Cô nàng ảnh đế – Chương 18

2
652

Chương 18: Phát hiện sự thật

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Nói là muốn nói chuyện thẳng thắn, nhưng Vân Dực lại ngồi yên trên ghế, bất động như núi, không hề tỏ ý sẽ ra ngoài tìm Trâu Vân để nói chuyện ngay cả.

Chu Cung tò mò hỏi khẽ: “Sao thế? Chả bảo muốn nói hết sự thật sao?”

Vân Dực ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc trả lời: “Tôi đang sắp xếp lại câu từ, đang nghĩ xem nên nói thế nào với cô ấy. Lỡ dùng sai từ chọc giận cô ấy thì sao!”

“…” Nếu Trâu Vân tức giận, vậy tuyệt đối không phải vì vấn đề sai từ này đâu người anh em. Tóm laị, nhìn cái bộ nhát chết này của cậu thật cũng khó trách bị thiên hạ đồn thành kẻ nằm dưới.

Chu Cung quăng lại một cái nhìn xem thường: “Cậu cứ từ từ mà suy nghĩ, tôi không gấp.”

“Cô hiểu cái quỷ gì! Nếu không vì quá quan tâm tới cô ấy, tôi còn cần ngồi đây lo được lo mất không dám tuỳ tiện mở miệng à?” Vân Dực nhỏ giọng nói thầm.

***

Lúc này, Trâu Vân đang đứng lật xem kịch bản trên hành lang.

Nếu đã bị chọn vào vai chính, cô cần cẩn thận nghiên cứu kịch bản, suy ngẫm phân tích tâm lý tính cách nhân vật cho thật tốt tránh gây rắc rối cho người khác.

Vân Dực và người đại diện đã đi thảo luận mấy vấn đề chuyên môn.

Chị Chu cũng có chỏi cô có muốn đứng bên cạnh nghe thử, học tập một chút không nhưng Trâu Vân đã từ chối thẳng.

Xem kịch bản còn không kịp đây này, làm gì còn dư thời gian để lãng phí chứ?

Xem xong kịch bản, Trâu Vân cũng có hiểu biết đại khái về nội dung phim.

Nam chính do cô thủ vai tên là Bác Văn, là bạn nối khố với Lý Kiệu do Vân Dực đóng vai, quan hệ rất thân thiết. Đồng thời, cả hai đều có chung một lý tưởng đó là làm cảnh sát.

Bác Văn bình tĩnh cơ trí, trầm ổn nhạy bén.

Lý Kiệu anh dũng hơn người, nhưng tính cách có phần xúc động.

Sau khi tốt nghiệp trường cảnh sát, Bác Văn gia nhập đội vũ trang, phụ trách xử lý những tình huống khẩn cấp.

Lý Kiệu gia nhập đội đặc nhiệm, phụ trách triệt phá các đường dây mại dâm, bài bạc, ma tuý. Vì yêu cầu công việc nên anh thường xuyên giả làm du côn giang hồ, lẻn vào nội bộ kẻ địch.

Có lần điều tra vụ án nọ, Lý Kiệu hành động không đúng quy định, suýt chút nữa là gây ra họa lớn. Bắc Văn bị ép đến bất dắc dĩ, đành phải viết báo cáo chi tiết xác nhận về những hành động của Lý Kiệu.

Lý Kiệu bị nghi ngờ gây ảnh hưởng đến sự công chính trong tư pháp, do đó anh bị đình chỉ tạm thời để nhận điều tra nội bộ. Cũng vì thế mà hai người bắt đầu xảy ra xích mích.

Đúng lúc này, phòng cảnh sát điều tra tội phạm về ma tuý bí mật liên hệ Lý Kiệu, nói cảnh sát đã khoanh vùng được tổ chức buôn lậu thuốc phiện, hi vọng Lý Kiệu có thể nhận nhiệm vụ nằm vùng, xâm nhập vào tổ chức đó, tìm kiếm bằng chứng đánh tan tổ chức buôn lậu thuốc phiện này.

Lý Kiệu đồng ý, xâm nhập vào vùng địch.

Sau đó, các phi vụ của tổ chức này liên tục thất bại, tên trùm buôn lậu bắt đầu nghi ngờ những người thân cận.

Không lâu sau, Lý Kiệu bị ông trùm nhìn thấu thân phận nằm vùng.

