Cô nàng ảnh đế – Chương 16

3
581

Chương 16: Chuyện đạo văn (3)

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Ngày hôm sau Trần Chí Hà đến phòng họp đúng giờ.

Thấy bên trong chỉ có mình Vân Dực cô hơi bất ngờ, rõ ràng đã thông báo trước là sẽ chọn lựa từ trong ba biên kịch, vậy hai người khác đâu rồi?

Dường như Vân Dực biết cô đã vào phòng họp, cũng không ngẩng đầu lên: “Tạm thời xảy ra chút chuyện, tôi đã thông báo cho hai biên kịch kia hoãn ngày quyết định lại. Có chuyện tìm cô, ngồi đi.”

Trần Chí Hà không hiểu gì nhưng vẫn nghe lời ngồi xuống.

Tầm mắt Vân Dực dời khỏi kịch bản, hơi hất cằm lên: “Cô có thể cam đoan với tôi rằng, kịch bản mà cô gửi cho công ty là cho chính tay cô viết không?”

Trần Chí Hà thoáng thấp thỏm, hôm qua không thấy hỏi đến chuyện này, sao hôm nay lại…

Trên mặt cô bình tĩnh mỉm cười: “Đó là tất nhiên.”

“Nghĩ kỹ rồi hãy trả lời. Vấn đề kế tiếp, có thể sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nửa đời sau của cô.” Vân Dực thản nhiên nói.

Trần Chí Hà chợt có dự cảm xấu, thử thăm dò: “Có phải có ai đó rảnh rỗi, đến đây nói bậy gì đó với giám đốc Vân không? Muốn phán tội tử hình cho tôi, cũng phải cho tôi chết được rõ ràng.”

“Ngày hôm qua có một cô gái tên Vương Ninh Dao đến công ty nói kịch bản của mình bị từ chối. Lý do từ chối là kịch bản mang đi nộp rất giống với kịch bản một người dự thi đã nộp trước đó. Càng trùng hợp hơn, hai người này là bạn cùng phòng. Đối với chuyện này, cô giải thích thế nào?” Vân Dực hỏi.

Anh che dấu vô cùng tốt, không thể nhìn ra chút cảm xúc nào từ nét mặt của anh.

Trần Chí Hà kinh ngạc: “Dao Dao? Cô ấy là bạn thân của tôi. Có điều tôi không hiểu giám đốc Vân nói kịch bản giống nhau là có ý gì? Ý giám đốc Vân muốn nói là, một trong hai chúng tôi là kẻ đạo văn hay sao?”

“Đúng.” Vân Dực gật đầu.

Trần Chí Hà giận tím mặt đứng bật dậy: “Tôi thật không ngờ giám đốc Vân không tin tưởng tôi một chút nào! Thôi, hợp tác mà hai bên không tin tưởng nhau thì không có nghĩa lý gì, tôi sẽ chủ động yêu cầu rời khỏi cuộc thi này. Tạm biệt.”

Trần Chí Hà vừa bước đi được hai bước, Vân Dực lại mở miệng. Giọng anh không lớn nhưng đủ để khiến Trần Chí Hà dừng bước chân lại.

“Bây giờ cô rời đi, vậy tôi có đủ lý do để tin rằng cô chính là kẻ cắp. Cái ngành này không mấy lớn, muốn làm một người không lăn lộn tiếp được không khó chút nào.”

“Giám đốc Vân nói vậy là muốn dùng quyền lực ép tôi làm theo sao?” Trần Chí Hà lạnh giọng.

Vân Dực dựa lưng vào ghế, bình tĩnh trả lời: “Tôi chỉ muốn hỏi rõ ràng mọi chuyện thôi, không ngờ tôi vừa nói xong cô đã muốn bỏ chạy rồi. Không phải có tật giật mình thì là gì? Giới giair trí này không chứa kẻ đạo văn, nếu không muốn chịu tiếng xấu thay cho người khác thì giải thích rõ mọi chuyện đi.”

Trần Chí Hà đứng tại chỗ, xoắn xuýt vài phút rồi quay lại ngồi xuống ghế dựa.

Cô thở dài trước mà chưa giải thích, “Tôi không biết Dao Dao có sao chép hay không. Tôi chỉ muốn nói, kịch bản này là tâm huyết của tôi, tôi không chấp nhận chuyện có người nghi ngờ.”

“Vậy tôi ví dụ, ví dụ như cô ấy sao chép của cô, cô cảm thấy cô ấy sao chép bằng cách nào?” Vân Dực tiếp tục vấn đề, “Theo như những gì cô ấy kể, cô ấy viết kịch bản xong rồi nhờ cô đánh giá một chút. Kết quả, cô lại nói kịch bản cô ấy viết không đủ tư cách nhưng vừa quay lưng đã trực tiếp mang kịch bản do mình sửa chữa đi nộp.”

