Cô nàng ảnh đế – Chương 17

1
673

Chương 17: Công bố phim mới

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Vương Ninh Dao chờ mong nhìn Trâu Vân, đáng tiếc người ta lại lắc đầu chối khéo: “Nếu cô không trong sạch thì không ai có thể giúp được cô. Sau này chú ý hơn một chút, cẩn thận hơn.”

Trâu Vân cau mày, vừa rồi cô liếc mắt nhìn tờ chi phiếu kia phát hiện thù lao không hề thấp. Không phải nói là Vân Dực còn đang mắc nợ à? Sao lại lấy ra tờ chi phiếu có mệnh giá lớn như vậy được?

“Vậy, bữa tối…” Vương Ninh Dao có chút thất vọng nhưng vẫn cố gắng thêm lần nữa.

Vân Dực mạnh mẽ chen ngang cuộc nói chuyện, xụ mặt: “Có kịch bản rồi, diễn viên phải suy xét về hình tượng nhân vật, không có thời gian rảnh để ra ngoài ăn cơm.”

Dừng một chút, anh nói thêm mấy lời thâm sâu: “Hiện tại Trâu Vân chỉ là một diễn viên mới. Cần phải cố gắng nhiều hơn mới có thể đuổi theo bước chân người khác được.”

Trong lòng lại hết sức bất mãn, rõ ràng là anh gài bẫy cho Trần Chí Hà lòi đuôi sao Vương Ninh Dao lại mời Trâu Vân ăn cơm chứ?

Rõ ràng là không có ý tốt, có mưu đồ gây rối mà!

Trâu Vân gật đầu, phụ hoạ: “Tôi cũng tính vậy.”

Cô phải cố găng hơn nữa, thể hiện xuất sắc hơn nữa mới có thể kiếm thêm được nhiều tiền, nhanh chóng giúp Vân Dực trả hết nợ nần.

Vương Ninh Dao thoải mái hơn, vẻ mặt tươi tắn: “Chờ đến khi anh rảnh, tôi sẽ mời anh một bữa để cảm ơn.”

Dưới cái nhìn của Vân Dực, Vương Ninh Dao cảm thấy cả người không được tự nhiên, chủ động tạm biệt rời đi.

Chu Cung lạnh mắt nhìn, lòng lại tặc lưỡi cảm thán, lại thêm một quần chúng vô tội bị doạ rồi.

Cô không nghĩ rằng Vương Ninh Dao mời Trâu Vân ăn cơm có phải là có ý khác, tâm huyết nửa năm trời không bị uổng phí, còn nhận được một khoản tiền không nhỏ, là người đều sẽ thấy kích động.

Trong phòng họp chỉ còn lại ba người, sắc mặt Vân Dực hoà nhã hơn rất nhiều, gõ nhịp quyết định: “Bộ phim mới này tôi sẽ diễn vai nam chính có tính cách nóng nảy dễ bị kích động, còn Trâu Vân diễn vai bình tĩnh thông minh kia đi.”

Người nào đó biết rõ, dạng nhân vật được xây dựng thông minh khéo léo sẽ dễ hút fan hơn.

Cố ý tặng vai diễn tốt hơn cho Trâu Vân chứ gì!

Chu Cung cảm khái một hồi rồi tự an ủi bản thân, thôi quên đi, dù sao hai người này đều nghệ sĩ của cô cả. Thịt nát ở trong nồi, không chạy đi đâu được hết.

Trâu Vân cảm thấy rất khó hiểu: “Nhà sản xuất không chỉ để anh tự chọn kịch bản, còn cho anh quyền lựa chọn nam chính nữa ư?”

Sao lại có nhà sản xuất vô trách nhiệm như vậy chứ, hoàn toàn buông tay mặc kệ, không sợ lỗ hết cả vốn lẫn lời à?

Vân Dực đơ mặt, ấp a ấp úng: “Ừ, nhà sản xuất là, là bạn cũ của anh, lúc trước có hợp, hợp tác qua vài lần, rất tin tưởng anh.”

