Cô nàng ảnh đế – Chương 15

4
702

Chương 15: Chuyện đạo văn (2)

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Trâu Vân gõ cửa dẫn Vương Ninh Dao đi vào phòng họp, thuận tay đóng cửa lại.

Chu Cung vừa định hỏi cô sao đi lâu thế. Nhưng vừa thấy có một cô gái vẻ mặt sợ sệt theo Trâu Vân vào phòng lại chợt có cảm xúc bùi ngùi.

Cô thấy thật may khi mà con hàng này không phải đàn ông chính hiệu. Nhìn đi, mới đi ra ngoài mua đồ uống một lát thôi mà đã có thể dụ dỗ một cô bé về. Nếu là đàn ông thật, không biết sẽ nổ ra bao nhiêu scandal tình cảm nữa!

Sắc mặt Vân Dực cũng không mấy tốt.

Anh cứ nghĩ Trâu Vân ra ngoài mua đồ uống xong hẳn sẽ mang một lon về cho anh. Kết quả đồ uống thì không thấy đâu mà lại mang về một người sống sờ sờ.

“Cô ta là ai?” Vân Dực quét mắt, bắn thẳng về hướng Vương Ninh Dao.

“Vân Dực! Người thật!” Vương Ninh Dao hoảng sợ kêu ra tiếng, sau đó vội vã che miệng lại.

Trâu Vân kéo ghế dựa ra, nói với Vương Ninh Dao: “Ngồi xuống.”

Vương Ninh Dao ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Chào mọi người.”

Cô cầm chặt lon coca, có hơi căng thẳng.

Trâu Vân kéo một cái ghế khác ra, bình tĩnh ngồi xuống: “Gặp lúc đi mua đồ uống, tên cô ấy là Vương Ninh Dao.”

Thật ra Vân Dực không quan tâm cô gái này tên gì, cái anh quan tâm là sao hai người này lại quen nhau.

Anh cố nén giận hỏi: “Cô ta muốn gì?”

Trâu Vân kể lại đầu đuôi câu chuyện, sau đó bổ sung: “Em nhớ cô bé lúc nãy trong phòng họp cũng khá nhỏ tuổi, tầm tầm cô bé này, cũng họ Trần. Nếu thật sự là đạo văn, vậy kịch bản của Trần gì đó sẽ không thể sử dụng.”

Vân Dực, Chu Cung liếc mắt nhìn nhau, nét mặt dần trở nên nghiêm nghị.

Trâu Vân chỉ vừa bước vào cái vòng luẩn quẩn này nên chưa hiểu rõ mọi chuyện. Nếu như là sao chép, đâu chỉ có chuyện kịch bản đó không thể dùng, nói đúng hơn là nếu dính vào dù chỉ một chút thôi cũng có thể sẽ sinh ra rất nhiều phiền phức.

Chuyện đạo văn mà bị làm ầm lên, ắt sẽ phải lên toà. Có nhà sản xuất nào thích nhìn bộ phim đã được chế tác tốt của mình không thể công chiếu, sau đó còn bị người khác kiện ra toà chứ?

“Bạn thân của cô tên gì?” Vân Dực trầm giọng hỏi.

“Trần Chí Hà. Cô ấy khá gầy, lúc cười tươi sẽ xuất hiện hai lúm đồng tiền trên má.” Chuyện đến nước này, Vương Ninh Dao cũng không biết mình nên hi vọng chuyện này là do bạn thân làm hay không nên ôm hi vọng đó.

Nếu là bạn thân làm vậy mọi chuyện có thể giải thích được. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc cô tin nhầm người rồi.

Nếu không phải bạn thân làm, tuy rằng cô không hiểu vì sao kịch bản lại bị người ta sao chép, nhưng mình vẫn còn bạn.

Vương Ninh Dao nửa chờ mong lại nửa sợ hãi nhìn Vân Dực.

Chỉ thấy Vân Dực gật đầu: “Tôi không biết kịch bản của hai nguời có giống nhau không, nhưng đúng là có một biên kịch như thế, cô ấy mới rời đi không lâu.”

Trái tim Vương Ninh Dao thoáng lạnh đi. Tuy đã đoán được phần nào trước đó, nhưng đến lúc xác thực mọi thứ cô vẫn không nhịn được mà thấy sợ hãi.

Vân Dực hỏi: “Kịch bản của cô là hai nam chính, có mang theo không? Đưa tôi xem thử.”