“Nói bậy!” Trần Chí Hà vô cùng tức giận: “Tôi chưa từng thấy cô ta viết kịch bản cũng chưa từng đọc qua cái nào cả. Bình thường cô ấy chỉ ở lỳ trong phòng xem phim, không làm ra chuyện gì nghiêm túc.”

Hít sâu lấy lại bình tĩnh cô nói: “Tôi không nhớ rõ mình có cho cô ấy xem kịch bản hay không. Nhưng mà, chúng tôi ở chung một ký túc xá, tài khoản QQ của tôi là đăng ký tự động, laptop cũng không cài mật khẩu. Ai mà biết được lúc tôi không ở đó, cô ta có đi lục lọi tài liệu trong laptop của tôi hay không.”

Đây là giải thích luôn chuyện gửi kịch bản qua QQ mà Vương Ninh Dao đã kể.

Nghe qua thì lời giải thích này của cô cũng rất hợp lý.

Sắc mặt Vân Dực hơi hoà hoãn, dường như đã tin vào lý do thoái thác của Trần Chí Hà.

Anh xác nhận lại: “Chuyện kịch bản là chuyện quan trọng có liên quan rất lớn, tôi cần xác nhận rõ ràng. Cô cam đoan kịch bản là do cô tự viết và những người khác chưa từng đụng qua?”

“Đúng!” Trần Chí Hà ngẩng đầu ưỡn ngực, giọng nói vang dội.

“Vậy thì vấn đề cuối cùng.” Vân Dực cầm kịch bản trên tay lên, nhìn Trần Chí Hà chăm chú: “Vì sao trong cảnh này, nam chính trong kịch bản của cô lại kêu tên một nam chính khác trong kịch bản của Vương Ninh Dao?”

Trần Chí Hà như rơi vào hầm băng, cô không dám tin nhào tới giật lấy kịch bản kiểm tra. Thế mới phát hiện cái trên kịch bản viết thật sự là tên gốc.

Sao có thể chứ?!

Cô ta sửa đi sửa lại mấy lần, sau đó cũng đọc lại kịch bản rất nhiều lần, xác định không còn vấn đề gì mới dám đem đi nộp.

Chẳng lẽ, cô vô ý không sửa một cái sao…

Lúc này đầu óc Trần Chí Hà là rối loạn hết lên…

Vừa rồi chính miệng cô đã nói, cô chưa từng xem qua kịch bản của Vương Ninh Dao cũng không để bất cứ ai chạm vào bản thảo của mình.

Vậy thì vì sao, vì lẽ gì mà nam chính trong kịch bản của cô lại gọi nhầm tên? Hơn nữa lại còn gọi đúng tên một nam chính khác của Vương Ninh Dao!

Trùng hợp? Lời nói nhảm này nói ra đến cô còn không tin!

Vì cô làm chuyện xấu, nên gặp phải báo ứng rồi sao… Trần Chí Hà không nhịn được nghĩ như vậy.

Sau này, cô không thể sống yên ổn trong ngành biên kịch này nữa rồi, sẽ bị phong sát!

Bốn năm đại học của cô coi như đổ sông đổ bể. Sau này cô biết phải làm gì? Cha mẹ sẽ trách mắng tới cỡ nào đây?

Trần Chí Hà ngơ ngác một lúc lâu rồi bắt đầu hối hận.

Sao cô lại bị ma quỷ ám ảnh, cầm kịch bản của Vương Ninh Dao đi nộp làm gì!

Sống chung một phòng ký túc xá bốn năm, cô xinh đẹp hơn Vương Ninh Dao, thành tích tốt hơn Vương Ninh Dao, gia cảnh lại càng tốt hơn hẳn, quan hệ giữa hai người cũng không tệ lắm.

Nửa tháng trước, Vương Ninh Dao đưa một kịch bản vô cùng hấp dẫn cho cô đọc, nói là tự mình viết ra hỏi cô xem nó có hay không.

Mới đầu, Trần Chí Hà nghĩ rằng chắc Vương Ninh Dao đang nói đùa thôi. Ai ngờ sau khi xem xong kịch bản, cô bị kịch bản thu hút rất nhiều.

Cô biết nếu kịch bản này được quay thành truyền hình thì nhất định sẽ rất hot.

Mọi chuyện cô đều áp trên Vương Ninh Dao, gần đến lúc tốt nghiệp, cô lại bị Vương Ninh Dao đè ép.

Trần Chí Hà cảm thấy không phục, cô tức lắm.

Lúc này, trong đầu cô xuất hiện một suy nghĩ, có phải nếu không có kịch bản này, Vương Ninh Dao sẽ lại trở về làm con vịt xấu xí nhỏ bé chẳng là gì cả kia không…

Lúc Vương Ninh Dao gửi bản thảo online cho cô, cô lén để lại một bản dự phòng.