Lòng thầm mắng bản thân không có tiền đồ. Rõ ràng có thể nghiêm mặt chinhs mắt nói hưu nói vượn với người ngoài, kỹ năng diễn xuất luôn là hạng nhất. Kết quả chỉ cần đến trước mặt Trâu Vân là thành nói dối trăm ngàn chỗ hở, không thể quản lý biểu cảm khuôn mặt của mình được.

Có vấn đề.

Trâu Vân nhạy bén cảm nhận được Vân Dực có chuyện giấu cô.

Nhưng rốt cuộc anh giấu cô cái gì mới được? Sao lại không nói cho cô biết? Trâu Vân không nghĩ ra.

Cô nghe nói anh thiếu nợ lớn cũng bằng lòng ở lại giúp đỡ anh, vậy còn có chuyện gì mà phải gạt cô?

Đáng nói hơn là, vẻ mặt Vân Dực trông rất quái, nhìn giống như anh bị cô bắt quả tang bắt cá hai tay vậy…

Chu Cung ho khan đỡ lời: “Nhà sản xuất tin tưởng ánh mắt Vân Dực, sẽ suy nghĩ cẩn thận về đề nghị của cậu ấy. Để cô nhận một trong hai nam chính, tỷ lệ thành công cũng rất cao.”

“Không phải diễn vai phụ, nam ba, nam hai, mà là để một người mới vào nghề diễn vai nam chính?” Sự nghi ngờ của Trâu Vân càng lớn.

Nếu cuối cùng cô nhận được vai nam chính này, cô cảm thấy là nhà sản xuất điên rồi, muốn ném một đống rồi một đống tiền lớn xuống sông chơi.

“Chọn em là có nguyên nhân.” Chu Cung kiên nhẫn giải thích: “Đầu tiên, ngoại hình của em rất phù hợp, giá trị nhan sắc cao, người xem rất thích dáng vẻ này. Thứ hai là sau khi bộ phim cổ trang em diễn cùng Vân Dực được công chiếu, đã tạo ra nhiều chủ đề bàn tán và đuọcư nhiều netizen yêu thích, độ hot rất cao. Nếu hai người tiếp tục hợp tác đóng bộ phim hai nam chính này, nhà sản xuất cũng có đề tài để tuyên truyền. Còn điều cuối cùng, em vừa vào nghề, chỉ mới đóng một bộ phim, nhà sản xuất có thể lợi dụng điều này để ép giá, hạ thấp chi phí sản xuất.”

Trâu Vân cảm thấy, hình như lời người đại diện nói có vẻ khá hợp lý.

Cuối cùng, Chu Cung đưa ra tổng kết: “Tin chị đi, cungf một mức chi phí, nếu họ muốn tìm ra một người có giá trị nhan sắc cao như em là cực kỳ khó, ít nhất cũng phải hạ thấp tiêu chuẩn xuống hai ba phần. Chọn đúng tiêu chuẩn thì phải tốn nhiều tiền, còn một người đủ tiêu chuẩn tốn ít tiền sẽ có lực hấp dẫn với nhà sản xuất hơn. Vân Dực thuộc loại người trước, còn em thì thuộc loại người sau.”

Nếu chỉ nghe những lời người đại diện nói nãy giờ, có thể Trâu Vân sẽ hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng cô lại nhìn thấy vẻ mặt kỳ lạ của Vân Dực.

Cô vẫn cảm thấy, ở đây có chuyện gì đó gạt cô.

Trâu Vân giấu nghi vấn dưới đáy lòng, giả vờ bừng tỉnh hiểu ra: “À ra vậy, em hiểu rồi.”

Chu Cung liếc mắt nhìn Vân Dực, ánh mắt ngầm dấu sự khinh bỉ.

Với cái kỹ thuật diễn sứt sẹo như vậy, còn làm Ảnh đế gì nữa?

Vân Dực tức ngực quay đầu đi.

Ở trước mặt Trâu Vân, anh luôn tự nhiên thể hiện rõ con người thật của chính mình, chưa từng nghĩ tới chuyện nói dối cô.

Còn không phải do người đại diện hãm hại, anh mới phải tìm đủ mọi cách để che giấu!