“Có mang theo, em mang theo toàn bộ kịch bản.” Vương Ninh Dao vôi vàng lấy kịch bản từ trong balo ra, đưa cho Vân Dực rồi còn thành thật nói: “Giờ em không mong tới việc kiếm được tiền từ kịch bản này, cũng không sợ người khác xem xong mà không trả tiền, em chỉ muốn đòi lại công bằng thôi.”

“Coi như nửa năm qua mất trắng, kịch bản này em chấp nhận bỏ đi, nhưng em không muốn người trộm nó có thể dựa vào nó mà trèo lên cao.”

Vân Dực nhận lấy, bắt đầu lật xem.

Chu Cung sờ cằm, trầm tư suy nghĩ.

Những thứ như kịch bản nếu bị người khác xem hết thì cơ bản nó đã không còn giá trị gì nữa, rất khó để nói rõ chuyện bản quyền gốc. Nên thông thường các biên kịch chỉ gửi đại cương và dàn ý cho nhà sản xuất kèm với đó là nội dung chi tiết của ba tập đầu tiên.

Vậy rốt cuộc, kịch bản này là do Vương Ninh Dao trộm nên có hủy cũng không quan tâm, hay vì không muốn nén giận nên chấp nhận bỏ cả kịch bản cũng muốn đòi lại công bằng cho bản thân?

Chu Cung đột nhiên mở miệng: “Em nói cô bé kia sao chép của mình, vậy thì kể lại quá trình sao chép kia đi.”

Vẻ mặt Vương Ninh Dao uể oải: “Bọn em là bạn cùng phòng ký túc xá suốt bốn năm đại học, quan hệ cũng không tệ. Em luôn muốn làm một biên kịch, em nghĩ sắp tốt nghiệp rồi nên muốn viết thử một kịch bản, xem thử có ai chịu mua hay không. Em xem đi xem lại những bộ phim hot rất nhiều lần, mất hơn nửa năm mới viết ra được kịch bản này. Lúc xem phim em có thể nhìn ra được hay dở thế nào, nhưng đến kịch bản mà mình viết em sợ đánh giá của mình đối với tác phẩm không đủ khách quan cho nên tìm cô ấy nhờ giúp đỡ, muốn nghe thử cách nhìn của người khác như thế nào. Toàn bộ đều gửi online qua QQ cho cô ấy, lúc ấy em cũng không nghĩ nhiều.”

Kể đến đây, cô cười khổ: “Sau khi Trần Chí Hà xem xong, dựa theo cách nói của cô ấy thì kịch bản của em không đáng một đồng, mấy bộ phim như vậy cũng đầy đường khắp nơi. Nghe xong những lời này em thấy rất sốc. Lúc biết được quý công ty tuyển người ngoài, em nghĩ thôi thì mình cứ thử một lần, nhiều lắm thì bị rớt thôi. Vì để tăng tỷ lệ vào vòng trong, em cẩn thận sửa kịch bản lại một lần. Cảm thấy tốt hơn rồi mới dám gửi đi.”

“Chuyện nộp kịch bản, em sợ thất bại mất mặt nên không nói với ai hết. Ai mà ngờ được, vài ngày sau đó bên tổ chức lại hồi âm cho em, nói kịch bản này có độ tương tự rất cao với kịch bản khác, không đáng nhận.”

“Năng lực không bằng người khác, em chấp nhận. Nhưng bị hại mất đi cơ hội như thế này em không thể cho qua được. Em đã tìm gặp nhân viên của quý công ty mấy lần nhưng em không có chứng cứ cụ thể chứng minh cho mình. May thay, lần này em gặp được Trâu Vân, nếu không chắc em cũng chỉ đành ngậm ngùi chịu thiệt. Giờ có cơ hội làm rõ mọi chuyện, em hi vọng các anh chị có thể tra rõ giúp em.”

“Quý công ty không chọn em cũng chẳng sao cả, nhưng em không muốn để Trần Chí Hà được lợi. Trước mặt thì nói với em nó không đáng một đồng, mấy bộ phim như vậy đầy rẫy khắp mọi nơi nhưng quay lưng lại tự tiện cầm tâm huyết của em đi nộp, hi vọng có thể leo lên. Em rất hận.”

“Đúng rồi, em dùng số QQ này để gửi file bảo thảo cho cô ấy, em có lưu lại toàn bộ cuộc đối thoại, có thể dùng làm bằng chứng không?”

Kể xong, Vương Ninh Dao lại càng tức hơn.