Nhưng vì con gái của gã có quan hệ yêu đương với Lý Kiệu, gã bèn dùng lý do vì nghĩa lớn cho xã hội mà nói với anh, rằng thế giới ngầm là một bộ phận không thể nào diệt sạch được, do đó phải có người duy trì trật tự của cái xã hội này mà lão ta là sự lựa chọn tốt nhất, và nhờ đó số người tử vong cũng được giảm đến mức thấp nhất, bla bla nhằm mục đích khiến Lý Kiệu dao động.

Lý Kiệu vờ tỏ ý quy phục, anh nhiều lần bán đứng Bác Văn, lấy tình báo của cảnh sát giúp gã ta hoàn thành nhiều vụ mua bán lớn và dần dần chiếm được toàn bộ sự tin tưởng của gã trùm.

Bác Văn không quan tâm đến lời khuyên bảo của những người khác, vẫn khăng khăng cố chấp, anh luôn tin tưởng Lý Kiệu chưa từng thay đổi.

Cuối cùng, hai người bạn chí cốt cùng nhau đánh tan tổ chức buôn lậu ma túy. Lý Kiệu tự tay bắt ông trùm về quy án, cũng hết duyên với con gái ông ta.

Cảnh cuối cùng, Lý Kiệu mặc lên bộ quân phục, trịnh trọng hành lễ: “Một ngày làm cảnh sát, cả đời làm cảnh sát. Cách làm việc có rất nhiều nhưng lập trường trước nay chỉ có một.”

Nói tóm lại, đây là một câu chuyện đầy nhiệt huyết và hăng hái.

Chỉ có một điều đáng tiếc, đó là cuối cùng Bác Văn thuận lợi kết hôn với người yêu còn Lý Kiệu lại sống cô độc cả đời.

Trâu Vân đã hỏi qua người đại diện, không phải kết cục HE giống như bình thường, chẳng lẽ người xem không mắng à?

Chu Cung nghiêm túc giải thích: “Có thể quay thêm phần tiếp theo. Lý Kiệu không trở thành hắc cảnh, cũng không tính là BE. Ít nhất sau này, họ vẫn có thể tiếp tục kề vai sát cánh phá án.”

Cái này mà chưa tính là BE ???

Truyện có hai nam chính, kết cục BE, chọn người mới làm nam chính, nhà sản xuất mặc kệ mọi chuyện…

Trâu Vân sâu sắc cảm thấy rằng nhà sản xuất là một kẻ ngốc nhiều tiền, mang tiền ném xuống sông chơi cho vui.

***

“Trâu Vân? Thật là khéo, có thể gặp cậu ở đây.” Một giọng nam bất ngờ vang lên.

Trâu Vân ngẩng đầu, nghi ngờ: “Anh là?”

Đứng trước mặt là một nam một nữ, nam trông rất bình thường, nữ thì khá xinh đẹp nhưng hình như cô không quen họ.

“Tên tôi là Ngô Hùng, là một người đại diện. Lần quay phim cổ trang trước, thằng nhóc Tôn Hàm kia tự ý làm bậy làm bạ gây cho cậu không ít phiền phức. Đều tại tôi, không quản lý tốt cậu ta. Vẫn không có cơ hội nói lời xin lỗi với cậu, vừa lúc hôm nay gặp đuợc, dù thế nào cũng phải nói một tiếng xin lỗi với cậu cho phải.” Ngô Hùng xoa tay, dè dặt từng chút xin lỗi.

Vân Dực đã hứa sẽ cho anh ta một vai diễn nữ trong bộ phim mới vậy nên anh hưng phấn dẫn nghệ sĩ đến đây.

Đúng lúc nhìn thấy Trâu Vân đang ngồi trên ghế xem kịch bản ở hành lang, anh do dự một chút rồi quyết định lên tiếng gọi.

Dù sao, vị này cũng là nam chính trong bộ phim mới, núi dựa sau lưng rất cứng!

Người đại diện của Tôn Hàm?

Trâu Vân nhìn Ngô Hùng nhiều thêm vài lần, cố gắng tìm người này trong đầu mình, cuối cùng phát hiện vẫn không nhớ nổi, phất tay nói: “Không sao đâu.”

Ngô Hùng thở phào nhẹ nhõm. Thằng nhóc khó chơi.

Nếu Trâu Vân kiên quyết túm chuyện này không chịu bỏ qua, anh sẽ phải chịu nhiều rắc rối.

Trâu Vân có đủ năng lực truy cứu nhưng lại rộng rãi tha thứ cho anh một lần người như vậy rất hiếm có!