***

Ba ngày sau, trải qua sự bàn bạc “kịch liệt”, nhà sản xuất mới nể mặt Vân Dực mà “miễn cưỡng” đồng ý để Vân Dực và Trâu Vân cùng đảm nhiệm hai vai nam chính trong bộ phim mới.

Sau đó, trên weibo studio Vân Dực đăng tin, up ảnh tạo hình trong phim của hai nhân vật chính lên tuyên truyền, cũng công bố tên tuổi các của diễn viên chính trong bộ phim mới.

Ngay lập tức, sóng to gió lớn nổi lên!

Bộ phim điện ảnh trước đó của Vân Dực được công chiếu mà không có Trâu Vân tham diễn đã khiến fans thích CP cảm thấy vô cùng mất mát. Luôn cảm thấy là do mình nói sai rồi, không bù đắp nổi, CP mình thích sẽ không bao giờ hợp tác chung với nhau nữa.

Phim cổ trang đã chiếu được một tháng, người lên Tieba bàn về phim cũng giảm dần, phần lớn đều chạy đến Tieba của Vân Dực để đăng bài than tiếc.

Kết quả! Phòng làm việc Vân Dực đăng tin mới, nói phim mới có hai nam chính! Vân Dực và Trâu Vân diễn vai anh em tốt!

Những ai thích CP này đều kích động lên, hăng hái chạy tới dưới weibo studio hò hét, điên cuồng đăng bình luận.

“Trước là chủ tớ tình thâm, nay thành huynh đệ tình thâm. Tuyệt quá, không còn gì tuyệt hơn được nữa! Rất mong phim mới.”

“23333, tâm tư của Vân Tiểu Dực người qua đường ai cũng biết, thể hiện rất rõ ràng. Cho dù là hai nam chính, nhưng để người mới giữ vai chính, không sợ thất bại sao? Vân Dực đối với Trâu Vân, tuyệt đối là chân ái.”

“Các người tránh ra chỗ khác, mị muốn quỳ liếm ảnh chụp một trăm lần! Cái gì gọi là MAN! Cái gì gọi là sự – quyến – rũ – của – đồng – phục! Chính là đây.”

“Cmn, Vân Dực mặc quân trang rất đẹp, nhưng không ngờ rằng Trâu Vân mặc cũng đẹp trai đến thế! Ơ, sao lại thấy mũi hơi nóng nhỉ…”

“Đạo diễn Chu nói: Giữa Vân Dực và Trâu Vân không hề có gian – tình, các bạn có tin không? Mặc kệ mấy bạn có tin không, dù sao thì tui không tin.”

“Cùng là nhóm CP bị mọi người bàn tán nhưng Trịnh Chung Hồng thì giang hồ vĩnh viễn không gặp mặt, Trâu Vân lại môjt bước lên làm nam chính. Hình như mị đã hiểu được cái gì đó rồi.”

Qua một lát, anti-fan bắt đầu nhảy ra, châm chọc khiêu khích, nói mấy lời không dễ nghe chút nào.

“Trâu Vân đóng vai nam chính? Chỉ với cái kỹ năng diễn xuất nát bấy khiến đông đảo quần chúng hiểu lầm kia đó hả? Thật không hiểu có phải là dùng quy – tắc – ngầm để thượng – vị hay không.”

“Bộ phim đầu tiên còn là một vai phụ nho nhỏ ít phân cảnh, không lời thoại, chỉ có thể dùng nhan sắc, sang bộ thứ hai thì nhảy thẳng lên làm nam chính. Nếu ở trong đó không có chuyện gì, ai mà tin nổi!”

Fans CP nhịn không được đáp trả.

“Mọi ngày gặp mấy đứa trẻ trâu ra đường không mang não nói bậy, bố mày đã muốn mắng rồi. Nhưng mà, vừa nghĩ đến cảnh tượng quy – tắc – ngầm, lòng bố lại thấy kích động hơn. Như vậy thì vấn đề được đặt ra là, ai đè ai?”