Chu Cung thấy cô lại muốn lải nhải tiếp, vội vàng ngăn lại, tỏ rõ thái độ: “Gửi file kịch bản qua QQ thì không thể dùng làm bằng chứng được. Cô ấy hoàn toàn có thể nói cô ấy nhờ em nhận xét kịch bản, lúc đầu dùng USB để đưa bản thảo cho em. Sau khi em chỉnh sửa xong lại dùng QQ để gửi lại. Kịch bản rất dài, bên chị cần xem lại cẩn thận và suy xét kỹ hơn. Công ty chị không thể chỉ căn cứ vào lời nói của một bên mà đưa ra phán đoán quyết định. Như vậy đi, em để lại số điện thoại của mình rồi về nhà chờ tin tức. Nếu có thể chứng minh là cô ấy sao chép của em, bên chị nhất định sẽ liên hệ với em.”

Vậy nếu như không chứng minh được thì sao… Vương Ninh Dao không biết phải làm sao nhưng cô cũng biết bản thân mình không có bằng chứng cũng không thể ép buộc người khác chứng minh giúp mình được.

“Bất luận kết quả thế nào em cũng cảm ơn mọi người. Kịch bản em để lại các anh chị từ từ đọc, em vẫn còn một bản file mềm.” Vương Ninh Dao đứng dậy, gửi lời cảm ơn tới Trâu Vân: “Cảm ơn anh đã giúp em.”

Sau đó chán nản rời đi.

***

Chờ người đi rồi, trong phòng họp chỉ còn lại toàn người nhà với nhau, Chu Cung thở phào nhẹ nhõm: “May mà Trâu Vân gặp được cô bé ấy.”

Nếu không, lại ra chuyện lớn.

Cũng không biết là con hàng ngốc nào đi hồi âm lại cho cô ấy? Dù thế nào cũng phải xách người đến đây, dạy dỗ cho một trận mới được.

Loại chuyện thế này, sao có thể từ chối của một người thôi cơ chứ! An toàn nhất là từ chối kịch bản của cả hai người luôn.

Chuyện đạo văn ăn cắp tuyệt đối không được dính vào.

Trâu Vân rất vui vì mình giúp được việc: “Đúng lúc thôi chị. Em nghe nội dung cuộc nói chuyện của cô ấy không ổn lắm, nên chú ý hơn một chút em thật không ngờ bạn thân của cô ấy lại chính là biên kịch mới rời đi trước đó.”

“Vậy mới nói, trên mạng có truyền miệng một câu thế này, phòng cháy phòng trộm phòng bạn thân.” Chu Cung cảm khái rồi quay đầu hỏi Vân Dực: “Nghiên cứu lâu vậy cậu có nhìn ra vấn đề gì không?”

Vân Dực xoa huyệt thái dương: “Mức độ giống nhau rất cao. Kịch bản của Trần Chí là là một nam chính, người bạn thân là nam thứ chính, hai người vướng vào tình yêu tay ba. Kịch bản của Vương Ninh Dao thì lại có hai nam chính, cũng là bạn thân của nhau nhưng họ đều có người yêu cả. Họ giúp đỡ nhau, cùng nhau vượt qua những khó khăn. Điều quan trọng là nội dung của phim không khác nhau mấy, chẳng qua Vương Ninh Dao chia đều nội dung phim cho cả hai nam chính, Trần Chí Hà lại đặt phần lớn nội dung phim lên người nam chính của cô thôi.”

“Nghĩa là không nhìn ra là ai copy ai hả?” Chu Cung đề nghị: “Vậy thì bỏ cả hai kịch bản này đi. Chúng ta không phải cảnh sát, không có trách nhiệm lật lại chân tướng, chứng minh trong sạch cho người khác.”

Vân Dực chuyền đề tài: “Cũng không hẳn. So sánh sơ qua, tôi thấy nội dung ba tập đầu tiên Trần Chí Hà gửi tinh tế hơn. Nhưng cái của Vương Ninh Dao lại càng hợp lý, tính cách của hai nam chính này vẫn luôn giữ vững ổn định.”

Trâu Vân mơ hồ: “Cuối cùng là ai copy ai?”

Dường như Chu Cung có hơi hiểu được: “Ý của cậu là Trần Chí Hà là người sao chép, rồi chỉnh sửa lại kịch bản? Ví dụ như, mang tình tiết của nam chính kia chuyển sang người nam chính cô ta chọn? Cho nên sẽ có vài chi tiết không quá hợp lý, tính cách nhân vật có hơi khập khiễng?”

Trâu Vân phản ứng kịp: “Giống như một người bình tĩnh khéo léo, một người xúc động nóng nảy, bọn họ làm việc dựa theo tính cách của mình, người hay xúc động làm việc sẽ không nghĩ nhiều. Cũng tương tự vậy, người khôn khéo sẽ không đi khiêu khích người khác, bất chấp mọi thứ nhào vào đánh người.”

