôi hi vọng cả hai người mẫu trong ảnh của tôi đều phải có giá trị nhan sắc cao và không khí của hai bên đều phải thật tốt. Nhưng nếu cậu đã không muốn vậy tôi chỉ có thể lùi một bước, nới lỏng yêu cầu đối với cô dâu. Nhưng mà, không khí phải thật ngọt ngào, phải làm cho người xem cảm thấy, hôn nhân là một chuyện cực kỳ tốt đẹp mới được.” Duke nói nghiêm túc.

“Chờ một lát, để tôi đi hỏi cô ấy.” Vân Dực bước nhanh rời khỏi đó.

***

Chu Cung rất muốn nói cho Vân Dực biết, Trâu Vân giận rồi. Kết quả, cô tìm cả một vòng cũng không thấy người đâu.

Quay lại chỗ ngồi, côvừa ngồi xuống đã nghe Trâu Vân nói: “Em biết rồi.”

Chu Cung hoảng sợ: “Biết cái gì?”

“Chuyện Vân Dực không bị phá sản, chuyện phòng làm việc Vân Dực, chuyện hai người cấu kết với nhau gạt em, em đều biết hết.” Ánh mắt Trâu Vân sắc bén, nhìn chằm chằm người đại diện.

Vậy là Vân Dực vừa tới nói rõ mọi chuyện choTrâu Vân rồi à? Xem ra, cô rời đi lại thành bỏ lỡ rồi.

Chu Cung khuyên nhủ: “Em cũng đừng trách cậu ấy. Năm năm trước là chị chủ động đề nghị cậu ấy, bảo cậu ấy tập trung tinh thần phát triển sự nghiệp trước, không được để dính scandal. Cho nên, cậu ấy mới từ chối em. Cậu ấy từng nói với chị, thật ra từ khi còn bé cậu ấy thích em.”

“Suốt năm năm qua, cậu ấy sống không tốt chút nào. Tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng chị nhìn ra được, cậu ấy luôn tự trách chính mình. Cậu ấy luôn cảm thấy là do mình từ chối em, mới hại em đi mua vé du thuyền để cuối cùng lại mất tích. Cho nên ngày nào cậu ấy cũng liều mạng làm việc, ép bản thân ăn những thứ trái với khẩu vị để trừng phạt chính mình. Chị rất lo, chỉ sợ ngày nào đó cậu ấy chống đỡ không nổi nữa chỉ có thể nhập viện điều trị.”

“Nói dối cũng là ý của chị. Em không biết chuyện này, lúc em chưa quay về, tính tình cậu ấy trở nên tồi tệ vô cùng. Chị cảm thấy cậu ấy mắc bệnh trầm cảm, không có khả năng khống chế được tâm trạng của bản thân, muốn dẫn cậu ấy đi gặp bác sĩ tâm lý nhưng cậu ấy sống chết không chịu đi.”

“Em mua mì nhạt, cậu ấy không dám hó hé gì, từ lúc đó chị đã biết, chỉ có em mới quản lý được anh ấy. Chị muốn em ở lại bên cạnh cậu ấy, để cậu ấy có thể sống vui vẻ hơn một chút, lại không biết phải lấy cớ gì vì thế mới nói bừa một cái.”

“Cậu ấy thấy em đồng ý ở lại, đồng ý quay phim với cậu ấy, quá vui vẻ nên mới không nỡ chọc thủng lời nói dối của chị. Trước khi đến đây, cậu ấy đã quyết định thắng thắn với em. Không ngờ lại hành động nhanh như vậy, chỉ mới đó mà đã nói với em rồi.”

“Nếu không thì thế này đi, em tận tình áp bức cậu ấy, xem đó như trừng phạt có được không?” Nói một hơi một hồi xong, Chu Cung lại ra đề nghị từ đáy lòng.

Nghe hết mọi chuyện Trâu Vân cũng đứng hình.

Cô tuyệt không nghĩ tới, sự thật lại là như thế.

Ánh mắt cô dại ra, nhìn người đại diện lẩm bẩm: “Vân Dực còn chưa nói rõ với em đâu, em biết được từ miệng người khác. Cảm ơn tin giật gân của chị.”

Chu Cung kinh ngạc. Chờ đến lúc phản ứng kịp, cô cũng hiểu rõ cảm giác tâm như tro tàn là thế nào.

Sắc mặt cô tái nhợt, rất muốn che mặt: “Mấy lời vừa rồi chị nói, em có thể giả như từng nghe được không…”

1 BÌNH LUẬN

  1. Chết anh chưa, chụp ảnh cưới trước mặt người ta luôn kìa, chẳng khác nào tự đào hố chôn mình cả, khà khà.
    Trâu Vân nghe chị Cung nói vậy chắc đau lòng cho Dực ca lắm đây, chương sau chắc hai người sẽ thẳng thắn với nhau luôn, *mong chờ*

Hãy nói những gì bạn cảm nhận