Sau đó, cô dùng hết thời gian sức lực mà âm thầm sửa chữa hoàn thiện kịch bản này.

Vì xoá đi hết những dấu vết của Vương Ninh Dao, cô đổi hết tên người và vật trong kịch bản thành mới.

Thậm chí có đôi khi, Trần Chí Hà cảm thấy Vương Ninh Dao viết kịch bản hay thì có sao? Kịch bản do cô sửa hoàn mỹ hơn, cũng tốt hơn bản gốc của Vương Ninh Dao!

Chỉ tới tận lúc này, bị người khác bắt tại trận cô mới cảm thấy tay chân lạnh lẽo, bắt đầu thấy sợ hãi và có chút cảm giác ăn năn hối hận.

Bây giờ cô có giải thích gì nữa thì cũng rất vụng về.

Vân Dực thở dài một tiếng: “Tôi biết kịch bản là cô sao chép. Nhưng nhìn vào chuyện cô chỉ vừa tốt nghiệp, còn chưa hiểu chuyện, tôi có thể tha thứ cho cô một lần, vờ như không biết chuyện này. Điều kiện là sau này đừng sao chép nữa hơn nữa phải tự mình đi xin lỗi Vương Ninh Dao.”

Niềm vui tới quá bất ngờ, Trần Chí Hà cảm thấy đầu óc bắt đầu choáng váng, giọng nói có hơi run rẩy: “Ngài, ngài thật sự không truy cứu chuyện tôi sao chép, còn giữ bí mật chuyện này giúp tôi sao?”

“Phải.” Vân Dực gật đầu.

“Thật xin lỗi, tôi, tôi biết sai rồi. Tôi sẽ đi xin lỗi Vương Ninh Dao.” Trần Chí Hà mừng như điên, cô sẽ không bị đuổi ra khỏi cái vòng luẩn quẩn nảy!

“Cạch…” Cửa phòng họp bị người khác mở ra.

Trần Chí Hà hoảng sợ, quay đầu nhìn lại. Đập vào trong mắt là Chu Cung, nghệ sĩ mà cô ấy dẫn dắt, còn có… Vương Ninh Dao.

Vương Ninh Dao vừa tức lại vừa thấy nực cười làm sao.

Nghĩ đến chuyện mình xem một người như vậy làm bạn tốt suốt bốn năm, cô bắt đầu cảm thấy ghê tởm, buồn nôn.

Giống như những gì người khác đã nói, lúc đầu Trần Chí Hà không chỉ không thừa nhận mà còn hất mọi tội lỗi lên người cô, nói xấu cô là người đã sao chép.

“Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt.” Từng chữ rít qua kẽ răng Vương Ninh Dao, cô trừng mắt hung dữ nhìn Trần Chí Hà: “Không cần cô xin lỗi, tôi chỉ mong cô cút khỏi tầm mắt tôi, đừng để tôi gặp lại cô lần nữa.”

Trần Chí Hà vội vàng quay đầu, nhìn về phía Vân Dực: “Anh, các anh…”

Vân Dực nhún vai: “Tôi chỉ cảm thấy, chỉ có chuyện sao chép đổi từ hai nam chính thành một nam chính, không có chuyện người đi sao chép lại đổi từ một nam chính thành hai nam chính. Sự thật rõ rành rành rồi còn gì.”

Trần Chí Hà cố gắng giữ cho bản thân chút thể diện cuối cùng quyết không để mình đáng thương như một con chó bại trận.

Cô cứng cổ: “Thắng làm vua thua làm giặc. Nếu tôi làm không đủ hoàn mỹ để ngài bắt được nhược điểm vậy tôi nhận thua.”

Vân Dực bất ngờ nở nụ cười.

Anh cầm kịch bản đặt trên bàn vừa cho Trần Chí Hà xem lúc nãy lên, từ từ lật lại trang đầu tiên, bên trang bìa ghi rõ tên kịch bản, còn có dòng chữ “Biên kịch: Vương Ninh Dao”.

Trần Chí Hà vừa sợ vừa tức: “Anh tính kế tôi?!”

“Cô sửa cũng không tệ đâu. Đêm qua tôi xem mòn cả kịch bản cũng không phát hiện sơ hở nào, nhiều nhất cũng chỉ là hình tượng nhân vật có hơi tinh thần phân liệt thôi.” Vân Dực bất đắc dĩ buông tay: “Tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể tung chiêu này ra thử một lần thôi. Nếu vẫn không được, chỉ còn cách đuổi cả hai người ra khỏi cửa rồi đi chọn kịch bản khác. Không ngờ cô lại có tật giật mình. Tôi vừa mới nói không truy cứu cô liền vội vã thừa nhận mình sao chép ngay.”