“Có điều, những thứ này chỉ đủ nói lên kịch bản Trần Chí Hà viết vẫn chưa đủ tốt, tính cách nhân vật không đúng nhưng không đủ để chứng minh là cô ấy là kẻ copy.” Chu Cung nói tiếp, lại cường điệu: “Cho nên đừng nhúng tay vào mớ hỗn loạn này nữa, loại chuyện này rất phiền phức! Tuỳ tiện tìm một biên kịch có uy tín lâu năm, an ổn quay phim, OK?”

“Tôi rất thích kịch bản của Vương Ninh Dao. Chúng ta có thể thử giúp cô bé ấy một lần xem sao. Nếu không được thì tìm biên kịch khác.” Vân Dực nhanh chóng mở kịch bản hai nam chính ra, càng xem càng vừa lòng: “Nếu như có thể chọn cô bé ấy làm biên kịch thì không còn gì tốt hơn. Toàn bộ kịch bản đều ở trong tay chúng ta, chúng ta lại giúp đỡ cô ấy nữa, cô bé không có lập trường để chào giá cao.”

Vì có thể kề vai sát cánh làm huynh đệ tình thâm với Trâu Vân trong phim, người nào đó không để ý đến lời khuyên của cô, một mực dẫm chân vào đống bùn này. (Editor: Làm mị nhớ đến “Truy hồn”, huynh đệ tình thâm à =))) )

Chu Cung thờ ơ nhìn người nào đó phát rồ, nhất định phải phải quay phim có hai nam chính, cô chỉ thấy người này đã hết thuốc chữa rồi.

“Sao lại nhận định Vương Ninh Dao là biên kịch gốc?” Trâu Vân khó hiểu.

Vân Dực mỉm cười, tốt bụng giải thích: “Thông thường trong phim chỉ có một nam chính, nhà sản xuất chấp nhận chế tác phim hai nam chính là vô cùng ít. Chỉ có chuyện kịch bản gốc là hai nam chính, người sao chép sửa lại thành một nam chính để phù hợp với thị trường. Không thể nào có chuyện đi copy rồi ngồi sáng tạo từ một nam chính lại thành hai rồi để kịch bản thành mớ giấy vụn trong tay.”

Trâu Vân bừng tỉnh hiểu ra.

Vân Dực khiêm tốn cười cười, chuẩn bị hưởng thụ ánh mắt sùng bái của Trâu Vân.

Nào ngờ lại nghe thấy cô nói: “Sao anh lại chọn kịch bản? Nhà sản xuất đâu?” Nụ cười trên mặt cứng đờ ngay lập tức.

Vào thời khắc mấu chốt này, Chu Cung đi ra cứu người, nói bừa: “Vì Vân Dực là nam chính, bên nhà sản xuất hi vọng sau này có thể tiếp tục hợp tác với anh ấy nên cố tình lấy lòng, giao quyền chọn kịch bản cho anh ấy. Người bình thường không có loại quyền lợi này đâu.”

“À, hoá ra là như vậy à.” Trâu Vân tin ngay.

Cô không rõ những điều này, chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi.

Vân Dực thở phào nhẹ nhõm, thầm phỉ nhổ, nào có nhà sản xuất nào không chọn kịch bản trước mà lại đi điều động nam chính nội bộ trước đâu chứ?

Quy trình trước nay là mua kịch bản, rồi căn cứ vào hình tượng nhân vật trong kịch bản đó để chọn diễn viên.

Mấy lời này của Chu Cung chỉ có thể dùng để lừa người không biết gì, không quan tâm đến giới giải trí như Trâu Vân thôi.

4 BÌNH LUẬN

  1. Vậy là người đạo văn là Trần Chí Hà à, thật đúng là có thể phòng trộm, phòng cướp nhưng không thể phòng bạn thân mà, hy vọng chương sau sẽ có câu trả lời hợp lý về vấn đề đạo văn này
    Trâu Vân dễ bị lừa quá đi, chỉ một hai câu của chị Cung là đã bị dụ rồi, không biết tới ngày bị lộ ra nói dối Trâu Vân sẽ xử lý như thế nào nhỉ?

  2. Hahaaa… chớt cười zới Dực đó Dực à… sao cái gì cưng cũng ôm về chỉ cần có đôi có cặp ? Thui cố lên, sắp đc ôm vợ ngủ oy ?

Hãy nói những gì bạn cảm nhận