“Ôi giời ạ, cười chết bà đây rồi. Với cái hình thể nhỏ bé của Vân Dực, sao đè nổi Trâu Vân được chứ! Không thấy trong bộ phim trước sao, Trâu Vân múa kiếm lưu loát cỡ nào hả!”

“Có lẽ mọi chuyện là như thế này, Vân Dực nữ vương nghiêm túc, vẻ mặt ngạo kiều, nếu cậu đè tôi, tôi sẽ để cậu đóng vai chính trong bộ phim mới! Trâu Vân cười gian nâng cằm Vân Dực lên, cho dù không có vai diễn này tôi cũng bằng lòng đè cậu xuống.”

“2333! Sau đó, đã xảy ra một loạt những chuyện không thể nào miểu tả được. Vì để hài – hoà, bọn họ đã tắt đèn.”

“Tích, thẻ học sinh*. Mong bác tài xế già dẫn mị theo, thật sự rất muốn biết chuyện không thể tả đó là chuyện gì.”

*Thẻ học sinh: ý chỉ người đọc vị thành niên, ko hiểu, muốn được cho xem rõ. Ý chọc ghẹo.

“Trên lầu có nghe thấy tiếng xe lửa ầm ầm ầm chạy ngang qua không?”

Mọi người rất vui vẻ, không ngừng xuất hiện những tiết mục nhỏ, nhanh chóng nhấn chìm bình luận của anti-fan.

Tuy rằng thỉnh thoảng cũng có mấy fan nghi ngờ, không biết bàn tán thế này có quá mức không, có khi bộ phim mới lại trở thành bộ phim cuối cùng hai người hợp tác. Nhưng phần lớn các em gái đều tự nhiệt tình an ủi, nói nếu đã hợp tác lần hai vậy nhất định đó là chân ái, bên nhau mãi mãi không còn là giấc mộng. Nói không chừng còn có hy vọng đi lãnh sổ hồng nữa.

Thỉnh thoảng cũng có vài người không rõ tình huống xen lẫn trong đó.

“Đã xem qua phim cổ trang của Vân Dực, cũng biết Trâu Vân là người đóng vai người hầu của Vân Dực trong bộ phim đó, nhưng hoàn toàn không hiểu trên lầu đang nói cái gì…”

Rất nhanh đã có người tốt bụng đưa link topic phân tích trên Tieba, chỉ xong còn nói rõ, âm mưu kéo càng nhiều người vào phe CP.

Bởi vì anti-fan nhắc đến quy – tắc – ngầm, nên bình luận bên dưới weibo càng ngày càng đông, người biết đến CP Vân Dực Trâu Vân càng ngày càng nhiều.

***

Lúc này Vân Dực đã cảm nhận được sâu sắc, cái gì gọi là “Một lời nói dối bắt đầu, phải dùng vô số lời nói dối để kết thúc”.

Thân là CEO của phòng làm việc, trong giai đoạn chuẩn bị phim mới này có rất nhiều chuyện phải làm như tìm đạo diễn, diễn viên, tổ đạo cụ thích hợp và còn nhiều chuyện nữa phải làm.

Nhưng là một diễn viên của tổ kịch thì chỉ cần xuất hiện diễn tốt vào quay là đủ rồi.

Mỗi ngày anh ở bên ngoài làm việc sứt đầu mẻ trán, về nhà Trâu Vân lại tuỳ tiện oán giận một câu: “Nhà sản xuất có trách nhiệm thật đấy, cái gì cũng quăng cho anh làm.” Anh cũng không nhịn được mà thót tim.

Vân Dực bất mãn oán giận với người đại diện: “Ngày đầu tiên quay phim mới, phải tế bại dựa theo quy củ. Trâu Vân là nam chính chắc chắn phải có mặt. Đến lúc đấy, cô ấy thấy tôi là người đầu tiên dâng hương, còn không biết tôi là nhà sản xuất sao?”

Chu Cung trầm mặc một lát, nghĩ ra một ý kiến: “Ngày đó tôi xin nghỉ bệnh giúp cô ấy, lại nói với cô ấy là hiện trường có rất nhiều người, cô ấy đến không thích hợp.”