Trâu Vân xen miệng: “Chuyện gì mình đã làm, trời biết, đất biết, trong lòng cô cũng biết rất rõ. Có thể lừa được tạm thời nhưng lại không thể lừa cả một đời.”

Trần Chí Hà căm giận không thôi.

Sắc mặt Vân Dực không tốt lắm.

Anh có chuyện gạt Trâu Vân. Vì thế lời này chui vào tai anh lại biến thành ý khác.

Vân Dực âm thầm khó chịu, sao lại giống như làm trộm thế này? Rõ ràng người nói dối không phải là anh mà!

Nhiều lắm, cũng chỉ có tội biết chuyện nhưng không báo thôi…

***

Trần Chí Hà rời đi.

Trước khi đi, cô ta lo lắng hỏi lại một lần: “Các người sẽ không nói chuyện này ra đúng không?”

Vương Ninh Dao hừ lạnh một tiếng: “Chúng tôi không phải kẻ hai mặt, sẽ không trước thế này sau thế nọ. Cũng không có sức lãng phí trên người cô.”

Lời nói không dễ nghe nhưng Trần Chí Hà như trút được gánh nặng an tâm rời đi.

Cùng lắm thì sau này không nhìn mặt nhau nữa.

Vân Dực quay mặt về hướng Vương Ninh Dao, nghiêm túc nói: “Công ty muốn mua lại kịch bản của em, em có đồng ý không?”

Cảm giác mừng như điên xuất hiện trong lòng Vương Ninh Dao, cô do dự một chút: “Thật sao? Công ty không sợ gặp phiền phức ư?”

Chu Cung bĩu môi: “Biết chắc Trần Chí Hà sẽ tới, nên công ty đã cố tình gắn camera ẩn trong phòng họp rồi. Cảnh chính miệng cô ta đã nói mình sao chép đều bị ghi lại hết. Không làm phiền thì coi như xong, nếu sau này dám ra đây nhảy nhót cô ta sẽ biết cái gì gọi là tự chui đầu vào rọ.”

Vương Ninh Dao sâu sắc cảm nhận, dù là cô hay là Trần Chí Hà cũng đều quá yếu.

“Tôi đồng ý bán kịch bản. Còn về chuyện giá cả, mọi người cứ nhìn rồi đưa là được.” Trên kịch bản lại có thể viết tên mình mà không bị người khác cướp đi là Vương Ninh Dao đã thấy thoả mãn lắm rồi.

Cô vốn nghĩ có lẽ sẽ không lấy lại được gì còn bị nói xấu là sao chép.

Giờ so ra, mọi chuyện được vậy là đã vô cùng tốt đẹp rồi.

“Ký hợp đồng đi.” Vân Dực lấy hợp đồng đã soạn sẵn ra đưa cho Vương Ninh Dao, thuận tiện lấy tờ chi phiếu.

Sau khi xác định hợp đồng không có vấn đề gì thì chia ra hai phần, giao chi phiếu cho Vương Ninh Dao.

Thấy con số trên chi phiếu Vương Ninh Dao hoảng sợ kêu ra tiếng.

Là sáu chữ số không bắt đầu bằng số năm! Là nhiều gấp năm lần tổng tất cả những chi phí trong bốn năm cô học đại học!

Lần đầu tiên cô nhận được số tiền lớn như vậy.

Vân Dực mỉm cười.

Anh đã xem xét chuyện rồi giảm bớt một phần tiền công, xem như tiền phí tẩy trắng nhưng cũng không ăn bớt của Vương Ninh Dao.

Anh luôn thưởng thức những người có tài năng.

Vương Ninh Dao nhận được chi phiếu, quay đầu lắp bắp hỏi Trâu Vân: “Ít nhiều gì cũng nhờ có anh giúp tôi. Tối nay anh có rảnh không? Tôi mời anh đi ăn một bữa xem như cảm ơn.”

Trâu Vân chưa tỏ thái độ gì nhưng Vân Dực đã đen mặt ngay sau đó rồi.

Vừa nhận tiền của anh xong đã quay đầu đi dụ dỗ người trong lòng của anh, thứ – vô – sỉ!

3 BÌNH LUẬN

  1. Ôi, anh bị nhột rồi kìa, ai kêu hùa theo chị Chu lừa gạt Trâu Vân làm chi, anh chờ ngày ăn hành đi nha
    Thật không thể tha thứ cho Trần Chí Hà được mà, đã ăn cắp mồ hôi công sức của bạn mình rồi mà còn đổ lại là do bạn mình ăn cắp, đúng là trên đời loại người nào cũng có mà *tức giận*

  2. Vân Dực ngoài mặt cười bên trong chửi thầm còn hơi hơi nhột khi bị nói nữa. Dễ thương???
    Giới giair trí này không chứa kẻ đạo văn,… => giới giải trí
    Yêu editor❤️❤️❤️

Hãy nói những gì bạn cảm nhận