Ngô Hùng cố gắng khen ngợi Trâu Vân, nói mấy lời dễ nghe cũng chẳng tốn đồng nào thế nên anh ta cứ tuôn ào ào: “Nhân phẩm của ngài Trâu thật tốt, vận may cũng tốt, tiền đồ tương lai ắt sẽ không lường được! Sau khi “Lương duyên” được công chiếu, độ hot của ngài Trâu vẫn luôn rất cao, bây giờ lại đảm nhiệm vai nam chính trong tác phẩm “Học cảnh” của Studio Vân Dực, nói không chừng có thể nhân cơ hội này phát triển mạnh lên!”

Trâu Vân nghĩ thầm, “Lương duyên”à ? Chắc là tên bộ phim cổ trang kia. Cô chỉ mới đóng phim có một lần. Lúc ấy, người đại diện chỉ tách phân cảnh của người hầu cho cô tự xem, cô cùng không quan tâm tên nam nữ chính với tên phim là gì.

Có điều, studio Vân Dực?

Ánh mắt Trâu Vân nheo lại nguy hiểm, nghiến răng thành lời: “Đợi chút, nõi rõ ràng lại.”

Ngô Hùng tưởng Trâu Vân muốn nghe thêm vài lời nịnh hót, lập tức lặp mấy lời vừa rồi một lần nữa.

“Studio Vân Dực, là do Vân Dực sáng lập sao?” Trâu Vân hỏi, khuôn mặt cô vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt tối đi không ít.

“Cũng không hẳn!” Ngô Hùng vỗ đùi, bắt đầu quay sang khen Vân Dực.

Lỡ như, một hôm nào đó Trâu Vân vô tình nhắc đến sự ngưỡng mộ của anh trước mặt Ảnh đế thì sao!

“Muốn nói đến nhân vật làm mưa làm gió trong ngành giải trí này mấy năm gần đây, thì Vân Ảnh đế nhất định là người đứng đầu. Anh ấy vô cùng liều mạng, chưa xong việc này đã nhận việc khác, thường xuyên lộ mặt trước mặt người xem. Kỹ thuật diễn xuất tốt, thái độ cũng nghiêm chỉnh. Lúc bị đạo diễn NG cũng không nói gì, cứ quay tiếp, quay đến khi đạo diễn nói ổn mới thôi.”

“Lợi hại hơn là, sau khi anh ấy nhận được giải Ảnh đế thì kết thúc hợp đồng với công ty chủ quản cũ, tự mình sáng lập một phòng làm việc riêng. Năm ngoái, phòng làm việc quay bộ phim đầu tiên, lại dẫn đầu rating cả năm! Rating vượt xa bộ đứng thứ hai hơn 1%.”

“Ngài Trâu, ngài thật có mắt nhìn, nghĩ được biện pháp trở thành người dưới tay của chị Cung. Trước nay chị Cung luôn có tiếng là người cực kỳ bảo vệ cho nghệ sĩ dưới tay mình, vô cùng bao che. Có lẽ cậu không biết, hôm Tôn Hàm làm khó cậu, chị Cung và Vân Ảnh đế lập tức truyền cho tôi đôi lời. Lúc đó tôi mới biết được, tên chuyên gây phiền phức Tôn Hàm lại nghĩ ra một ý định thối nát như vậy.”

Khen người khác ngay trước mặt thì không tính là khen. Khen sau lưng người ta, sau đó lại rơi vào tai đương sự mới là lời ca ngợi thật lòng.

Ngô Hùng vô cùng có tâm cơ.

Vừa giúp bản thân tẩy trắng, lại nói rõ được chuyện trước kia Tôn Hàm tự ý, sau này anh mới biết, vừa nói cho Trâu Vân biết chuyện Vân Dực Chu Cung giúp cô xử lý. Nói vậy, cô sẽ vô cùng cảm động.

Quả nhiên Trâu Vân vô cùng kinh ngạc: “Hai người họ đi gặp riêng anh?”

Dừng lại một chút, cô đổi một vấn đề khác: “Nếu rating bộ phim của studio Vân Dực dẫn đầu cả năm, chắc là kiếm được rất nhiều tiền đúng không?”

“Đó là tất nhiên, không kiếm ra tiền thì ai quay làm gì.” Nói đến đây, Ngô Hùng cảm khái một câu: “Vân Ảnh đế thật sự rất may mắn, gặp được một người đại diện biết bảo vệ nghệ sĩ như chị Cung. Lại nói, vận may của chị Cung cũng không tệ, có một nghệ sĩ giống Thạch Tú* như Vân Ảnh đế. Liên tục nhận phim truyền hình, phim điện ảnh, có lẽ tiền kiếm được đếm đến nhừ tay cũng không hết.”