Vân Dực cười lạnh: “Rồi sau đó, mọi người trong ekip sẽ nghĩ là cô ấy bị tôi dùng quy – tắc – ngầm và bắt đầu có bệnh ngôi sao.”

“Sao được chứ? Anh nghĩ nhiều rồi.” Chu Cung nói thầm, người ngoài đều đoán là có quy – tắc – ngầm nhưng người bị ngầm là anh, chưa một ai nghĩ người bị đè là Trâu Vân cả.

Vân Dực dựa lưng vào ghế ngồi, mệt mỏi nhắm mắt lại: “Tôi muốn thẳng thắn với cô ấy.”

Chu Cung hoảng sợ, vội vàng nói: “Thẳng thắn chuyện gì?”

“Năm năm trước, cô ấy tỏ tình với tôi nhưng bị tôi từ chối. Năm năm sau, mặc kệ kết quả như thế nào, tôi cũng nên để cô ấy thấy được tâm ý của mình. Trong tình yêu, không nên có lừa gạt và giấu diếm.” Vân Dực không muốn nhúc nhích.

Liên tục tìm lý do, không ngừng giấu diếm, mỗi ngày trôi qua thật mệt mỏi.

Vấn đề lúc trẻ tuổi.

Chu Cung thở dài: “Tôi không ngăn cậu được, đúng không?”

Vân Dực liếc mắt nhìn chăm chú người đại diện một cái: “Lúc hiệp tác với cô, tôi đã nói rất rõ rồi còn gì. Tôi sẽ dồn toàn lực, phấn đấu trong ba năm. Ba năm sau tôi sẽ tỏ tình với cô ấy. Nếu ở giữa không có khoảng thời gian cô ấy biến mất năm năm, tôi đã không chờ đến hôm nay.”

“Từ lập trường của người đại diện, tôi rất muốn nghiêm khắc mắng cậu một trận, để đi tới vị trí như ngày hôm nay cậu cũng không dễ gì, không nên gây chuyện như thế! Nhưng từ góc nhìn của một người bạn, tôi chúc phúc cho cậu.” Chu Cung ngẩng đầu nhìn trời.

“Từ mấy năm trước, tôi đã đoán được cảnh tượng fandom của cậu sẽ bùng nổ thế nào. Yên tâm đi làm đi, dù sao bắt đầu từ hai năm trước, tôi đã lên kế hoạch nên xử lý chuyện fans bất mãn thế nào cho tốt rồi, chỉ còn chờ tới đúng thời điểm để kế hoạch đó phát huy tác dụng thôi.”

“Chuyện duy nhất cần phải lo là, năm năm qua cô ấy có gặp qua ai khác, có từng động lòng với ai hay không. Tình cảm của cậu không thay đổi, nhưng cô ấy có giống cậu không?”

“Nếu cô ấy thay lòng, cũng chỉ có thể nói đáng đời tôi lắm. Tôi không có ý định buông tay, mà sẽ cố gắng theo đuổi cô ấy, bù đắp cho cô ấy.” Vân Dực cười yếu ớt, vẻ mặt anh trở nên dịu dàng hơn: “Lúc cô nói với cô ấy tôi đang thiếu nợ lớn, cô ấy lựa chọn ở lại, bằng lòng bước vào giới giải trí này để giúp đỡ tôi. Thật ra, được như vậy là đủ rồi. Còn trong năm năm đó cô ấy đã trải qua những gì, tôi không muốn tiếp tục so đo nữa.”

1 BÌNH LUẬN

  1. Chị Cung đúng là người quản lý vàng mà, câu nào nói ra cũng hợp lý, lần nào cũng thuyết phục được Trâu Vân, ai như ai kia cứ ấp a ấp úng làm người ta nghi ngờ chứ, thật uổng danh xưng ảnh đế mà, haha
    ÔI, anh em tình thâm kìa, làm tui nhớ lại mấy phim đam mỹ chuyển thành anh em tình thâm bên TQ chứ, đọc bình luận làm tui mắc cười quá, đọc mà cười như điên vậy đó

Hãy nói những gì bạn cảm nhận