(*Gốc là “Liều mạng Tam Lang”, “Liều mạng Tam Lang” là ngoại hiệu của Thạch Tú – một trong 36 Thiên Cương Tinh của 108 anh hùng Lương Sơn Bạc.)

” Vân Ảnh đế đẹp trai, giá trị con người cao. Xuất đạo năm năm, chưa từng nghe nói anh ấy có cô bạn gái nào, giữ mình rất trong sạch, quả thật là một cậu con rể vàng chính cống!”

“Ngài Trâu, quan hệ của cậu và chị Chu chắc tốt lắm. Nói không chừng, sau này cũng lăn lộn cầm được giải Ảnh đế đấy!”

“Nhận giải Ảnh đế? Mượn lời chúc tốt lành này của anh.” Trâu Vân nhìn chằm chằm Ngô Hùng, ánh mắt sắc bén: “Sao anh khẳng định được cậu ấy là con rể vàng, tiền lời đầy tủ mà không phải là bên trong rách nát, thiếu nợ chứ?”

“Cậu đùa với tôi đấy à? Trong ngành này ai mà không biết kỹ thuật diễn của Vân Dực rất tốt, lại còn giỏi đầu tư.” Ngô Hùng cảm thấy có lẽ Trâu Vân đang kiểm tra anh, nghiêm mặt nói: “Có vài nghệ sĩ khá thân với anh có nghe anh ấy khuyên nên mua nhà sớm trong khi gía nhà đất còn thấp, nhưng lúc ấy họ chỉ đặt mua vài căn nhà nhỏ. Sau này khi bất động sản tăng mạnh lên, những người đó mới bảo hối hận vì hồi đó không nghe lời Vân Dực mua nhiều hơn. Nếu lúc trước mua nhiều thêm mấy căn, bây giờ lật tay một cái là có số tiền bằng hai ba năm đóng phim rồi.”

“Người đi theo anh ấy đều được lời không ít thì sao bản thân Vân Dực lại thua lỗ được chứ!”

Trâu Vân đã biết rõ chuyện muốn biết, cô lấy kịch bản, đính chính: “Anh hiểu nhầm rồi, tôi không thân với Chu Cung lắm nhưng lại khá thân với Vân Dực.”

Ngô Hùng hoá đá, đứng ngây ra tại chỗ.

Trâu Vân xoay người rời đi.

“Mau, mau đỡ anh, chân anh mềm nhũn ra rồi.” Hai chân Ngô Hùng run lập cập, kêu với nữ nghệ sĩ đứng bên cạnh.

Cô bé vội nâng anh ta đến chỗ trống ngồi xuống.

“Mẹ ơi.” Ngô Hùng sờ ót, một đầu toàn mồ hôi, trong lòng bàn tay cũng đầy mồ hôi.

Anh nhịn không được cảm khái: “Vốn tưởng là do anh đây quá nhạy cảm mới cảm thấy Vân Ảnh đế ra mặt cho cậu ta là vì có gian tình gì trong đấy. Hoặc có lẽ là Vân Ảnh đế trọng tình nghĩa, cho nên chủ động giúp đỡ nghệ sĩ dưới tay chị Cung thôi. Không ngờ rằng dự cảm của anh quá chuẩn, hai người này thật sự có quan hệ bí mật.”

“May là Vân Ảnh đế cho anh một cơ hội để thay đổi, không phán tội chết cho cái thân già này ngay.”

“Đệch mợ, cái thằng ranh Tôn Hàm kia cũng biết gây chuyện thật. Liếc mắt một cái là chọn luôn độ khó cấp Địa Ngục mà không hề động não trước!” Cứ nhớ đến Tôn Hàm là Ngô Hùng thấy tức, càng nghĩ càng sợ, anh tự an ủi mình: “May mà hồi nãy mình ra sức khen Vân Dực ở trước mặt Trâu Vân, nói không chừng còn có thể lấy lại chút ấn tượng tốt.”

Nữ nghệ sĩ nuốt lời muốn nói vào trong bụng, không dám mở miệng.

Vẻ mặt lúc nãy của Trâu Vân, không giống như là không có việc gì…

2 BÌNH LUẬN

  1. Cuối cùng cũng bị lộ rồi, để xem Dực ca bị xử lý như thế nào
    Đoán Ngô Hùng sẽ bị Dực ca ghim do làm vỡ lỡ lời nói dối của anh. Mong chờ diễn biến chương sau quá đi

Hãy nói những gì bạn cảm nhận